Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

9 bài thơ

0 bình luận ♦ 18.11.2008

 

 

1.

Những cái ngã bi tráng đứng vững trong lòng đất mẹ
tôi giữ tên tuổi của vài vĩ nhân khuất mặt
và dè dặt từng người một

bất thình lình trong một đêm im lặng
tôi cắt bỏ tôi.

 

2.

Mỗi buổi sáng
những người thân đều bận rộn gồng mình thay đổi khuôn mặt
tôi tốn không ít thời gian để nhận diện lại khuôn mặt họ

nhưng những bội số mà tôi đang mang vác và thay đổi từng ngày
phải chăng mọc từ rễ ai kia?

 

3.

Ở góc tối nơi tôi trú
ngọn lửa sống đang âm ỉ phát ánh hào quang
những hoán chuyền màu sắc lạ lùng
tôi di chuyển trong vùng khoanh lề luật
chốc chốc lại hốt hoảng ở ngưỡng cửa.

 

4.

Những kể lể về việc tự nhủ với thành bại vinh nhục
thúc đẩy tôi quen dần với đời sống ma thuật.

 

5.

Loài người núp dưới ngôi nhà cổ
bung mình ra phía trước tìm ánh sáng
những dàn dựng sắp đặt ở phía sau

tôi không rõ lý do vì sao mình bị đẩy vào cuộc sống
ở đó tôi bị lôi kéo
bị cám dỗ
bị xua đuổi
và bị kết tội.

Tôi vuột qua tất cả bằng nhiều khuôn mặt
để giữ thăng bằng
ở đó tôi tính toán cho cái chết nhiều khuôn mặt khác.

 

6.

Ở nơi tôi là một khu rừng
sau thời kỳ khai hoang và hưởng thụ
tôi trở nên hoang tàn
mọi thứ hỗn mang được quăng ném về phía tôi

tôi dựng lên những ý niệm về dựng xây và kiến tạo
tôi làm một người thợ và bấu chật đôi tay mình.

 

7.

Từ nơi tối tăm của tôi
tình yêu tự khoác áo mới trình diễn trước mặt

tôi thấy mọi người đều trôi dạt về những điều đã được định vị
khơi niệm toan tính và vượt

tôi làm kẻ ngoại đạo tham dự từ cái nhìn xéo.

 

8.

Ta làm kẻ bại trận đi trên than hồng
liên tiếp như vậy ta đạp trên tro mà đi
ta nhảy lên những bậc thang ảo tưởng

sau những lần tham dự có tính bằng con số
ta không chắc chắn sự hiện tồn của mình

giải thoát và tự do là những trò dối trá và bệnh hoạn
ta tự dệt lên nỗi đam mê
và đắm chìm
mọi hình thức lìa bỏ đều khiến ta đau đớn.

 

9.

Tất cả những cuộc giao tranh nhằm gỡ gạc niềm tin và ý nghĩa
con người tự đè nén lên mình những nghĩa vụ
choán chỗ hư không và ngột ngạt thế giới
tình yêu thương nâng đỡ bước đi chúng ta.

nhưng ta tự trắc vấn những câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn  về

những thua thiệt
những ngạo mạn
những bàn tay trắng trơn đập trên nền thảm trái đất
chúng ta nhảy múa
khóc / cười
và tự gán những thuật ngữ xa vời
để tranh
để đấu.

 

Sài gòn, 6.2008

bài đã đăng của Michelia


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)