Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

4 Âm Bản – Âm Bản 3

 

Vậy là tôi đi thêm vài nghìn năm.

Cái nền xã tắc Nhà Lý chìm sâu trong đất. Những áng thi văn Trần triều hóa thạch. Tôi đi qua hồ Hoàn Kiếm, khí Dương của quẻ Càn trở mùi âm khí. Kiếm thần mất lưỡi. Long không Thăng.

Chúng ta nghĩ rất sai về ý nghĩa vui buồn, thành bại, thiên đường địa ngục. Trong mỗi chúng ta một bầy vô minh tụ hội. Bị đốt lửa lạnh.

Về thăm căn nhà cũ. Hoàng Thị xưa của tôi. Năm tháng đã hóa sương bay.

Tôi phủi mấy lớp nhện giăng trên trán. Và lớp mây ùn đen trên tóc.

Tôi móc trái tim trong lồng ngực của mình, đầy gai nhọn, như trái sầu riêng, bỏ vào túi xách.

Rồi đẩy cánh cửa bước vào nhà. Nhà xưa hun hút một cái hang trống rỗng. Hư? hay Huyền? của Tẫn?

Vợ tôi, Hoàng Thị bảo:

“ Chắc uống vài lon Heneiken thì người khỏe ra. Anh nhà văn rặt mùi xương khô.”

Tôi bỏ gậy. Ngồi xuống nhấp vài ngụm bia.

Da dẻ Hoàng Thị sáng như da bụng đom đóm về khuya.

Người Hoàng Thị lập lòe. Tôi nhớ tre trúc.

Nàng định mở quạt cho mát mẻ, bỗng nhiên nhận ra gió quá mạnh phát ra từ thân tôi. Nàng nói:

“Anh đuổi theo ánh sáng, nên khi ngồi lại thì thần khí vẫn còn bay. Hóa gió. Anh Mây Chiều.”

Hoàng Thị nhặt cái giỏ xách, tay chạm phải trái tim gai nhọn của tôi. Hỏi:

“Sầu riêng hà? Một quả tim sầu riêng hà?”

Tôi nói:

“Trái tim Thái Hư của ta đó.”

Nàng nhặt trái tim ra. Nhìn. Than thở:

“Rỗng Không hà. Khô cả máu.”

Tôi nói:

“Nhờ thoát máu. Mà nghìn thu.

Trời đất đen. Hoàng Thị sáng lập lòe.

Tôi tuần tự tháo xương sườn mình ra. Tháo khớp gối. Tháo cánh tay. Rất dễ tháo. Như nó tự động thoát lìa nhau.

Cả thân thể tôi nó tự bức lìa theo cách ly tâm. Nó bay nhảy theo chiều ra. Chừng như nó không chịu nỗi cái Nhất Nguyên khô héo riêng mình.

Tôi sắp xương khô của mình ngay ngắn trên bàn viết. Quả là sọc gạch san hô trong Biển Mù. Tôi nhớ hồi tháng 8-2008 trong laptop hãy còn một truyện ngắn Tiếng Trống viết dang dở chưa tiện gởi cho Thơ-Thơ-Da-Màu.

Tôi còn lưu nó trong một trái tim đầy gai nhọn ánh sáng. Đây là mối tình Thái Hư.

Tôi sắp toàn bộ xương cốt tôi thành một mớ như bó củi lớn.

Vợ tôi, Hoàng Thị bảo:

“Để em mua tặng anh một cái quách. Quan tài thì lớn quá so với xương tủy mãn mùa. Ê…đừng bó như bó củi. Nên sắp xương cốt đúng theo cái thế nằm của hình hài.”

Tôi gắt:

“Thân Ta ngũ uẩn tựu thành. Tro bụi nào lớp lang thứ bậc.”

Hoàng Thị giảng dạy:

“Nhưng chồng ơi, anh- đang- phận- người. Đâu thoát khỏi tứ chi.”

Bọn xương khô đang nằm trong bó củi, bị đồng hóa củi, cũng nhất trí hô hoán:

“Chớ có xem xương cốt mình như củi. Chớ nổi lửa nữa.”

“Thôi được rồi, xương tàn cốt rụi của tôi ơi, tôi lột sạch ra đó. Tùy các người định liệu vật hiến dâng.”

Tôi nhớ tôi có nói như vậy.

 

 

Cung Tích Biền

Bồ Đề Cốc, 9-2008

bài đã đăng của Cung Tích Biền


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch