Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

4 Âm Bản – Âm Bản 2

 

 

 

 

 

Tôi đi bằng đôi cánh gãy trong hơn bảy mươi năm.

Tôi ghé thăm đất thần kinh một thời ngồi học ở giảng đường Morin. Tôi qua Vĩ Dạ thăm Trần Vàng Sao, người Thi Sĩ Của Ánh Sáng.

Tóc Vàng Sao bạc đen. Một bộ xương lấp lánh ánh bạc.

Vĩ Dạ đen chùm trái chín.

Vườn trúc đen mùi hương.

Trong cái mịt mùng đen, tôi chợt thấy chỗ phòng khách Trần Vàng Sao bỗng rực sáng một khung tranh hình chữ nhật. Ở đó Bồ Đề Đạt Ma đang quảy bầu đi ngược chiều ánh sáng.

Tôi hỏi:

“Còn thờ Đạt Ma ư? Còn thần tượng ư?”

Vàng Sao cười, nói với tôi như trả lời Bồ Đề Đạt Ma:

“Đã gởi thần tượng lại dĩ vãng rồi. Chỉ còn đây Bức Tường.”

Trần Vàng Sao nhặt trái bầu khô trên khung sáng Bồ Đề, nói với tôi:

“Tôi tặng ông, người tri kỷ bao năm, trái bầu thuở ấy tôi nhặt trong vườn.

Tôi hỏi:

“Nhặt thuở nào? Trái khô của Huế còn ánh sáng?”

Trần Vàng Sao:

“Hồi Mậu Thân. Lúc hãy còn xanh.”

Tôi nắm trái khô. Hỏi Vàng Sao:

“Mậu Thân ư? Ta nghe rằng thời phân tranh cây cành Đất Thần Kinh này đều trổ ra đầu lâu cả mà. Trong trái dừa nước màu đỏ. Vàng Sao? nhà ngươi có canh tác trên da thịt người trong mùa đầu lâu đó không?”

Trần Vàng Sao:

“Huế có nợ đầu lâu nhưng tôi không trồng ra quả ấy.”

Tôi cười:

“Huế được mùa đầu lâu. Riêng nhà ngươi thất thu.”

Chủ nhà rót hai cốc rượu.

Tôi ngồi trên cái ghế gỗ gãy mất một chân.

Bồ Đề chín năm diện bích.

Nhớ, nơi góc vườn Vĩ Dạ đúng bốn mươi chín năm trước, tôi với Trần Vàng Sao, Ngô Kha, Phan Duy Nhân cùng uống trà bên cái ảng nước nắng vàng chiều. Có những Con Đường rẽ biệt của máu xương giữa chúng tôi. Bây giờ nơi đó còn đọng những bãi lá đen.

Tôi bảo Trần Vàng Sao:

“Này, Xứ Quảng của ta xưa có Trần Cao Vân là một Kỳ sĩ. Nay ta xem ông là một Kỳ nhân. Hãy ngồi xuống cho Ta nhìn cái ót của một Kỳ nhân xem nào?”

Hắn, con người tôi quý trọng dù đi khác tôi một ngã đường, nghiêng người. Ngày Vĩ Dạ đen mùi hương, tôi sờ thấy một vết chém chỗ cần cổ Thi Sĩ Ánh Sáng. Một mảng da sần sùi. Một cái cần cổ cứng như thép.

Trời bỗng đổ mưa, lúc bốn bề đang hanh nắng. Những giọt mưa từ mái rách Vàng Sao nhỏ xuống cái ghế ba chân tôi ngồi.

Ráng chiều ửng đỏ.

Màn mưa như sương máu hồng hồng phủ kín.

Huế lên rêu bỗng khoát màu.

Tôi chợt nhớ Hồ Hiếu Kính.“Em nay bốn mươi tuổi. Lúc chào đời, em khóc rỡ ánh sáng giao thừa. Ở đầu mũi súng trên đường phố, người ta gieo quả đầu lâu.”

Tôi nói với Trần Vàng Sao:

“Nhà Ngươi nào khác nào Bồ Đề trên vách. Đã chịu một Thời Chém. Và giấu một Nỗi Chém. Tình yêu đã ru người trận đau đêm, và nỗi hận ngày.”

Trần Vàng Sao nói:

“Đa tạ. Người tri kỷ nào khác gì Ta trong cuộc chơi tuổi trẻ. Chỉ khác, Vết chém trên cổ Ta là Vết thương. Ta mang Vết-chém-ngồi-lại. Người họ Cung mang Vết-chém-mãi-đi… Bao giờ thì Ra ngoài Cái Đen tanh lạnh thịt đi thây chạy này?”

Tôi đứng lên, nhặt cái gậy trên vai Bồ Đề Đạt Ma chỗ ánh sáng. Tôi tròng trái bầu khô vào gậy Thiền na. Rồi bước ra đêm thần kinh. Và nói với Vàng Sao:

“Nhà ngươi ngồi lại. Ngươi là cái mốc lịch sử. Ta còn mãi trôi. Ta Vô định.”

 

Cung Tích Biền

Bồ Đề Cốc ,9-2009

 

 

chú thích: chân dung nhà thơ Nguyễn Tôn Nhan – ảnh Đặng Thơ Thơ

bài đã đăng của Cung Tích Biền


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch