Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Buổi chiều ở Prague

Buổi Chiều ở Prague

để tưởng nhớ Kafka

Buổi chiều ở đây thật khó mà chịu đựng nổi, một thứ chiều bị nhốt mãi trong một khung cố định. Tôi nghĩ thế khi rảo bước trên những ngõ hẻm của thành phố Prague. Tôi nghĩ thế khi đi ngang nhà ga. Đó là một khối sắt đen ngòm đứng sững. Hiện diện của nó đập vào linh hồn tôi, vượt quá sức chịu đựng của tôi, một sự va chạm cụ thể và đáng sợ khi linh hồn và vật chất đụng nhau. Thế giới quá khứ đang cố trút hết vào tôi, xâm nhập tôi, qua ngõ cửa mở toang của đôi mắt. Đôi mắt tinh quái đầy ám ảnh.

Tôi cũng đang bước đi nhờ vào mắt nhìn của người khác. Điều này hơi khó hiểu nhưng tôi tin từ từ mình sẽ hiểu ra.

Mọi người đang nhìn tôi, hay đang nhìn hình ảnh tôi bước đi trên phố, mà phố bây giờ là một con phố khác. Những mái nhà bao vây chằng chịt cũng đã khác. Thành phố nhám nhuốc đã bị phá hủy và tái thiết, nhưng vẫn tiết ra một chất độc cũ, chất độc khiến con người mê mệt và hư hoại. Những con đường luồn lách giữa những vòm mái tối. Nghĩa trang nơi bia mộ đang nghiêng ngả, đổ xập lên nhau. Một trăm ngàn cái quan tài chen chúc trong mười hai ngàn bia mộ, bốn thế kỷ người chết xếp đống trong diện tích hai sân cỏ. Người ta tìm kiếm gì? Những tấm bia xiêu đổ, nứt lở, lệch lạc, không có cái nào khắc tên Kafka và năm 1923.

Từ nghĩa trang tôi đi về giáo đường Alt-Neu. Trên tường thánh còn dấu máu khô của mấy trăm người, máu được lưu giữ như thánh tích hơn năm thế kỷ. Máu Do Thái rất lâu phai, vì là máu tàn sát, máu ô nhục của nhân loại. Đi từ nghĩa trang về giáo đường là đi ngược từ chôn cất về cái chết, từ cái chết về sự sống muôn đời. Thật sự tôi đang đi thụt lùi, đi ngược—theo nghĩa đen—về chỗ cũ.

Trời sắp đổ mưa và sẽ mưa nặng hạt như hai bức tượng đàn ông đứng đái ngoài sân phòng triển lãm. Một vài người đi vào. Tôi cầm ô đen và cặp táp da đen đi ra. Người ta lưu giữ hai vật này. Cái cặp và cái ô đã được bảo hiểm qua nhiều tai nạn, chúng sống lâu hơn cuộc đời tôi. Tôi thì khác, khi người ta nhìn tôi, tôi sẽ chẳng còn là tôi nữa.

Đúng là cách họ nhìn đã làm thay đổi nhịp điệu sống của tôi, một kẻ thích tĩnh lặng tuyệt đối. Họ đẩy tôi nhanh như chạy. Họ khiến tôi khựng nửa chừng. Họ làm đứt đoạn, họ bảo quay lại, họ bắt lướt qua. Thật sự tôi chỉ muốn bứt lìa khỏi họ. Nhưng có điều gì dọc theo hè phố đã níu giữ chân tôi, cột tôi với cuộc đời, thắt nút từng hơi thở. Chính những dòng nhạc mê man lướt thướt, như buổi chiều có sương dâng lên, đang liếm nuốt những mái nhà cổ kính. Lại Smetana, chính ông đã góp phần làm buổi chiều nơi đây thêm quá quắt. Smetana đã viết hòa tấu khúc để xác nhận “Prague không bao giờ buông tha, người mẹ này có móng.”[1] Móng của người mẹ đeo đẳng hơn mọi quái vật, vì êm ái hơn, yêu dấu hơn. Prague là chiếc móng biết khóc.

Có những ngày móng sắc của nó tràn ngập tôi, có những ngày nó quên lãng tôi. Nhưng được quên lãng trong sự ủ muộn của nó lại càng làm tôi run rẩy phấn khích hơn. Chính trong sự quên lãng muôn thuở này tôi sẽ viết thêm những dòng chữ chằng chịt. Những dòng chữ không để giải trình hay dựng thêm mê hồn trận nào. Nó cũng chỉ như những cái móng bám sâu vào thịt da mềm, để cấu vào những kẻ đang ngủ quá trưa trong thành phố.

Những linh hồn chết vùi từ nhiều kiếp cũng đang ngủ trưa trong thành phố. Khi họ ngủ, tôi ra đứng ngoài, đóng lại mọi cánh cửa và mọi ký ức. Tôi đứng ngoài, đóng lại mọi cuốn sách và mọi khao khát. Tôi đứng ngoài, ngưng lại cả Prague. Nhưng chỉ cần một người tỉnh giấc, một ánh mắt và một trí nhớ còn ngái ngủ chạm đến tôi, thì mọi sự lại bình thường như vô tận. Sự tiến tới vô tận. Những bước chân nện trên đường đá, xoay vòng mãi hành trình 41 năm vô tận. Sự dừng nghỉ vô tận. Đồng hồ Thiên Văn và bóng tối trên đỉnh tháp gô-tích vô tận. Sự lùi bước cũng vô tận. Những đợt sóng xô ngược dưới chân cầu rêu xanh; phản chiếu của Prague dâng lên, ngập tràn rồi gãy khúc sẽ diễn ra vô tận. Hẳn là một chuyến đi vô tận. Dù trên thực tế chỉ cần 10 phút để đi từ phố cổ đến viện bảo tàng, đi từ nhà số 5 khu phố U Radnice đến nghĩa trang mới[2] (nghĩa trang không bao giờ đầy, vì những người đặt chỗ trước cuối cùng lại chết ở trại tập trung), đi từ mở đầu đến kết thúc, đi từ bệnh lao phổi đến những trang bản thảo không bao giờ được đốt.

Ngay cả những giọt máu bắn từ những tràng ho rách ngực, máu có thể phun thành vòi, máu có thể lơ lửng trong không, máu có thể chui ngược vào lồng ngực của tôi…

Một người mới tỉnh ngủ nói: Phim hư rồi…

1. Lời Kafka viết về Prague
2. Từ nơi Kafka chào đời đến nơi an nghỉ cuối

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch