Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

cuộc chơi của dân da màu


Children of the Playground (Trẻ em trong sân chơi) – Jan Karpisek



cuộc chơi của dân da màu

Chúng tôi – một nhóm 8 người – đến từ đỉnh cao nhất của Bắc Bán Cầu, đi xuống một khung thời gian đảo ngược. Mỏm đất cuối cùng ở phía Nam trái đất rơi vào những ngày hung hãn nóng. Chúng tôi đi tìm một nơi có mặt trời đỏ nhất và to nhất thế giới, treo lơ lửng trên mặt biển hắt sáng vĩ đại và liên tục tát nước vào bờ. Mặt trời này sẽ không bao giờ lặn trong suốt thời gian chúng tôi lưu lại. Cách nó hiện hữu như một thách đố với thời gian, với những kẻ quen sống theo giờ giấc và lề thói; bởi lẽ nó đảo nghịch, hay đánh đổ, mọi thói quen và niềm tin vào trật tự muôn đời của họ.

Ngày mới nơi này là đêm cũ của chúng tôi, vì vậy ban đêm chúng tôi mất ngủ, còn ban ngày chúng tôi sống lơ lửng giữa những cơn mộng du, cùng theo đuổi một ám ảnh chung, cùng háo hức những thôi thúc chung, cùng cố gắng đập vỡ chính mình để tan vào giấc mơ của người khác. Tám đứa chúng tôi, Diệu, Đăng, Anh, Bích, Thường, Vĩ, Nhất, Nguyên đã quyết định sống với nhau trọn vẹn, hẳn vậy; vì chúng tôi đã bỏ lại gia đình, nhà cửa, công việc, và những hệ lụy khác trong đời. Chúng tôi là những kẻ ham chơi, có thể lấy ngày làm đêm, lấy đêm làm ngày, lấy những giây phút hoang phí cho tưởng tượng và coi đó là cứu cánh.

Trước khi lên đường tất cả đã cam kết với nhau. Lời hứa của cả nhóm là chơi chung và chơi đến cùng, chơi để sống và sống để chơi. Tuy nhiên trong thâm tâm, chúng tôi vẫn hoang mang về quyết định của mỗi đứa, không hiểu sức mình đến đâu, có thể chơi đến giới hạn nào, có ai trong nhóm sẽ bỏ cuộc, và liệu chúng tôi có dám vứt bỏ chiếc vé khứ hồi xuống biển vào ngày cuối cùng hay không?

Tất cả đều băn khoăn nhưng không ai nói ra ý nghĩ này. Chúng tôi hiểu nhau không cần lời nói. Chúng tôi nhìn nhau, không qua chân dung bề ngoài, mà là một chân dung lật ngược bên trong. Chúng tôi có khả năng nhìn xuyên qua da thịt đến sát giới hạn của nhau – như thể chọc thủng những mặt tiền tráng lệ của một ngôi nhà để thấu đến những vách phòng ẩm thấp, chỗ đã tẩm đầy hơi thở, ướp đầy thán khí của những con người trong đó.

***

Khởi đầu bằng lời thách đố của Nguyên, chúng tôi chọn đi về hướng mặt trời, nhìn trừng trừng vào khối lửa khổng lồ trước mặt. Và nhìn không chớp mắt.

Khi cả bọn hỏi để làm gì, anh đáp:
“Để trở nên mặt trời.”

Cả bọn nhìn nhau, cố nín cười, một tham vọng điên cuồng hay một giây phút lãng mạn của nhà văn đây? Nguyên nói với vẻ tự tin kiêu hãnh như thể điều này hoàn toàn khả thi, và sẽ xảy ra ngay lập tức nếu chúng ta có đủ lòng tin. Mọi người không hiểu, hay chưa hiểu, lời kêu gọi ngạo nghễ nghe như thách thức của anh thật ra không phải thách thức cả bọn, mà là thách thức mặt trời, đối tượng để anh vươn tới.

Đăng nhắc nhở, hãy nhìn lên mặt trời lúc này đã phình to một cách bất thường, khác tất cả các mặt trời mà chúng ta từng thấy, gần như chiếm trọn không gian trên biển. Trò chơi sẽ bắt đầu bất cứ lúc nào. Đăng lưu ý. Kẻ nào tinh ý sẽ hiểu, nó đang rình rập, nó sẽ tung lưới, nó sẽ nuốt chửng những kẻ mê chơi vào lúc sơ ý nhất.

***

Diệu chỉ cho chúng tôi thấy trên sườn núi đen thẫm và trên những bãi cát trắng tinh người ta đã chăng những tấm biển phần phật gió. Bằng một giọng rất trẻ thơ đầy phấn khích, cô đọc lớn:

Định luật của trò chơi? Bản chất của trò chơi?
Cái giá của trò chơi?
– Cứ chơi rồi biết.
Hết mình với trò chơi, trò chơi sẽ hết mình vì bạn…

Diệu vỗ tay reo mừng. Cô gái trẻ nhất trong đám, tâm hồn để yêu và mơ mộng, trái tim để nhảy múa và mặc thời trang như một bài thơ cách tân. Diệu nhìn trò chơi (vốn được khuyến cáo là nguy hiểm, là cần cảnh giác, là phải tránh xa) như không gian tối cần để sống, như khung cảnh đẹp tối cần cho một tấm hình. Điều này đúng đối với cô. Cả thế giới này đều muốn làm nền cho cô. Trên trời, dưới đất, những mạng lưới, những trang văn…, chữ nghĩa và những tên si tình đang chứng minh điều đó.

Bảy người chúng tôi, mỗi người một máy hình digital, vây quanh Diệu bấm máy lia lịa. Chúng tôi chụp nữ tính mềm mại của Diệu, chụp sự sự thông minh mẫn cảm của Diệu, chụp ngây thơ đến cả tin chỉ có ở một tâm hồn thuần khiết. Chúng tôi hiểu, nếu chẳng may không còn ai sống sót sau trò chơi, những tấm hình này sẽ là bằng chứng cho sự hiện hữu và lý do hủy diệt của chúng tôi. Những tấm hình chụp Diệu đứng cạnh trò chơi, đến gần trò chơi, nhìn và cười với trò chơi, đùa giỡn với trò chơi, và làm trò chơi mê đắm…

***

Nhất thông báo, với vẻ cẩn trọng và dè dặt của một linh hồn già hơn tuổi trăm lần, rằng anh linh cảm một mệnh lệnh ngầm đang quấy động và phá hoại cuộc chơi.

Chúng tôi tin Nhất, tin sự chính xác của Nhất trong mọi phán đoán, tin Nhất như tin một cái cân chuẩn mực khi cần đong đếm những vấn đề tế vi nhất. Bởi vì Nhất trung thực và nghiêm cẩn như một cái cân, theo phản xạ anh luôn phân chia mọi thứ thành hai nửa. Anh không nói “một trái cam” như thông thường, mà dùng cụm từ “hai nửa quả cam” hay "hai nửa mặt trời" chẳng hạn (cái tên Nhất chỉ là một ngẫu nhiên). Chúng tôi hỏi Nhất nên chơi cách nào để bảo đảm an toàn. Nhất trầm ngâm giây lát rồi viết xuống những dòng chữ sau:

“Họ chỉ vẽ nửa vời…”
“Họ chỉ cười nửa nụ…”
“Họ chỉ ăn nửa bữa…”
“Họ chỉ nói nửa câu…”
“Họ chỉ làm nửa buổi…”
“Họ chỉ đi nửa đường…” (1)

Thế là nghĩa gì? Bích cật vấn.
Bộ óc sắc bén, vận hành nhanh như chớp, như cắt được tốc độ ánh sáng của Bích khó chấp nhận những biện pháp nửa vời. Với Bích, mọi thứ đều tự động lũy thừa ba và sẽ như thế mãi.

Nhất giải thích, dựa vào nguyên lý mọi vật tự hoàn thiện, mọi thứ trên đời sẽ tự đối xứng, tự cân bằng, tự sửa chữa, tự điều chỉnh. Vì vậy đi một nửa tức là đi trọn đường. Nhất vẽ nhanh một chân dung thiếu nữ với mái tóc dài che nửa mặt, nửa sáng nửa tối, nửa lộ nửa khuất. Anh muốn chứng minh việc vẽ toàn thể là dư thừa khi chỉ cần một nửa dung nhan cũng đủ để người xem nhận dạng.

Nhất nói:
“Cả đời chúng ta sẽ phải đi tìm một nửa mặt thứ hai, một nửa mặt còn lại. Đó là trò chơi.”

***
Chúng tôi ngồi ăn cá nướng quanh lò than dã chiến trên cát. Cá nướng của Bích vừa ướp thìa là trộn nghệ, vừa có vị ô liu, vừa thơm mùi rosemary và một gia vị khác mà chúng tôi không sao đoán được. Công thức nấu ăn của Bích là một kết hợp của 3 yếu tố: tài gia chánh thượng thừa, sự ngẫu hứng trong chế biến, và tính nổi loạn chống lại truyền thống. Tiếng mỡ cá cháy xèo xèo lẫn tiếng gió thổi từ khơi xa mang theo lời thét gầm gào của biển. Ngày mai sẽ có sóng thần theo như dự đoán. Nhưng chúng tôi chưa cảm thấy lo sợ vội. Thách thức của trò chơi vẫn ám ảnh chúng tôi: một nửa mặt còn lại của từng người trong nhóm, có phải là nửa mặt quen thuộc như ta tưởng, hay hoàn toàn xa lạ?

Thường nói nửa mặt còn lại được làm bằng chữ, do chúng ta viết ra. Chữ viết là DNA của tâm hồn. Bích vén tóc sát vành tai để chữ bay túa ra như phép lạ. Thường nhón tay chộp được một chữ. Anh biểu diễn tung chữ lên rồi giơ tay búng mạnh cho chữ văng xa. Từ một chữ biến hóa ra nhiều chữ khác, xếp thành một bài thơ trên cát. Cả bọn vỗ tay. Khác với cách người ta thường nhét chữ vào sách, Thường có thể nén cả một cuốn sách vào trong một chữ, để mỗi chữ mở ra một văn bản, một thế giới riêng.

Thế rồi, chẳng biết tự lúc nào, chúng tôi khởi động cuộc chơi ném chữ. Cuộc chơi đến rất tình cờ, chúng tôi không nghi ngờ gì về điều này, quên mất lời khuyến cáo của Nhất. Cả bọn mở cửa, thả cho chữ bay ra. Nhón một chữ. Nhắm về phía mặt trời. Và ném, và phóng. Cả bọn thi nhau phóng. Ai cũng muốn mình người phóng xa, phóng chính xác, với đường phóng đẹp, tốc độ nhanh. Có những đường phóng lả lướt nhưng không đủ nhanh, có những đường phóng nhanh nhưng không ghi dấu ấn. Có những đường phóng ghi dấu ấn nhưng cắt lối đi của những đường phóng khác.

Chúng tôi cười vang, chơi trò ném chữ như trẻ con ném cát trên biển. Chúng tôi vừa chạy vừa ném vào nhau. Cho đến khi chữ rơi vào mắt đau xốn, cay xé. Khi gió lồng lên trong cơn bão cát, chữ bay mù trời muốn chôn sống chúng tôi. Chúng tôi liếm chữ bám trên môi. Có những chữ ngọt lịm. Có những chữ đắng chát. Có chữ vô vị. Có chữ nhọn như kim châm chích đầu lưỡi. Có những chữ còn sống tươi. Có chữ mặn như nước mắt.

Chúng tôi mệt lả nằm lăn trên cát sau đó. Nằm và nhìn sâu hơn vào nửa thế giới còn lại của từng người. Chúng tôi vẫn tưởng mình đã đến sát giới hạn của nhau, nhưng dường như không phải. Mỗi nửa còn lại là vô hạn, mênh mang.

Chúng tôi quên mất rằng sóng thần sẽ đến, ngày mai.

Trừ Vĩ.

***

Chỉ có Vĩ là người duy nhất không tham gia cuộc chơi hôm ấy. Sau này nhớ lại, trong tinh thần tranh đua đôi khi háo thắng, chúng tôi đã phóng đi những đường bay sắc, cực kỳ ngoạn mục và cực kỳ nguy hiểm. Những đường phóng dọc ngang nhiều hướng, theo những thái cực không chấp nhận nhau, sát phạt nhau một cách vô tình…

Vĩ đứng ngoài cuộc chơi, anh chống đỡ cho tất cả…
Trong bọn, anh là nhân vật điềm tĩnh nhất và cân bằng nhất. Anh thu hết những xung động, những đối nghịch, những mâu thuẫn của nhóm vào mình. Và hóa giải. Một nắm chữ xanh lạnh như băng ném vào má trái, một nắm chữ đỏ như lửa tạt vào ngực phải, anh nhận lãnh hết và biến chúng thành màu sắc ngôn ngữ của riêng anh. Đôi lúc những luồng xung động đánh nhau trong anh tạo thành một trận đòn bầm dập. Có hay Không. Nhận hay Bỏ. Thu hay Xóa. Phá hay Giữ. Trong những giây phút đau đớn nhất, anh phát hiện ra chân lý của trò chơi.

OK hay Cancel đều mang giá trị ngang nhau. (2)

***

Trò chơi sẽ còn tiếp diễn đến đâu?

***

Bãi cát trắng ngổn ngang từng đụn chữ do chúng tôi ném ra từ trò chơi nghịch ngợm. Tám người chúng tôi chơ vơ trên bãi vắng tanh. Mây nặng và lớn như tảng băng sơn phủ chụp mặt trời. Chớp sét liên hồi. Chúng tôi mất phương hướng.
Sóng thần đang cuộn mình. Trùng dương hú gào những âm thanh cuồng nộ. Bão lốc dìm biển xuống, cuốn tung mặt đất lên không, cuốn chữ bay tá lả. Sóng thần sẽ tàn phá bờ và cuốn tất cả những con chữ ra khơi. Chữ sẽ bị xóa nhòa không dấu vết. Chúng tôi nhìn nhau, thảng thốt, có cách nào gom chúng lại? Chữ của một nhóm người, cấu trúc DNA của tâm hồn, ký hiệu tinh thần của cả bọn, có cách nào lưu trữ lại không?

Bám trụ hay bỏ chạy?
OK hay Cancel?

Trong hơi gió rú, câu hỏi của Vĩ vang lên như lời tiên tri tinh quái.

***

Chúng ta phải làm gì đây?

Mọi người nhìn Đăng. Đăng nhìn Anh. Trong giây phút ấy họ như hai chị em sinh đôi, cùng chia xẻ linh cảm và thấu thị chỉ qua một mắt nhìn. Anh khẽ gật đầu. Cô đứng lên, vươn mình từ một thiếu nữ thành một nữ thần đầy quyền lực.
Trong tay Anh là cây bút bạch kim khắc chữ lấp lánh, hai hàng chữ mà bây giờ chỉ có Anh đọc được.

Cô đi dọc bãi cát, dáng vẻ oai nghi, tóc xõa sượi như sóng, chạm đầu bút vào từng chữ. Bằng bàn tay ảo thuật cô nâng cây bút hướng lên trời. Thỏi bạch kim có ma lực hút chữ bay ngược vào lòng bút. Thanh kim khí mỏng mảnh giờ mang sức chứa vô hạn trong lòng tay đầy hấp lực của Anh. Trong khoảnh khắc, tỷ tỷ con chữ quay cuồng trong cơn lốc bị thu trọn vào ruột bút và khóa lại.

Cả bọn đứng lặng chiêm ngưỡng tài năng trời phú cho cô. Anh đứng mênh mông giữa biển, như thôi miên cả thế giới bằng đôi mắt biết nói, đôi mắt chiêu dụ hồn người. Phía sau Anh chúng tôi nhìn thấy ngọn sóng thần ập tới. Nhưng cô đứng đó, cao lớn kỳ lạ như một thành trì chắn giữ.

***

Chúng tôi khám phá ra sóng thần cũng chỉ là một ngọn sóng, và nó sẽ qua nhanh. Nó sẽ qua nhanh như một trò chơi.

Sau cơn bão, chúng tôi lại đứng dậy và đi về phía lời kêu gọi. Bây giờ lời kêu gọi ở khắp nơi. Bởi mặt trời hiện diện ở khắp nơi. Biển phẳng lặng trở lại như mặt gương hắt sáng vĩ đại. Điều chúng tôi tưởng là trò chơi, thật ra không phải. Nó là một điều gì khác, khác với lúc khởi đầu, khác với lúc ra đi.

Vì tám chiếc vé khứ hồi đã bị sóng thần cuốn mất.

(1) Trong Sứ Xở Hàm Tiếu – thơ Lê Đình Nhất Lang
(2) OK/Cancel – truyện chớp Vi Lãng

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch