Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

mhz

Mặt trời rực như vòng tròn khổng lồ xoay quanh chấm đen bé tí. Đây là cánh đồng hoang, hoa cháy đen.

Chàng trai khoảng chừng hai mốt tuổi ngồi trước đụn cát nhỏ. Có những lượn sóng xoay xoay và nhấp nhô.

Vào những năm trước, nước biển tràn như cơn thốc. Đàn kiến giơ càng chống đỡ rồi tháo chạy, để lại trên cát nhiều rãnh sâu hoắm. Bầy cua đồng với mái lưng bóng nhẫy, non nớt ùa mình vào dòng nước siết.

Cơn lốc một lần đã xua đuổi tất cả.

Sau khi rút cạn nó để lại mặt đất những hòn gạch ống, màu đỏ, vụn nát. Nhưng lấp trên đấy là những đụn cát, li ti đốm hoa bé, màu trắng như sữa.

Thế mà mặt trời vẫn phủ lên, hút cạn. Đen đúa, kiệt sức.

Hàng ngày, vào lúc năm giờ chiều, người thanh niên ấy hay đến đây. Thở sượt một lúc. Anh ta lấy tay chọc chọc vào cát. Những đụn cát trơ. Chẳng chịu dịch chuyển dù chỉ là di động nhỏ.

Cánh đồng mãi vút lên. Mênh mông là màu đùng đục. Trời im im.

Chàng trai thấy từ xa một khối sắt khổng lồ đang lướt tới nhưng sau đuôi vẫn là vệt trắng dài. Dường như mọi tiếng động đều bị đóng chặt, bít lối. Chắc chắn, chẳng ai thấy anh, mà cũng không ai có thể biết được dưới những vòng xoáy màu vàng này, hàng vạn kiến vẫn bò xung quanh những con cá có cái vây màu xanh biếc. Còn đàn cua thì chạy rùng rùng như đội quân mạnh mẽ nhất. Có phải sự chờ đợi nào cũng kinh khiếp.

Bên kia dải ánh sáng, từng sinh vật lũ lượt xô nhau trên mọi nẻo đường. Ném thờ ơ dành cho bầy kiến. Ném va chạm trong đất cát. Họ xô nhau chạy, biết đâu lại một cơn lốc.

“ ngày 4 tháng 1 năm 04
x,
sự thích hợp.
Hôm nay tôi nhặt được một mẩu chuyện trên đường đi. Người đàn ông muốn tìm thấy mình qua các tầng sóng radio phủ lên tất cả trạm. Ông ta vững tâm khi nghe được những điều xung quanh. Vụ cá cược hay chiến tranh đang xảy ra. Nhưng có những tần số bị đè đi, bị kéo ra xa, nhiễu. Hình như nó bị khuấy tan bởi một suy nghĩ cực mạnh nào đó. Những lúc âm thanh loạn lạc như vậy ông sợ lắm, chui vào góc nhà, ngồi lọt thỏm giữa hai đầu gối. Tại sao có những tầng sóng không thể bắt được? Trong lúc ấy điều gì đã xảy ra?
x ạ,
người ta sợ thoi thóp
….Có thể gặp nhau tại trạm xe buýt ?”_

“ngày 6 tháng 1 năm 04
một sự bình tĩnh khó chịu
Những ngón tay đang nhảy múa trên người tôi. Nó thử múa theo điệu nhạc. Nhưng, những lỗ trống trên cơ thể tôi luôn điếc đặc, nên nó nằm xẹp xuống.

Người ta hết tấn công tôi rồi. Đường xe chạy rộng rãi, bỏ xác hết dưới gầm. Tôi vẫn theo dõi người đàn ông đó qua mỗi ngày. Đến hôm nay thì tôi đọc sâu vào đoạn ông ta vẫn tiếp tục tìm chính mình ở tầng số một ngàn năm trăm mhz trở đi. Càng đi tìm, ông ta thấy mình càng mất hút.

Ông ta bảo “đây là cái chết của lỗ trống.”

Tôi nhớ lại đoạn bạn miêu tả “Một thằng bé chơi trò bắt bóng. Cái bóng chạy như ma trơi trên mái nhà, nó cũng leo lên mái nhà. Cái bóng bỗng chui tọt vào máng xối, nó cũng uốn mình theo máng xối. Khi cái bóng thình lình chạy ngoài ánh sáng, thằng bé bỗng ngã phịch xuống đất. Từ đó, nó thích ẩn mình trong bụi rậm hơn. Nhưng một hôm, khi soi gương, nó chỉ còn là nắm xương già.”

Máu tứa ra từ bốn góc sàn nhà bằng gỗ. Cái mùi này sẽ trở nên chính thống. Khi bạn thử nằm trong bóng tối hoặc
lưu lạc giữa âm thanh”

“ngày 9 tháng 5 năm 04
Ồ, có thể tin được chăng ? Người đàn ông tìm thấy vợ con, giòng họ, cháu chắt và cả gia phả của ông ở tầng số một ngàn bảy trăm linh một. Lẽ ra ông vẫn dò tiếp để tìm ra tên mình, nhưng những người thuộc hệ lụy đó nói đã nhìn thấy ông đi loanh quanh một vũng nước nhỏ, rồi cứ chìm.

Đêm qua tôi ôm một chiếc lá rồi cứ thế cuộn sâu vào nước. Tôi trông thấy mình mọc thật nhiều vảy trên bàn tay. Một dịch thể nào đó…

x ạ, bạn nhớ có lần tôi đi lạc vào một đền thờ sâu hun hút ? Một con chó săn khổng lồ đang say ngủ. Người gác đền bỗng đẩy mạnh tôi vào con chó săn ấy, nhưng không ngờ nó không đè tôi bằng móng vuốt nhọn mà dắt tôi đi vào một cái lọ. Trong lọ có một con cá. Con cá quẫy đuôi và bảo, “ hãy nhìn tôi đây, chỉ khi nào các anh chịu vào đây và thôi cái trò đi loanh quanh thì may ra….”

Tôi thấy vũng nước nhỏ xao động, bóng con cá chợt biến thành hàng vạn con thú khác nhau, nó thay đổi chớp nhoáng trong cái vũng bé xíu đó. Con chó săn ra điều hài lòng. Nó ngất ngư cái đầu, bảo “nếu tao có một vũng nước nhỏ, tao cũng chơi trò siêu hình.”

Bỗng dưng tôi thấy mọi sinh vật đang xôn xao chộn rộn. Họ đang tìm cho mình vũng nước nhỏ. Người đàn ông cũng thế. Tôi cũng thế.

Và mày, cũng thế
trên cánh vây màu hồng, khát nước

Chàng trai vẫn quanh quẩn ở đồng hoang. Anh ta thấy mặt trời ngày càng di chuyển chậm, sức nóng của nó cũng yếu dần.

Một ngày kia, anh ta không thấy tia lửa nào chạm tới mình nữa. Anh ta khẽ nằm xuống mặt cát đứng im. Bóng mây trên đầu ngó xuống, nói:

Vũng nước, ta thấy anh ngày càng cạn khô!

Vâng, tôi đã ngồi chờ bạn. Hãy gieo rắc nhiều cơn sấm chớp ?- Anh trả lời bóng mây, rồi tiếp tục ngồi xếp đùi, chờ đợi.

Tôi sẽ làm điều ấy ngay bây giờ- bóng mây trả lời.

Thế rồi chàng trai bỗng nhiên thấy một đợt nước rắc xuống nền cát mịn. Nó xuyên thủng màn im lặng ấy. Qua những lỗ hổng, anh thấy từng đàn kiến vẫn chạy mải miết trên xa lộ của mình. Rồi anh nghe thấy tiếng xì xào, rò rè bật trên nền đất tối tăm. Chàng trai vươn cánh tay, sải rộng đôi chân rồi trườn đi trong vùng cát.

Cái bóng im im. Cái bóng ngã nhiều ngày.

“Ngày..tháng..năm..
Tôi bịt chặt tai lại.

Phải viết nốt những gì tôi đã đọc được cho bạn. Người đàn ông ốm nặng vì biết mình cứ loay hoay trong vũng nước đó. Nhưng khi khỏi bệnh ông ta lại chụp lấy cái radio, rà cho bằng hết các tần số trên thế giới hòng tìm được cái mình cần.

Đổi lấy sự hy vọng của ông là bắt đầu từ tầng số hai ngàn mhz trở đi, thỉnh thoảng ông nghe được tiếng gió thổi, tiếng u u từ một nơi nào đó, rồi tắt ngấm. Sự im lặng này có thể mường tượng như cái đài của ông đang phiêu lưu trên một bãi sa mạc dài, mênh mông. Đáp lại chuyến đi đó là việc nó chỉ phát ra tiếng khùng khục như bị sặc nước. Ông ta bỗng ngộp thở khi nghe ngóng và rồi trong tiếng khua khoắng đó hình như có một người đang bắt đầu tằng hắng giọng, lên tiếng kể về một câu chuyện gì đấy, xa xôi.

Sờ soạng. Những ngón tay đang nhích gần nhau.

x ạ, có lẽ tác giả đã ngưng viết ở đó, hoặc tôi không tìm được những trang bị xé rách. Câu chuyện đến từ trên đường đi, nên tôi tìm mọi cách để không đòi nó một câu trả lời xác đáng.

Nhưng cái để tôi thấy sự thú vị chính là khoảng thời gian tôi viết ra cho bạn với sự mong muốn làm thất lạc người đàn ông đó, thậm chí cho ông ta đi càng xa càng tốt khỏi trang giấy này.

Có nhiều sự kiện khiến tôi ngạc nhiên, nhất là việc chàng trai ngồi thừ bên đụn cát. Hãy tha lỗi cho tôi vì trong sự mơ hồ, tôi để anh ta nằm ngoài những bức thư này. Anh ta chỉ có mặt trong những lần mình tình cờ gặp nhau tại trạm xe buýt. Hay nói đúng hơn, bỗng dưng có nhiều cú choáng dễ chịu trong đầu tôi. Nó thực sự chỉ là cú choáng, nên tôi đành để yên anh ta với đám mây nhỏ, sự hoà nhập cơ thể với dòng cát. Tôi biết bạn sẽ hoài nghi về sự tìm thấy của anh ta từ chính tôi. Nhưng cứ để mọi việc được tự do. Anh ta, ông già, bạn, tôi, cái đầu lắc lư. Tự do.

Ps. Mình sẽ gặp nhau tại trạm xe buýt, cuối tuần này. Từ đó ta sẽ đi xuyên qua mấy dãy nhà. Bạn nhớ mang theo mặt nạ, bình dưỡng khí.

Biết đâu trên đường đi ta gặp một vũng nước ?”

Tối T3,may,12, 04
At 6625, 11pm.

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch