Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Nắp cống. đi đi những giọng nói bị hỏng

Chẳng phải mưa đêm hay đại loại một thứ gì đó ươn ướt tràn vào thành phố.

Đêm ngoài kia khác hẳn trong này, một đứa vừa cắn hạt dưa vừa đọc sách, cái đầu to như quả trứng đang lượn lờ và bay trên bầu trời : những quả mây mặc váy bông màu vàng nhạt di chuyển rồi thình lình lật úp, cơn mưa to, xối xả.

Cửa hiệu vắng tanh, bàn ghế lặng ngắt. Tôi ngồi nhìn những gương mặt lấm lét bên kia cửa kính dang tay xin những điếu thuốc từ người đi đường, có thể ngay góc đường một chiếc xe vừa lật tung lên vì nhiều thi thể chắn ngang, chẳng có ai buồn qua nơi ấy.

Chậm rãi quay về với sự quan sát ban đầu, tôi thấy vài người có hành động chậm, thật chậm như cố trì hoãn đôi điều tự nhiên. Anh ta cố xoay người trong chiếc áo ấm, từ tốn như không biết cơn lạnh trườn qua đây, cúi gằm mặt như giấu điều gì trong áo. Anh ta hát, rên ư ử điệu nhạc truyền thống của mình. Tôi hình dung được chiếc loa cũ, xộc xệch dây điện và nhiều dấu vân tay bám trên đó, nhạc bụi đời, nhạc da đỏ hay tiếng con nít gào rõ to, bà mẹ úp gương mặt đứa bé vào nách, bảo người đàn ông tránh ra xa vì nó chẳng hiểu những ngón trỏ ông ta liên tiếp giơ lên trời mang ý nghĩa gì. Thành phố này loạn mất rồi, càng ngày càng nhiều người hát trên đường phố, bên vệ đường, nơi nhà băng và ngay một góc nhỏ xíu chỉ vừa đủ hai người ngồi.

Cơn lũ âm thanh tràn ngập tất cả.

Lần đầu tiên tôi thấy người ta cùng một lúc chơi được nhiều nhạc cụ đến thế, nào trống, kèn, sáo, đàn sáu dây, violon, hai chiếc loa chụm lại và cả tiếng dậm chân. Tôi đi giữa làn âm thanh đó, đầu gục gặc, cố len lỏi tìm cho mình một chỗ đứng âm thanh thích hợp. Tôi đứng giữa một tay chơi trống và bà quả phụ chơi kèn, tôi đứng chính giữa và trở thành một thành viên trong nhóm ‘Những viên sỏi chết chìm.’ Người ta cho nhiều tiền và khuyến khích tôi hát rất nhiều, họ muốn nâng những hòn sỏi lên mặt nước và làm chúng nhẹ như bông gòn, nhưng tôi biết mình sẽ như thế nào khi trở về với mặt đường, người ta sẽ đá chúng tôi đi vào một nơi nào đó, cứ thế lăn mãi không điểm dừng.

Tôi bắt đầu một ngày bằng sự tưởng tượng như thế.

Quần áo mới giặt, một chiếc túi màu vàng, sổ tay ghi chép nhỏ, tôi sẽ ghi lại sự kiện này với những thay đổi của đường phố, một bộ mặt đang lớn dần đến mức ngạc nhiên. Người ta không nâng được chiếc cằm của mình ngang mặt bàn nữa, tất cả là thở dài, chân thõng thượt dưới ghế: âm thanh đường phố và những cá thể ướt kì lạ.

*

Mùa đông nơi đây chẳng có tuyết mà cũng chẳng có tí đá nào rơi vãi trên nóc xe. Chỉ có hàng tấn giày dép, thùng các-tông, chai lọ và đủ thứ vỏ bia lỉnh kỉnh tràn ngập vệ đường. Tôi đi ngắm chúng, tự khoác lên bề mặt lộn xộn ấy nhiều suy nghĩ nghiêm túc. Có lẽ người phụ nữ này đã mang đôi giày trong vòng sáu năm sau khi vứt bỏ đợt giày này ra mặt đường, vì lí do nào đấy, quà tặng của con trai hoặc người yêu, của một lần sinh nhật hay tình nhân vớ vẩn. Có rất nhiều căn nguyên để giữ chúng lại, nhưng căn bản là người đàn bà này đã xem nó quen thuộc và cần thiết như thức ăn nên nhân một lần thức ăn bị hôi thối cô ta đẩy nó ra đường cùng với khay đựng đầy thứ mỡ xanh lè. Tôi nhặt nó tha về nhà, chẳng biết làm gì với sự thương hại này nên tôi để nó ngoài hành lang chung với vài mảnh gỗ, một đồng xu hình con ngựa, chiếc máy vi tính. Tất cả đều được mang về từ đường phố.

Khi tôi viết đến đây thì chiếc váy bông màu vàng thật sự nhả xuống mái nhà nhiều dòng nước nhỏ, xe vẫn chạy đều đều, nặng nề, xa lạ. Tôi chạm thứ nước lành lạnh này, muốn nếm chúng trong sự điên loạn khó tả, sao không ai ra nhìn và nghe tiếng nước rỏ xuống thùng sắt tây, đơn điệu, buồn bã. Một giọng khàn khàn bỗng tru lên giữa đống thùng ấy, thì ra vẫn có người ngồi ngủ ôm mớ giấy lộn và âu yếm thùng sắt như trẻ nhỏ. Chẳng biết nước có cuốn cái giọng rè ấy đi không, nó sẽ chảy về đâu trong sự thờ ơ này. Thêm một âm thanh nữa bị đè đi, biến chuyển thành một thứ dữ dội và chát chúa hơn. Người đàn ông bị ném vỏ chai vào người, vỡ toang ngay thềm nhà, nhiều tiếng động khoái trá vụt ra từ cửa sổ, không có điều gì kinh khủng hơn khoảng im lặng nằm sau dãy nhà đó. Tôi bắt đầu chạy trên một con đường khác.

Ruột vỏ bánh mì như đợt ánh sáng tẩy trần khuôn mặt cô gái, ngay hốc mũi đã được xoá đi những vệt đen chằng chịt thay vào đó một vệt mờ chạy dài. Cô ta để người nằm lọt thỏm trong khối sáng nhân tạo ấy. Một lát sau, người ta lột bỏ lớp vải, tháo đi, cô ta không tồn taị nữa trong vòng mười lăm phút. Mọi người thở dài vì ánh mờ đục đang nằm khoan khái trên cơ thể người đàn bà bỗng chốc trở thành thứ màu sần sùi, khô nhám nằm trên miếng ván nhỏ, không hơi người, không sức sống.

Họ đang cố xây dựng ngay quảng trường này thân thể một người phụ nữ nhằm xua đi những hỗn loạn âm thanh bên ngoài. Vẽ, kí họa, bôi xóa rồi phác thảo. Nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một khoảng trống dành cho những tay chơi kèn trứ danh, kèn làm bằng lon sữa loại giảm béo, kèn làm bằng thứ lông chim mỗi chiều bay bát nháo trên chóp nhà thờ, kèn làm bằng thứ nhựa trong suốt mà người ta cố gắng đi thâu lượm ni lông ở các thùng rác rồi nung chảy chúng. Còn tôi, đứng giữa trời với một thứ kèn đặc biệt làm từ đôi giày người đàn bà nọ, mỗi khi tôi thổi nó lên mọi người đều ùa vào và nói “a, đây là đôi giày của cô b… mỗi tối cô ta mang nó và đứng ở góc đường đằng kia, sáu năm trời gắng bó, một miếng giẻ rách trên đầu, tả tơi.“ Cứ thế, tiếng giày người phụ nữ khua liên tiếp trên đường phố, khi trầm lắng khi vội vã hoặc đi một cách kiên nhẫn từ nhà đến một cửa hiệu nào đấy. Có nhiều thời gian, tôi laị nghe tiếng chân cô lê nhẹ quanh phòng, loay hoay trong kệ bếp và đứng tư lự bên thành cửa. Cô chờ đợi một người đàn ông đang cố trở về nhà trong đôi chân nhỏ xíu, mở cửa chạy ùa vào lòng cô. Hắn lại đòi mua một chiếc xe nhỏ làm bằng gỗ hoặc một viên kẹo có thể nổ lốp bốp trong miệng. Người ta bảo tôi đã kể hết câu chuyện về người đàn bà nọ bằng sự tích của đôi giày và dần dà cả khu phố này đều biết cuộc sống của cô ta. Tiếng kèn của tôi khiến mọi người tò mò và đọc nó như một bản tin tức hàng ngày, cô ta làm gì trong khoảng không đó, cô ta liệu có chờ đợi ai nữa, trong căn hộ đó có xảy ra một tình cảm nho nhỏ khi mà cô vứt đôi giày ra đường..? Tôi đã thổi, tiếp tục thổi như thế qua nhiều suy nghĩ và sự chờ đợi của tôi cho đến khi người phụ nữ dắt đứa con nhỏ tiến đến trước mặt, van xin tôi đừng mở toang cánh cửa riêng tư của cô cho đến khi cô chuyển sang ngôi nhà mới.

“Vậy sao, có cần phải đi nơi khác sao?”

“Đúng, căn phòng chật chội, tôi không thích, thằng bé không thích, và cũng để giải thoát tiếng giày của tôi, nó muốn đi trên bề mặt rộng thoáng hơn, nhiều gió hơn.“

“Đành thôi vậy, nhưng sao nó lại nằm giữa khay thức ăn thế kia?"

“Biết sao được, thằng bé muốn ăn nó, nó bảo cần phải giữ chặt đôi giày bằng cách nuốt chúng trong dạ dày và thế là nó nhét hẳn một đôi vào tủ lạnh trước khi luộc chín, nhưng tôi thấy nó quá già nua để làm tươi bằng cách chiên xào hoặc băm nhỏ, nêm nếm với nhiều gia vị hoặc sữa tươi… cuối cùng thì…”

Câu chuyện nhiều mùi vị và âm thanh, nhưng cô đã sống trong lòng thành phố này, sừng sững như tảng đá hoặc trạm xe bus công cộng, người ta phải đặt chân lên đó nhiều lần để đến nơi mình cần đến, người ta biết rõ cô giống như biết rõ mục đích của mình trong ngày vậy. Nhưng còn tôi? Chiếc giày trên miệng vẫn thổi toe toe trước khi chuyển sang giai đoạn mới, nghề nghiệp mới. Tôi sẽ mua một máy thu âm hoặc một máy ảnh, bên cạnh đó sẽ giả dạng một con người bê tha hơn, chẳng còn nghiêm túc nào nữa trong thứ cháo sền sệt đầy âm thanh này.

Những con ngươi nằm nghiêng trên phố, cơn đau thắt giữa bụng, tiếng nói không nằm trên đầu nữa, âm u lạ thường.

Nước tiếp tục chảy trên con đường trước mặt, phía xa là núi, chẳng bao giờ nghĩ phải đặt chân lên đấy cho sự tò mò hoặc tìm kiếm, mà cũng qua rồi ước muốn bay nhào xuống đấy để tìm một cánh cửa vĩ đại để rồi moi móc nó trong hàng ngàn hình ảnh. Tôi thích chụp những dòng chữ hơn.

Mới đầu từ những nắp cống mọc liên tiếp trên đường đi, có khi chỉ một chiếc, có khi là bộ ba xếp hàng làm bằng xi măng. Nhưng có những nắp khó nhìn và quan sát hơn khi chúng được liệng giữa lòng đường, người ta lăn qua lăn lại chúng thế mà chẳng có cảm giác gì, còn tôi thì thấy chúng thật gợi cảm, nên đi từ từ và chậm rãi lướt ngang chúng như một chiếc rốn bí mật, mềm mại. Tất cả những nắp cống ấy đều được sản xuất từ thế kỉ mười sáu, nơi nhiều con khủng long bò mộng ra đời, miệng có một cái vòi và chỉ uống toàn sữa chua. Người ta đặt chúng lung tung trên phố, có khi trên mái nhà, vì đơn giản có nhiều thứ rác từ trên trời rơi xuống, có khi là nước, có khi là một cơ thể dính vài ba sườn trôi tuột vào ban đêm, lọt vào chiếc giường êm ái. Nhưng từ khi loài khủng long bò mộng ấy mất dần đi thì cũng là thời gian những nắp cống được hạ từ mái nhà xuống lòng đường, ven phố. Mỗi người đều muốn chiếm đoạt chúng bằng việc viết lên những dòng chữ đơn giản nhất, ao ước có một bữa ăn tối thật ngon, có được kẻ lạ mặt trong nhà, có được một âm thanh kì quặc nhất. Nhưng vào thời điểm tôi xuất hiện nơi đây thì chúng biến thành những lời răn đe, đừng để kẻ lạ mặt vào nhà, đừng cho âm thanh nào xáo trộn đời ta nhất, đặc biệt là đừng nên ao ước có một buổi tối thật ngon, vì kéo theo đó là sự chán nản buồn nôn, ói mửa và quặn người trong buồng tắm độc thân.

Con bé đã ói và nhất định tìm ra trong bụng mình một người đàn ông ưng ý nhất. Tôi bảo nó không thể chui ra với thân thể trần như nhộng và nhớp nhúa được. Ít ra cũng quần áo bảnh bao và biết thổi sáo trong những lúc muốn làm tình. Con bé không thích âm thanh ấy nữa, tình cờ nó cũng rơi vào thời kì hình ảnh như tôi, cần một người biết chụp ảnh và thu âm. Chẳng qua chúng ta phí phạm thời gian cho việc lắng nghe quá nhiều mà không tìm kiếm, cũng như việc lưu giữ hình ảnh, giống như việc nó tắm và kì cọ như thế này, tư thế cúi xuống không đẹp, nhưng việc nằm im như con cá chết ươn người dính đầy cà phê thì tuyệt vời quá đi mất, lại còn vẻ thất thần của chiếc miệng trễ nữa, chẳng hiểu sao mình phải tắm, chẳng hiểu sao mình lại bơm nhiều thứ nước vào người, tôi chẳng thuộc về cơ thể của tôi, bàn chân bàn tay, lông lá và những lớp da non, tất cả không phải của tôi, thế thì phải dùng đến một máy ảnh lưu giữ nó, rồi giam cầm đời mình cho sự ố vàng hoặc mốc meo trong bồn tắm, cơ thể làm phiền tôi quá, thức ăn, suy nghĩ cũng vậy.

Bấy giờ nắp cống đã có những dòng chữ than phiền xuất hiện và xuất hiện liên tiếp. Người ta gạch chồng chéo lên nhau dòng than phiền cơ thể, ai cũng muốn phế truất mình, ai cũng đòi hỏi có một máy ảnh giam cầm giúp linh hồn hoặc cơ thể, đính nó lên tường hoặc hầm chứa. Rốt cuộc nhiều người đứng ra hy sinh cho việc làm trọng đại đó, nhiếp ảnh gia ra đời, theo một trường phái và xu thế mới: chỉ chụp cho gương mặt mình, cho mọi góc độ sầu thảm hoặc yên vui nhí nhảnh nhất, người ta quên mất khủng long bò mộng, quên thú sưu tầm kẻ lạ mặt trên giường, quên luôn mình có một giọng nói phát ra từ cái đầu, tất cả là hình dáng im lặng của nó mà thôi.

Giãy dụa, cử động, xoay trở, vàng ố.

Ở mặt đường, tôi cố xoay cho mình một máy ảnh cũ, nhưng không xong vì tôi tạo nó từ một chiếc ly giấy, phim là những miếng tã cũ, màu thì lấy từ nước dão cà phê con chồn thứ ba. Cuối cùng, tôi đã thành công trong việc chế ra một cỗ máy mới, khi chụp nó kêu rè rè, thay vì chụp một người đứng thì trên mảnh tã xuất hiện nhiều cây khô thẳng đứng. Tôi chụp người cúi gập thì nó biến thành hình dạng một khung xương. Chụp tất cả khóc cười thì hoá thành âm thanh bò rống. Thế là hình dung được một khung cảnh như thế này: tôi chụp con nhỏ với kiểu nằm dễ chịu, đầu gác lên cánh tay, một chân mất hút sau tấm vải mỏng, khi tôi giơ tấm ảnh ra ánh sáng, không còn điều gì dễ chịu hơn khi thấy toàn bộ cây khô nằm ngang, ngã rạp trên chiếc giường một khoảng trắng lớn, tiếng thở nhè nhẹ của nó là thút thít của bò mộng đang quậy mình. Nó không còn là nó nữa, cơ thể, suy nghĩ, đường gân phập phồng rơi trên cổ, tất cả giấc mơ gói gọn trong đó, không thuộc về trách nhiệm nữa.

Trở về câu chuyện nắp cống, người ta vẫn ngồi chồm hổm và giữ khư khư những dòng chữ của mình. Tôi đi chụp tất cả như một sự kiện trong lịch sử, cố ghi chép nó trên nền màu vàng của cafê và tã lót. Thế rồi tôi treo nó khắp nơi, bảo vệ như một phần yêu quí nhất. Không ngờ chỉ sau thời gian ngắn tôi có số lượng nắp cống đáng kể, đủ mọi hình dáng, kích cỡ. Bên trên nắp cống cơ thể cúi gập biến thành bộ xương đẹp đẽ, trắng phếu trên nền trời xanh thẫm, chưa bao giờ có nhiều bộ xương ngồi như vậy trong thành phố và chưa bao giờ tôi thấy hài lòng vì phát hiện ra ở đốt xương thứ mười tám của một số người luôn có nguy cơ mọc ra một gương mặt khác, vết tích của con bò mộng và tiếng thét của nó khi tuyệt chủng. Rồi đến khi nào tôi chụp lấy chính tôi ? Đến khi nào mình trở nên đặc biệt và lạ lùng nhất? Chẳng bao giờ tìm kiếm hoặc thỏa mãn được, tôi chờ đợi một thời gian hoặc một kẽ hở để có thể xâm nhập và không chiụ trách nhiệm về thân xác của mình nữa.

Nó đã đến rồi khi tôi ngồi uống sữa, ăn bánh ngọt, tôi thấy nó kéo tóc, sửa lại nếp áo, xoa cằm và vuốt cho bộ râu thẳng lại, người đàn ông mỉm cười với bất cứ người nào trước mặt, chuyện trò vu vơ. Ông ta mang một nắp cống theo bên người, hôn nó một cách cẩn thận. Đêm qua tôi thấy mình chạy ra đầu ngõ, hì hục cạy một nắp cống bé bằng bàn tay, sau đó mang về nhà, taị sao mình không chiếm đoạt nó nhỉ, tại sao không khoét và để lại nơi nào đó lỗ thủng của ta? Tôi không hề ghi chú một dòng chữ nào trên đó, không hề. Chỉ muốn ôm hôn trên nền sắt lạnh ấy và ngắm nhìn chúng. Người đàn ông này đã làm nó với sự ước muốn của tôi. Trong thành phố laị có hai cá thể môi ướt kì lạ. Khi ông ấy đứng lên tôi đã kịp thời bắt được nó, ngạc nhiên, tấm ảnh là nhiều cây khô mọc lưng chừng trời, rồi bộ xương vắt ngang rặng cây ấy, phía cuối bức ảnh là một âm thanh nằm thoi thóp, lim dim, con khủng long bò mộng cuối cùng được phát hiện trong tư thế đó, bên cạnh ly café chán ngắt.

Người đàn ông đứng lên nhìn tôi, môi ông và môi tôi cử động cùng một lúc, trong cái nhìn đó cơ thể không còn thuộc về tôi nữa, quần áo, giày dép bay mất sạch, người đàn bà với đôi giày dính mỡ, các loại nhạc cụ, người ngợm và nắp cống, tất cả thuộc về người đàn ông đó, nằm trọn bên trong cơ thể đó, tấm ảnh hẳn sẽ được ghim lên bởi bàn tay không có thật, ngày tháng lưu lại và chữ viết không thật, giọng con nhỏ nhây đi nhây lại, chẳng liên quan gì đến tôi, chẳng liên quan gì đến tôi. Những con ngươi nằm nghiêng trên phố, cơn đau thắt giữa bụng, tiếng nói không nằm trên đầu nữa, âm u lạ thường.

SF, gà trống.
Viết xong T9/ 16/ 04

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)