Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

ngủ. đi đâu đó giữa trưa

Cedar and Grant
Peter, thợ sửa chuyên nghiệp.
“Chìa khoá tôi để đằng sau cửa. Ai có nhu cầu mượn xe, sau khi lái xin vui lòng để lại chỗ cũ”.
*

Họ là một đám người chẳng biết từ đâu đến. Người trong vùng chỉ biết họ thường xuyên tụ tập ngay nhà của Peter.

Peter, cái gã còi cọc, đầu tóc, râu ria xồm xoàm, có đôi mắt trông dữ tợn, mồm luôn ngậm điếu thuốc gẫy là chủ cái bến đậu này, nơi dành cho đám khách du thủ du thực, phiêu bồng từ khắp phía về đây.

Mới đầu, người ta sợ cái vẻ lầm lì nơi hắn. Sau vài năm sống yên ổn người ta lại thích cái vẻ hơi quái quái của Peter. Nhất là khi hắn mang tiếng là thợ chuyên trị những chiếc xe cổ lỗ sĩ sản xuất từ đời tám hoánh nào, mồm và ống khói cứ rên hù hụ khi lên dốc. Nhưng đối với cặp mắt nhà nghề của Peter thì những chiếc xe (cũng như những chủ nhân) đều là em bé cần được chăm sóc, chịu khó bỏ thì giờ để nói chuyện và dụ dỗ chúng. Peter được người trong vùng đặt biệt danh là “Peter nhỏ xíu” hoặc “Peter ngầu.” Mỗi lần ra phố nghe người ta gọi bằng những cái tên đó thì hắn chẳng nói chẳng rằng, mồm cứ ngậm điếu thuốc gẫy và nhe răng cười. Hắn bối rối chẳng biết giấu ánh mắt mình vào đâu. Lâu thật lâu người ta mới thấy hắn xuất hiện nơi công cộng, chè chén vài phút rồi lại chuồn. Thế mà danh tiếng của hắn không suy giảm.

Thật ra, cái để người ta nể phục và chú ý Peter là ngoài việc sửa xe, hắn còn là một nghệ nhân tuyệt vời.

Nếu ai có đi ngang góc ngã tư giữa Cedar và đường Grant, bảo đảm sẽ dừng chân để ngó vào cái ki-ốt được xây bằng kính, bên trong treo lơ lửng các loại côn trùng làm bằng đinh, ốc vít, ống xi lanh hoặc một đoạn sắt thép nào đó. Bộ sưu tập đầy tinh xảo này là của Peter. Hắn luôn đóng cửa tiệm vào lúc bốn giờ chiều, sớm hơn những tiệm sửa xe khác chỉ để lui vào xưởng riêng, nghiên cứu côn trùng. Hắn sử dụng những gì không còn xài được nữa vào tác phẩm của mình. Người ta thấy cặp râu của con dế này ngộ ngộ là vì Peter đã gắn hai cái que rửa kính xe vào đầu con dế, làm cho chúng thật giống và tự nhiên đến buồn cười. Hắn còn sáng chế ra những con bọ hung, ruồi, muỗi, cánh cam, châu chấu bằng các đoạn thép vụn giống đến mức ngạc nhiên.

Tôi ghiền cái kiểu bụi bặm và tự nhiên nơi hắn trong một lần tình cờ đi ngang. Tôi có ý muốn ăn cắp vài con côn trùng. Nhưng Peter quả là một tay khôn ngoan đã xiềng xích chúng bằng sợi dây sắt to, tôi khó lòng mà gỡ được. Tôi cũng đã ngó vào nhà hắn bằng chiếc cửa kính duy nhất. Không có ai ở nhà, một ổ khoá nặng trịch áng ngay cửa. Tôi thấy cái xưởng bé teo này chứa thật nhiều thứ quí đáng để tôi ăn cắp. Peter sắp xếp đồ nghề theo trình tự nhất định, từ chiếc vít số nhỏ cho đến số lớn. Tôi còn nhìn thấy cái mỏ hàn đặc biệt dùng bằng hơi gas mà hắn đã xài cho các tác phẩm. Mé bên trong các kệ hắn để một loạt chai lọ chẳng hiểu dùng cho việc gì, có thể là axít để làm sắt gỉ cũng nên. Tôi muốn phá tan ổ khóa để có thể chui vào bên trong khám phá thế giới nhỏ nhoi của Peter, nhưng tôi sợ bị bắt quả tang. Tôi đi lòng vòng xung quanh bên ngoài mà vẫn không hiểu vì sao cái xưởng nghiên cứu của hắn lại có sức thôi thúc hấp dẫn tôi đến thế.

Cuối cùng, tôi đành ra về. Tôi muốn đến tìm hắn lần sau, gặp trực tiếp để tìm hiểu con người này.

Một tuần sau, tại quầy hoa quả gần nhà Peter, tôi nghe được hắn cùng đám bạn du thủ du thực la cà đâu đó xuống phía Tây, nơi nghe đồn có hàng trăm bãi phế liệu sắt siếc và xe bỏ không.Vậy là tôi tiếp tục ngồi chờ hắn về một cách kiên nhẫn. Tôi cố gắng không nghĩ đến phòng thí nghiệm cũng như các con vật của Peter được nhốt trong ki ốt nọ.

Nhưng, cả tháng trôi qua rồi. Dòng chữ nguệch ngoạc viết trên tờ giấy kẹp trong xe của Peter ngả sang màu xám. Thư từ và các hoá đơn thanh toán gửi đến cho hắn một đống, thế mà cửa nẻo vẫn im lìm. Khách hàng lái xe hư đến và bỏ đấy cũng gần chục chiếc, kín hết sân nhà vậy mà hắn vẫn biệt tăm. Tôi nghĩ chắc hắn làm một chuyến du hành lang thang đây đó cũng nên. Chiếc xe hắn bỏ lại, người trong vùng hết người này người nọ tha hồ chạy rồi đem trả, cũng mấy chục bận đi đi về về rồi, chính tôi cũng đôi lần thèm cà phê đã mượn đỡ xe hắn rồi vù ra mấy vùng lân cận. Đi xong đổ lại xăng rồi lái về để y trong sân cho hắn. Tôi có nhét ba bốn tờ giấy cám ơn để ngay cạnh vô-lăng cho hắn về đọc. Nhưng mỗi lần quay lại thì có mấy đứa lảng vảng nào đó lại nghịch ngợm bôi xóa hoặc xé nát. Rồi một hôm quay lại tôi thấy một dòng chữ nằm dưới những lời cám ơn của tôi, nội dung đại để Peter sẽ đi không về nữa, cứ việc mà xài xe của hắn một cách thoải mái. Tôi ghét bọn con nít ở đây, cứ lợi dụng lòng tốt của Peter, lái xe của hắn chạy vòng khắp xóm, còn bật nhạc đùng đùng hết cỡ, khiến cửa kiếng và thùng xe muốn vỡ bung. Cũng may xe hắn tuy nhìn cũ nhưng máy lại rất tốt, nên bọn con nít cứ tha hồ phóng vèo vèo và làm đủ thứ trò. Tôi thấy vậy nên cũng vài lần xách xe hắn đi rửa, chăm sóc như chủ của nó, tôi còn kiểm tra, thay nhớt cho nó một cách tử tế.

Vậy mà, cũng khá lâu rồi Peter cũng chưa chịu về. Hắn thật ham chơi, chắc hắn say sưa với đống sắt đó rồi. Tôi cố ý tháo ổ khoá mấy con côn trùng, nhưng không hiểu Peter chế tạo kiểu gì mà nó thật kiên cố, khiến tôi không tài nào ăn cắp chúng được.

Một hôm, chịu không nổi tôi dùng xẻng moi luôn cả cây cọc dùng để xích con muỗi to đùng của Peter, cả dây và ổ khoá, cả tấm biển được gắn trên đó với dòng chữ xấu xí của Peter “coi chừng bị muỗi chích.” Tôi đem tất cả về nhà. Đêm đó tôi ngủ sung sướng chưa từng thấy.

Mấy hôm sau nữa, với lòng ham muốn ngày càng tăng, tôi tìm cách lần lượt tháo từng con côn trùng, đem về nhà mình. Tôi nghĩ nếu Peter quay về chắc hắn sẽ giận sôi người. Nhưng, đi với môt thời gian dài như thế, làm sao biết được ai là người lấy? Hắn thừa biết rất nhiều kẻ đến đây và thèm thuồng những con vật này mà?

Đã năm tháng từ khi hắn đi, chẳng nói với ai lời nào. Tôi bèn liên lạc vài tay sửa xe thất nghiệp quanh vùng. Đem họ tới sửa cho khách hàng của Peter, lấy tiền đó chi trả cho các hoá đơn của hắn, trả lương cho thợ. Tính hết khoảng chi tiêu cho nhà cửa thì còn lại một số tiền thật ít ỏi, tuy vậy tôi cũng cất nó vào tủ riêng cho Peter. Ai cũng tưởng tôi là bà con xa với hắn, chẳng ai biết rằng tôi làm những việc không công này chỉ vì vừa mến mộ mà vừa muốn sở hữu bộ sưu tập của hắn mà thôi. Nhưng, buổi tối trở về nhà nhìn những con vật ấy tôi càng đâm chán. Hình như đây không phải là môi trường cho chúng. Nhà tôi quá sạch sẽ, quá ngăn nắp cho sự tự nhiên này. Chúng chỉ thích hợp ở nơi bụi bặm cùng với dầu nhớt và không khí hăng mùi xăng của nhà Peter thôi.

Dần dà, tôi lần lượt đem từng con một trả lại cho Peter, gắn chúng vào chỗ cũ. Tôi vẫn điều khiển công việc hàng ngày cho hắn. Ấy thế mà trong khoảng thời gian đó hắn cũng không buồn gọi điện về, mà tôi cũng không thấy những người bạn của hắn lảng vảng ở đây nữa. Cả lũ biến đi như cơn giông. Người quanh vùng cũng ngạc nhiên khi thấy Peter lần này đi lâu đến vậy. Chừng hai ba tháng sau nữa, tức là cũng hơn nửa năm khi hắn đi chu du tôi cũng đâm nản, đóng luôn cửa tiệm, thôi luôn trò cai quản giùm ngôi nhà Peter. Tôi để lại cho hắn một bức thư dài kể rõ mọi chi tiết tôi đã làm gì cho hắn, thú nhận luôn việc tôi ăn cắp rồi đem trả bộ côn trùng bằng sắt nhưng không gây hư hại gì.

Hai ngày sau, chính tôi cũng khăn gói lên đường. Tôi cũng chẳng biết mình nên xuất phát từ hướng nào và đi trong bao lâu. Chỉ biết rằng tôi đã đi, đi lâu lắm, có thể đi còn lâu hơn Peter không chừng. Tôi đi về một hướng rất xa thành phố, một nơi chẳng còn ai thân thuộc, chẳng còn ai quen biết để mà hỏi thăm chốn cũ. Trong cuộc hành trình này tôi cũng dẹp luôn ý tưởng sẽ trở về và rinh luôn toàn bộ của cải cũng như phòng nghiên cứu của Peter, khi mà tôi đã tạo dựng được cơ nghiệp nơi đây, với căn phòng bụi bặm như thế, đầy mạng nhện như thế. Tôi cũng quên bẵng hết mọi thứ mình đã làm cho Peter, kể cả việc một lần duy nhất đóng vai hắn để viết một lá thư trả lời việc không lấy vợ cho bà mẹ già của hắn. Tôi không biết mình đã làm đúng hay sai mà một tháng sau khi trả lời bức thư đó thì nhận được tin bà mẹ hắn qua đời trong một căn hộ tồi tàn. Nhưng, Peter, với cái máu phiêu lưu như chim chắc cũng quên luôn bà mẹ chứ đừng nói đến chuyện cưới hỏi này nọ. Tôi chắc rằng trong con người hắn chỉ có những câu chuyện xoay quanh đề tài xe cộ, sắt siếc hoặc trên bãi đất hoang vu nào đó nhiều đống xe mục nát đang cần hắn để khai phá.

Trong những chiều đi dạo ở mảnh đất xa lạ, tôi thường tưởng tượng hắn như thế này: với cái dáng còm cõi, chòm râu ngày càng sẫm lại, hắn một tay thọc vào túi quần, một tay phì phà điếu thuốc gãy và ngồi thừ người để tận hưởng những con vật kì thú được tạo bằng đôi tay hắn. Rồi sau đó hắn lại cười hiền lành, lim dim mắt hoặc tự thưởng một cốc bia (có đúng thế chăng, nếu tôi không lầm).

Tất cả là một thời gian khá dài để ngồi nghĩ lại chuyện cũ. Tôi nhớ mang máng hình như trong cái ngày tôi để lại bức thư cho hắn thì tôi lại quên mất việc giới thiệu mình là ai, mình từ đâu đến. Tôi chỉ là một đứa hay xía vào chuyện của người khác, thắc mắc thật nhiều rồi bỏ đi, cũng quên mất mình là ai và tại sao mình lại quan tâm một cách đặc biệt với hắn, với đống sắt của hắn (bao nhiêu lần rồi, tự suy nghĩ về vấn đề này, để rồi quên bẵng khi gặp được điều khác).

Tôi chỉ đoán được một điều, là hắn cũng chẳng bao giờ quay lại căn nhà cũ cùng với sự nghiệp sửa xe đó nữa. Những con bọ hung, ruồi, nhện, khách hàng và cả chiếc xe của hắn… sẽ ngồi vêu ra đó, mặc tình cho rêu và các thứ côn trùng khác vây bám.

Vì tất thảy đặc điểm của những kẻ lãng du, là đi chỉ để mà đi, và quên sạch hết mọi thứ.

Như lúc đầu.

Peter, cửa luôn luôn đóng
T2,14,6,04

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch