Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Những chi tiết vụn

LTS: Đọc Những Chi Tiết Vụn của Nguyễn Thúy Hằng là tự nguyện để mình bị dụ dỗ vào một thế giới đầy cạm bẫy, như kiểu xem một cuốn phim với những hình ảnh quái gở và giọng kể mê hoặc, và để cuốn phim đẩy chúng ta đến tận lề giới hạn của nghi hoặc và hoang mang chấp nhận.

(Đặng Thơ Thơ giới thiệu)

Chàng trai vừa đi vừa xoa chiếc cằm nhẵn nhụi. Chàng thọc tay vào túi quần, ra dáng nghĩ ngợi. Những con nhện bò nhanh vào bụi rậm. Chúng vươn đôi chân dài, nhẹ tênh, khẳng khiu tìm hướng chạy một cách nhanh nhẹn. Hiện giờ chàng đi chân trần trên nền đường lấm tấm hoa cương. Mặt đường này chàng đã qua lại hàng bao lần từ năm chàng lên tám cho đến ba mươi. Sau ba năm lấy vợ và chuyển đi nơi khác, bây giờ vợ chồng chàng lại muốn trở về đây, tìm yên tĩnh trước khi làm một số việc quan trọng.
Đây là vùng trung du có nhiều đồi núi. Một khu nổi tiếng cho nghỉ ngơi và dạo mát. Nhưng đặc biệt những người lớn tuổi lại ít khi chọn nơi này để an nhàn hoặc hưởng thụ. Có lẽ đời sống ở đây quá kì dị, họ chẳng thích giữ một lề lối nào như các vùng lân cận. Họ thích sự riêng biệt, độc lập và có phần lạnh lùng. Nhưng chàng ở đây đã lâu nên không lấy làm thắc mắc về bất cứ điều gì. Có chăng chỉ là chuyện trong con người chàng thôi, một sự thôi thúc nhưng rất kìm nén. Chàng muốn suy gẫm lại chuyện lập gia đình của mình, về người vợ yêu quí nữa.
Chàng trai vẫn tiếp tục đi về hướng nhà mình. Một cánh cổng bằng gỗ hiện ra. Dưới chiếc chuông nhỏ một dòng chữ nguệch ngoạc “ L đã ở đây….”. Đây là nét chữ của một người bạn thân, một lần đến chơi nhà và trong khi đợi chàng ra mở cửa thì nó táy máy tay chân khắc vội vàng như thế.
Chàng mở khoá vào nhà, ngồi trên chiếc ghế quen thuộc. Bỗng dưng chàng tự hỏi, nếu có một lựa chọn khác, thì chàng sẽ sống như thế nào ? Vâng, có lẽ chàng sẽ tự nấu ăn, tự mua hàng loạt gỗ vụn ở các xưởng cưa về, đục đẽo hoặc chạm khắc, ghép nối chúng thành những hình thù kì dị cho bằng thích và chất đầy nhà thì thôi. Chàng sẽ không xem ti vi, không nghe đài, không theo dõi bảng tổng sắp của các câu lạc bộ mạnh hoặc sưu tập những mẩu báo. Hay nói đúng hơn, chàng không thích làm gì, nói chuyện hoặc tiếp xúc ai. Ồ không, nhưng có lẽ chàng sẽ ngồi viết, yên tâm và chăm chỉ viết về những gì đã xảy đến với chàng. Càng ngày càng có những câu chuyện phức tạp và khó nghĩ xảy đến. Giống như hôm kia nó đã xảy ra tiếp vậy, dồn dập, liên tục. Nó làm chàng bực lắm. Người cứ óc ách và lỗ chân lông không sao hấp thu hoặc thải ra hết những chất cần thiết. Chàng cảm nhận sự bức bối, điên điên nhưng lạ lùng thay chàng lại hết sức bình tĩnh. Chàng đón nhận sự ngạc nhiên một cách bình thản, không la hét, không đập phá hoặc tự tra tấn người. Chàng kín đáo che dấu nó bên trong, cho nó chảy cuồn cuộn và sôi sục trong thầm kín. Nhưng chàng phải giải quyết nó thôi. Phải làm cho ra lẽ hoặc cùng lắm, chàng sẽ chôn chân vào vùng núi này, không muốn tiếp xúc với ai nữa.
Người vợ thì dường như có sự thông cảm ngấm ngầm nên nàng cứ đi đi về về với căn nhà cũ của chồng. Nàng không hẳn ở lại mà cũng không hẳn ra đi. Đôi khi nàng vắng mặt đến một tuần cho chàng nghiền ngẫm những điều cần thiết. Cũng có nhiều buổi chiều nàng đi làm ra, chạy vội đến chàng. Hai vợ chồng ngồi im lặng, mắt nhìn mắt, trừng trừng, im lặng cho đến khuya rồi nàng để chàng ở đấy, ra về.
Chúng ta chỉ nghe thấy, hoặc giả thiết trong sự mơ hồ nào đó, vợ chồng chàng có những trao đổi ngắn hết sức tình cảm.
Hôm nay anh thấy em ra sao ?
Vẫn thế, chưa có gì thay đổi, nhưng hình như mắt em hơi nhỏ xuống rồi thì phải ?
Không, nó vẫn thế mà ? Em có đụng gì đến nó đâu ? Người em mệt cả tháng nay rồi.
Nhưng mong em cứ như thế, cho dù em có làm sao thì vẫn là người tuyệt vời nhất mà anh từng gặp.
Nàng có vẻ hài lòng khi nghe những câu đại loại như vậy. Nhưng chàng biết chắc nàng lại cố gắng chui vào chỗ ấy và sửa sang tí chút cho xem. Thậm chí có hôm nàng muốn thay đổi hẳn con người hoặc từng bộ phận riêng lẻ trên cơ thể. Chàng lo lắm nhưng bên ngoài vẫn thờ ơ. Ý chàng muốn biểu lộ là, vợ chàng vẫn bình thường như mọi người, vẫn chân tay mặt mũi như vậy, vẫn ăn uống và giữ mức độ ham muốn đối với chồng hoặc với chính sinh lý của cô ta. Thậm chí vợ chàng là người ham muốn hơn tất cả những người khác, kể cả đàn ông hay đàn bà. Chàng chỉ sợ đến một ngày nào đó….
Nghĩ đến đây chàng toát hết mồ hôi, vâng, đến một ngày nào đó vợ chàng phát hiện ra chàng đã biết hết tất cả thì nguy. Lúc đó chàng không biết vợ mình sẽ làm những gì trên tấm thân của nàng, chàng không muốn nàng đi đến quyết định phải thay đổi toàn bộ như những lần khi chàng đi vắng, nàng đã bao phen dùng cái lưỡi cưa hoặc lưỡi bào nhỏ để gọt dũa con người mình. Những lần trở về nhà, chui vào phòng riêng chàng mới biết rõ sự thể điều gì đang xảy ra cho vợ, chàng hãi lắm, không ngủ hoặc làm việc được, chỉ mong nàng trở về để trấn an hoặc luôn mồm nói một câu “em ổn cả, em ổn cả, càng ngày, em càng hoàn chỉnh hơn”. Thế rồi nàng rất vui, nhanh nhảu đi pha ly nước chanh rồi tự đắm chìm vào buổi tối cho đến khi trời sáng.
Bây giờ, vợ chồng khắng khít nhau đến nỗi không cần phải nói gì nhiều. Giữa họ là công việc và sở thích riêng, nàng không tò mò theo dõi chàng làm gì trong căn phòng ấy nữa. Nàng cũng không rà soát hoặc xem xét toàn bộ ngôi nhà, giống như nàng có linh cảm điều gì đấy luôn theo sau lưng, cứ sơ hở là nó chộp lấy, bấm tách khẽ khàng. Nàng quả là người phụ nữ nhạy bén, có giác quan tuyệt vời. Thế nhưng, làm sao nàng biết được , sẽ đi theo nàng, dính chặt như hình với bóng ? Tuyệt vời hơn là nó còn biết điều khiển nàng nữa chứ, nàng luôn dừng phắt khi nghe tiếng động, tiếng khua ghế hoặc âm thanh vọng ra từ đâu đó. Nó giúp nàng lơ đãng và hết săm soi cơ thể bằng sự sợ hãi. Chàng biết mình quả độc ác khi cứ xoay nàng như con rối. Nhưng phải làm cách nào hơn nếu như cho nàng hiểu là chàng luôn biết hết mọi thứ ? Chàng sợ tấm thân đó sẽ mất thăng bằng, sợ phải thấy những hình ảnh đúng y như chàng tưởng tượng, và hơn hết là chàng rất yêu vợ mình.
Nhưng cho đến ngày hôm kia thì sự việc đó đi quá xa sự kềm chế của chàng dành cho vợ. Hay nói chính xác hơn, nàng đã làm một hành động đi quá xa mức cho phép. Khi chàng trở về nhà, xem lại và hoảng hồn. Đó là lí do tại sao giờ đây chàng phải ngồi tại căn nhà cũ này, trốn trong sự quen thuộc để phân tích lại một cách kĩ lưỡng những điều mình thấy và nghe được.

*

Giờ chàng vẫn ngồi trên chiếc ghế quen thuộc từ hồi bé. Nhìn bao quát toàn bộ ngôi nhà, chàng nhận thấy hàng loạt bức tượng được ghép do những mảnh gỗ trông chắc chắn nhưng bắt đầu có sự rệu rã, chúng mọc rêu và mục nát. Chàng nghĩ về vợ mình, chàng sợ nàng cũng rệu rã nằm im trong một ngày gần đây, khi đó không biết chàng có bỏ được sở thích đục đẽo và lắp ghép những mảnh gỗ rời này không ? Hay chàng lại tiếp tục lấy thêm người vợ mới và người này sẽ lập lại thói quen của người trước ? Nó sợ. Quả thật đáng sợ nếu như câu chuyện cứ đúng y như chàng nghĩ. Và để ngăn chặn tình huống này, chàng kiên quyết nghiên cứu kĩ, tìm ra giải pháp thích hợp để có thể tiếp tục đời sống của mình. Nghĩ đến đây chàng muốn quay trở vào nhà.
Phòng ngủ nơi đây cũng giống với căn phòng chàng ở với vợ. Chỉ khác một điều nó là căn phòng dành cho chàng những năm độc thân. Những năm mười sáu, mười bẩy cho đến năm hai tám tuổi chàng vẫn giữ thói quen mặc quần cộc, chân trần, mồm vắt vẻo điếu thuốc, tay cầm nắp viết cứ thế mà gặm cho sần sùi lên. Trong phòng, một mặt tường treo đầy mặt nạ gỗ do chàng tự làm lấy, còn mặt tường đối diện thì chàng luôn để trống, chàng thích vậy vì muốn được dùng máy chiếu phim quét trên bức tường này. Chàng thích nghiên cứu phim ảnh, nhất là việc tự quay phim rồi dựng lên cho chúng một câu chuyện nào đó, có khi chàng còn lồng tiếng mình như là người dắt chương trình. Chàng làm vậy hơn mười bộ phim rồi, cái nào cũng công phu vì tự mày mò lấy. Nhưng sau khi lấy vợ đến nay chàng không còn cơ hội làm thêm bộ phim nào. Việc này không đồng nghĩa với chàng không đủ sức hoặc không còn thời gian, nhưng chính vì có một bí mật xảy ra khiến chàng phải theo dõi và lưu tâm. Nó làm chàng không thể biến nó thành bộ phim giải trí nữa, nó làm chàng mới đầu đờ ra vì kinh ngạc, về sau thì chỉ muốn để yên đó với câu hỏi cái gì sẽ xảy tiếp theo ?
Bây giờ chàng lôi từ trong giỏ một chồng video tape. Chàng lấy cuốn đánh dấu số một ra, cuộn này có phần cũ và ánh sáng không được rõ lắm vì chàng phải xem đi xem lại với sự ngạc nhiên và sợ hãi của mình. Bước qua cuộn hai thì mọi sự đều tốt đẹp vì chàng biết cách chỉnh nó với góc độ hợp lí hơn, dễ dàng thu được âm thanh, hình ảnh rõ nét hơn. Chàng bắt đầu mở máy và xem lại cuốn một. Trên bức tường xuất hiện một cánh cửa được sơn màu trắng, nó cứ đóng im như thế trong vòng năm phút thì đằng sau cánh cửa xuất hiện bóng người phụ nữ với dáng dong dỏng cao, ốm. Người đàn bà đó vừa mở cửa bước vào nhà vừa hát lên khe khẽ. Có vẻ cô ta đang vui vì được thoát khỏi chỗ làm chật chội, nóng nực để chạy vội về nhà. Cô tự pha nước chanh và nghỉ ngơi trên chiếc ghế gần cửa ra vào. Khi uống gần cạn cốc nước thì cũng vừa đồng hồ gõ bốn tiếng. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh sắp sửa trở về nhà sau một tiếng nữa.
Hẳn đến đây bạn cũng biết người phụ nữ trẻ ấy là ai. Vợ của anh ngước nhìn đồng hồ rồi bỗng dưng trên mặt cô ta lộ vẻ bồn chồn, lo lắng, rồi chừng như không thể chịu được nữa cô ta tháo chạy vào một căn buồng gần đấy.
Xem đoạn này anh rất hài lòng vì đã khôn ngoan giấu hai chiếc camera ở hai vị trí khác nhau. Môt cái ngay chính diện cửa ra vào, vì anh muốn thấy dáng vợ trở về nhà và xuất hiện nơi ngưỡng cửa ra làm sao. Cái máy này thì anh có dụng ý thật thà, là quay vợ và định biến nó thành bộ phim nhỏ dành tặng nàng nhân ngày sinh nhật. Nhưng cái thứ hai thì có vẻ tò mò, tọc mạch về đời tư của nàng một chút. Chẳng hiểu vì sao anh lại muốn thấy cử chỉ và trạng thái thực của nàng khi không có anh nên đã cố ý đặt chiếc camera thứ hai vào cái buồng làm việc riêng của nàng, nơi có một chiếc bàn nhỏ, hai kệ sách cũ và một chiếc gương thật lớn.
Trở lại bộ phim, anh bỗng thấy nàng chạy thật nhanh, vẻ mặt hốt hoảng không như khi nàng ở gian phòng ngoài. Nàng mở bung cửa rồi nhẹ nhàng khoá nó lại, không quên kéo cửa ra lần nữa để kiểm tra xem cửa có thật sự được khoá không. Nàng tiến đến chiếc gương lớn, buông thõng hai tay, nhìn trừng trừng vào hình dáng của nàng. Chưa bao giờ anh thấy ánh mắt của người phụ nữ nào vừa dịu dàng vừa nghiêm khắc, dữ tợn như muốn trừng phạt mình bằng sự quan tâm cơ thể như ánh mắt của vợ anh. Nó vừa dò xét tỉ mỉ, vừa bộc lộ vẻ thỏa mãn nhưng đầy đau đớn. Anh nhớ lại cảm giác khi xem cảnh này lần đầu tiên, anh đau thắt cả người vì không hiểu chuyện gì xảy đến với vợ mình. Vì đây là lần đầu anh bắt gặp trạng thái này. Anh không hình dung được người vợ luôn mỉm cười, trầm tính và luôn có phần yêu thích sự hoà nhã lại có những khoảnh khắc đáng sợ như thế. Nhưng điều anh vừa thấy vẫn chẳng đáng là bao với sự kiện diễn ra tiếp theo. Nàng sau một lúc nhìn trân trân vào cơ thể mình thì đi đến cái tủ gần đó, lôi ra một bịch màu vàng to tướng, để nó dưới chân rồi nàng bắt đầu lục lọi.
Nàng lôi ra từ trong bịch một lọ keo màu nâu, sau đó nàng thoa nó lên khắp gương mặt. Nàng để cho nó khô rồi lại lôi trong túi một con dao lam. Nàng dí sát mặt vào chiếc gương và rồi đã xảy ra, làm anh hoảng hồn muốn hét to lên. Anh thấy nàng từ từ lấy lưỡi lam gọt gương mặt mình, từng mảng bột loăn xoăn như gỗ nhẹ rơi xuống đất. Nàng xoay nghiêng xoay ngửa gương mặt để xem mình đã bào nó có đẹp chưa, rồi nàng gọt dũa, bào cho hai bên má cân bằng mà không sứt mẻ hoặc có độ dày mỏng không đều nhau. Anh không hiểu điều gì đang xảy ra lúc đó. Từng mảng bột mịn trên mặt nàng liên tiếp rơi xuống, nàng sửa lại chiếc mũi của mình, làm cho sống mũi phẳng và cánh mũi hẹp hơn. Tiếp theo nàng gọt chiếc cằm để tăng cho chúng phần gợi cảm. Nàng làm động tác rất thuần thục, ngón tay khéo léo, chính xác. Nàng nâng khuôn mặt mình như một món đồ chơi làm bằng gỗ và cứ thế nàng mài dũa, đục đẽo chúng cho đến khi nàng cảm thấy nó thật như ý rồi nàng đi rửa mặt. Đến lúc này anh không thấy được nàng rửa mặt ra sao nhưng khi trở ra nàng làm anh giật mình vì một gương mặt mới, hao hao giống vợ anh xuất hiện. Vẫn là thân thể của vợ anh nhưng phần từ cổ trở lên lại là của ai đó gần giống với vợ anh, có thể nói nó là dị bản tuyệt vời nhất, nó xóa đi những chi tiết nhỏ không cần thiết nhưng cũng khó nhận ra nếu như không để ý kĩ. Anh không thể tin vào mắt mình nữa. Anh muốn la lên lúc ấy nhưng không hiểu điều gì khiến anh phải xem nốt những gì sau đó. Anh nghe vợ anh nói “bây giờ nó thực sự như ý, nhưng có lẽ chàng không bao giờ biết được ta đã làm gì, nhất là sự thay đổi này." Nói xong nàng bước ra phòng, đi đứng bình tĩnh như chưa có gì xảy ra. Từ lúc đó, anh đã phát hiện ra khả năng kì lạ và sự khác biệt của vợ mình. Nó làm anh lí giải được vì sao ngay từ đầu anh có cảm giác vợ anh luôn có sức hút mạnh mẽ, luôn có điều gì thay đổi, mới mẻ để cuốn hút anh, khiến anh không thể lướt qua nàng được nữa mà chọn chung sống với nàng.
Thế nhưng sự việc này vẫn chưa chấm dứt. Không những nàng thích thay đổi gương mặt mình mà còn luôn cả cơ thể, tay, chân nàng cũng không chừa. Ở cuốn phim thứ hai anh còn thấy sự việc nghiêm trọng hơn, đó là nàng bắt đầu lia mắt đến thân thể, nàng muốn gọt dũa nó. Anh thấy nàng quan tâm đặc biệt đến ngón chân. Nàng bào mỏng hai bên ngón rồi lấy giấy nhám và một chất nhờn gì đấy bôi lên, sau đó rửa sạch, nàng có một bộ ngón chân đẹp đẽ, tinh tươm. Anh không hiểu vì sao nàng có sở thích như thế, sao không để mọi thứ tự nhiên như bao người khác ? Anh không dám hỏi, cố ra vẻ không nhận thấy sự khác biệt ở nơi nàng. Thậm chí anh còn giả vờ khen, hoặc góp ý đôi ba chút nếu như anh thấy nàng còn thiếu sót chi tiết nào đấy. Y như rằng sau khi anh góp ý, sang ngày hôm sau chi tiết ấy hoàn chỉnh đến nỗi khó lòng mà nhận ra.
Mệt mỏi, chàng trai tắt máy và nằm yên. Chàng cần hình dung lại mối quan hệ giữa chàng và nàng ngay từ phút đầu. Vẫn không có gì kì lạ trừ vẻ ngoan hiền nhưng pha chút tinh nghịch. Rõ ra chàng bị thu hút về điểm này rồi, không có gì phàn nàn cả. Sau khi cưới đời sống hơi trục trặc vì phải chia nhau khoảng không trong căn nhà chật hẹp nằm ngay thành phố. Nhưng sau đó thì bình lặng hẳn, không có cơn sóng nào ập đến. Chàng rất hài lòng khi kiếm được cô vợ như ý mình, nghĩa là cũng ít nói và hiếm khi họ phải nói nhiều về đề tài nào đó. Hẳn đó không phải là sự lý thú nhất sao? Phần lớn những cặp vợ chồng bạn của chàng đều hục hặc vì hai cái mồm cùng nói một lúc, hoặc một người ngồi nói, một người ngồi nghe. Vợ chồng chàng thật hợp ý với nhau, cả hai có thể đi đâu đó hàng giờ mà không bị kiểm soát, không bị nghi ngờ. Trái lại đi về với sự vui vẻ, tràn trề sức sống. Giữa họ là sự thông cảm, nín lặng cần thiết. Tuy nhiên, có một lần duy nhất chàng bắt gặp vợ ngồi cà phê với vài người bạn ngay đầu ngõ. Lạ một nỗi là chỉ duy nhất nàng nói chuyện, nàng nói nhiều, liến thoắng và còn khoa chân múa tay nữa. Lúc đó nhìn nàng thật linh động, cứ như cô gái mười tám tuổi. Chàng quan sát nàng với sự thích thú nhưng khi về nhà chàng không hề hé răng đến chi tiết đó. Chàng nghĩ vợ mình luôn biết ứng xử ở những tình huống khác nhau, nàng nói nhiều ở đâu cũng được, miễn sao khi về nhà nàng vẫn là người vợ quen thuộc, vậy là quá tốt cho chàng rồi.
Rắc rối quá đi mất! Bỗng dưng lại phát hiện ra một chuỗi kì quặc để rồi giờ này nằm vắt tay lên trán nghĩ ngợi. Chàng khó chịu vô cùng, và rồi chàng nghĩ đến lí do tại sao chàng phải rời ngôi nhà đó mà nằm đau khổ nơi đây.
Hôm đó cũng như thường lệ, chàng về nhà, sau khi vợ chồng cơm nước xong xuôi, chàng đợi nàng vào phòng riêng rồi xuống phòng làm việc của mình, đóng chặt cửa và lén rút cuốn băng khỏi vị trí quay trộm. Chàng bắt đầu xem ngày hôm nay trong vòng một tiếng trước khi chàng đi làm về thì nàng đã làm gì. Hình ảnh vừa bật lên thật kinh hoàng. Nàng đang cố dùng chiếc dao lam nhỏ cưa cẩm cái cổ mình, trên bàn làm việc là một cái đầu khác, cũng trông giống nàng nhưng lại lộ vẻ tươi tắn và tinh ranh hơn. Chàng hoảng quá, không biết nàng định làm gì với cái đầu của mình. Lưỡi dao càng đi sâu, nàng càng lộ vẻ đắc thắng. Không giọt máu nào rỉ ra từ vết cứa ấy. Cứ như người nàng là khúc gỗ hoặc nặn bằng bột vậy. Mười lăm phút sau, màn trình diễn ấy kết thúc. Nàng đã tháo rời cái đầu mình một cách thành công và nhanh nhẹn lắp cái đầu mới vào. Nàng lại trét thứ keo màu nâu vòng quanh khớp nối rồi chui vào phòng tắm. Cảnh quay bị trống ngay đó. Khi trở ra chàng ngạc nhiên khi nhìn xuống cổ vợ mình. Không một vết nứt hoặc khớp nối nào chứng tỏ vừa qua chúng bị lìa nhau. Xem đến đây chàng như bị thôi miên, không biết thực sự vợ mình là ai, có khả năng kì lạ gì, hay chính chàng mơ ngủ? Nhưng rồi bỗng thình lình, chàng thấy nàng quay ngoắt lại, nhìn chăm chú vào ngay chỗ chàng đặt máy camera. Nàng nheo mắt và tiến đến nó. Đoạn phim bị đứt thêm lần nữa. Chàng toát mồ hôi khi thấy bàn tay nàng xòe ra, lấp kín ống quay. Nhưng sau đó nàng lùi ra và bước khỏi phòng.
Ngay đêm đó chàng không dám gần vợ. Cũng không dám bước lên phòng ngủ của hai vợ chồng. Chàng lẳng lặng lấy đồ và chạy về căn nhà này. Vậy mà ngày hôm sau người vợ dậy vẫn biết chàng ở đâu và đến thăm. Giữa họ vẫn phủ lên một sự im lặng, thông cảm dễ chịu cho đến ngày hôm nay.
Giữa lúc chàng sắp sửa rơi vào giấc ngủ thì người vợ đột ngột đến thăm. Người ta thường không biết và cứ nghĩ một cách thông thường là phần lớn những chuyện quan trọng cần phải có thời gian nghĩ sâu rồi mới nói cho nhau nghe. Nhưng ngay bây giờ, khi nàng ngồi trước mặt thì chàng hiểu cái gì tới sẽ tới. Nhưng không ngờ nàng bỗng lên tiếng trước “anh có khoẻ không ?” Chàng im lặng dò xét, rồi nói “khoẻ, nhưng anh cần nói cho em nghe, anh cần biết…”. Người vợ lập tức giơ bàn tay nhỏ bé bịt mồm chàng, nàng nói nhỏ nhưng vừa đủ cho chàng nghe “đừng lo, đó chỉ là một trong những triệu chứng… Chúng ta có quyền tìm hiểu về cơ thể, làm đẹp nó hoặc thay đổi tùy ý… Ý em nói, chúng ta hoàn toàn không khác gì nhau cả..” Nàng đang nói nghiêm túc. Chàng luôn biết vợ chàng luôn là người biết giữ đúng mực. “Thật ra anh cũng có những thay đổi nhỏ đấy thôi, nhưng chínhh anh không biết.. Em thì luôn thấy điều đó diễn ra hàng ngày, giống như em vậy. Nhưng chỉ có điều nó đến từ bên trong anh, trong sự im lặng của anh.” Nàng vẫn buông lời nhỏ nhẹ như thế.
Thế rồi trong phút đó, hai vợ chồng bỗng ôm lấy nhau, họ nằm im như vậy cho đến khi người vợ bảo “hãy đi kiểm chứng lại con người anh xem! Em thì thấy nó đang xảy ra đấy.” Anh tháo tay vợ đi vào phòng tắm, trên bồn rửa mặt hồi còn độc thân vẫn nằm lăn lóc nào dao cạo, nào đinh ốc và bàn chải đánh răng. Anh chọn trong đống đồ vương vãi đó bàn cạo râu đã rỉ sét, rửa sạch nó rồi nhẹ nhàng đẩy lưỡi dao lên má mình.
Không giọt máu nào rơi ra từ gương mặt. Những lớp bột thi nhau rơi xuống, trắng xoá nền gạch màu đen. Đến lúc đó anh mới thấy được sự hợp lí của nàng, nó thật sự là điều cần tìm trong đời sống của anh. Anh không muốn mình phải chung sống với một cơ thể quá nhàm chán. Không có điều gì có thể cản trở anh tự truất bỏ chi tiết của mình. Anh có thể tùy tiện thay đổi, đắp vá hoặc làm dầy lên những đặc điểm riêng. Đến lúc này, bàn tay anh bình tĩnh đến lạnh lùng đang xóa đi con ngươi đang mờ đục, nó đòi hỏi một con mắt khác.
Trong khi bàn tay anh tiếp tục mạnh mẽ di chuyển xuống phía dưới cơ thể thì người vợ nằm trên gian phòng ngoài bỗng lên tiếng một mình, “thật ra, mình cũng không cần có con." Cùng lúc đó, những vỏ bột lại thi nhau rơi vội vã, nhìn xuống giữa hai bàn chân, anh thấy đám vỏ chồng chất lên cao.
Anh nghĩ nàng nói đúng. Anh trả lời, giọng to, khoẻ khoắn, “anh cũng thấy thế.”

T2, 10,5,04 tối

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch