Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chấm đen đầy máu

Tại mười ba, không năm, XIX.

Gian phòng chật ních người. Trên tay họ cầm ly rượu xanh. Thứ rượu chỉ được uống trong những dịp như thế này. Tuy vậy, tất cả đều sầu thảm.
Những con bọ hung chuyển mình. Nó cất tiếng khóc đồng loạt. Trên dòng sông ấy, người đàn bà quấn mình trong tấm vải đen rồi gieo người vục xuống vùng tối.
Đêm không trăng, chỉ có lũ động vật bá vai nhau tìm nhà trọ. Người bọn nó phả ra nồng nặc mùi rượu cồn. Có thể quăng vào đấy tàn lửa có thể bừng cháy như ngọn đuốc.
Khề khà, lão chủ nhà trọ lấy mỗi đứa năm mươi đồng tiền k*. Cả đám sinh vật líu ríu dắt nhau qua cửa Đông. Thì ra, chúng được vào nơi người ta thường nghe nói nhưng chưa bao giờ được biết, mà chỉ có những kẻ mang trong người chấm đen đầy máu mới dám thử.

Thời bấy giờ. Người ta nhìn ngưỡng Tự Thân như một chốn để quyết định tương lai của mình.

*1801, Sự lan truyền của chấm đen đầy máu.

Sáng. Trong khi lão chủ nhà bắc cái thang bằng gỗ sồi lên kiểm tra mái nhà thì người phụ nữ nhìn thấy được cái bóng của ông ta. Cái bóng này thật nghịch ngợm. Khi bàn chân lão chủ khó khăn lắm mới dẫm lên từng bậc thang được thì ngó trên bức tường đối diện, cái bóng của lão làm đủ trò hề. Nó làm ra vẻ cố ý trượt chân xuống bậc thang. Nó vờ nằm sóng soài trên mặt đất. Tệ hơn nữa mồm nó nhe ra hàm răng trắng bóng, nó vừa vờ té xuống một cú mạnh, lưỡi lật qua một bên, nằm chết.
Người phụ nữ cười khinh khỉnh. Nàng thò tay qua cửa sổ. Giật phắt chân cầu thang. Lão chủ nhà đổ ập như bị gạo xuống đất, không kêu lên được tiếng nào. Người phụ nữ thấy cái bóng bỗng xù to lên, nó giận dữ quắc mắt nhìn nàng, thôi làm trò kệch cỡm. Nó nhìn cái xác lão chủ nhà nằm im như tượng, nó co giò vùng vẫy cố thoát ra cảnh tượng đó. Lần này thì không xong. Nó cảm nhận tia nhìn của người phụ nữ này có sức mạnh ghim chặt nó xuống đất. Thế rồi nó chết sống như thế cho đến nhiều năm sau.
Tháng chín, ba mươi, 1805. Lần đầu tiên người ta tìm thấy cái xác người nằm chết cùng cái bóng cựa quậy.
Người phụ nữ xoay xoay cây bút chì, đã có một chi tiết cho sự nghiên cứu này. Đó là nguyên nhân vì sao người ta ngày càng không chịu khuất phục trước cái vòm sự sống ấy. Có cái gì đó đang đi, rồi bỗng thình lình giật ngược.
Lớn lớn hơn cả cái chết.

*Mười ba, không năm, lẻ bốn, XXI, tại 6625

Paul Celan đang đi dọc theo bờ sông Seine. Hắn tự nghĩ, chẳng có gì thú vị khi đi hết con đường này. Vì chắc chắn sự nổi tiếng đang chờ trước mắt. Ngay bây giờ hắn cũng nổi lên với nhiều dèm pha. Hắn không có lỗi khi bị máng vào biệt danh “kẻ cắp.” Thật ra, người ta để xổng chuồng quá nhiều ý tưởng của mình. Nước Pháp và những rêu phong khiến tất cả trở nên tăm tối.
Hắn. Kẻ xa lạ. Không thể để mọi thứ chui tọt qua cái háng.
Vừa đọc lại tiểu sử của “kẻ sơ sài.” Mọi thứ đều hắt lên màu vàng, ảm đạm.
Lật qua một trang nữa. Hắn đang đứng ngó dòng sông Seine, sự xa cách cố hữu khiến mọi thứ đều chùng xuống.
 
Phải chăng, nhẩn nha chờ đợi rồi cũng giống như chạy nước rút. Bờ bên kia hàng đoàn người xếp hàng chửi hắn, cứ người này nối tiếp người kia. Trên tay họ cầm một bài thơ, rồi vò nát.
Kẻ xa lạ ngán ngẩm lắc lắc mái tóc. Chấm đen từ từ trôi phía chân cầu, thoáng chốc trở về, đầy máu.
Ngày 1 tháng 5,1970. Phía hạ lưu một con cá lớn mắc câu. Trên người nó phủ đầy lá, trương phồng.
Hàng đoàn người lại xếp hàng, thả trên mình con cá ấy hàng đống bài thơ tự làm lấy. Có những dòng chữ chạy quanh quanh rồi chui xuống cùng nấm mồ.
Hắn đã đi đến cửa Tự Thân để tìm thấy chấm đen đầy máu đó. Về sau người ta cũng công nhận rằng, không phải con cá nào cũng trầm mình rồi được vớt lên với những bài thơ như thế.
Trừ khi, từ trong chính nó xuất hiện những hạt mầm nhỏ, thôi thúc trên đầu như những tiếng kêu đang đi rồi thình lình bị dội ngược trở lại, oà ập cho riêng nó.
 
Cửa sổ đoàn tàu vùn vụt, nhiều cái đầu ngó ra và đứt lìa. Rồi tôi sẽ đóng chặt tập thơ này, nhét nó vào sọt rác. Tôi muốn dành tặng thứ rác rưởi này cho kẻ đến sau. Căn phòng này đã hết hạn cho thời kì trú ẩn. Tôi muốn gõ nốt những chấm đen đen này trên mặt phẳng quen thuộc. Tưng. Tưng. Trồi. Sụp. Tôi sẽ sống cho ngày kế tiếp với sự giúp đỡ của hắn. Kẻ ngó mình vào sông Seine.
 
* Khoá

 

_cửa sổ đập_
T4,May,12,04

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch