Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

trên đường đi gặp được cuốn sách muối ♦ một mùa địa ngục

trên đường đi gặp được cuốn sách muối

Ðường tẩu thoát gồm những cọng kẽm nhỏ, sắc lạnh.

Ðối diện tuyệt vời này, chứng tỏ còn hiện hữu, ngoi ngóp trước tòa nhà mọc nấm

hắn ươm một giống muối

đặc
xám
nằm phẳng lặng trên vùng trời ngập nước

nơi

hiển thị của sắt
muối trườn tới
để lại trên mình
dấu răng
đỏ,
tanh
trong sách mặt rỗ

hắn tự bò dậy

bằng cái cằm
ngăn cản cơn phẫn
muối
xâm nhập vào vỏ bọc
ướp toàn bộ câu chuyện mặn chát
rồi chết dí trong tiệm giặt quần áo/ cối xoay to đùng và túi chỉ còn tờ bạc xếp
hình con nhái- nát

strada, T4/12/8/04 chiều

một mùa địa ngục*

Tôi đi giữa một mùa địa ngục. Những con quỉ có nếp nhăn trên trán với lỗ tai đầy lông lá mời mọc tôi lắng nghe câu chuyện khả ố.

Nụ cười của chúng là những chấm tròn trên da người chết thăn lại.

Tôi đi giữa một mùa địa ngục. Hai thái dương là hai quả sắt, làm trì trệ tất cả sự bền vững. Một quả sắt là sự keo kiệt. Quả còn lại là sự ganh ghét pha trộn ích kỉ. Nhẵn thín, trơn tuột.

Nhưng, tôi vẫn đi dưới hàng cây thật xanh, đi đều với nhịp tích tắc. Sự chiếm hữu của nó làm địa ngục trở nên giàu có, lộng lẫy. Nó nhắc nhở tôi rằng trong thời keo kiệt bủn xỉn và ganh ghét ích kỉ vẫn có sức hấp dẫn làm tôi khoái trá khi giáng đòn trí mạng vào bụng người khác, vào cái mặt đầy đủ thịt thà, vào cái đầu kín bưng của họ.

Mùa địa ngục chứng kiến phần lớn ngày tháng, thời khắc tôi như động vật bậc cao có đầy đủ năng lượng hoang dã. Cào những đường gân sọc trắng trên màn đêm lãnh đạm. Cứ nhấm nháp và nhây đi nhây lại cái mà người đương sống không muốn nghe. Trò hề. Tôi rỉa từng chút phần sảng khoái của họ, tha về cái tổ sực nức mùi điện khét và dùng nó để đốt cháy ngọn đèn duy nhất của tôi. Sự sáng sủa trông tựa trái bí mục teo tóp, nhăn nhúm khi lửa bắt đầu chạm vào.

Mặc dầu vậy, địa ngục là địa ngục, chỉ có tự hành quyết là cử động đơn giản nhất.

Ðể nối tiếp cho đường hầm chạy dài theo đường thẳng, quỷ trang trí cho phần mộ của nó là những con bướm đang nhả vào đêm hạt phấn nặng nề. Tôi ngạc nhiên vì thấy nó là con vật từng sống lâu nhất trong tôi qua những ngày nóng như lửa đốt, nó còn mọc thêm nhiều màu sắc nữa, mọc thêm nhiều cánh nữa. Người ta nói rằng nó là hiện thân của loài sâu vĩ đại, có một trăm cái sừng bò ra từ ngón chân người chết.

Trưa và tối bò song song cùng một lúc trong mùa địa ngục. Hai dải vàng, đen cùng lướt trên tay. Một bên kêu lên “hãy chạy đi.” Một bên lại gầm lên nho nhỏ “hãy đi bộ về trò hề của mình.” Cuối cùng, những con bướm lại nuốt hết những tiếng kêu đó, nó ăn dải vàng và đen, làm đôi cánh sặc sỡ thêm.

Ði đến cuối đường vẫn là một chuỗi âm thanh nằm. Như một chiếc gương để lấy lại toàn bộ diện mạo trước khi bước vào cái vật- điên cuồng đó.

Hẳn bầu trời như cái li hình thuôn thuôn, đúc mọi thứ vào cái lòng nằm dốc của nó. Nên mọi vật bước ra đều lăn và ngả nghiêng.

* những tờ gớm ghiếc từ sổ địa ngục của Rimbaud”

T2/16/8/2004. Chiều, chẳng làm gì hơn là thấy lửa.

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)