Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Người chết trôi đẹp nhất trần gian


“Ex Libris Pescara Giubileo 2000” – Katarina Vavrová

Làm thế nào để biến thành khối sắt,
lầm lì nhất,
nặng nề nhất /
phủ lên trên những thứ đó,
chẳng ai bước qua khỏi cái bóng đượm mùi lạnh của ta

thi ca đã gieo trên bầu trời đầy mưa và sấm chớp /
(những cú giật ảo
thực thà
dối trá)
làm lóa mắt những kẻ sắp ra khơi,
biến chúng thành một lũ đá sần sùi giơ lưng vào bóng tối

Lâu lâu lắm mới thấy một thỏi thơ cứng / như sắt
liệng nát óc con người
ta nhăn nhở như mụ điên gàn dở, ôm bụng / quờ quạng
giữa đám mây mưa / thấy
một lũ thi sĩ gào hết cỡ vào cánh quạt đang xoay tít
để thấy âm vọng của mình dão ra / ầm ầm / tát vào mặt chính nó

Thi ca nhấn vào bầu trời đầy mưa và sấm chớp
đám ruồi nhặng / chửa hoang / đẻ non / mất bình tĩnh cầm bình sữa bú chửi thề vào
không khí
khóc
u u
oa oa

rồi biển cũng phà ra mùi xác chết quen thuộc
(cái chết quen thuộc, rồi đây cũng ảo nốt)

Lâu lâu lắm mới thấy một đứa chết đuối mà / coi bộ / giống như
khinh thường những đứa ngó vào chúng, biệt danh: Người chết trôi đẹp nhất trần gian
Vì, đa số hài lòng vờ vập, đập tan nát vào đá
(rồi trong mê loạn xác tụi nó tấp vào nghĩa trang thành phố, lại càng hay)

Hẳn là thi ca đã gieo vào bầu trời nhằm lúc sấm và chớp (xui xẻo)
nên mọc lên nhiều bài thơ thẳng đứng
trả lại con người một thi thể / rỗng
thất lạc đầu lẫn chân và tay
Tối, T5, 15/7/04

  • Người chết trôi đẹp nhất trần gian: truyện ngắn của Gabriel Garcia Márquez. Nội dung như sau (nếu ông ta viết tiếp):

Khi xác tôi được dân làng thả trôi theo vùng biển Caribê ấy thì thình lình tôi bị một dòng hải lưu ấm áp, kì lạ, có màu trắng đục bao quanh lấy thi thể rồi đưa tôi vào một bãi đất toàn xác người.

Đến lúc ấy tôi mới nhận ra đây chính là dải đất mà những người nghèo khổ đã thả người thân của họ về bên kia thế giới mà không được chôn trên đất liền. Tất cả họ đều trôi dạt vào đây. Cái xác tôi, như các bạn đã biết, được mệnh danh “người chết trôi đẹp nhất trần gian” bỗng nổi trội hơn hết những cái xác đang trôi vật vờ, lơ thơ vải áo che quanh người, quả thật, tôi có lớn con, đẹp trai và mang bộ mặt thần chết đẹp nhất, huy hoàng nhất so với họ.

Kia là anh chàng Mũi tẹt chồng của bà già nhất làng, người đã chăm nom xác tôi tử tế, xác anh ta đang nằm kia, cái đầu anh trọc lóc, mồm thì há ra không còn chiếc răng nào. Anh ta trợn ngược mắt nhìn tôi như thấy điều gì kì dị lắm, nhưng tôi vẫn đọc được trong ánh mắt trơ tráo ấy những ý nghĩa mà chỉ có những thây ma chết trôi như bọn tôi mới thấu hiểu nổi. Anh ta đang tự hỏi, mình đang ở đâu vậy, mình ngỡ đã chạm được cổng thiên đàng nào đấy, như bao lời nhắn gửi khi anh nằm trên chiếc chiếu duy nhất, vợ con khóc lóc và họ cầu xin anh tường thuật lại cuộc sống ở thiên đàng như thế nào, và xin anh cầu chúa giúp cho mảnh đất này thêm trù phú, màu mỡ, các con anh được ăn học đàng hoàng, tử tế. Nhưng dòng hải lưu kì lạ chuyên chở những xác chết thả nổi này lại bao bọc và cuốn những số phận lênh đênh chung vào một nơi, để chúng có bầu có bạn với nhau.

Nhìn xa xa trên bãi không người này, người chết trôi đẹp nhất trần gian thấy những cái xác đang nhìn nhau buồn chán nản. Có đứa khi vượt được nghìn trùng đến đây thì xác chỉ còn là nắm xương bở, tái nhợt, nhìn một phát biết ngay nó là đứa không cha không mẹ và có trời mới biết nó ở vùng nào tới.

Người chết trôi đẹp nhất trần gian với vẻ đẹp vẫn phong độ như vậy nhìn ra toàn cảnh, nơi anh vừa tấp đến thì cảm thấy mình cũng trơ trọi với sự đẹp đẽ duy nhất này. Chung quanh anh đều buồn thảm, người thì gục lên vai người kia, kẻ thì buông lỏng, thả nổi toàn bộ chân tay cho sóng đưa đẩy. Đến lúc này người chết trôi đẹp nhất trần gian cảm thấy sự kiêu hãnh của anh với đám người sống không còn nữa. Nhiệm vụ duy nhất của anh là trôi vào vùng Caribê là phô bày một cái chết đẹp, một thân thể cường tráng và khoẻ mạnh còn hơn người sống để cho họ có niềm tin về tương lai của họ, về cái cổng trời mà họ rồi sẽ bước qua.

Chiều và những dòng hải lưu màu trắng đục vẫn nhẹ nhàng, liếm láp, xô đẩy những mảnh rong cuối ngày phủ lên những cái xác. Xác người càng dầy, dòng nước càng đục. Nó gầm gào bọt sóng kiêu hãnh đã mang những cuộc đời kì lạ nhất, xa xôi nhất tấp vào bờ này, xoá đi mặc cảm lênh đênh bao nhiêu ngày, bao nhiêu năm không người thừa nhận của những cái xác trên biển để rồi bắt gặp một sự chung đụng nơi đây, đồng cảnh ngộ.

Ngay trong lúc người chết trôi đẹp nhất trần gian nằm ngẫm nghĩ lại hành trình của mình thì đoàn chim sắt lần lượt lướt ngang bầu trời. Tiếng rền của nó khiến anh nhớ lại cái chết mơ hồ của mình. Lục lọi trí nhớ mãi anh cũng không sao hiểu được vì sao mình chết, nguyên nhân nào, anh sinh ra ở đâu, và rồi chuyện gì đã xảy ra với anh… Sự mơ hồ ồ ập đến, khiến gương mặt của người chết trôi càng mang dáng vẻ trầm ngâm hơn. Ở anh vẫn toát lên một câu chuyện gì đấy thật sáng suốt, một cuộc đời suôn sẻ, có vẻ không vướng bận gì cho đến ngày chết (rồi được mệnh danh như thế).

Tiếng rền rĩ càng lúc càng lớn dần khi đoàn chim sắt bay gần sát mặt biển, dòng hải lưu trắng đục muốn chồm tới, vươn cánh tay tóm đàn chim. Nhưng rồi nó lại nới lỏng và trôi ra xa. Anh hiểu rằng, đàn chim sắt này cũng có một khoảng trời dành cho riêng nó, cho một bãi nghĩa địa phế liệu nào đó.

Nước cuộn dưới chân người, chườm lên những tấm vải liệm không màu, làm chúng phất phơ trên những gương mặt non trẻ, già cỗi, cộc cằn, hiền hoà lẫn bình thản. Người chết trôi đẹp nhất trần gian lúc này bỗng nhíu mày, mặt anh lộ vẻ đau đớn, rồi kì lạ thay, những chi tiết đẹp nhất, từng làm lưu luyến người sống, làm họ thương xót anh bỗng nhiên biến đổi hoàn toàn, da thịt bỗng xám xịt lại, hôi hám, chân tay và mặt mũi bỗng teo tóp, người anh bỗng nhỏ lại so với bộ quần áo mà phải mất thời gian dài người ta mới tìm được kích cỡ dành cho người lớn con như thế.

Đến xẩm tối, người anh cong lại, những ngón tay nhăn nhúm và hầu như không còn thần sắc, những con sóng nhỏ nhất cũng làm xác anh đong đưa, qua lại dập dìu trên cát. Trước khi anh nhận thấy mình mất đi hết vẻ đẹp của một xác chết lạ kì thì anh biết mình sắp sửa lẫn lộn, hoà trộn với những thân người còng queo, nghèo nàn kia.

Một ngọn sóng mạnh hất tung người anh qua tảng đá ngầm nhỏ, kéo lê anh lên hẳn doi cát, anh biết giờ phút đó đã đến với mình rồi. Nhân tiện đây cũng xin nói với bạn, mảnh đất anh vừa cập tới và câu chuyện tôi đang kể chính là nơi tập trung những xác trôi được người đời mệnh danh “người chết trôi đẹp nhất trần gian.” Rồi sau đó để họ nhận lấy sự thật cuối cùng nhất.

Khi nào người ta đến bên bạn và nói, đây là “người chết trôi đẹp nhất trần gian,” thì khi đó, bạn phải biết rằng rồi bạn sẽ có một con đường lênh đênh, ngắn ngủi hoặc dài dẵng để đến mảnh đất mà tôi vừa kể. Nếu có ai gặp “người chết trôi đẹp nhất trần gian” vừa rồi thì cho tôi gửi lời hỏi thăm, hy vọng anh ta vẫn còn nằm đó với vùng Caribê ấm áp.

Mến chào tất cả, những xác chết. (trôi đẹp nhất trần gian)
Tại strada’s.
T6,july,16,04

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)