Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

CHỖ TREO LINH HỒN

Nhà cô Thiền Pha nằm trên một con đường phố trung tâm Hồ Chí Mính City. Tôi nhấn mạnh HCM city. Mới lằm chuyện huyền ảo.
Ngồi ở ban công trước hiên nhà, cô Thiền Pha có thể thấy trăng khuya cuối đường phố, khoảng giửa hai tầng nhà cao. Có thể mơ mộng. Rất hiếm sương mù, nhưng gặp đêm mù sương, cảnh trí như trong tranh thủy mặc.
Chợ Lớn ở cuối đầu kia. Đôi khi nghe tiếng trống múa lân thùng thùng.
Bốn năm trước, nhà cầm quyền thành phố có lệnh mở rộng con đường. Mỗi bên đường nhà nhà phải đập bỏ phần trước, lui vào ba mét. Đào xới, mở rộng, tráng nhựa, lát gạch vỉa hè, hơn ba năm trời, chỉ hơn một cây số đường, rồi cũng xong.
Có một điều lạ. Con đường rộng hơn ra làm cho Thiền Pha cảm tưởng như nó thấp hơn xưa. Mưa như trước, mà con đường bị ngập hơn trước. Trên đại lộ, sóng vỗ dập dìu vào trước cửa nhà mỗi đợt xe buýt chạy qua. Một hàng những cây trụ điện trên con đường hồi chưa mở rộng vẫn còn đứng lẻ loi như bọn cụt tay đang lội nước.
Cây trụ điện thì không có vui buồn như con người. Nhưng bọn chúng, tức là bọn trụ điện, quả là nó lẻ loi.
Không hiểu ra làm sao, khi con đường làm xong, rất khang trang, người ta không đào bỏ hàng trụ điện trên lề đường cũ. Bây giờ nó nằm ngay giữa lòng con đường mới. Như những hàng cọc chống đổ bộ trên bãi biển.
Lẻ loi, vì người ta đã tháo gỡ bóng đèn, giây điện, những thanh sắt vắt ngang. Bọn nó, tức là bọn trụ điện cũ, y như một hàng lính bị lột mũ sắt, tháo súng, chỉ trơ vơ cái xác phàm thẳng tuột chỗ trận tiền.
Ông Bảy Chà Và nói:
“Hàng trụ điện cũ đứng chình ình này thay công an giải quyềt những thằng nhậu xỉn về khuya. Chúng phóng vong mạng một trăm cây số giờ trên phố khuya.”
Một người mắng Bảy:
“Tháng bảy cô hồn ăn nói bậy.”
Ông Sáu hưu trí củng cố tinh thần quần chúng:
“Có gì phải la lối. Bộ trong thành phố chỉ mỗi con đưởng này sao. Muốn chết trên đường nhựa thì nơi nào lại chẳng có hục hang hầm hố, lô cốt, ụ đất, trụ điện giữa đường”.
Mỗi tối, khi đèn phố bật lên, Bảy Chà Và vác một cánh cửa cũ ra giữa đường đặt ngay dưới chân cây xi măng.
Cánh cửa có sơn trắng một vạch chéo báo hiệu “chỗ này tử thần đang vẫy gọi”.
Tối hôm qua một chị láng giềng của Thiền Pha mang một nén nhang ra cắm dưới một cây trụ điện chưa chịu di dời khác. Thiền Pha hỏi:
“ Làm gì mà diễn cảnh khói hương ?’
“Cô Thiền Pha hà, tui đếm rồi. Cây trụ diện của Bảy Chà Và số 14. Trụ điện trước nhà tui với cô số 13. Số này thì hẻo lắm. Bữa Tiệc Ly Chúa 13 người. Ông Bảo Đại vua thứ 13. Nguyễn Thái Học lên đoạn đầu đài 13 người.”
“Nhưng chết như Nguyễn Thái Học sao gọi là xui”.
“Tui không cần biết. Bọn âm ty hay đi lượm xác mấy thằng phóng nhang vượt ẩu. Chúng mà xấn vào gốc trụ điện chình ình giữa đại lộ. Mà nghẻo máu đầu trước cửa nhà mình thì chỉ có bán nhà mà đi thôi.”

***

Đêm nay trời đẹp. Trăng sáng rỡ. Thiền Pha ngồi trên lầu nhìn xuống quãng phố rộng. Phía cuối đường một tòa cao ốc đèn từng ô nổi trôi trong khoảng trăng mông mênh. Cô mơ mộng.
Trong mơ, một cơn lốc xoáy, thành tiếng gầm rú. Một tiếng ầm khô khốc ngay dưới đường. Rồi một thân cây bốc lên cao. Thân cây đập xuống mặt đường quay lông lốc.
Mùi xăng từ thùng xăng bị vỡ làm cô tỉnh lại. Đúng là cảnh sát, người bao quanh, xe cộ đông vầy.
Một chiếc xe gắn máy gãy làm đôi. Hai xác người đẫm máu văng ra hai nơi rất xa nhau. Cây trụ điện gãy bể một mảng. Người ta không thể không rùng mình vì sao hai cậu trai trẻ mà máu nhiều trên mặt đường đến vậy.
Rất khuya, trời đổ cơn mưa lớn. Lớn nhất từ đầu mùa. Thiền Pha không sao ngủ được. Cô cứ thấy cái đầu máu me dập sọ não lẫn lộn trong chăn. Sờ đâu cô tuồng như chạm phải thịt vụn bầy nhầy.
Gần về sáng, nhìn từ ban công, đại lộ sau cơn mưa cuồng, đã biến ra một con sông ngập vàng ánh trăng.
Có một hồi trống và tiếng kinh mõ vẳng lại từ ngôi chùa Phật gần nhà.
Con sông trăng về sáng vắng lặng. Sông không trôi. Như mặt hồ chỗ thiên thai. Phía xa kia có một người dắt và một người đẩy một chiếc xe hai bánh chết máy, lội qua. Một chiếc thuyền lạ lẫm. Trong một thành phố tưởng như thân quen. Một thành phố sạch trơn. Như ai nấy chết trọi rồi.
Bọn chúng, là bọn trụ điện lẻ loi, bọn thừa ra, bọn lỗi thời vẫn đứng giữa dòng chảy. Cái bóng nó nghiêng. Nó gầy lắm.
Thiền Pha buồn nghĩ:
“Làm sao hai chàng trai trẻ có thể treo linh hồn mình nơi môt thân cây không lá chẳng cành như vậy nhỉ”

Cung Tích Biền

Bồ đề cốc, 9-2008.

bài đã đăng của Cung Tích Biền


1 bình luận »

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch