Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Mùi cùa Gió Mùa

 
Waithingiri-Tasting_the_Old_Mans_Meat
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tasting the Old Man’s Meat (Nếm thịt ông già) – Waithingiri

Ngòai bảy mươi tuổi, hãy còn khỏe mạnh, minh mẫn; từ bao năm, Cụ Gàn tiêu biểu cho niềm vui, lòng tận tụy với xã hội. Ngồi gần cụ, bên cốc cà phê, năm ba bè bạn, thì thật thú vị, vì sự dẫn dắt câu chuyện, lý giải các sự kiện lịch sử, văn chương, triết học.

Kiến thức sâu rộng, biết nhiều ngoại ngữ nên nguồn đọc của cụ Gàn không lệ thuộc vào sách nhập nội thông qua dịch thuật. Cách nói ngắn gọn, hàm súc, nhiều ẩn dụ, đậm chất hài hước. Giọng cụ hiền hòa, hấp dẫn; không dạy đời, không cường điệu; rất chân tình, nhưng thẳng thắn, vì tôn trọng sự thật.

Cụ là nguồn tư liệu phong phú cho các ký giả trẻ muốn tìm hiểu sinh họat của Sài Gòn cũ, từ chuyện chính trường đến chỗ ăn chơi, nhà hàng vũ trường; từ tổ chức guồng máy hành chính đến hệ thống quân đội. Cụ là cố vấn đặc trị thiếu hụt kiến thức nhiều mặt, cho quý vị thạc sĩ tiến sĩ nội địa có ngọn mà thiếu cái gốc, đang giảng dạy ở một số Đại học hiện nay.

Cụ Gàn nói chung, là đẹp; uyên bác một học gỉả; phong thái ung dung một đạo gia. Cụ là đủng đỉnh của thời gian ngưng lại. Của vững chãi khi ta đối diện. Nhưng thỉnh thoảng cụ cũng va vào đời thường trong những chuyện vặt vãnh. Cụ tận tụy kiểu con tằm. Cụ dập mỏ vì cái nghịch lý chết người này.

Cụ không hiểu nhiều về thế hệ mới trong một xã hội có một nền giáo dục mới. Cái nền giáo dục mà hình vuông có đường bán kính và hình tròn có khi nó có ba góc. Cụ không hiểu rằng nền giáo dục mấy thập kỷ trên nước non này dạy con-người-hai-chân nên sống theo cách-con-lừa-bốn-chân cho vững chắc thăng tiến, và cho người khác một niềm tin đồng đội: "Được, thế là tốt, mày khôn ngoan quá, nhiều sáng kiến quá, giàu kiến thức, nhảy ra ngòai luồng, là chết mẹ mày."

Cụ Gàn quên rằng trái đất không còn tròn trịa như thế hệ cụ nhập tâm. Cụ là một nhàn nhã nối tiếp những cha ông, trong xa xăm, không hề có dự báo bão từ xa theo đài thiên văn như hôm nay. Trong thôn xóm bình lặng xưa kia, với cụ, kinh nghiệm mọc ra như cỏ dại đồi hoang. Đêm khuya nghe tiếng sóng biển vỗ ngược miền; hôm qua nó reo vùng Cửa Bắc, khuya này âm vang hơi cuồng nộ, đã chuyển vào phía nam An hòa. Vậy là biển Đông đã cho ta lời báo bão. Nhân gian trước truyền lại kinh nghiệm cho nhân gian sau là như thế. Chưa hề có cái nhân gian Chát, Mạng, Meo, Bờ lốc.

Hoặc một chiều hôm, ta biết trời đất sẽ chuyển dạ, thông qua chỉ một vài ngọn mây xám đen chân trời. Biết một trời sẽ điên dữ tối tăm, qua cái chớp nguồn, qua một thoáng lạnh nhận ra chỗ não trạng khi trong chiều hãy còn nắng ấm mông lung. Rõ, là cụ Gàn vẫn còn trong một khoanh vùng, dừng lại có điều kiện, giữa một thế giới cũ, tâm thức hãy còn xa lạ so với bọn trẻ, ngay trong gia đình. Cụ thanh sạch trong một xã hội mới, đã từ lâu đồng thuận một thứ thanh sạch ngược chiều.

Cụ Gàn đạt tới chỗ vi diệu của Đạo nhưng lại rất ngây thơ với những trò ma giáo sơ đẳng. Cụ là núi là rừng của kiên thức, kinh nghiệm. Nhưng thiếu cập nhật những Hiện tình.Từ nhiều năm trước cụ bị lừa mất cả một căn nhà. Cụ thông rõ lẽ thiên địa vô tướng hình của Dịch, đọc cả ruột gan âm dương, nhưng cụ chẳng hiểu gì văn hóa của hôm nay, tỉ như trong cái nhà tiêu chẳng hạn.

Một hôm ở một quán nhậu, tình cờ đứng trong toa lét cụ thấy y như rằng một chục thằng trai trẻ chẳng có đứa nào vạch cu ra đái xong mà chịu rửa tay, khi la va bô và nước sẵn một bên.

Ấy thế, bàn tay bẩn, chúng cứ xé một miếng khô mực, nồng nàn cùng mình, dí vào mồm con bồ cao cẳng. Ngứa cái não, cụ nhẹ nhàng bảo một thằng trai trẻ:

“Này, xin lỗi, tiểu xong thì nên rửa tay đi cháu.”

Cụ bị phản đòn ngay.

“Con cặc là chỗ ngon cơm nhất sao lại phải rửa? Đáng lẽ phải rửa tay sạch sẽ rồi mới kính cẩn cầm thằng nhỏ mà tè chớ”.

Mà đâu phải mỗi thằng trai trẻ mất dạy hỗn láo với cụ. Cả một bàn nhậu ồn ào, thân ái, như cả một thế hệ tươi mới của nước non anh hùng đồng loạt xông tới cái trào lưu mới, cuộc hiện đại bát ngát riêng mùi.

Rõ ràng một thằng nhóc vừa từ nhà tiêu ra, nó bốc một lọn chả tròn tròn như cái cán dao, đùa vui với con nhỏ cùng bàn: “Hả mồm ra, hả ra, ngậm nào.” Đứa con gái phạch mồm ngậm một lọn chả. Có thể vì đó là thịt chăng. Con nhỏ đôi mắt riu ríu, ngậm đầy miệng cái dài dài tròn tròn như cái dương vật cỡ tên lính lê dương. Nó ngước mặt đỏ lựng lên, để cho khỏi rơi, cho thêm hình tượng. Nó chừng như nhận ra trong chả lợn beo béo có cái hương vị cặc.

Một hôm nhân giỗ kỵ ông cố nội của cụ, tức ông cao của thế hệ sau cụ. Ông này quan thượng thư triều Nguyễn. Con cháu tề tựu đông vầy. Lạ thay, bọn nghèo khó làm thuê cuốc mướn, thợ hồ, thợ may, bán báo dạo, bọn này ăn bận khá đàng hòang, tác phong cung kính. Nhưng một đám tạm gọi là có ăn học, cha mẹ chúng là các quan lớn, các đại gia tư sản, lại ăn bận khá phiêu lưu trong mắt cụ. Áo ba lỗ, quần cụt ống, trang diện cỡ May – Cồ; có đứa lòi lỗ rốn, tròn sâu màu trắng nhủ, tô vẽ lỗ rốn như môi mắt; có đứa con gái cúi xuống lạy ông Cao tổ thì lòi cái khe mông đít đen đen mốc mốc.

Cụ gọi một thằng đầu đinh trong đám ra nói nhỏ nhẹ:
“Này cháu, ông đây cũng từng nhảy đầm, rất thích nhạc pop, cũng khoái cái cách tân, nhưng hôm nay ngày kỵ giỗ ông Cao các cháu. Không có ông Cao không có giềng mối tộc họ to lớn nhiều mặt này."

Bọn nam nữ OK, rồi lặng lẽ cùng nhau ra về. Tưởng rằng bọn nó về thay áo quần chỉnh tề, trùng tu những bộ mặt coi ông bà ông vải chẳng là cái đinh cái đéo gì, quay trở lại đám kỵ giỗ. Không phải, chúng đồng lọat kéo nhau ra quán lai rai. Trước khi ra quán, con nhỏ lòi khe mông đít khề khà dớt một mớ đồ cúng chưa kịp đưa lên bàn thờ ông Thượng thư làm mồi nhậu.

Một sáng cụ Gàn đi tập dưỡng sinh. Trời hãy còn tối đen, cái sao Mai lơ láo một phần trời, một bọn lưu manh – mà bọn lưu manh thời hiện đại đi xe dream, ăn mặc đàng hoàng, có điện thoại cầm tay, trộm cướp lưu động – đang cạy cửa một căn nhà, định gom của.

Nhiều người đi qua thấy vậy lặng thinh, làm ngơ bỏ đi. Mặc kệ, chúng cạy cửa nhà người đâu cướp của nhà mình. Không quan tâm tới nỗi đau kẻ khác là hợp trào lưu. Nhưng cụ Gàn, cụ từ tốn vào cuộc:

“Này các cháu, ta nên làm ăn lương thiện, sao đi làm chuyện phi pháp thế này."

Bọn ăn trộm thời thượng bị động ổ, bỏ đi. Ra đầu đường chúng dừng lại, chờ cụ tới. Bọn lưu manh vừa dạy dỗ vừa hài tội cụ:

“Thằng cha già. Việc ai nấy làm, đời ai nấy biết, không nên lắm chuyện nghe. Tao tặng lão một cục gạch này.”

Tưởng nể tuổi già dọa chơi, hóa ra tụi nó đinh cụ. Đinh nhiệt tình.

+++

Tôi hay tin cụ Gàn qua đời bảy ngày sau. Hôm ấy trời đất buồn bã. Cỏ cây hóa xám. Trong những khoảng cách nắng mềm, lại mịt mù những cơn mưa lớn. Lội qua năm bảy con sông phố nước ngập, tôi giáp mặt cái bàn thờ của cụ.

Cái lạ, trên bàn thờ thay vì thờ tấm chân dung cụ Gàn, con cháu cụ lại thờ một cục gạch thấm máu. Nó như một bức tượng. Thần tượng này bị bể một miếng dính máu. Chỗ ấy là chỗ cục gạch từng tử chiến với cái sọ não uyên bác của cụ. Tôi định hỏi cách tôn kính lạ lùng này nhưng lại chợt hiểu:

“Con cháu nhà cụ Gàn thật tuyệt cú mèo. Trên mặt đất này, hôm nay, nếu thờ cái nạn nhân thì có mà hàng triệu triệu. Thờ quách cái tội lỗi, cái nguồn cội bao la gây ra tội. Đơn giản là thờ cái hệ thống.”

“Ừ, thờ quách cái Hệ-thống-thấm-máu.”

Cung Tích Biền
Vườn Cây Cau 2006

THE SMELL OF MONSOON WIND

by CUNG TÍCH BIỀN

Translated by Phạm Viêm Phương

In his seventies, still strong in body and sound of mind, Old Gàn radiated an image of communal joy and dedication. It was truly stimulating to sit next to him, with a cup of coffee and a handful of friends, to hear him expound on historical, literary and philosophical matters.

Possessed of great knowledge and fluency in various foreign languages, Old Gàn’s wisdom was not limited to books made available domestically through translations. His speech was concise, humorous and full of metaphors. His tone was pleasant, mild, free from didacticism and exaggeration: passionate but frank because he loved truth.

He represented a wealth of information for young reporters who wanted to learn about Saigon in the old days: from politics to various pursuits of pleasure at famed restaurants and dance halls; from administrative machinery to military hierarchy. He was a specialist who helped those university professors with top qualifications yet lacking the basics shore up their knowledge in various fields.

Generally speaking, Old Gàn was a beautiful man, with the deep learning of a scholar and leisurely manners of a Taoist. He reflected the unhurried quality of time captured, the solidity upon which we depend. But at times he also brushed against life’s rough edges, mostly with trivial things. He was as dedicated as a silkworm. But he got his face bashed in just because he was too dedicated.

He did not quite understand the new generation brought up in a society where a square now has a radius and a circle three angles. He did not understand that the education system in the last few decades in this country had taught two-legged beings to live like four-legged donkeys just to ensure progress and camaraderie: “That’s it, that’s good enough, if you’re too smart, with too many ideas, you just burst out of your pen and die.”

He forgot that the earth was no longer as round as perceived by his generation. He inherited the leisure and peace from a long line of ancestors, in a far-off time when there was no forecast of storms from weather bureaus—unlike today. To him, in ancient peaceful villages, experience used to grow like weeds on untamed hills. Sounds of waves crashing far onto the shore were heard at night: they roared in the North estuary yesterday, they sounded more furious tonight and then moved to the south of An Hoa. That was the way the East Sea informed us of the coming storm, and that was how experience traveled from one generation to the next. No one entered chatroom. No one surfed the internet. No one set up blogs or corresponded by emails.

It used to be that in any given evening, one could predict changes in heaven and on earth by some grey clouds on the horizon. One could read heaven’s dark wrath from a flash of lightning over the mountains or sense a hint of frigid weather in a warm, sun-drenched afternoon. Apparently, Old Gàn still lived in a closed zone, a conditional standstill in an old world and his thoughts were strange to young folks, including those of his own family. He was poor and honest in a society that has mortgaged itself to opposite values.

He reached the highest subtlety of Taoism but knew nothing of the simplest deception. He was an ocean of knowledge and experience but failed to update himself on the current ways of this world. Many years ago, he was tricked out of his home and hearth. He mastered invisible changes of the universe and understood how yin and yang work but knew nothing of today’s culture, even how to behave in a public restroom.

One day in a pub, he went to the toilet and saw that out of ten young men, not a single one washed their hands after holding their dicks while peeing although the wash bowls and faucets were near at hand.

And with their dirty hands, they would tear a piece of dried cuttlefish, solicitously, carefully, into the waiting mouths of their long-legged girlfriends. Moved by a sense of duty, Old Gàn gently told a young man, “Excuse me, but I think you’d better wash your hands after you pee.”

He immediately received this retort, “Why wash the best tasting thing there is. People should wash their hands before presenting their little guys for a piss.”

The young man was not the only one who behaved insolently towards him. The whole table had the same noisy and cordial air, as if the entire youth generation of this heroic country was pushing toward a brave new path, a modern attitude reeked of its own pungency.

Another chap, apparently coming back from the toilet, picked a piece of meat roll as round as a knife handle and playfully told the girl next to him, “Open you mouth, right away, and hold it there.” The girl opened her mouth and kept the meat roll dangling between her lips. Just because it was meat? Her eyes seemed soft with submission, her mouth full of the piece that was long and round. She turned her flushed face upwards as if to keep the meat from falling off, striking a suggestive pose. She seemed to sense the smell of penis in the piece of greasy pork roll.

On the anniversary of the death of his great-grandfather–his children’s great-great-grandfather–who served as minister in the Nguyen court, all of Old Gan’s descendants were present. A strange spectacle. The poor ones who worked as farmhands, bricklayers, tailors, or newspaper peddlers, all wore formal dress and showed proper respect. On the other hand, a group of youngsters considered more or less educated whose parents were high-ranking officials or leading entrepreneurs appeared in casual dress and became a real eyesore to him: sleeveless T-shirt and shorts, with heavy make-up like movie or pop stars. Some of them displayed their navels, round, white and deep, or painted over with lurid eyes and lips. When bowing before the altar one of the girls revealed the blackish and moldy cleft between her buttocks.

He took aside a chap who seemed to be the leader among them and gently told him, “Listen, I’ve done quite a bit of dancing in my days. I love pop music and anything that’s new and fresh, but today is the death anniversary of your great-great-grandfather. Without him we wouldn’t have this glorious family.”

They said OK and silently left together. Everybody thought they would go home, change their clothes, and cast off those insolent poses that didn’t give a damn before returning to the death anniversary dinner with proper comportment. But the grownups were sadly misled, the young ‘uns all decided to go to a drinking pub. Before leaving, the girl who showed her charming cleft even took some food offerings–not yet proffered before their dead elder’s altar—as appetizers for their drinks.

One morning, Old Gàn went out to get some exercise. It was still dark, the morning star forlornly lit in a corner of the sky. A band of scoundrels on their Honda Dreams, wearing nice expensive clothes and mobile phones and working as traveling burglars were trying to break into someone’s house.

Some passers-by said nothing but went past them as if nothing happened. Who cared? They were breaking into other people’s house, not our own. It was the norm not to mind others’ misery. But since it was Old Gàn, he calmly interfered:

“Sons, we’d better be honest, don’t do such illegal things.”

Caught in their act, our modern burglars evacuated. At the corner they were lying in wait for him. They lectured and blamed him all at once:

“Old man, mind your own business, and don’t stick your nose into others’ affairs. This brick is our gift to you.”

Ones might think they threatened him for fun because he was so old, but they hit him anyway, they hit him sincerely, hit him hard.

***

I didn’t know anything about his death until seven days later. That day the sky was overcast and dull. Even trees and grass turned gray. Rain poured down, harsh and blinding rain in between sunny intervals. Having waded past several flooded streets, I came face to face with his altar.

Strange, on the altar his descendants placed a bloodstained brick instead of his portrait. The brick looked like a totem, with a blood-stained crack where it crashed onto his well-learned head. I was going to ask them about this strange worship when I suddenly understood.

“Descendants of Old Gàn are nonpareil in their wisdom. On this earth today, if there were a cult of victims, there would be million and million of souls to worship. It’s better to worship the original sin, the vast source of sins. Or more simply, ones has better worship the system.”

“Yes, let’s worship the bloody system.”

CUNG TICH BIEN
Areca Garden
2006

bài đã đăng của Cung Tích Biền


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch