Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

thơ rời XI

 

 

 

bao giờ cũng bất ngờ
đến và đi
chưa tháng mười một nào xanh ngấp ngập như vầy
những chùm lá nặng những đường cây ướt những trái nứt vỡ sớm
tôi trở về mất ngủ trong cây cối sao lục
chứng từ đời sống tôi ở đây, đã có
nhưng làm như tôi chưa hề, nghĩa là đây lần đầu mới bước vào
không căn cước, không hộ chiếu
thành phố mở một chiếc cửa nói vào, vào đi
nhanh!
đêm tới nhanh thực, những chòm sao to tướng sa chìm một biển
những cánh đen to lớn của một loài dạ điểu lâu lâu bất ngờ đập tới lướt qua
và có lúc ở lại
một trận đánh trong những bóng cây tối, bất phân
đập, vùng vẫy, giẫy giụa
sâu trong lá tối
không bên nào thèm lên tiếng
chỉ những chứng cớ chiến trận
màn không khí xáo động, và
qua khung cửa kiếng vỡ mất khóa
nhanh lắm
những vụt bắn và chìm lặn
những vệt sao băng

 

*

  

là hửng sáng
hay tiếng kèn khuya khoắt
chiếc cầu thang lộ thiên
rút lên lưng chừng
và hồ cầm
biển hồ cầm
hay gió đêm vào sáng
khúc thống ca vách tường nhà tù gestapo
là thịt da là thân xác
hay vùng không khí chiếc ống thở
từ biển tám hải đạo
sáng ngày nhớ còn thức nhớ còn sống
trí nhớ sau chiến tranh
anh mất mẹ lên hai
mất những đường đi gió mùa bách hại
là trổ mái nhà đại bác đánh nát
ngó sao đi ngang
trong bóng tối chim chóc đã đổi
cả tiếng chúng hát
hay em là dấu tích ngày thơ cổ
đi băng ngang vách cũ nhà thờ
để rách hở
cần cổ
rùng lạnh ước mơ
có bao giờ những thành phố
lại mở cửa
túa ra
bất ngờ
sớm ngày ôi dawn upshaw
bài số ba
tôi để nguyên nhiều ngày nhiều đêm
thời thanh niên không thể ngủ
như thế này
như thế này
những vòng quay mãi mãi gió rách
tưa đường chỉ trắng
như khói tàu

      [ i.m. henryk górecki 12.11.2010]

 

*

 

được tin
tôi về nhà trong bóng đêm không bật công tắc
tay để đúng vào cuốn sách của anh
thắp ba cây nhang
đọc lại sách
đi ngủ trong tiếng sóng
ai đã chết trong tuổi thơ
ai đã chết thời niên thiếu
ai đã chết thời thanh niên
chiếc kim trên một đường rây đĩa hỏng
đất nước đẹp và đau đớn khốn nạn
người thanh niên chửi rủa và lau mắt

sáng hôm sau
phố sạch sẽ
tôi biết anh đã ghé qua căn phố này
buổi trưa
khi nặng chìm mí một con mắt trái

           [t.n. cao xuân huy    12.11.2010]

 

*

 

những trận chiến đã mất rất lâu để chìm hết
trong biển

biển
đã liên tục sống lại
rồi bị giết
rồi sống lại
rồi bị giết
sủi bọt đứng
loài thủy quái
cười khẩy
 

tq

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)