Trang chính » Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Cao Xuân Huy Email bài này

Barking Dogs Never Bite.

 

 

  
. . .

trời lạnh tôi vô rừng bạch đàn ngủ
cách sải tay hai con cu rù rù
nằm nhắm mắt một hồi tôi mở mắt
đứng trên đầu giờ đây một con cú

tôi kéo vạt áo ấm phủ ngang ngực
vòng hai tay sau gáy làm gối, nhìn
tự hỏi con cú ngủ hay đang thức
còn hai con cu làm sao chúng dứt?

tôi trở người nằm nghiêng giò nhịp nhịp
vòng tay kê dưới mặt phải vòng nghiệp!
mình có nghiệp mình cú có nghiệp cú
hai con cu tất nhiên cũng có nghiệp

hơn nửa ngày trời tôi động liên tục
hai con cu khỏi nói, còn con cú
sự câm nín của nó sự nghiêm túc
tôi cho trong tôi cũng có con thú

rồi ngồi hẳn lên tính dọn chỗ nằm
cành bạch đàn rơi trước mặt đánh “rầm!”
chồm chồm thế cận chiến ngó quanh quất
con cú vẫn đứng thế đứng kiên tâm

thế là mờ mịt mới ra khỏi rừng
đặt trường hợp cao xuân huy lên lưng
về trước/sau vùng năm chiến thuật hết
vấn đề là còn sống tất phải khứng (!)

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)