Trang chính » Tưởng niệm Cao Xuân Huy Email bài này

Moi lỗ

 

 

 

Tôi gặp anh Cao Xuân Huy chỉ một lần, ở Virginia. Một ông quan Thủy quân lục chiến không giống như hình ảnh luôn nằm phục trong trí tưởng của tôi. Hay phải leo lên chức Tiểu đoàn trưởng cỡ anh Nguyễn Văn Phán mới lộ đủ cái tác phong của một người quen đụng trận? Đụng lia chia mà chưa hề gãy súng. Sông Thạch Hãn, cổ thành Quảng Trị, đường 9 nam Lào . . .

Không là giọng Huế trầm đục như anh Phán, Cao Xuân Huy nói giọng Bắc, và rất kiệm lời. Tôi là đứa ít nói, mà hội ngộ cùng Cao Xuân Huy cũng tựa như PRC-25 chết máy, địa phương quân xin “bắt tay” Thủy quân lục chiến đến khô hơi mà tần số liên lạc cứ ù ù cạc cạc.

Hôm ấy có cả nhà văn Mai Thảo, “Đêm giã từ Hà Nội” nói, giọng cố hữu: “Bảnh nhất Cali có thằng này, ngày chỉ mong đủ tiền ăn tô phở uống cốc cà phê, lảm một chai bia là chàng đếch cần thứ khác.” Cười, gật gù, tay kẹp điếu Winston. Người bị điểm danh mặt tỉnh khô, như một bị cáo không cho lời quan tòa phán là vô căn cứ. Tôi nhìn anh, nhớ ngay đến cái truyện ngắn “Miếng ăn” đăng trong Tuyển tập 23 người viết sau 1975.

Có lẽ tôi thích Cao Xuân Huy từ “Miếng ăn.” Viên đạn bắn đi từ một xạ thủ xa lạ. Rồi sau này là quả trọng pháo 130 ly mang tên Tháng Ba Gãy Súng. Nổ một tiếng chát chúa nhưng chẳng hề có máu đổ thịt rơi. Từ thích tôi bước qua lằn ranh mê tơi. Người lính trong cuốn sách ấy tham dự một cuộc chiến đang đến hồi kết thúc mà anh ta không ngờ tới. Anh hồn nhiên góp mặt với thứ trách nhiệm và bổn phận của một công dân “đàng hoàng” khi đất nước đang hồi gay cấn. Và tôi hiểu, phút đầu đối mặt với anh, tôi đã không nhìn ra “dấu vết dị hình” trên cái “căn cước” lính thủy đánh bộ dữ dằn mà bộ đội rất ngại đối đầu.

Trong Tháng Ba Gãy Súng, ở những trang gần cuối, nhân vật chính đã ôm một cô gái trốn dưới đụn cát, hai tay đi hoang mà thuật ngữ bấy giờ gọi là “xào khô.” Lùng sục gắt gao, lộ liễu tới độ thằng lính thuộc cấp phải ta thán: “Trời ạ! Giờ này mà ông thầy còn hứng thú để moi lỗ!”

Nghe hung tin anh Cao Xuân Huy gãy súng thêm lần nữa, ở xa, tôi chỉ biết ta thán: “Trời đất! Giờ ni đời người mô đã chạng vạng mà ông thầy tự moi lỗ sớm rứa!”

 

 

 

.

bài đã đăng của Hồ Đình Nghiêm


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch