Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ghi ở khúc McFadden, Bishop, OC

 

 

 

Bạn đặt tên giùm đi
khoảnh khắc nhìn ra bắt được
một hơi nắng
      một mùi khói
khi cùng lúc thấy quen một ai đang băng qua
cùng độ mất hút gì
bất khả

Trưa như ở một bến xe 
bữa ăn của một người xếp xong va li
giữa những tiếng còi đang đổ về từ lục tỉnh
tiếng rì rầm của trăm thứ động cơ khác đang quay, xa hơn
sài gòn của những cuốn sách treo ngon trên vỉa hè
bạn đứng đó và đi quanh
chẳng một anh tiên tri nào
          báo động sớm ngày sẽ vất chụm lửa hủy diệt
cúi xuống nhặt một mẩu đá vụn của sở lục lộ
một phần mặt đường đang chắp vá nhựa hắc ín
chưa đủ tầm thấy cú ném đi của đá tới tận cùng một sức nổ
anh còn trẻ

Một bộn sách, một thể tích rắn lòng bàn tay ngửa ngửa
như thế bạn đã ngồi xuống ăn bữa cơm bụi trưa cuối cùng
    với một thành phố
giữa những thân me gầy hiển thánh
bầu trời khói vô nhiễm
ngồi xuống một cái cớ để thực sự được nhìn

Những gì đang lăn qua, chạy vút vụt, linh tính sắp biến mất
những gì sẽ đẩy tới tan nát hơn
như khuôn mặt
lấm tấm
làm dấu ở trán
sớm ngày đi thành vòng tròn
khúc rondo trung cổ
ma trận một lô
té lên nhau, ngớ ra, cuộc vây hãm
nước bị trấn lột, lăng nhục
[tất cả những thứ người gộp chung gọi là chuyện về sau
chuyện không phải riêng của mắt mà của những hốc hố của khuôn mặt]
Bạn bước đi
ngoại ô diêm sinh chân trời chuyển giông
sự kiên trì nhẫn nại của đất và rễ nổi
trên những vùng đánh dấu
vùng bỏ rơi khoanh ngực chới với
tâm điểm 
nắng đột nhiên
bạn chú ý một người đưa tay
trong chiếc bị cói của con người ấy
những trang giấy báo rời, những mẫu tự la tinh nhàu nát
một bài ca chốt lại

Làm sao nói về trận nắng này
giữa bàn tay con người ấy
và bạn
chiếc nón, mồi lửa, phép thử vừa phải
lóe chớp ngày giông  những xóm lá rụi rạ như chực cháy
mà bạn sắp rời bỏ
người ấy và bạn
những mảng mây mềm tất cả là bây giờ
bầu trời cũ kỹ tháng mười
vỉa hè khô, hơi sạch sẽ, cát vụn chạy rờ rạc
những căn nhà cây trái đang ra non, tròn lẳn
những trái treo đầu những bờ tường thâm thấp ngăn tiếng động
một trạm buýt
những chiếc đầu trần
đầu trần như những chuyến đi biển
những chuyến kêu sớm vào vắng mặt
bạn đứng lại
lọt vào giữa trận
nắng và khói
nắng và sự bất khả
nắng và những chiếc đầu trần cũng là trở lại đẹp đẽ

Không, sẽ thôi không đòi ở bạn một sự xướng danh nào nữa cả
chỉ trừ mỗi
sự gọi tên những người bạn từng yêu mến

 
10/2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)