Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 53

1 bình luận ♦ 15.10.2010

 

 

 

 

53

 

 

 

Sau này Mộng Hường đã giành suốt một ngày 24 tiếng để tâm sự với tôi.

Em nói lúc mới gặp Junkim ở quán nhạc jazz ở ngõ Hàng Thịt em thấy rất bị lôi cuốn bởi nụ cười và hàm răng trắng đẹp như quảng cáo thuốc đánh răng Hippo. (Tất nhiên rồi, các cụ đã bảo là răng chắc cặc bền)

Sau đó Junkim chủ động mời em một ly nước cam vắt, còn hắn ngồi kể chuyện đắng cay. (Đúng rồi, cà cuống chết đến đít vẫn còn cay)

Thế rồi Junkim chủ động xin số điện thoại và xin đưa em về nhà, nhưng em từ chối. (OK, gà mái tự hỏi: “Không biết mình chạy thế này anh gà trống có đuổi kịp không nhỉ?”)

Khi em ra về Junkim chủ động đi theo sát em ra tiễn tận cửa. Hỡi ôi, nó hôi kinh khủng khiếp hoảng hốt. (Hoảng hốt thì mới hốt được tiền/tình/tinh/túy, ít nhất thì cũng theo voi mà hốt bã mía. Tuy nhiên, tuy hoảng hốt rồi vẫn nên cẩn thận tự hỏi mình là liệu đã hoảng chưa?)

Từ đó em dường như không muốn gặp hắn. Cái mùi hôi làm em quên mất hàm răng trắng. Cái mùi hôi làm em tự nhủ sẽ không bao giờ đi chơi với hắn, chứ nói gì đến ngủ với hắn.

Junkim vẫn hay gọi điện. Em chỉ trả lời cho qua chuyện. Gọi điện chán Junkim nhắn tin. Nhắn tin chán chê mê mải mà không được cái tích sự gì, thế rồi chẳng biết Junkim mò đâu ra được cái địa chỉ e-mail của em. Thế là Junkim kept sendin’ mssgs. Có lần nó “meo” cho em thế này:

From: Junkim Cannon, <junkim_c@prime-hilight.net>

To: Mong Huong, <mong_huong@live.com>

Subject: SPECIAL JAZZ NITE

Date: 8 Oct –

Dear Mong Huong:

E oi A rat men E. Mac du A den nhu hon than Quang Ninh. Nhung E oi, hon than tuy den thui nhung vo cung nong am. Hon than tuy den dui nhung nguoi Quang Ninh ai cung tu hao ve no. Nguoi Quang Ninh thuong hat rang: moi khi tan ca A cung E lai ghi them 1 chien cong. La la la la, la la la la… Than Quang ninh, khoe nhu luc si va rat nhay cam! Ma nay E a, A la than kip-le day. Kip-le den bong dau bang the gioi day E oi.

Ah ma E oi, toi mai 9/10 ban nhac HANOI DEL JAZZY cua bon A co 1 chuong trinh dac biet mung ngay 10/10 day em a. Moi em den nhe. Su hien dien cua em la niem vinh du va tu hao cua chung toi.

Luv U,

Junkim

 

Đang buồn nên em lại đến ngõ Hàng Thịt.

Chương trình của ban nhạc Hanoi del Jazzy tối hôm đó rất tuyệt. Hường mê nhất là bản Take Five của nhạc sỹ/nghệ sỹ kèn alto saxophone nổi danh người Mỹ Paul Desmond, viết từ năm 1959. Bài này đến năm 1962 còn được nhạc sỹ Mỹ nổi tiếng Dave Brubeck viết lời cực hay.

Thằng Junkim uốn cong người với cây kèn. Những giai điệu saxophone nghe thật réo rắt kêu gọi…

Giờ giải lao em hỏi hắn người chơi sax trong tiếng Anh là gì, “saxophonist hay là saxist?” Junkim đáp: “Sexiest” Nói xong nó cười hơ hớ. Mẹ thằng này cũng biết chơi chữ. Sexiest là người gợi tình nhất. Em bảo: “Junkim là cục than kip-lê gợi tình nhất.” Hắn càng cười to, và cầm lấy bàn tay em: “Cảm ơn lời khen của em! Hãy gọi anh là Junkim ‘than kip-lê’ nhé.”

Em còn hỏi tại sao lại đặt tên ban nhạc là Hanoi del Jazzy. Junkim lại càng cười to tướng hơn: “Chuyện ngộ lắm. Cũng vô tình thôi mà. Hôm ấy bọn anh vừa tụ tập với nhau ở ngõ Hàng Thịt này lần đầu. Thằng Sanlagan bạn anh đang ngồi kia kìa bảo hãy cùng nhau nghĩ ra một cái tên cho ban nhạc. Vừa lúc đấy ông chủ quán mắng một em tiếp thị thuốc lá: ‘Đã bảo là biến đi cơ mà. Mày là đồ đéo ra gì!’ Em nhân viên tiếp thị mặc váy ngắn trông khá xinh, vừa bước bước ra khỏi quán vừa lẩm bẩm: ‘Vâng, tôi đéo ra gì. Còn ông thì muốn đéo mà chẳng được.’ Thế là thằng Sanlagan cũng lẩm bẩm theo: ‘Đeo ra gi, đeo ra gi.’ Nghe thằng ấy nó nói lơ lớ tiếng Việt buồn cười lắm. Nghe thấy thế thằng Anussy hỏi: ‘Jazzy? What jazzy?’ Thằng này nghe nhầm tiếng Việt của thằng Sanlagan thành tiếng Anh mới chết chứ. Thế là cả hội cùng hô: ‘Đeo Jazzy’. Và ban nhạc đã có tên từ hôm ấy. Một cái tên đầy bản sắc: HANOI DEL JAZZY.”

Không ngờ thằng Junkim nói chuyện cũng hóm. Hóa ra chúng nó đặt tên ban nhạc là “Hà Nội đéo ra gì”.

Tối hôm ấy Junkim đưa em về Láng Hạ. Vì nó hôi nên em cứ tránh ra xa. Trước khi ra về nó bảo ngày mai đại siêu thị Cheemsm@rt khai trương hoành tráng lắm và mời em đến dự. Em đã OK.

Đã đi với Junkim qua một cơ số siêu thị và nhà hàng nhưng Hường vẫn chưa cho nó hôn. Junkim ngứa ngáy lắm.

Đã thế nó lại còn vừa bị đuổi việc.

Thế rồi Junkim rủ em đi câu cá. Thằng Dương “đại” đang ở bên Tầu nên em cũng buồn. Thế là em đi.

Thế rồi em mắc lỡm nó. Không hiểu sao lúc thằng Junkim nắm chặt tay em đưa vào khách sạn em không thể cưỡng nổi.

Khóa trái cửa thằng Junkim đã hiếp em. Em buồn nôn vì mùi hôi của nó. Kinh tởm vô cùng. Nó hôi đến mức em ngất đi. Em không biết gì nữa. Em mê man.

Thằng Junkim hiếp rồi lại hiếp.

Sáng hôm sau tỉnh dậy Hường thấy mình như đã lạc bước trời xanh. Thằng Junkim đang ngồi trên ghế bành uống rượu một mình. Em vươn vai một cái rồi chửi: “Fuck you!”

Junkim cười hề hề: “Fuck me? No problem. I know you always want it, and I did help you with that.”

Hường chửi tiếp: “You beast!”[1]

Junkim trả lời: “Right you are! I’m son of a bitch.”[2]

Hường lấy gối bông ném vào mặt nó. Nó nhe răng cười. Rồi em ném cả cái chăn vào nó. Nó giả vờ kêu đau. Rồi em ném coóc-xê vào ngực nó. Nó bắt lấy rồi giả vờ ngã khuỵu xuống sàn. Em lại nhặt xì-líp ném vào người nó. Nó nhặt lên đưa lên mũi hít lấy hít để rồi lăn đùng ra đập đầu đánh “cộc” xuống sàn giẫy giụa như thằng động kinh. Điên tiết em đi tìm cái gì khác để ném tiếp thì thấy chẳng còn gì nữa, trên giường chỉ còn mỗi mình em trần trụi giữa mênh mông…

Thằng Junkim nằm im như thể ngất xỉu. Em chột dạ. Em xuống giường cúi xuống đưa tay vào mũi nó thì thấy nó vẫn thở. Em vừa đứng lên thì thằng Junkim ngồi vụt dậy ôm lấy em hôn chút hôn chít rồi bảo: “I love you. I love you a lot.”

Hường tát cho nó 27 cái cả thẩy. “I’ve never been raped, you know,”[3] em vừa tát vừa nói (Junkim đáp 26 lần: “But now you know it. Thank God!”[4]). Rồi em nằm gục xuống sàn khóc rưng rức.

Em khóc nước mắt chẩy ra thành vũng trên sàn nhà. Thằng Junkim đem tất cả khăn ở trong nhà tắm ra để thấm. Hai cái khăn mặt ướt đầm, thế là nó phải lấy nốt cái khăn tắm ra lau sàn. Cái khăn này cũng ướt sũng.

Rồi thằng Junkim bế em lên giường. Nó bê bữa sáng lên tận giường cho em. Nó mời em ăn, rồi nó xúc cho em ăn nhưng em chỉ nằm im bất động. Em như không còn sức, em như không còn hơi.

Em nằm thiêm thiếp một lúc thì thằng Junkim bỏ ra ngoài. Em cũng có ý ra mở cửa nhưng em biết chắc là cửa đã bị khóa.

Em đưa tay cầm thìa xúc thức ăn lên ăn qua loa. Em chỉ nuốt được mấy quả trứng ốp, vài cái xúc-xích với cái bánh mỳ và đĩa xa-lát chứ không ăn được gì thêm nữa. Em uống hết cốc sinh tố xoài thì ngồi dậy.

Em đi tắm.

Đã đến mấy hôm rồi em chưa tắm. Trời, cái bồn tắm ở đây thật tuyệt.

Những tia nước mơn man. Tiếng lòng em bắt đầu chẩy róc rách.

Em cho nước chẩy đầy bồn rồi em lâm mình vào trong đó. Sau cái cảm giác lên trời bây giờ em lại có cảm giác xuống biển. Vũ trụ bao la… là la lá la. Ôi than Quảng Ninh. “Mỗi khi tan ca… em cùng anh lại ghi thêm một chiến công.” Ôi than kip-lê đen bóng Junkim. Than kip-lê cho nhiệt lượng cao. Còn có thể dùng để tạc tượng, làm đồ lưu niệm. Tượng là voi. Tượng là Lào. Lào là Vạn Tượng. Tượng sư tử hí cù. Hắc lào mông chi chít. Cay hẳn chua chua hẳn. Ôm phản lao ra biển. Đang ỉa lăn ra ngủ. He he. Tôm he cá mè. Tanh. Tanh tưởi. Cực tanh tưởi. Hương bưởi thơm hai nhà cuối phố. Cô bé ngập ngừng sang nhà hàng xóm. Xóm đạo đìu hiu. Đồi thông hai mộ…

Em nằm yên, em nằm yên. “Mùa xuân phía trước, miên trường phía sau”[5].

Rồi em dậy kì cọ… rừng cọ đồi chè…

Tôi soi âm mình dưới ánh đèn chiều muộn

Trên môi xước dòng chữ lạ trào tuôn

Không chữ hoa không chữ thường không dấu[6]

Một con chiên bị đánh dấu mà…

Môi nào của em cũng mọng, hơi dẩu ra, cong cớn.

Ôi ta là ai, là ai… mà…

Em đang nghĩ ngợi và kì cọ miên man thì thằng Junkim vào. Nó vào nhà tắm kì lưng cho em. Nhiệt tình. Nhiệt tình không chịu nổi. Nó bóp chân cho em. Nó hôn hai bàn chân mỏi… Hai bắp đùi mỏi… Háng mỏi… Bình yên nơi đây. Người nó sặc mùi tỏi. Không, mùi gì rất inh ỏi. Ừ thôi… Dường như em cũng đã cảm thấy quen quen với mùi thân thể của nó.

Ra khỏi nhà tắm em ngồi lau người và xem TV, không nói lời nào. Rồi em duỗi người trên giường. Em cứ nằm thế, nằm thế… Xem được vài chương trình em lăn ra ngủ. Giấc ngủ không mộng mị ùn ùn kéo đến. Lúc sau thì Junkim cũng đến nằm bên và ngủ thiếp đi. Nó ngáy như bò rống nhưng cũng chẳng đủ để làm em thức dậy.

Hai đứa đã ngủ li bì như thế đến tận tối.

Thằng Junkim dậy trước đi đặt đồ ăn. Em dậy sau. Rồi hai đứa cùng ăn tối. Em vẫn chẳng nói câu nào. Nhưng em ăn nhiều.

Em lại lên giường, trông nõn nường. Tên em là Hường.

Junkim cũng lên giường ngồi. Trông như bức tượng Người suy tưởng, bằng than kip-lê.

Hòn than kip-lê bắt đầu cựa quậy. Bất ngờ nó lấy khăn mặt buộc tay em vào giường. Hòn than kip-lê bắt đầu cuộc hít ngửi vô tận, rồi bú, rồi liếm… Dòng than trôi hoài, trôi mãi, trôi trên ngàn năm[7]. Nhưng nó quyết không cho em ngủ.

Thế rồi nó phủ.

Nó dụ. Nó đụ. Nó nắc cu. Có lúc nó ho sù sụ. Có khi nó lộn lỗ khu… Nó uốn xúc tu 12 lần cả thẩy, đủ cả 12 con giáp.

Khi em bắt đầu thiêm thiếp thì nó hát ru cho em ngủ. Nó hát khe khẽ những bài ca phù thủy kiểu Voodoo và Booboo. Giọng ca của nó nghe cũng rất phù thủy.

Tiếng ca phù thủy ngân nga trong đêm giữa cuộc đời phù thũng. Tưởng chừng như bao nhiêu phù phiếm sẽ là vô nghĩa trước những nguyên âm và phụ âm ma mị, âm u, lù dù của hoang vu.

Lời ru của nó nghe như có tiếng đại ngàn, tiếng trăn gió, làm em đắm chìm vào một giấc mơ lạ.

Em chập chờn trong những vườn hoang nơi có hai đứa trẻ trai đang múa gậy. Hình như bọn chúng là anh em sinh đôi. Hai đứa trẻ nửa như thể đã năm/bẩy tuổi nửa như thể vẫn còn đang bò. Bọn chúng lúc thì lăm lăm que trúc lúc thì như đánh võ tay không, vật vã nhau như Na Tra Thái tử và Thiên Bồng Nguyên súy.

Bỗng dưng hai đứa bò vào trong phòng của Hường. Chúng nó bò lung tung trong bếp, dưới kệ sách. Một thằng trắng hồng đứng hiên ngang giữa cửa tay vẫn cầm que trúc hô lớn: “Bố tao là đại gia.” Thằng bé kia đen nhẻm đang bò lổm ngổm giữa nhà, chui qua gầm kệ sách không thèm nhìn thằng kia nói vọng lên: “Bố tao từng là thằng sinh viên phá gia.”

 

Hường thảng thốt giật mình tỉnh giấc. Em cảm thấy giấc mơ có điềm gì là lạ. Junkim đang ngủ nhưng vẫn bện chặt lấy em. Chim nó vẫn còn để nguyên trong bướm em, cứng ngắc.

(Hình như có tiếng vọng về từ cõi nào đó rất là xa thẳm. Từ Thiên Đường? Từ Địa Ngục? Hay từ trong lòng ta? Tiếng vọng ấy chập chờn bất định nhưng vẫn nghe rõ thế này: Thôi, đừng kể nữa mà ta thèm!!)

Cứ như theo lời Mộng Hường kể thì trong cái đêm mà em nằm mơ thế tôi cũng có một giấc mơ lạ. Tôi nằm mơ thấy khi vào internet để check mail tôi đã phát hiện có những biểu hiện khác thường trong mailbox. Cơn giật mình thảng thốt và cảnh giác trong mơ thôi cũng đã đủ làm tôi thức giấc. Tỉnh dậy tôi đã thức suốt đêm hôm ấy để xóa đi những bức e-mail “nhậy cảm”. Cho đến giờ tôi vẫn chưa thể khẳng định cơn mơ ấy có điềm triệu gì… Phải chăng nó nói lên cái sự hoài thai sinh nở đầy khó khăn chướng ngại của cuốn sách này? Và nó cũng sẽ bị “biên tập”/kiểm duyệt tỉa tót đi nhiều?

Trở lại chuyện Mộng Hường thì sau đó mặc dù em vẫn ít khi nói chuyện với Junkim nhưng bắt đầu thấy quyến luyến nó. Cái mùi là lạ của nó làm em cảm thấy một cái gì đó rất là độc đáo.

Cứ thế hai đứa vần vũ giữa lưng chừng trời.

Đến cuối ngày thứ sáu thì Hường bị “đèn đỏ”. Kệ, mây mưa gió bão vẫn dập vùi. Ngoài trời đổ mưa rào không dứt. Ga giường đỏ luênh loáng như có án mạng.

 

Hê hê… Cái vụ này độc đây. Đặng Thân nên cho vào phần phụ lục của Từ điển 26. Có thể gọi nôm na kiểu dân tộc tính cái xì-tai này là “cà dầm tương… ớt”. Ouch, it hurts!

 

Nhưng dẫu sao đèn đỏ cũng là dấu hiệu dừng lại. Ý thức luật trong tâm trí Junkim vẫn còn chưa đến mức quá yếu ớt trước bản năng nguyên thủy. Vì thế nó đã định cả hai sẽ cùng về trong buổi chiều hôm sau.

Sau khi trả phòng vào đúng 12 giờ trưa Junkim gọi taxi để về. Hai đứa vừa ra đến cửa khách sạn thì công an ập đến bắt lên xe thùng. Giá như bọn chúng về sớm trước chỉ nửa tiếng thôi thì cảnh bắt bớ đã không xẩy ra. Chắc chúng còn luyến tiếc không muốn về sớm trước giờ check-out.

 

Không sao mà. Tử hình như viết: “Nhân hữu dương vật bất tốc luận luân lý.” Khổng Tử hình như đã bảo rằng một ngày mà cặc ngươi nó còn ngỏng được thì chớ vội lên giọng nói chuyện đạo lý.

 

Trở về rồi thì thằng Junkim bám Hường như hình với bóng.

Hường càng ngày càng ngang tàng không coi thằng Nghiệp “chướng” ra gì. Em không cảm thấy sợ hãi gì nó nữa. Em thây kệ hết, không cần biết ngày mai ra sao. Có một sức mạnh kỳ lạ đang dâng lên trong em.

Hai đứa bên nhau như đôi sam. Hường có sức hút khủng khiếp như nam châm. Tức là Junkim có nhiều chất sắt. Chất sắt lại chủ yếu nằm ở trong máu. Vì vậy muốn dứt nó ra khỏi Hường thì chắc chỉ có cách là chọc tiết thằng này cho nó kiệt hết máu thì mới xong việc.

Junkim nỗ lực dùng mọi kiến thức về luật của mình ra để nghiên cứu cách giúp Hường thoát khỏi sự áp bức, bóc lột của thằng Dương Đại Nghiệp. Thế nhưng cái sọ luật sư kiểu Mỹ của nó dường như trở thành ngớ ngẩn trước rừng luật trong thế giới kinh doanh của người Tầu với người Việt. Nó “bótay.com”.

 

 

 

@

 

 

LỜI BÀN [PHÍM…] CỦA CÁC NETIZEN

 

Quasimodo: Chơi chữ Hanoi del jazzy hay thật.

Đọc cười chỏng mông! kakakakak!

Bác đi đâu nhà tớ theo tới cùng. Hèhè! hứng không chịu nổi.

 

Chie^’u tuo’ng tro+`i:  À, văn chương bây giờ ra nó thế! Miễn bình luận…

 

ben t: Văn chương giống sex ở một điểm: con Thiên nga của người này có thể là con Quạ đen của kẻ khác. Bình thường thôi Chie^’u… ạ!

Ở chương này em thích cái giấc mơ chập chờn của nàng MH, nó phảng phất một chút tâm linh: thú tính sinh quái thai hay gì gì đó àà Tác giả ĐT khá cổ điển khi thực tế có sex!

 

Khách: Nếu muốn, bạn có thể chửi NMHT là một thứ dâm thư kiểu Hồ Xuân Hương, chắc cũng không có mấy ai phản đối. :)

À suýt quên, lúc nào rỗi rãi, ngó quanh quanh mình rồi tiện thể nhìn ra thế giới, xem có mấy kẻ nó chê cái "ra nó thế", ok? Nếu có thì quý hóa quá, và cần được bảo tồn rồi phát huy. Địa cầu đang quá tải, ai chả biết.

Với cả, văn chương từ xưa hay văn chương bây giờ (trừ văn tế ra), không dùng để cúng cụ. Thế nhá!

 

daicavit: Dâm thư ư? Giống ung thư… như kiểu ung thư tuyến tiền liệt, hay ung thư cổ tử cung… Nghe bi ai và khủng khiếp nhưng mà là có thật, xã hội giờ ung thư nhan nhản, từ tivi, phim ảnh, báo, đài đến cuộc sống. Lạ một điều ai nghe thấy thì cũng – ừh biết thế, ung thư đấy -, nhưng lúc cho nhìn tận mắt thì vẫn không khỏi thấy bệnh hoạn, tởm bỏ mẹ, kinh, ung thư nó thế a?

 

Chie^’u tuo’ng tro+`i:  :) )

Vậy thì có lẽ tác phẩm này đáng giá nhất ở chữ “trần” thì phải :) ) rất “trần” đấy!

 

ĐẶNG THÂN:

Trần trần trí trá trơ trơ

Trừng trừng trùng trục trờ trờ tráo trưng

 

J Ý KIẾN CỦA BẠN:

 

 

 

 

 

 

 




[1] Đồ thú vật!

[2] Đúng rồi! Tôi là đồ chó đẻ.

[3] Tao chưa bị hiếp bao giờ hiểu chưa.

[4] Ơn Chúa! Giờ thì em biết rồi.

[5] Thơ của Bùi Giáng (1926–1998).

[6] Trích “Serenade”, thơ của Một Danna.

[7] Những ý xuất phát từ ca từ của Trịnh Công Sơn (1939–2001).

bài đã đăng của Đặng Thân


1 bình luận »

  • Đoàn viết:

    “Văn chương giống sex ở một điểm: con Thiên nga của người này có thể là con Quạ đen của kẻ khác” tôi nghĩ văn chương khác sex nhiều ấy chứ, ít nhất là người ta có thể sống khi không đọc văn nhưng với sex thì khác…
    vì đây là một trích đoạn nên đợi xem toàn bộ sẽ như thế nào, chứ theo tôi, đoạn này “thô” quá (cảm giác đọc truyện 18+), không thú vị bằng các chương đã trích!

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)