Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 1

13 bình luận ♦ 24.09.2010

 

 

LTS - Da Màu xin trân trọng giới thiệu với quý độc giả một số chương của tiểu thuyết 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần] của nhà văn Đặng Thân. Đây là một cuốn sách dày 800 trang, vào thời điểm này vẫn chưa được in. Chính tác giả gọi đây là một cuốn “tiểu thuyết phúng dụ.” Cuốn sách bao gồm nhiều giọng kể, và có cả các ý kiến của người đọc trên blog để lại. Đọc tác phẩm này, người đọc có lẽ sẽ gặp nhiều câu hỏi hơn câu trả lời: tác giả viết truyện hay viết báo? tiểu thuyết này phúng dụ cho cái gì? giá trị văn chương của cuốn sách này nằm ở đâu? v.v. Chỉ biết là tác giả đã mất hơn 30 tháng để hoàn tất, trong đó có một giai đoạn chừng 7 tháng anh viết gần như suốt ngày đêm.

Phần công sức tác giả bỏ ra coi như đã xong, bây giờ đến phiên người đọc. Vậy xin mời quý bạn đọc tìm hiểu và thưởng lãm.

 

 

 

1

 

 

 

Các nhân vật chính của tôi (nhà văn Đặng Thân) thi nhau lên phát biểu làm tôi cứ rối tinh rối mù không thể nào bắt đầu được câu chuyện. Nhân lúc “bà con” mỏi mồm tôi xin được bắt đầu câu chuyện này. Tôi sẽ cố gắng kể mạch lạc nhất có thể (theo kiểu “tuyến tính”) để bầy tỏ tấm lòng tôn trọng tới các độc giả thân yêu. Tuy nhiên tôi cũng phải xin có lời trước là chẳng may các nhân vật của tôi trong khi sốt ruột hoặc phật ý là họ dễ nhẩy vào kể chuyện cho quý vị và các bạn nghe đấy. Khi ấy thì, xin lỗi, tôi không thể nào mà kiểm soát được tình hình đâu.

Người ta vẫn nói chính các nhân vật đã tự đẻ ra truyện, còn truyện thì đẻ ra nhà văn.

Trong phần KHAI chắc quý vị và các bạn yêu quý đã thấy có sự xuất hiện của các nhân vật như Ông Bà/A Bồng, Mộng Hường, Schditt von deBalle-Kant và bây giờ là cả tôi nữa. Với mong muốn có một câu chuyện có đầu có đuôi, rõ ràng minh bạch nên tôi quyết định tổ chức một cuộc gặp gỡ giữa các nhân vật theo kiểu “lễ ra quân” hay “lễ ra mắt” hoặc là “xưng danh” như trong chèo-tuồng truyền thống của dân tộc. Kinh Dịch đã dậy “sư xuất dĩ luật” mà.

Sau khi bàn đi tính lại tôi quyết định tất cả cùng gặp nhau ở Quán GIÓ tại phố Chân Mây bên bờ biển Đông của Thái Bình Dương, nơi luôn có nhiều cơn bão dữ dội (cơn nào cũng gây thảm họa) mà quốc tế gọi là “typhoon” (theo cách gọi của người Tầu/Nhật, tức là “đại phong”).

Quán GIÓ là một địa điểm khá đặc biệt. Nó vừa rộng, vừa thoáng, vừa đẹp mà lại không đông khách lắm. Quán này có kiểu dáng giống một cái nhà hàng bên đường của một nước phương Tây nào đó với những cái biển lớn, cờ đuôi nheo và dây dợ gì đó, cùng một bãi đỗ xe rộng. Ở đây nổi tiếng với món cá đại dương đủ tất cả các món. Nghe nói ông tổ của chủ nghĩa cộng sản Karl Marx cũng rất thích ăn cá vì ông bảo ăn món này làm người ta thông minh lắm. Tôi thì nghi rằng tại nước Đức ghẻ lạnh của ông không sẵn cá tươi nên ông mới nghiện cá như thế (vả lại, những người luôn muốn mình thông minh hơn thì hình như trí thông minh đều có vấn đề).

Tôi là người đầu tiên đến quán. Lúc đó quán gần như chưa có khách. Các em tiếp viên ăn mặc như cầu thủ bóng đá Brazil, da ngăm ngăm mặn mòi gió biển, đi qua đi lại mời chào làm tôi sốt hết cả ruột. Những lời mời, những lời chào mà bị quá tải thì cũng không khác gì nghe chửi. Lộn hết cả ruột. Tuột hết cả lịch sự, tôi chửi: “Biến đi. Lúc nào cần tao gọi. Có thuốc lào Tiên Lãng thì mang ra đây một gói và cho cái điếu cầy.” Chúng nó đáp là nhà hàng không có. Tôi bảo không có thì phải đi mua về chứ. Cứ nài gọi món đến lúc gọi thì lại không có, vớ vẩn. Nói chung là hầu như toàn bộ hệ thống các em tiếp viên nhà hàng ở Việt Nam đều vứt đi cả. Chúng nó phục vụ như thể đuổi khách đi vậy. Các bạn nước ngoài của tôi cũng đều nói với tôi thế. Nghe vậy tôi bảo họ là ở Việt Nam có thế các em ấy mới đi làm tiếp viên. Nếu không thì các em nó đã đi làm việc khác oai hơn. Kinh nghiệm của tôi cho thấy rằng khi nào mình vào nhà hàng gặp được một em tiếp viên tử tế, khéo léo, khiến mình cảm động là y như rằng hôm sau đã không thấy em ấy làm tiếp viên nữa. Có thể sẽ gặp lại em đó trong vai trò quản lý hoặc là bà chủ của một địa điểm khác rồi. Nghĩ đến các em ấy là tôi lại thấy bồi hồi, và bổi hổi…

Chẳng nhẽ dân tộc mình đến đi làm tiếp viên cũng không xong?

Chẳng nhẽ thế hệ trẻ ở đây đã đi tong?

Kẻ nào đã gây nên cái thảm-cảnh-người này? Sứ mệnh lịch sử chăng??

Đang miên man nghĩ ngợi lăng nhăng như thế thì nghe thấy tiếng Mộng Hường nói chuyện trên điện thoại ríu rít ở ngoài cổng Quán GIÓ. Con dở hơi này nó mà “nấu cháo điện thoại” thì đến Địa Ngục cũng phải hoảng sợ. Đến kiếp sau chẳng may em nó phải xuống Địa Ngục thì đề nghị Diêm Vương nên giao cho em nó công việc nấu cháo lú, thậm chí xây cả nhà máy cháo cho em nó ở đó. Đảm bảo khi ấy các vong hồn xơi cháo thoải con gà mái, xơi đến bội thực để không còn nhớ gì đến kiếp trước của mình nữa. Hiện nay đang có hiện tượng có nhiều người đầu thai rồi mà vẫn nhớ như in kiếp trước của mình, như những trường hợp được kể đến trên các trang web sau chẳng hạn:

http://www11.dantri.com.vn/chuyenla/2006/8/140704.vip

http://www11.dantri.com.vn/chuyenla/Kinh-ngac-chuyen-dau-thai/2008/4/228713.vip

http://www.chungta.com/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Con-Nguoi/Co_hay_khong_kiep_luan_hoi/

http://vietbao.vn/Khoa-hoc/Hien-tuong-dau-thai-Bi-an-cua-khoa-hoc-hien-dai/45157374/188/

http://tusach.vietnhim.com/showthread.php?t=228

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2007/09/070901_lama_china_rules.shtml

http://www.abc.net.au/ra/bayvut/baivo/s1988314.htm

http://caodaism.org/CaoDaiTuDien/dd/dd1-158.htm

http://www.jswami.info/past_lives_sukla

http://www.ial.goldthread.com/

http://www.beyondreligion.com/su_personal/reincarnation-index.htm

Dù Mộng Hường đến trước nhưng người bước vào Quán GIÓ trước tất cả đám nhân vật lại là Schditt von deBalle-Kant, anh đến rất đúng giờ không sai một giây. Đó là một trang nam tử mắt xanh tóc vàng, mặt chữ “dũng”, chân dung toát lên vẻ nghiêm trọng, từ đầu đến chân toàn là “trang thiết bị” của hãng thời trang Đức danh tiếng thế giới Strenesse với logo có mẫu tự “S” to tướng. Đã nổi tiếng từ lâu nhưng đến tận tháng 7 năm 2002 Strenesse mới tập trung vào thời trang nam giới, và ngay lập tức thành công vang dội. Schditt đã là thượng khách trung thành của hãng thời trang này ngay từ đầu. Cũng có thể bởi cái chữ S to tướng ấy (trùng với mẫu tự đầu tiên của Schditt?), mà cũng có lẽ vì hãng thời trang này gắn bó với tên tuổi của nhà thiết kế xinh đẹp và thông minh Gabriele Strehle.

Giữa khoảng thời gian Mộng Hường và Schditt đến có một trận gió rất to nổi lên. Trận gió cuồn cuộn bốc tung cả trời đất, cát bay mù mịt không nhìn thấy đường, bụi vỗ vào cửa kính của Quán GIÓ kêu ràn rạt. Phải chăng ở đây hay có gió to như thế nên cái quán này mới có tên là Quán GIÓ? Trận cuồng phong vừa ngơn ngớt thì dáng người thẳng đơ của Schditt hiện lên giữa cửa chính của quán. Anh năng nổ bước vào nơi bàn tôi đang ngồi, tươi cười đưa tay ra bắt. Tôi cũng tươi cười đứng dậy đón anh.

 

Ich freue mich, Sie kennenzulernen[1]. Xin chào anh! Người Đức chúng tôi rất đúng giờ luôn luôn vì dân tộc chúng tôi là một dân tộc của kỷ luật, trật tự và ý chí. Hãy xem những “cỗ xe tăng” Đức phô diễn trong các giải bóng đá đỉnh cao của thế giới. Có thể mọi người bảo chúng tôi đá bóng không hấp dẫn, nhưng chúng tôi luôn chiến thắng là điều quan trọng nhất. Mà chiến thắng mới chính là sự hấp dẫn nhất, có đúng không? Đó là minh chứng thực sự hùng hồn nhất cho phẩm chất Đức của chúng tôi. Tôi có hi vọng là anh đã không chờ đợi lâu.

 

(Mẹ mày nữa. Chắc mày không nhớ rằng mặt trái của cái “phẩm chất Đức” ấy đã là nguyên nhân của sự thất bại khủng khiếp trong Thế Chiến I và Thế Chiến II. Chúng mày thất bại vì chúng mày cứng nhắc quá, hiểu chưa. Vật mềm thì sống, vật cứng thì chết. Các cụ chúng tao đã bảo thế đấy)

Tôi lại trở về với lịch sự để cười tươi đón tiếp Schditt. Tôi nói tôi cũng rất kính trọng người Đức và rất yêu thích bia Đức. Tuy nhiên nếu bắt phải chọn một thì tôi sẽ chọn cái thứ hai. Có vẻ như không để ý đến câu nói xỏ xiên mát mẻ của tôi Schditt rút trong cặp ra một bản photocopy bài báo lấy từ trên mạng, và bảo tôi đọc. Anh ta có vẻ bị bài báo này ám ảnh ghê lắm. Bài báo ấy thế này:

Thêm một trường hợp đầu thai ở Anh

Cập nhật lúc 15h13’, ngày 28/12


image001

Bé Cameron Macaulay

(VnMedia) – Như mọi đứa trẻ lên 6 khác, bé Cameron Macaulay rất thích vẽ tranh. Tuy nhiên, những bức tranh về tổ ấm thân yêu của em làm mẹ Norma không khỏi dựng tóc gáy: một ngôi nhà màu trắng bên bờ biển Barra – khác xa căn hộ chung cư trong thành phố Glasgow nơi họ đang sinh sống…

Cameron cũng luôn miệng kể về người thân “cũ” của em: có cha, mẹ, các anh trai và chị gái – cả một gia đình lớn lúc nào cũng nhộn nhịp tiếng nói cười, chứ không hiu quạnh như cuộc sống hiện tại với mẹ Norma và anh trai Martin.

“Kể từ lúc bắt đầu biết nói, Cameron đã cố gắng kể cho tôi nghe hẳn một câu chuyện về “quá khứ” trên đảo Barra” – cô Norma, 42 tuổi nhớ lại.

“Bé phụng phịu rằng nhà bé hồi xưa có những 3 cái toilet, trong khi căn hộ Glasgow hiện giờ chỉ có mỗi cái con con. Bé kể vanh vách mọi chi tiết về các thành viên gia đình: bố Shane Robertson đã bỏ mạng vì “không quan sát cẩn thận 2 bên” – tôi đoán ông ấy chết vì tai nạn ôtô, mặc dù Cameron không bao giờ nói thế; còn mẹ bé có mái tóc màu hạt dẻ dài ngang hông, rất hay nhoẻn miệng cười…”

“Lần nào nhớ lại thằng bé cũng khóc đỏ hai mắt, rồi nằng nặc đòi tôi đưa trở về đảo Barra để cho bố mẹ biết bé còn sống khỏe mạnh như thế nào”.

“Ban đầu người trong nhà ai cũng nghi Cameron bịa chuyện, họ còn khen thằng bé có trí tưởng tượng phong phú bất ngờ. Tuy nhiên sự việc trở nên nghiêm trọng khi càng lớn bé càng tỏ ra ủ rũ và sầu thảm, chẳng thể làm cách nào giúp an ủi nguôi ngoai.

Các cô giáo trường mầm non cũng tỏ ra ái ngại khi nhìn chú bé con lúc nào cũng lưng tròng nước mắt. Ngay cả lúc chơi đùa, bé cũng nhớ hồi trước đã cút bắt với các chị gái trên bãi đã ven biển ra sao…”

Gia đình Macaulay không dư dả tài chính cho lắm, bởi một mình mẹ Norma phải làm việc để nuôi nấng hai anh em Martin và Cameron. Do đó mãi đến tháng Hai đầu năm 2006, ước nguyện về Đảo Barra của cậu bé “có-kiếp-trước” mới thành hiện thực nhờ sự tài trợ của một kênh truyền hình.

“Đi cùng chúng tôi có Tiến sĩ Jim Tucker đến từ Virginia. Được biết ông đã nghiên cứu khá nhiều trường hợp “tái sinh” ở trẻ nhỏ như kiểu Cameron.

Đặt chân lên vịnh Cockleshell, việc đầu tiên 3 mẹ con cùng làm là tức tốc dò hỏi tung tích Robertson và “ngôi nhà trắng bên bờ biển”.

“Chúng tôi lái thẳng xe về phía biển và ngay lập tức Cameron nhảy chồm lên khi phát hiện ra căn nhà. Theo thông tin từ cơ quan quản lý địa phương, chủ nhà trước đây đúng là mang họ Robertson, tuy nhiên sau khi ông này chết thì mọi người trong gia đình cũng bỏ đi cả”.

Quả thật, ngôi nhà có 3 toilet, cửa sổ phòng ngủ nhìn ra đường cất cánh sân bay, và sau vườn thì có 1 cánh cửa bí mật gần như không ai biết – đó là những điều trước đây Cameron luôn hào hứng kể cho tôi. Duy chỉ có điều, mọi tung tích về gia đình người chủ cũ dường như đã bị xóa sạch.

Trở về Glasgow, Cameron đã lấy lại bình tĩnh hơn. Bé không kể về Barra nhiều như trước nữa, và dường như cũng an tâm hơn vì không ai còn nghi ngờ bé bịa chuyện.

“Cameron chưa bao giờ kể chuyện vì sao bé đã rời bỏ “kiếp trước”. Nhưng có 1 lần tôi nghe bé nói chuyện với đứa bạn  “đừng sợ chết, bởi chết xong thì vẫn có cơ hội qua về”.

“Khi tôi hỏi: Con đã đến với mẹ như thế nào, Cameron đã trả lời không chút ngần ngại: Con thấy mình rơi tõm vào trong bụng mẹ thôi. Vậy kiếp trước con tên là gì? Cameron mẹ ạ. Con vẫn là Cameron.”

Thật là ghê sợ! Điều đó chứng tỏ các cửa hàng ở phố Hàng Cháo Lú dưới Địa Ngục làm việc không hiệu quả, cũng có thể là bị khan hàng. Nếu “trần sao âm vậy” thì có thể suy ra từ hiện thực của phố Hàng Cháo (nhiều người gọi là phố Hàng Cháo Lòng) ở Hà Nội hiện nay. Ấy là phố này hầu như không còn bán cháo nữa mà đã chuyển sang bán các loại vòng bi, dây điện… Chẳng nhẽ hiện tượng làm việc sai chức năng tồn tại ở mọi cõi hay sao? Không lẽ phố Hàng Cháo Lú nay cũng đã chuyển sang bán đồ điện (hay bán cháo lú dởm) cho nên các hồn ma xơi phải mấy con chip gì đó nên không quên được kiếp cũ nữa. Thế có nghĩa là mọi cõi đều không hoàn thiện, không triệt để vậy. Đâu đâu cũng có “nhầm nhọt sang trồng trọt”, cũng có chuyện ngồi nhầm chỗ, nhầm ghế, cũng có bọn “đầu thai nhầm thế kỷ” và nhiều kẻ sinh nhầm địa chỉ. Bản thân tôi cũng đã thường than van những câu như vậy.

Nhưng chắc chắn nếu có Mộng Hường ở Địa Ngục thì mọi chuyện sẽ khác. Con này nó “chăn giai” cực kỳ tanh tưởi, điện thoại của em nó lúc nào cũng nóng rực lên như lò than tổ ong. Có thể phong em là nhà “vô địch nấu cháo” vậy.

Tôi bảo Schditt chuyện như bài báo này có đầy nhan nhản trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, anh nên đọc đi để khỏi ngạc nhiên. Tôi nghĩ truyện cổ tích các dân tộc Việt Nam có đủ mọi tinh hoa của văn hóa thế giới, thế mà chưa ai nghĩ cách để nâng tầm nó lên như một di sản văn hóa phi vật thể của thế giới kiểu “di sản UNESCO” nhỉ.

 

Warum? Nhân dân ở đây không hiểu giá trị dân tộc mình nằm ở đâu, nên họ cứ đi đầu tư vào cái “vật thể” đâu đâu ấy.

 

Tôi không nghĩ vậy, Schditt ạ. Chính tôi đây cũng chưa bao giờ dám coi thường trí thông minh của dân Việt Nam.

 

Ý tôi là là… cái nhà cầm quyền ấy. À không, những người có chức có quyền ấy.

 

Cũng không, Schditt ơi. Họ đều là những chính trị gia siêu hạng. Họ quá giỏi chứ không đùa được đâu, cả thế giới và nhân dân Việt Nam đều biết mà. Chỉ có điều có một cái gì đó ở trong một hệ thống nào đó cùng những người nào đó luôn có vấn đề, có nhiều vấn đề trên cả nghiêm trọng.

 

Vậy thì cho tôi xin phép được đi tìm hiểu sau.

Trong thời gian gần đây, tôi mới xem được một cách sơ sơ các câu thành ngữ Việt Nam mà tôi đã thấy được những lời dậy vĩ đại, rất rất vĩ đại. Thưa rằng thành ngữ và tục ngữ Việt Nam có đủ tất cả các lời răn dậy cho các bộ môn của kinh tế thương mại của toàn cầu, anh Đặng Thân ạ. Trong số các câu như là “Một vốn bốn lời” (áp dụng cho đầu tư nhé), “Thả con săn sắt bắt con cá sộp” (áp dụng cho marketing, đàm phán, v.v… nhé), “Một người lo bằng cả kho người làm” (quản trị nhé), v.v… thì tôi thích nhất là câu “Mua tận gốc, bán tận ngọn”. Câu này là sách giáo khoa bằng vàng cho một ngành ngoại thương hoạt động triệt để cùng với việc giành quyền vận tải cho chính mình. Thế mà tôi nghe nói, suốt mấy chục năm qua, ngành ngoại thương ở đây lại toàn là “mua tại ngọn, bán tại gốc” (vấn đề với FOB và CIF ấy mà), và ngành giao thông vận tải mũi nhọn của nền kinh tế thì không giành được quyền vận tải nên đã để mất mát “ty tỷ” USD cho nền kinh tế. Làm ăn như thế thì thật là tệ hại quá trời luôn!

 

Tệ quá. Họ lại còn ngụy biện mị dân bằng những ngôn từ hào nhoáng bóng lộn như là “lợi nhuận tối ưu” với chả lợi nhuận tối tăm. Xứ này có nhiều ngành tệ lắm.

Nhân nói về truyện cổ tích thì chính tôi hồi bé cũng ham đọc các truyện dân gian của Nga, Đức, Pháp… (tức là của “Tây”) hơn. Thế mới ngu, đúng là cái bệnh vọng ngoại (nhưng mà, truyện của bọn Tây chúng nó quả đọc thấy hấp dẫn hơn thật). Oái oăm thay, hình như dân tộc này lúc nào cũng thích sống trong cổ tích. Cái kiểu ấy không cẩn thận có ngày mất tích…

Hai chúng tôi giao lưu với nhau được đến hơn 35 phút thì mới thấy Mộng Hường đi vào. Khi em bước vào trong quán thì như thể có một làn khói mờ u ám cũng lẩn quất uốn lượn theo sau; em vẫn chưa rời cái điện thoại, mồm vẫn líu chíu. Cái váy mầu hoa dâm bụt như cuốn theo một ngọn lửa.

 

Iem chào hai anh ạạạ. Hê nô anh Dơ mân đẹp chai không bít cáci anh mừi iem đến có việc gì thía. Cho iem ni nước cam

 

Nước cam lồ ấy hả? Xin đừng nhắc đến mà anh thèm…

Mộng Hường xuất thân trong một gia đình trồng thuốc lào ở Tiên Lãng. Huyện này có diện tích 181 km2, dân số 15 vạn sống trên 22 xã và thị trấn Tiên Lãng. Cô em Mông Nặng của chúng ta sinh ra tại xã Cấp Tiến (cái tên xã nhà khá ấn tượng). Em lớn lên với đồng lúa xanh mơn mởn và những vườn thuốc lào lúc nào cũng vàng ươm đằm thắm mùi phân bắc. Nhưng bà con quê em thì không bao giờ cảm thấy cái mùi ấy của con người, vì nó đã hòa làm một với không khí ở đây. Vì thế những ai ở vùng đất này đi ra vùng khác đều luôn cảm thấy khó chịu, khó thở nên phải mất một thời gian để làm quen. Nhiều người vì thế kiên quyết không chịu đi xa quê hương mình, xa bờ tre giếng nước sân đình (xin lỗi, sân hợp tác xã). Chỉ có bố của Mộng Hường là một người có ý chí sắt đá nên đã ra thành phố tậu một cửa hàng bán thuốc lào tại quận Lê Chân (nghe tên bà nhiều người trong Nam đã “dịch” ra thành quận Bà Lết). Ôi quê ta bánh đa bánh đúc. Sinh trưởng ở Tiên Lãng ai cũng biết hút thuốc lào, Mộng Hường của chúng ta cũng vậy. Sau này thoát ly em đã phải lấy hết nghị lực phấn đấu trong một thời gian dài để từ bỏ được thói quen hút thuốc lào và cơn thèm được hít thở không khí của bầu trời quê hương yêu dấu. Em đang đi học Văn khoa Sư phạm (nghe nói em còn muốn đi học tiếp ở trường viết văn Nguyễn Du). Em học linh tinh cũng đã nhiều nên ôm nhiều hoài bão. Em cũng muốn thành nhà văn nhà thơ hay nhà gì đó nổi tiếng, thành nghệ sỹ lớn, nhất là muốn kiếm được nhiều tiền từ cái nghề nghiệp đầy trí thức của mình (Mặc dù một số bác bảo trí thức là một thứ rất xa xỉ trong đời sống này).

 

Thực ra là cái tên Tiên lãng nhà em hơi bị nãng mạn, đấy chứ nghe cứ bay bổng như tiên trên chín từng chời mà càng nàm sáng rõ cái ẹp phê lòi mắt, của thuốc lào ôi chào, ai mà đã từng hút thuốc lào tiên Lãng nà xẽ biết thôi mà.

Ôi tiên nãng ơi

Khói thuốc như mây chời

Say thật đấy chứ không phải say chơi bời

Một phát nên tiên tốn ít tiền

Phê như thuốc phiện

Chốn thần tiên

Hết ưu phiền

Sướng như điên

Ui a… mà em là em không thík cái kỉu giới thiệu thía, đâu nhá nghe cái giọng có vẻ hơi nho nhã mà đểu giả giả cầy giả chó rắn giả lươn. Về văn chương em đếk thík, bọn lên gân vẻ trí thức lai căng nhất là cái giọng trưởng giả bề trên bề trển, suy đồi suy đồi tất… suy đồi jầy… con người là một đống bầy nhầy, ơ ai nói nhỉ?

 

Thôi thì em đi mà tự nói về mình nhé.

Ông Bà/A Bồng đến Quán GIÓ muộn 55 phút. Có thể nói đây là một đại diện lớn của nền “văn minh cao su” cỡ “cao thủ đầu có mủ”.

 

Hà hà… bao cao su ấy hử? Thế thì vinh dự quá rồi còn gì. Như thế là ta được làm hậu duệ của Bao Thanh Thiên. Ha ha… Vấn đề là ta đã đến đây với mọi người. Ta đang ở đây vào lúc này.

 

Ông Bà/A Bồng không bao giờ dùng đồng hồ hay bất kỳ loại máy móc nào, kể cả điện thoại di động. Liên hệ tìm kiếm Ông Bà/A Bồng quả là vô cùng khó khăn. Tôi phải mất bao công hỏi han người này người nọ mới nhắn nhe mời mọc được Ông Bà/A Bồng ra gặp gỡ ở Quán GIÓ này.

Ông Bà/A Bồng vừa vào quán thì trời đổ mưa to như trút. Mưa dầm dề như thể nước từ mọi phương trời đều đổ về đây, mưa như nước tụt. Kinh Dịch có câu “Vũ tòng long, phong tòng hổ”[2], thế thì thưa các bạn, các nhân vật của tôi đều là cỡ rồng và hổ cả đấy chứ chẳng phải chơi đâu nhé.

Ông Bà/A Bồng là một người dị dạng. Ông Bà/A Bồng đồng hương với Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, có người còn nói Ông Bà/A Bồng chính là hiện thân của Trạng Trình đầu thai vào (cũng có thể là Ông Bà/A Bồng bịa ra chuyện đó cũng nên, bản tính Ông Bà/A Bồng cũng hư hư thực thực lắm, “chuối” lắm). Ông Bà/A Bồng nổi tiếng thông minh tuyệt đỉnh, lại ham đọc sách từ bé. Người ta có cảm giác Ông Bà/A Bồng có cái đầu như cái thùng không đáy, bao nhiêu kinh sách đổ vào cũng “trôi” được hết. Vì thế không có sách nào trên đời Ông Bà/A Bồng chưa từng đọc. Đủ cả Đông Tây kim cổ và kính thưa các thể loại. Những người từng tiếp xúc với Ông Bà/A Bồng đều lấy làm kinh ngạc là không biết Ông Bà/A Bồng nạp thông tin input vào đầu kiểu gì mà cái gì cũng lĩnh hội được. Từ khoa học xã hội sang khoa học tự nhiên, những thứ khó nhằn như thuyết “tập mờ” (fuzzy set) hay toán xác suất cho tới những phương trình của Lục Nhâm, Thái Ất hay môn “soi kiếp”… Mấy lâu nay sau nhiều chuyến sang Tầu làm ăn và du hí Ông Bà/A Bồng lại còn hay giao lưu với mấy cha Tây Tạng huyền bí.

Tôi mời mọi người tất cả các món cá. Hi vọng càng ăn thì họ sẽ càng thông minh hơn để đóng góp những ý kiến “tanh tưởi” cho câu chuyện này (Thì ra tôi cũng là một thằng đầu cơ đấy chứ).

Và tôi bắt đầu câu chuyện với các nhân vật thế này:

Thưa quý vị thân mến, tôi sẽ làm đạo diễn của cái gọi là “thiên tiểu thuyết” này. Tôi sẽ đóng vai người kể chuyện, và cả một số vai trò khác nữa khi cần thiết – như một nghệ sỹ chân chính…

 

Đạo diễn thì oách rồi. Vở diễn lớn thì luôn có những đạo diễn lớn. Nhưng nếu không có những diễn viên vĩ đại thì không thể có những vở diễn vĩ đại. Ở đây ta thấy cả đạo diễn và các diễn viên đều có nhiều vấn đề.

 

Ui, tiếng Việt, của iem vữn còn nhìu vấn đề lém. Mới lại iem sống bản năng lém, chắc nà iem sẽ nà một diễn viên tồi tệ thui iem sợ làm đạo diễn và quí khán thính giả thất vọng thất kinh… Chòi ơi con mèo…

 

Theo ý của Schditt tôi, chúng ta ở đây cần phải có một kịch bản rõ ràng, mạch lạc và có tuyến tính. Mọi hoạt động và ý tưởng cần phải được lên kế hoạch trước và nhất là được sự đồng thuận của tất cả mọi người.

 

Thưa quý vị, theo tôi thì cũng không có gì đáng lo lắng nhiều đâu. Mọi người cứ việc diễn tự nhiên như nhiên. Hãy diễn bằng tất cả những gì mình có. Phật Tổ Như Lai đã nói: “Công việc của các người là hãy tìm ra được thế giới của mình rồi tận hiến hết mình vào đó với cả trái tim.”

 

Phật hử? Trước khi thành Phật ông ấy là một đại Hoàng tử. Kiếp trước ông ấy đã là một đại Bồ tát. Trong muôn lượng kiếp trước nữa ông ấy đã từng là đại Lưu manh.

Chưa kể đã nhiều lần ông ấy còn là cám, bã, chó, lợn, cứt, đái…

Còn “tim” ấy hử, “tim” là “tâm” đấy. Tiếc thay cùng với chữ “hâm” một vần…

 

Chẹp chẹp… Nghe nói Ông Bà chính là Trạng Trình đầu thai có phải không?

 

Hình như thế.

Còn với Đặng Thân thì ta thấy một trong những kiếp trước là một tên Ả Rập sống ở xứ Israel bây giờ. Vì vậy chắc rằng anh sẽ có nhiều duyên nghiệp với người Do Thái và xứ sở của 1001 đêm.

 

Das stimmt[3]. Gốc gác của tôi cũng là Do Thái đây. Nhà tôi có mẹ Do Thái…

 

Iem thì hok biết Do thái ở đâu dưng mờ hồi bé cuộc đời iem lúc lào cũng lẫn với phân do và phải thái rau lợn suốt à

 

Vào thời La Mã cổ đại Schditt là một người hết sức nhậy cảm về tinh thần, trực giác bén nhậy và đầy bí ẩn. Ở một kiếp sau đó Schditt trở thành nhà tiên tri có trình độ về những sự huyền bí của tôn giáo và là người có khả năng chữa bệnh bằng tay. Schditt mang trong mình nền văn hóa châu Âu thời Trung Cổ, ham hành động và thám hiểm. Đến kiếp này đôi bàn tay của Schditt đã mang một sức mạnh thời đại. Các quan thái giám trước đây ở Việt Nam cũng có những ngón tay rất điêu luyện, nên khi có người hỏi “Làm sương cho sáo?” (nghĩa là: làm sao cho sướng?) thì được một người trả lời “Lấy tóc mà may” (tức là: lấy tay mà móc).

Mộng Hường thì xuất hiện ở Ai Cập thời tiền sử như một sỹ quan hậu cần của một đoàn quân phiến loạn. Sau đó Hường đã từng là kẻ cho vay nặng lãi ở Ba Tư cổ đại. Gần đây Hường đã từng là thành viên của một gia đình buôn bán và kinh doanh ngân hàng ở New York thời thuộc địa (lúc đó có tên là New Amsterdam hay còn gọi là New Holland). Với ngần ấy duyên nợ với các vấn đề tài chính nên kiếp này Hường sẽ phải nếm đủ mọi vinh nhục khủng khiếp nhất đời của nó.

 

Thôi thế nhé. Với tư cách nhà văn, tôi hứa sẽ bồi dưỡng thêm về tiếng Việt cho Mộng Hường và Schditt. Chắc chắn sau này các vị sẽ có một thứ tiếng Việt trong sáng tuyệt đỉnh. Trước khi bước vào vở diễn đề nghị các vị hãy ăn thật nhiều cháo lú để quên hẳn đi cuộc gặp gỡ này nhé. Không ai được nhớ gì hết để diễn cho nó thật tự nhiên. Mộng Hường ơi, em vào nấu cho mọi người một nồi cháo thật lớn nào. 1 2 3… Zdô!

Chúng tôi ăn xong nồi cháo lú thì bên ngoài Quán GIÓ bao nhiêu mưa gió lại nổi lên vần vũ phong tình. Khi chúng tôi ra về được một đoạn thì Quán GIÓ bỗng dưng như biến mất, khuất hẳn trong màn cát bụi mịt mù, âm u vũ trụ.

 

 

 

@

 

 

LỜI BÀN [PHÍM…] CỦA CÁC NETIZEN

 

ĐẶNG THÂN: Kính thưa quý vị! Vậy là từ Chương 1 đã có thêm nhân vật thứ tư là Đặng Thân – nhà văn của cuốn tiểu thuyết này – phát ngôn ở font chữ Tahoma.

 

loinho: Hồi hộp xen lẫn hơi thú vị cách viết tiểu thuyết mới…

 

quê choa: Đọc thấy lạ, rất thích cấu trúc tiểu thuyết kiểu này, nó vừa giống tiểu thuyết tư liệu vừa không. Hồi tháng 10 mình ngồi uống bia với một anh bạn trẻ, nó đã gợi ý cho mình một khuynh hướng tiểu thuyết kiểu này, hai anh em bàn nhau rất thích, chưa kịp làm thì đã thấy ĐT làm rồi. Rất hay, làm tới đi ĐT ơi!

 

ben t: Site http://www.jswami.info/past_lives_sukla có nhiều cái hay. Cái đoạn …death of your body and travels on to live in another body… nghe cứ gai gai, hehe.

Cái đóng [và] mở: “Mẹ mày nữa. Chắc mày không nhớ rằng mặt trái của cái “phẩm chất Đức” ấy đã là nguyên nhân của sự thất bại khủng khiếp trong Thế Chiến I và Thế Chiến II. Chúng mày thất bại vì chúng mày cứng nhắc quá, hiểu chưa. Vật mềm thì sống, vật cứng thì chết. Các cụ chúng tao đã bảo thế đấy” có vẻ [hình như] còn thiêu thiếu để có tí giọng Đặng Thân, hehe, em nghĩ thế mong bác bỏ quá .

 

ĐẶNG THÂN: bent ơi, hãy nhớ cho đây là tên Đặng Thân nhân vật nhà văn trong truyện. Hắn chỉ viết văn và cũng cần thời gian để "tiến hóa". Còn người đang nói chuyện với bent đây là blogger Đặng Thân nhé :)

 

ben t: Đọc văn bác mà hiểu ngay có lẽ là phải điên, hay gần như điên. Cái điên thiên tài!

 

Khánh Lam: Tôi tin là có kiếp trước kiếp sau và có đọc nhiều truyện tường thuật về vấn đề Đầu Thai. Tôi nghỉ rằng linh hồn con người là vĩnh cữu và nó tồn tại mãi qua nhiều kiếp người. Thân xác là cỏi tạm. Khi hồn lìa xác, nó chỉ là 1 sự tạm ngưng để tiếp tục 1 đời sống mới trong 1 thể xác mới.

Có 1 trang web hay hay : http://www.tamlinh.net

Mời các bác đọc “Lá Thư Từ Bên Kia Thế Giới” ở đây :

http://www.tamlinh.net/kho-tin/khotin7.html

 

loinho: Hihi… Liêu trai thấy rõ nhé, cách chuyển cảnh của anh cũng “ăn nhậu” quá đi!! ^^

 

ĐẶNG THÂN:

Ngưỡng nguyệt thuyền tình liêu trai xuất

Hạ mục bể ái gú gái kh/t/x…inh

 

J Ý KIẾN CỦA BẠN:

 




[1] Rất hân hạnh được gặp anh. (tiếng Đức)

[2] Mưa theo rồng, gió theo cọp.

[3] Đúng rồi. (tiếng Đức)

bài đã đăng của Đặng Thân


13 bình luận »

  • T. viết:

    Về mặt “giá trị sáng tạo” có vẻ tương đương với âm nhạc của nhóm Đại Lâm Linh.

  • Nhỏ Thanh viết:

    Thích Đặng Thân này từ A đến Z. Hình như kiếp trước mình với họ Đặng đã là cái gì ấy nên bây giờ mới hay tìm đến nhau….

  • Hà Minh viết:

    Mình cũng thích anh Đặng Thân từ Z tới A (tức là … Z trước rồi mới A…)
    Hôm trước (trên blog của mình) anh có chê mình không đối được câu:
    ” Dương Trung Quốc biểu dương Trung Quốc”, mình vò đầu bứt tai mãi … nay mới bứt ra được câu:
    “Nông Đức Mạnh tài nông đức mạnh …” thử nhờ anh xem hộ đã … chỉnh chưa, nếu chưa thì lại phải …
    “tắm rửa”   nữa cho nó đúng với … “mộc dục luận” … he he

  • Đặng Thân viết:

    Chẳng có gì, đành cảm ơn “quá độc gỉ” bằng mấy bài “hài ku[l]“:
     
    @ T.:
    ma ra
    phật không hiện
    ta tự từ bi
     
    @Nhỏ Thanh:
    sướng cực
    lại sáng lòa
    ngôn ngữ điêu toa
     
    @Hà Minh:
    quốc trắc
    mạnh cũng trắc
    đối như c.c.
     

  • Hà Minh viết:

    @ĐT

    Lĩnh ý !
    lấy 2 c.c đối nhau mà !

  • Đặng Thân viết:

    Hà Minh ơi, thực ra thì mẹo luật của câu đối rất đơn giản. Tức là các chữ của cả 2 vế đều đối nhau, nhất là về vần: trên bằng thì dưới trắc. Tối thiểu, 2 chữ cuối cùng phải 1 bằng 1 trắc thì mới thành câu đối. Ví dụ ngay ở cuối Chương 1 đây:
    Ngưỡng nguyệt thuyền tình liêu trai xuất
    Hạ mục bể ái gú gái kh/t/x…inh

    Rảnh thì mình làm câu đối giao lưu với nhau cho vui nhé. Đỡ chiêu này đi:
    Một tấc đến giời, thiệt gì đâu mà lời ra ba tấc

  • Hà Minh viết:

    Một tấc đến giời, thiệt gì đâu mà lời ra ba tấc
    Hai gang dưới rốn, lợi ba hoa thụt lỗ chỉ hơn gang… 

    Tặng bác Đặng Thân: chuyện cười … hai gang
    Mỹ: bắn phi thuyền gần sao hỏa còn cách chưa đầy … hai dặm
    Nga: phóng vệ tinh gần … Măt trăng cách kém 1 cây…
    phụ nữ Việt nam … đẻ ở rốn … chỉ cách có … hai gang … :-)

  • Hà Minh viết:

    hài ku a-na -mit

                                              Tặng bác Đặng Thân

    bằng bằng

    trắc trắc

    bằng trắc

    trắc bằng

    Thân bằng

    Đặng trắc

    Thân không chắc

    Đặng chẳng bằng

    hai c. hai bên

    Đặng trên

    Thân dưới

    dở đầu dở cuối

    Đặng dưới

    Thân trên

    ….

    vừa đọc vừa rên

    là anh MA-NET (Hình như là họa sỹ Pháp Édouard Manet)

    vừa xem vừa rét

    Những mảnh l/hồn trần

    đọc phải lên gân

    là thơ Âm Phụ

    đọc như còi … hụ

    là món … hài Ku   ….

    triết lý suy tư

    Từ điển Thập loại

    viết như phá hoại

    Thơ đến từ đâu ? (aka Quite Connects)

    phải “ngâm” thật lâu

    là “Mộc dục luận”

    ….
    (to be còn-tí-níu)

  • Hà Minh viết:

    Hôm nay blog quechoa có bài về bác DTQ: Bác Tung Qứo nói chi rứa hè ?

    http://quechoablog.wordpress.com/2010/10/04/bac-tung-qu%e1%bb%9b-noi-chi-r%e1%bb%a9a-he/

    Lại muốn chỉnh câu đối để thỉnh thị Đặng quân:

    “Dương Trung Quốc biểu dương trung quốc

    Cạn Đức Nông tài cạn đức nông”

    nếu chưa chuẩn cần chỉnh thì Đặng quân lại nhời … phán tiếp

    Về bằng trắc có vẻ hơi … yên tâm … :-)

  • Tạp chí Da Màu – Văn Chương Không Biên Giới » Thân cư đâu? viết:

    [...] ở NHỮNG MẢNH HỒN TRẦN chứ [...]

  • Tạp chí Da Màu – Văn Chương Không Biên Giới » VĂN XUÔI HẬU HIỆN ĐẠI VIỆT NAM: QUỐC TẾ VÀ BẢN ĐỊA, CÁCH TÂN VÀ TRUYỀN THỐNG (phần 1) viết:

    [...] phương diện này, theo tôi, sáng tác của Đặng Thân, trước hết là tiểu thuyết 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần], là bước ngoặt quyết đoán của văn học hậu hiện đại Việt Nam. Bước [...]

  • 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 1 | Sunshine Alone viết:

    […] freue mich, Sie kennenzulernen[1]. Xin chào anh! Người Đức chúng tôi rất đúng giờ luôn luôn vì dân tộc chúng […]

  • Những mảnh hồn trần chương 1 : Lanh Nguyet Cac viết:

    […] freue mich, Sie kennenzulernen[1]. Xin chào anh! Người Đức chúng tôi rất đúng giờ luôn luôn vì dân tộc chúng […]

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)