Trang chính » Sáng Tác, Tạp ghi Email bài này

Nhớ Hoàng hoa tửu

 

 

 

Mùa thu có lẽ là mùa đẹp nhất trong cả bốn mùa, vì mùa thu là tiếng nói của điệu buồn. Chính vì mùa thu buồn nên con người thường yêu thích mùa thu. Vì không có nỗi buồn thì không có văn chương, mà không có văn chương thì cuộc đời vô cùng tẻ nhạt. Đã có quá nhiều thơ và nhạc nói đến mùa thu. Câu thơ được truyền tụng thiên cổ của Vương Bột vẫn mãi sáng ngời trong cõi Đường thi:

Lạc hà dữ cô vụ tề phi
Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc
Ráng chiều trôi theo cánh cò cô lẻ,
Màu nước thu xen lẫn với màu trời.

Hai câu thơ đẹp như một bức tranh thủy mạc. Chúng ta có thể thấy được hình ảnh một cánh cò cô lẻ bay trong ánh nắng chiều hôm, giữa những cánh đồng mênh mông Nam bộ; nhưng biết tìm đâu ra một dòng sông thu giữa miền Nam quanh năm chỉ có hai mùa mưa nắng? Nên sống ở miền Nam, nhất là ở giữa Sài Gòn, lòng người vẫn cứ nhớ thương hoài một cơn gió mùa đông, hay một cơn gió se lạnh của một ngày thu muộn.

Sống giữa lòng phố thị, đôi khi nhớ đến mùa thu trong trí tưởng, tôi vẫn luôn thích những câu thơ buồn thiết tha trong bài Thu ca (Chanson d’automne) của Paul Verlaine :

Les sanglots longs
Des violons
De l’automne
Blessent mon cœur
D’une langueur
Monotone.

Điệu vĩ cầm mùa thu
Buồn như tiếng thở dài
Khiến hồn tôi rướm máu
Trong nỗi nhớ tàn phai.

Vì ở Sài Gòn, dù không sao nhìn thấy được cảnh vật mùa thu, nhưng chúng ta vẫn có thể tưởng tượng được mùa thu qua một giai điệu vĩ cầm, trong một căn phòng yên tĩnh. Nhất là khi ngoài hiên chợt có một cơn mưa chiều đổ nhẹ

Ở thành phố lớn, nơi mà ngay cả vầng trăng cùng trên cao cũng trở nên lạc lõng giữa những tòa nhà cao tầng, con người gần như bị cắt đứt hẳn với thiên nhiên, nên người ta phải bày ra non bộ để làm thành sơn thủy, treo tranh tứ bình để tìm lại bốn mùa. Đó có lẽ cũng là cách di dưỡng tính thần để tâm hồn bớt đi sự chai sạn trước những khô cằn dung tục của cuộc sống thường ngày.

Nhưng lại có người không muốn tìm mùa thu qua tranh thủy mặc, qua tiếng vĩ cầm, mà tìm qua một loại rượu đặc trưng của tiết Trùng Dương : Hoàng hoa tửu!‎ Đó là trà chủ quán trà Hiện quán . Ý của chủ nhân như muốn tìm lại một chút không khí Đường thi giữa chốn nắng bụi của Sài Gòn.

Thu ẩm Hoàng hoa tửu
Đông ngâm Bạch tuyết thi.

Ở Sài Gòn, không thể ngâm thơ bạch tuyết để nhớ mùa đông, nhưng có thể uống rượu Hoàng hoa uống để nhớ mùa thu. Tôi đã đôi lần cùng bè bạn uống rượu Hoàng hoa với trà chủ quán trà Hiện quán. Là quán trà theo cung cách trà đạo, nhưng chúng tôi luôn được đãi loại rượu Hoàng hoa, mà cô chủ quán đã chế biến rất công phu. Và lần nào chúng tôi cũng có những niềm vui thống ẩm cuồng ca, với một cây Guitare cùng những giai điệu một thời vang bóng. Trong gian trà thất nho nhỏ ở một góc phố Trần Huy Liệu, nơi mà mọi sự xô bồ huyên náo đã bị chắn lại bởi một rèm trúc thưa, tay nâng chén rượu sóng sánh màu vàng hổ phách, dưới đáy chén là một đóa tiểu cúc màu vàng, ta vẫn có thể cảm nhận được hương vị mùa thu đang lắng chìm vào trong chén rượu. Vì màu vàng của hoa cúc, vì hương thơm nồng của rượu. Lúc đó, dù ngồi giữa phố thị xô bồ, chúng ta vẫn có thể đi theo Đỗ Mục lên đồi cao vào tiết Trùng dương để « Cúc hoa tu sáp mãn đầu quy », vì ta đã có hoa cúc trong chén rượu, và cảm nhận được rằng chung quanh chén rượu và bên trong chén rượu Hoàng hoa luôn đầy ắp sự nống ấm của những mối giao tình.

Và cảm động biết bao nhiêu, hào hứng biết bao nhiêu, khi đã ngà ngà say vì tiếng đàn, men rượu, lại nhận được bài thơ tặng của cô chủ quán mang đầy phong vị Đường thi.

HOÀNG HOA TỬU

VIÊN TRÂN

Ôi hoàng hoa tửu Hoàng hoa tửu
Gởi chút hồn Thu theo gió Xuân
Chiều nghiêng nghiêng rót vào trong nắng
Một đóa hoa vàng kính đại huynh

*

* *

Một chén lung linh màu hoa cúc
Em nâng nhè nhẹ một vầng trăng
Một chén mênh mang hồn thơ cổ
Huynh cười hào sảng uống trăng tan

*

* *

Dương Châu ngàn dặm ta vừa tới
Cạn chén Hoàng hoa chốn giang đầu
Đêm về say mộng nghe liễu rũ
Đường thi mờ bụi cuốn vó câu

Ơi Dương Châu ngàn dặm ! Ơi cổ độ tà huy ! Chén rượu hoa cúc màu vàng ta vừa cạn cùng nhau dù không phải tại chốn giang đầu, mà trong hồn vẫn nghe ra giai điệu liễu ru nơi chốn giang đầu. Trong hơi rượu lâng lâng, trong tiếng đàn Guitar rất nhẹ, dường như vang lên từ đâu đó tiếng vó câu cuốn bụi mờ, trong cõi mênh mang sương khói của Đường thi.

 

 

 

.

bài đã đăng của Huỳnh Ngọc Chiến


5 bình luận »

  • Nguyễn Hàn Chung viết:

     
    Nguyễn Hàn Chung
     
    Nhân đọc  nhớ  hoàng hoa  tửu của  Huỳnh Ngọc Chiến
     
    Trà Hiện quán rượu Hoàng hoa
    Vầng trăng lạc  rát cuồng ca
    Rèm trúc  ngấm câu Vương,Đỗ
    Lần mò thống  khúc Guitare
     
    Không biết mùa thu đáy chén
    Ai người trợn toét khơi xa ?
    Tôi quá tin cô chủ quán
    Nghẹn ngào khi rót hoàng hoa
    Houston TX
    23/9/10

  • Huynh Ngoc Chien viết:

    Cám ơn anh Nguyễn Hàn Chung.
    Những giây phút thống ẩm cuồng ca đó, tôi cho là niềm vui  bất chợt, nhỏ nhưng sâu lắng,  giữa cuộc đời quá đỗi xô bồ. Tôi có tặng lại cô chủ quán Viên Trân – mà tôi hay gọi đùa là Viên muội tử – một bài thơ  “Họa Hoàng hoa tửu” như để đáp lại mối giao tình.
    Thử tưởng tượng mốt mai đây,  vào một buổi chiều thu nào đó, có một người lặng lẽ đến rãi hoa cúc vàng và rót rượu Hoàng hoa trên nấm mộ chúng ta để điếu vong linh, thì có gì thống khoái hơn, hạnh phúc hơn?

    HỌA HOÀNG HOA TỬU

    Mờ bụi Đường thi cuốn vó câu
    Ta trong cuộc Lữ mênh mang sầu
    Cảm ơn đời có Hoàng hoa tửu
    Vơi bớt buồn thương cuộc bể dâu.

    Chén rượu  cho ta chút giao tình
    Nghe triều sóng vọng thuở thanh xuân
    Soi gương tóc bạc, nghiêng tay rót
    Mỗi giọt nồng thêm nghĩa muội huynh.

    Muội tử uống rượu với ta không?
    Khổ lụy chìm theo chén rượu nồng
    Ta đã uống ngàn ly rượu đắng
    Gởi đời theo mấy trận thu phong

    Mai sau muội tử phủ hoa vàng
    Lên nấm mộ ta buồn mênh mang
    Ta dẫu nằm sâu trong đất lạnh
    Vẫn tặng cho em một tiếng đàn.

    Điếu vong linh nhớ rượu Hoàng hoa
    Của Viên muội tử tặng cho ta
    Nhớ nghiêng tay rót như trà vậy
    Mỗi giọt đều vang một khúc ca. 

     
     
    Anh có thể vào link này để thấy quán trà đó http://vientran.multiply.com/journal/item/26/26

    Thân mến

  • Hoàng Hoa Viên Trân viết:

    Muội đã vào đọc bài của đại huynh viết. Hay,tao nhã và thi vị lắm!
    Rượu mùa Thu vẫn còn đây. Thơm ngat u buồn và miên man phong vị cổ. Chén ngọc,bình hoa,sương thu.cổ nhạc…Muội đợi hiền huynh cùng cạn chén Thu này.

    Đường mênh mông
    Đường mênh mông
    Khói Thu như giấc mộng
    Lau Thu gầy bên sông
    Rượu Thu tay rót một dòng
    Liên miên bất tận sầu không lối về

    Một mùa Thu cũ
    Hoàng Hoa Viên Trân bái bút

  • Lũy viết:

    Xin góp vào quán rượu Hoàng Hoa những đoản khúc mùa thu.

    Hoa dã quỳ
    Cúi xuống hôn đóa dã quỳ
    Hương mùa thu mềm trong chân tóc
    Mong manh nụ hoa vàng thắm
    Đong đưa cho gió sang mùa

    Lá rơi
    Thì thầm chiếc lá rơi
    Gió ơi đưa ta về
    Năm xưa bên thềm hạ đỏ
    Có người ngóng mãi thu sang

    Em tôi
    Em đi nhặt từng xác lá
    Rừng thu sóng sánh vàng phai
    Thương vay giữa mùa lá đổ
    Khóc thầm những mảnh tình rơi

  • Viên Trân viết:

    Cảm ơn bạn Lũy đã chia sẻ tâm tình mùa Thu với trà thất Hiện Quán(không phải quán rượu nhé bạn)
    Để cảm tạ tình thơ Viên Trân xin đáp tặng một chút niềm Thu

    Từ bên này mùa Thu
    Qua bên kia mùa Thu
    Lau xanh giăng hút bãi
    Dòng sông mây tương tư

    Từ bên này bàn tay
    Qua bên kia bàn tay
    Dài những ngày ấm lạnh
    Thơm hương Hoàng hoa phai

    Từ bên này tình yêu
    Qua bên kia tình yêu
    Tóc xanh rồi tóc bạc
    Buồn vui biết bao nhiêu

    Từ bên này thời gian
    Qua bên kia thời gian
    Tiếng chuông từ quá khứ
    Giờ vị lai chưa tan

    Từ bên này không gian
    Qua bên kia không gian
    Một sát na tĩnh tại
    Trà thơm cả Ba Ngàn

    Giữa mùa hoa Cúc 2010
    Viên Trân

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)