Trang chính » Biên Khảo, Nhận Định, Quan Điểm Email bài này

Chân Dung Tin Tặc

* Viết thay BBT Da Màu

 

Trong thư tòa soạn đề ngày 23.08.2010  nhằm bày tỏ quan điểm của mình đối với chiến dịch khủng bố của bọn tin tặc, BBT Da Màu đã cực lực phản đối hành động “dại dột, thậm chí ngu xuẩn” này. Một nhận xét “thiếu ngoại giao” như vậy về một “chiến công hiển hách” như vậy tất nhiên không làm cho bọn chủ mưu và đám tin tặc tay sai hài lòng. Không những thế, có ít nhất một bạn đọc lên tiếng phản đối Da Màu vì đã “sử dụng ngôn ngữ bế tắc kiểu ‘đànchimViệt’”. Trong khi không biết chắc kiểu “Đàn Chim Việt” là gì, chúng tôi cho rằng một chỉ trích như thế chỉ có thể đến từ mối thiện cảm với và mối quan tâm về hình ảnh ôn hòa, “chấp nhận những dị biệt” của tạp chí Da Màu. Bạn đọc này thậm chí còn khuyên Da Màu “không nên vội vàng nôn nóng mà [trở nên] hồ đồ!”

Trong khuôn khổ hạn chế của thư tòa soạn, BBT Da Màu cần thiết phải bày tỏ quan điểm, nhận định của mình một cách ngắn gọn, súc tích nhưng đồng thời không để dành đất cho những hiểu lầm không cần thiết. Đánh giá của Da Màu về chiến dịch khủng bố của bọn tin tặc không đến từ sự phẫn nộ hoặc ngán ngẩm (vốn hoàn toàn có thể hiểu được) mà đến từ những phân tích thận trọng dựa trên nhận định cơ bản về mục tiêu của bọn khủng bố tin học giấu mặt: dập tắt những tiếng nói độc lập của người Việt trong và ngoài nước!

Da Màu tin rằng ý đồ sử dụng tin tặc để làm im tiếng những diễn đàn độc lập trên Internet chỉ có thể đến từ một hay nhiều đầu óc kém thông minh. Biến ý đồ này thành hành động đã là điều dại dột. Lập đi lập lại hành động dại dột này nhằm thực hiện cái mục tiêu hoang tưởng nói trên là vượt qua giới hạn của sự dại dột, và phía sau lằn ranh của “dại dột” là gì nếu không phải là sự ngu xuẩn?

Tại sao kém thông minh? Như đã phát biểu trong thư tòa soạn đề cập ở trên, Da Màu tin rằng không một thế lực nào có thể ngăn chặn được tiếng nói độc lập của người khác trên môi trường Internet, đặc biệt khi những tiếng nói này xuất phát từ những trang mạng mang tên miền “độc lập,” không liên kết với quốc gia/lãnh thổ/chính quyền nào (.com, .net, .org, v.v..). Những hành động đạo tặc theo kiểu “cướp tên miền” (tienve.org, danchimviet.com) hoặc “đánh sập nhà” (talawas.org, thongluan.org…) nghe qua có vẻ ghê gớm nhưng thật ra chẳng đóng góp gì được cho cái mục tiêu “bịt miệng” của bọn chủ mưu.

Nhìn vào thực tế, điều gì đã xảy ra sau những cuộc tấn công của tin tặc? Ban điều hành tienve.org nhanh chóng tìm một tên miền khác (tienve.info), đưa toàn bộ nội dung của tienve.org lên tên miền tạm thời này trong thời gian chờ đợi tên miền chính thức được hồi phục. talawas.org, trong một tình huống khác, cũng phản ứng nhanh chóng không kém. Ban Điều Hành talawas kiến tạo một trang tạm thời trong hệ thống diễn đàn miễn phí Blogger (blogspot.com) để tiếp tục đăng tải các bài viết mới trong khi chờ đợi ngày hoàn tất việc phục hồi trang mạng chính thức. Các sự kiện kể trên xảy ra chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ sau khi các trang mạng liên hệ bị đánh sập. Chỉ riêng đều này cũng đủ để chỉ ra sự vô hiệu của hành động khủng bố của bọn giấu mặt. Không những vô hiệu, hành động "khủng bố tin học" của cái thế lực giấu mặt thật ra đã mang đến những điều tích cực cho các diễn đàn văn hóa tư tưởng mà sinh hoạt đối thoại hoàn toàn dựa trên nguyên tắc tôn trọng tự do ngôn luận.

Cùng với các đợt tấn công mới của bọn tin tặc là sự tiến bộ trong cung cách đối phó đầy hiệu quả của các diễn đàn "nạn nhân" mà cụ thể là diễn đàn talawas. Ở lần đầu tiên, phải mất hơn cả tháng trời để diễn đàn này được phục hoạt, và ở lần này chưa đầy một ngày để talawas trở lại cùng bạn đọc, dù với hình thức tạm thời. Cũng như một nhà nông cần mẫn không sớm thì muộn sẽ tìm được liều thuốc thích hợp để hoa màu trở nên miễn nhiễm với đám sâu bọ "lạ," các diễn đàn độc lập trên hệ thống Internet sẽ ngày càng hiệu quả hơn trong việc đối phó với bọn sâu bọ đạo tặc. Khả năng thích nghi này nhất định sẽ giúp làm tan đi nỗi hoang mang của bất cứ độc giả nào về khả năng sống còn của các diễn đàn độc lập và suy rộng ra, của tự do ngôn luận như là một quyền hạn không thể bị tước đoạt. Tưởng cũng nên cám ơn bọn tin tặc giấu mặt một đôi lần, nên chăng?

Có một dấu ngoặc quan trọng cần phải mở ra ở đây: sự bức hại nhằm vào cá nhân của người điều hành các trang mạng, đặc biệt khi những người này sinh sống trên đất Việt. Những người này bị khống chế bởi hệ thống pháp lý (còn được gọi là luật rừng) của nhà cầm quyền VN, và có thể bị quấy nhiễu, thậm chí bức hại bất cứ lúc nào. Nếu họ vì an nguy của bản thân và gia đình đành và một cách cần thiết phải đóng cửa diễn đàn hoặc blog của mình, liệu có nên xem đây là thắng lợi của bọn tin tặc hay không? Xin thưa rằng nhất định là không, bởi vì quyết định này (đóng cửa trang mạng/blog), nếu một cách bất hạnh phải được thực hiện, là hậu quả trực tiếp của mối đe dọa đến từ nhà cầm quyền, không phải từ hành động của bọn tin tặc. Đó là chưa kể đến sự thẩm thấu không thể ngăn chặn được của ý thức về quyền tự do ngôn luận đến từ không gian mênh mông Internet mà bằng chứng là ngày càng xuất hiện nhiều hơn các blogger độc lập trong nước. Đây là một khuynh hướng không thể đảo ngược ngay cả dưới một chế độ toàn trị (ở VN hay ở bất cứ nơi nào khác), một phần bởi vì điều cuối cùng mà nhà cầm quyền muốn thực hiện là cắt đứt toàn bộ thông tin với mạng Internet. Lý do rất đơn giản: quyết định này sẽ đưa đến những hậu quả vô cùng tai hại cho nền kinh tế thị trường của đất nước trong môi trường toàn cầu hóa của thế giới mà từ đó một phần đáng kể của lợi nhuận sẽ được "tái phân phối" cho giai cấp đặc quyền và đồng thời là giai cấp thống trị. Đây có lẽ là mối nhức đầu lớn nhất của các chế độ toàn trị trên thế giới.

Trong khi có thể, một cách bí mật, tung tiền để thuê mướn một đạo quân hacker siêu hạng của thế giới hòng đánh sập http://wikileaks.org/, nơi đăng tải công khai các hồ sơ mang tính bí mật quốc phòng của Hoa Kỳ, chính quyền của quốc gia hùng mạnh này chọn giải pháp “lên tiếng” để phản đối và đòi hỏi sự quan tâm của công pháp quốc tế. Đây là một phản ứng hợp pháp và khôn ngoan bởi vì ít nhất nó giúp làm giảm đi cái khả năng có thêm hàng trăm wikileaks website khác nhất định sẽ mọc ra một khi wikileaks.org bị đánh sập một cách bất hợp pháp. Một điều đơn giản như thế tại sao lại không thể nhìn thấy được bởi bọn chủ mưu vụ tin tặc vừa rồi?

Từ những phân tích ở trên, có thể kết luận một cách an toàn là ý định bịt miệng tiếng nói kẻ khác trên mạng Internet xuyên qua hành động mang tính đạo tặc chỉ có thể đến từ những suy luận ngu xuẩn, đơn giản chỉ vì điều này hoàn toàn nằm ngoài khả năng của bất cứ thế lực nào.

*

Không lâu sau đợt khủng bố tin học nói trên, tạp chí Da Màu cũng có cái “hân hạnh” được tin tặc chiếu cố, đến hai lần chỉ trong vài hôm (09.10.2010 & 15.10.2010). Thiệt hại không nhiều lắm, mỗi lần như thế gây gián đoạn cho việc phục vụ bạn đọc trên dưới 24 tiếng đồng hồ. Cần lưu ý bạn đọc là quan điểm của Da Màu không hề được quyết định bởi việc Da Màu có là nạn nhân của tin tặc hay không. Tạp chí Da Màu, mà chủ trương “Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến…” chỉ có thể thực hiện được với nguyên tắc tôn trọng quyền tự do ngôn luận của mọi người, có trách nhiệm lên tiếng khi chính nguyên tắc sống còn này bị ai đó chà đạp. Da Màu đã ngay lập tức đưa ra nhận định của mình sau khi nhận được thông báo về các hoạt động nhằm vùi dập những tiếng nói độc lập trên Internet chính là vì trách nhiệm này.

Sẽ là một thiếu sót lớn nếu không nhắc đến một hành động khủng bố khác gần đây, lần này nhắm vào cá nhân. Nạn nhân là nhà lý luận Nguyễn Hưng Quốc, người trong thời gian sau này đã liên tục chỉ trích chế độ trong nước trên một số diễn đàn mạng, chủ yếu trên blog của ông thuộc đài Tiếng Nói Hoa Kỳ. Trong vụ này, những thủ đoạn tồi tệ nhất đã được thực hiện nhằm triệt hạ uy tín của Nguyễn Hưng Quốc. Tại sao tồi tệ? Tại vì để diễn tả một cách chính xác hành động của bọn tin tặc, những động từ gợi lên những điều vô cùng tiêu cực cần phải có mặt: đánh cắp, tiếm đoạt, đánh cướp, moi móc, bịa đặt, vu khống… Bạn đọc có thể tìm đọc thêm chi tiết về cuộc tấn công này ở nhiều nơi và tự rút ra nhận định cho chính mình về cơ sở đạo đức và mức độ thành công trong mưu đồ triệt hạ uy tín cá nhân Nguyễn Hưng Quốc của bọn tin tặc. Riêng người viết bài này tin rằng bọn tin tặc đã giúp “chủng ngừa” Nguyễn Hưng Quốc lần này bằng vào hành động tồi tệ vừa qua, và từ nay trở đi, Nguyễn Hưng Quốc sẽ được miễn nhiễm khi đối diện với những mưu đồ tương tự trong tương lai.

*

Chiến dịch càn quét vừa qua của bọn tin tặc giấu mặt đã làm dậy lên làn sóng công phẫn từ giới độc giả trong và ngoài nước. Phần đông các chỉ trích được hướng về phía chính quyền VN, đặc biệt bộ phận công an Mạng, còn được gọi là CAM, cho dù không có gì ngọt ngào về chùm tên tắt này! Không có bao nhiêu người còn hoài nghi về căn cước của những kẻ đứng phía sau chiến dịch bóp nghẹt tự do ngôn luận xuyên qua hành động khủng bố của tin tặc. Một phần cũng vì những báo cáo của Google và McAfee về địa điểm xuất phát (VN) của lần khủng bố trước đó. Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào điều này để kết tội CAM thi chưa đủ, về phương diện pháp lý. Đây chính là kết luận của bạn đọc Actionminded, mà một phần của bình luận được trích dẫn dưới đây:

Việc tấn công các websites có chính kiến, có quan điểm trái ngược là phạm pháp, là đi ngược trào lưu tiến bộ của thế giới. Tuy nhiên việc lên án một cách thiếu căn cứ, võ đoán, vơ đũa cả nắm sẽ vô hình trung đi ngược lại cách ứng xử văn minh trong vấn đề tư pháp. Ông Nguyễn Hưng Quốc trong bài viết trên VOA mới đây và ông Hoàng Ngọc Tuấn (cả hai ông cùng là chủ biên của tạp chí Tiền Vệ bị hackers tấn công và tiết lộ các hành tung cá nhân mà ông NHQ cho là bị bôi nhọ nhưng không bác bỏ hoàn toàn) đã nêu đích danh công an mạng VN dính dáng trong vụ việc này theo tôi là võ đoán, là chưa đủ bằng cớ.

Ông NHQ nói “thêm thắt và bịa đặt” vậy thì cái nền của sự bịa đặt đúng đến mức nào? Tại sao ông NHQ không dám tuyên bố thẳng thừng là hoàn toàn không có chuyện “mèo chuột” hoàn toàn không biết hai cô này, hoặc hoàn toàn chỉ là tình thầy trò không bao giờ có chuyện trăng hoa,hoặc là gia đình NHQ luôn hạnh phúc? Tại sao hai cô gái đó và Phan Quỳnh Trâm không xuất hiện trước báo chí bênh vực NHQ v.v. và v.v.?

Có ít nhất ba điều để lên tiếng về phát biểu của Actionminded.

1. Sinh sống ở một quốc gia thượng tôn pháp luật như Hoa kỳ, người viết bài này không gặp trở ngại nào trong việc tiếp thu và ngay cả đồng ý với Actionminded về cách ứng xử văn minh trong vấn đề tư pháp, nếu và một cách cần thiết có một cơ quan tư pháp đủ quyền lực và tài nguyên nhận thụ lý “vụ án” tin tặc này! Bất hạnh thay, đây là chuyện nhiêu khê, tốn kém thì giờ và tiền bạc ngay cả chỉ để gây chú ý của dư luận thế giới. Ai sẽ đứng ra khởi sự, các trang mạng nạn nhân chăng? Họ không có ngay cả thì giờ và tài nguyên chỉ để lo điều hành và phòng chống tin tặc! Và ngay cả nếu điều này thực hiện được nhờ vào một phép lạ nào đó, liệu có mảy may hy vọng nào sẽ tìm được thủ phạm chân chính để mang chúng ra soi rọi dưới ánh sáng công lý?
Trừ phi Actionminded có những tin tức mà người khác không có được, có vẻ như khả năng áp dụng cách ứng xử văn minh trong vấn đề tư pháp không có cơ hội để xảy ra bây giờ hoặc trong một tương lai gần và ngay cả trong một tương lai không gần. Điều chắc chắn và đang xảy ra là, về mặt pháp lý, bọn tin tặc sẽ tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật và tiếp tục tấn công các trang mạng tùy thích! Một người tự hào thuộc về nhóm “những người có đầu óc logic” có nên cảm thấy cần thiết phải bàn về “tư pháp” khi điều này không thể áp dụng được?

2. Trong khi đòi hỏi người khác phải áp dụng nguyên tắc “vô tội cho đến khi được chứng minh là có tội” khi họ kết luận là có sự dính líu của chính quyền VN xuyên qua CAM trong vụ khủng bố của tin tặc vừa qua, Actionminded lại không ngần ngại áp dụng luật rừng “có tội cho đến khi được chứng minh vô tội” lên Nguyễn Hưng Quốc xuyên qua việc đề nghị Nguyễn Hưng Quốc phải biện hộ cho sự trong sạch của mình. Nghĩa là, theo Actionminded, Nguyễn Hưng Quốc đang là kẻ có tội dựa trên những cáo buộc của tin tặc!

3. Thất vọng lớn nhất của người viết về bình luận của Actionminded là việc bạn đọc này gán cho những cáo buộc của bọn tin tặc một số giá trị nhất định nào đó. Chỉ riêng về mặt tư pháp, Actionminded tất phải hiểu rằng những “bằng chứng” góp nhặt theo kiểu tin tặc, bất kể chính xác hay không, nhất định sẽ được quan tòa vất sọt rác bởi vì tính bất hợp pháp trong phương pháp thu lượm bằng chứng. Quan trọng hơn nữa, hãy tưởng tượng, như trong bình luận mà người viết tâm đắc của bạn đọc Camille Ngô, bloggers và biên tập viên thuộc các trang mạng “nạn nhân” cứ phải lên tiếng thanh minh thanh nga về các “tội ác” do tin tặc gán cho thì tình hình sẽ rối ren bi đát như thế nào! Một người với khả năng suy nghĩ có logic như Actionminded tất phải biết rằng đây chính là điều bọn tin tặc vô cùng mong muốn được nhìn thấy, và chúng ta, nạn nhân cùng với những người hằng quan tâm đến tự do ngôn luận, có bổn phận loại bỏ từ trứng nước cái khả năng biến ước muốn của bọn chúng thành hiện thực! Cách tốt nhất là đưa những cáo buộc, vu khống xuất phát từ bọn tin tặc đến một nơi chốn thích hợp: sọt rác.

*

Như đã đề cập trong phần trên, khả năng đưa bọn tin tặc ra trước vành móng ngựa thì rất mỏng manh. Tuy vậy, không có nghĩa là nạn nhân và những người quan tâm đến vấn đề này hoàn toàn bó tay. Bên cạnh tòa án tư pháp còn có một tòa án khác, của công luận. Tòa án tư pháp trừng phạt kẻ có tội bằng cách giam cầm, tước đi quyền tự do của phạm nhân. Tòa án công luận mang phạm nhân ra nơi công cộng, treo phẩm giá của chúng lên, nhìn ngắm và phê phán. Ở nơi mà tư pháp thất bại trong việc thực thi công lý, công luận có thể bước ra nhận lãnh trách nhiệm này. Trong vụ án tin tặc, dấu tay mà bọn chúng để lại trong những cuộc tấn công và cái động cơ phía sau công cuộc khủng bố có thể giúp chúng ta tái tạo chân dung của tin tặc để từ đó khám phá chân tướng của cái thế lực đen tối đứng sau các hoạt động khủng bố này.

Về động cơ thúc đẩy của các vụ khủng bố sử dụng tin tặc, tạp chí Da Màu đã khẳng định trong bài quan điểm của mình: triệt hạ các diễn đàn văn hóa tư tưởng dung chứa các tiếng nói độc lập của người dân trong và ngoài nước như trong phần phân tích dưới đây:

Không cần phải bỏ công suy nghĩ cũng nhìn thấy được đây là một chiến dịch đã được hoạch định chu đáo bởi một thế lực đen tối mà mục tiêu không gì khác hơn là nhằm bịt miệng những tiếng nói độc lập của người Việt trong và ngoài nước. Những tiếng nói độc lập này, được phổ biến rộng rãi trên mạng lưới thông tin toàn cầu xuyên qua các website Tiền vệ, talawas, Thông Luận, Đàn Chim Việt, Xcafe, Dân luận, v.v… nhất định đã khiến bọn cầm đầu cái thế lực đen tối nói trên nhức nhối đến độ không chịu đựng được.

Tất nhiên là sẽ có những giả thuyết/nhận định khác với kết luận của Da Màu về động cơ và mục tiêu của hoạt động khủng bố tin học vừa qua, và người viết sẵn sàng lắng nghe nếu các nhận định/giả thuyết này đi kèm với phần chứng minh là chúng có thể tin được.

Để phân tích các dấu vết mà bọn tin tặc để lại trong và sau những lần khủng bố, chúng ta có thể bắt đầu với với việc điểm qua các nạn nhân của chúng. Nạn nhân là các trang blog cá nhân hoặc các diễn đàn văn hóa tư tưởng mà đại đa số vận hành bởi các nhu liệu open-source miễn phí như WordPress, Joomla, v.v… Các nhu liệu miễn phí này trong khi cung cấp những chức năng cơ bản cần thiết cho việc ấn hành và quản lý bài vở, rất yếu kém ở khả năng bảo mật và phòng chống tin tặc. Ngoài ra, các mạng này được “host” bởi các dịch vụ miễn phí hoặc rẻ tiền (vì giới hạn khả năng tài chánh của blogger/ban điều hành) mà khả năng bảo mật và ngăn chặn xâm nhập của tin tặc không hề được cho là đáng tin cậy. Nói tóm lại, các trang mạng này là những con mồi ngờ nghệch và lý tưởng cho bọn tin tặc ở mọi cấp độ, kể cả những tin tặc tài tử vị thành niên sử dụng các nhu liệu xâm nhập miễn phí trên Internet.

Về phía thủ phạm, dấu tay của bọn chúng chính là cái cung cách/tâm thái mà chúng ta có thể diễn dịch được từ những dấu vết chúng để lại, vô tình hay cố ý.

Cho đến hơn môt tuần sau khi bị tấn công, trang nhà danchimviet.com vẫn còn treo nghênh ngang tấm biển “Sinh tử lệnh” của bọn tin tặc. Bạn đọc Nhỏ Thanh diễn dịch "hậu ý" của tấm lệnh bài này khá chính xác:


Đây chiếc thẻ bài: “Sinh Tử Lệnh”
Chúng tao mang sẵn ở trong người
Thằng nào trông thấy là phải chết…

Tất nhiên là chủ nhân của tấm “lệnh bài” này vô cùng đắc chí. Trận càn quét các trang mạng độc lập vừa qua nhất định sẽ khiến cho “bọn phản động” phải mất vía vì cái khả năng xâm nhập và tàn phá của “ta.” “Ta” đã cho chúng thấy là sẽ không có một nơi chốn an toàn cho bọn phản động, bất kể là Tây Tàu Mỹ Úc… Và như vậy đó, tấm lệnh bài lòe loẹt rực lên với cái chiến công hiển hách của đám tin tặc thiên lôi!

Có thể nói là chỉ riêng tấm lệnh bài “Sinh tử lệnh” đã bộc lộ một phần không nhỏ căn cước của bọn tin tặc. Như đã phân tích ở phần “nạn nhân,” việc xâm nhập và tàn phá các trang mạng vừa qua là công việc của trẻ vị thành niên, và lên mặt hợm hĩnh về một điều như thế chỉ có thể được xem là một biểu lộ rất trẻ con. Ngoài ra, tấm lệnh bài cho thấy rõ cái tâm lý của kẻ có gươm đao, súng đạn khi đối xử với người tay trắng, không phương tiện tự vệ. Cái tâm thái kiêu căng hống hách đến từ thói quen ỷ quyền cậy thế, “bắt phanh trần phải phanh trần, cho mai dô mới được phần mai dô” hoặc trần trụi hơn theo kiểu “cho sống mới được sống, bắt chết thì phải chết” này thật ra là một điều không hề xa lạ  với nạn nhân của một thế lực thống trị trong hơn ba thập kỷ qua.

“Sinh Tử Phù” (từ sinhtuphu.org, cái bẫy trùng độc của bọn tin tặc) bộc lộ một khía cạnh khác của  tin tặc: tính chất bá đạo của chúng. Độc giả của Kim Dung nhất định không xa lạ gì với sinh tử phù của Thiên sơn Đồng mỗ, món bùa ngãi khủng khiếp có khả năng bức người trúng độc thực hiện những điều độc ác, thương luân bại lý nhất. Cái từ khóa ở đây là áp bức! Áp bức người khác làm những điều ngược lại nguyện vọng chính đáng của họ.

Trong bài viết “Tin tặc tấn công vào nền dân chủ” đăng trên VOA gần đây, Nguyễn Hưng Quốc cho rằng “xuất phát điểm của các cuộc tấn công vào cơ hội đối thoại là tâm thế thiếu tự tin.” Đây là một nhận xét sắc bén về việc cái thế lực đen tối phía sau các cuộc tấn công của tin tặc luôn từ chối việc lợi dụng nguyên tắc tự do ngôn luận ngay trên các diễn đàn mà chúng ra sức đánh phá để đối thoại một cách công bằng. Nhất định là cái thế lực đen tối này sẽ không đồng ý với Nguyễn Hưng Quốc. “Ta” có tất cả trong tay, làm thế nào mà “ta” thiếu tự tin cho được! Vấn đề nằm ở định nghĩa của “Đối thoại công bằng.” Đối với cái thế lực đen tối này, “đối thoại” chỉ được xem là “công bằng” khi “ta” an toàn ở phía sau chiếc bàn giấy của một trong vô số các đồn bót công an nhân dân. Không thể buộc “ta” phải “đối thoại công bằng” một cách “phản động” theo kiểu talawas, Tiền Vệ, Da Màu v.v… “Ta” không hề quen thuộc với một điều như thế!

Còn nhiều dấu vết khác mà chúng ta có thể dựa vào đó để làm rõ nét hơn chân dung của tin tặc và bọn chủ mưu, nhưng đây không thể và không nên là công việc của một cá nhân. Đây phải là một công trình chung của những người yêu chuộng và tôn trọng tự do ngôn luận.

Dựa vào các phân tích ở trên, người viết xin được đóng góp phần khiêm tốn của mình vào việc vẽ lại chân dung tin tặc:

Kiêu căng hợm hĩnh một cách trẻ con, ỷ quyền cậy thế áp bức kẻ thế cô, chà đạp tự do ngôn luận là những đặc điểm phản ánh chân dung của bọn chủ mưu đàng sau các hoạt động tin tặc gần đây.

Lời cuối xin dành cho tin tặc:

Ngay cả bọn khủng bố tồi tệ nhất Al Qaida cũng có đủ dũng khí đứng ra nhận lãnh trách nhiệm của mình sau mỗi đợt khủng bố. Quý vị có lá gan/được phép làm điều này không?

 

Thay mặt BBT Da Màu

Phùng Nguyễn
19.09.2010

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


7 bình luận »

  • Hoàng Ngọc-Tuấn viết:

    Một bài viết rất hay. Thẳng thắn. Dứt khoát. Chính xác.
    Hoan nghênh anh Phùng Nguyễn.
    Cảm ơn anh Phùng Nguyễn.
     

  • vương ngọc minh viết:

    – đọc hết bài viết, thật cảm kích.
    xin dược trân trọng.

  • Phùng Tường Vân viết:

    “Kiêu căng hợm hĩnh một cách trẻ con, ỷ quyền cậy thế áp bức kẻ thế cô, chà đạp tự do ngôn luận là những đặc điểm phản ánh chân dung của bọn chủ mưu đàng sau các hoạt động tin tặc gần đây”(Phùng Nguyễn)

    Tôi thì lại thấy rằng mấy giòng đúc kết “chân dung tin tặc” như trên của tác giả là khiến cho bầy đàn tin tặc phổng mũi đấy, đây là một chân dung mà chúng mong đợi đấy, này nhé :

    1/ Chúng làm gì có được sự “kiêu căng hợm hĩnh” dù là “một cách trẻ con”, chúng là một loại côn quang của bút mực, một phường du thủ du thực của chữ nghĩa, một bầy Ưng Khuyển gia nhân dưới sự sai phái của những ông chủ lớn, chủ nhỏ của chúng, những kẻ cam tâm làm đủ mọi điều hèn hạ để cầm đồng tiền tanh hôi vênh váo với vợ con, huênh hoang ở quán rượu. Từ những nhân cách ấy, ngay tự trong con tim u ám của chúng, chúng cũng không nghĩ rằng chúng có một cái gì đáng giá để hợm hĩnh, để kiêu căng đâu, sao ông Phùng Nguyễn lại có thể rộng lượng với chúng được đến như vậy nhỉ !

    2/”Áp bức kẻ thế cô”, cộng đồng mạng chân chính nhứt định không phải là những kẻ “thế cô” đây là một tập đoàn nhân loại tử tế có tiếng nói dũng mãnh mà tập đoàn quyền lực bất lương phải kinh sợ đấy chứ, sao vị Đại diện của mạng Da Mầu lại đi vẽ chân dung của cộng đồng ấy một cách tự ty như thế nhỉ ?

  • Hoàng Ngọc-Tuấn viết:

    Kính thưa bác Phùng Tường Vân,

    – Tôi đọc kỹ đoạn này thì thấy tác giả Phùng Nguyễn muốn nói đây là chân dung của “bọn chủ mưu đàng sau các hoạt động tin tặc”, chứ không phải của đám tay sai tin tặc. Bọn chủ mưu đây tức là “những ông chủ lớn” (giống như ý mà bác Phùng Tường Vân nói).

    – Trong nhóm chữ “áp bức kẻ thế cô”,  thì “kẻ thế cô” ở đây cũng không nhất thiết là nói về cộng đồng mạng tự do chân chính. Ở đoạn này, nhà văn Phùng Nguyễn mô tả những nét chung về thái độ và hành vi của “những ông chủ lớn”. Họ “áp bức kẻ thế cô” trong bất kỳ trường hợp nào, bất kỳ ở đâu, chứ không nhất thiết chỉ ở trên mạng internet.

    Nhóm chữ “chà đạp tự do ngôn luận” mới trực tiếp mô tả chủ trương và hành động của “bọn chủ mưu” này đối với cộng đồng internet tự do.

    Trân trọng.

  • Phùng Tường Vân viết:

    Thưa anh Hoàng Ngọc Tuấn,
    Xin được cảm ơn anh đã bỏ công chỉ cho chỗ có phần nào vội vã của tôi, vâng cái không khí toàn bài của tác giả thì thực tình là không có gì để phàn nàn, nhưng – cũng phần nào – là do quá “nực” với quân CAM này, xin anh và tác giả cũng thông cảm cho tôi cũng là được một dịp “tạt nước theo mưa” mà mắng thêm cho chúng vài câu cho hả giận già.
    Xin thân chúc những tháng ngày thật an lành.

  • Bắc Phong viết:

    Não trùng

    mạng tự do bị cấy trùng độc
    tẩy đi thì phục hoạt lại ngay
    trùng hoang tưởng trong đầu bạo chính
    muổn tẩy thì lấy thuốc nào đây?

    Xin cảm ơn anh Phùng Nguyễn đã thay mặt Bbt Da Màu viết những lời chính trực, đanh thép, và hùng hồn để phản bác thứ tâm lý khủng bố, bệnh hoạn, và vô vọng của đám chủ mưu các hoạt động tin tặc.
     
    Trân trọng,
     
    Bắc Phong

  • nguyễn duy ân viết:

    Một bài viết hay.

    Thêm một lời khen tặng cho tác giả có lẽ cũng không thừa.

    “Ngay cả bọn khủng bố tồi tệ nhất Al Qaida cũng có đủ dũng khí đứng ra nhận lãnh trách nhiệm của mình sau mỗi đợt khủng bố. Quý vị có lá gan/được phép làm điều này không?”

    Việt cộng ám sát Giáo sư Nguyễn Văn Bông, chúng không đứng ra nhận trách nhiệm mà còn tung tin GS Bông bị đối thủ chính trị nội bộ sát hại, có người không tin nhưng cũng có nhiều người tin! Sau 1975 chúng nó mới đứng ra thú nhận để tâng công và nêu thành tích (khủng bố).

    Bọn Al Qaida nếu không “đứng ra nhận lãnh trách nhiệm của mình sau mỗi đợt khủng bố” thì chúng cũng không thể đổ thừa cho ai được, nếu chúng cứ gán bừa cho kẻ khác thì cũng chẳng có ai tin!

    Tin tặc khủng bố các báo mạng người Việt “phản động” không lẽ lại do người Ấn Độ, Trung Đông, Châu Phi, Nam Mỹ… thậm chí có đổ thừa cho người Cu ba hay Bắc Hàn… thì cũng không ai tin. Vì vậy viên tướng công an Vũ Hải Triều đã đứng thú nhận rồi đó chứ!

    Nếu bọn (tin tặc) nầy xuất phát từ Trung Quốc vì thù ghét bọn “người Việt phản động” chống Tầu Cộng, thì chúng cũng chỉ cần huấn luyện, hướng dẫn cho đám chư hầu tay sai trực tiếp đánh phá, chúng nó (tin tặc Tầu cộng) lo công cuộc đánh phá (nội bộ) của chúng nó còn chưa xong nữa là!

    “Tưởng cũng nên cám ơn bọn tin tặc giấu mặt một đôi lần, nên chăng?”

    Rất đồng ý với tác giả, trên phương diện nào đó, đôi khi ta cũng nên “cám ơn” kẻ thù:

    “Cám ơn” kẻ chiến thắng đã dâng đất, hiến biển, bán rừng cho ngoại bang. Chà đạp đồng bào, hủy hoại văn hóa… để chứng minh giùm cho người thua trận đã không làm những chuyện đó!
     

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)