Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 18, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Trận đánh hội Cam

0 bình luận ♦ 1.02.2007

Ivrea_Carnival_Orange_Fight
Trận đánh hội Cam


ấy vậy mà viên đạn vẫn bắn vào đầu

Đáng lẽ là kết cuộc, tạm, như thế. Nhưng có điều gì đó không ổn. Người đọc sẽ có thể khó chịu (nhảm nhí, một truyện ngắn, dẫu một đoạn trong truyện viết chung, không thể kết như thế, không có hậu, dù hiện đại hay không) hoặc giả, cay cú hơn, tẩy chay toàn bộ da, màu hay không màu (viết thế thì bực bội, đi qua trang mạng khác), …

Cũng dự định viết theo tiêu chuẩn đặt hàng từ cô chủ biên đáng yêu về một truyện nhỏ, như lớp vỏ thứ hai. Đề tài: Chơi. Thời điểm: bây giờ, hay lúc nào khác cũng được. Nhân vật: tám tên biên tập, đi tìm một trò chơi (hơi hướng đâu đây là Pirandello với sáu nhân vật đi tìm một tác giả.) Bọc ngoài, lớp vỏ thứ nhất, là tám đoạn truyện đi tìm một bố cục. Một búp bê Nga sô có hai lớp vỏ, tuy nhiên có thể đào sâu vào lớp vỏ thứ ba? Chẳng hạn, có thể bắt đầu,

Bốn mươi ngày trước tuần chay Tháng Tư Tro Thiên chúa giáo, là ngày hội truyền thống mấy xứ ở Âu châu. Bọn họ đến Ivrea, một tỉnh nhỏ nước Ý, 60 cây số phía Bắc thành phố Torino, nằm dưới chân rặng núi Pyrenee. Vùng Piedmonte. Khoảng một ngàn năm sau giáng sinh, hi sinh và phục sinh, nơi đây đã là kinh đô của một vương quốc, dẫu ngắn ngủi, đầu tiên của Ý sau suy tàn La Mã. Ivrea, La Bella – như trên tấm biển đá trong nhà ga xe lửa cạnh bờ sông Dora -, một Ivrea xinh đẹp, gọn gàng, có tuyết tháng hai, có băng trên sông vỡ trắng lạnh đục tháng tư, và nắng vỡ lưng trong lòng chảo tháng tám. Một thành phố đang tìm chỗ đứng sau khi công ty Olivetti – trụ sở đây từ cuối thế kỷ 19 – rất Ý như Fiat, Chianti và máy đánh chữ, mất dần thị truờng trong cuộc chạy đua kỹ nghệ cuối thập niên 90.

Không được lãng mạn lắm. Thời hiện đại, phải viết mạnh hơn nhiều. Phải cần một ý, trừu tượng hơn, bắn vào đầu. Thì đây, đã có một bối cảnh lý tưởng. Vùng Tây bắc Ý, khung cảnh của truyện “Danh Tính của Hoa Hồng”, Eco (rất đẹp cho cốt truyện: những ông thầy dòng trong một tu viện trung cổ, đầy dẫy trí thức, sách hiếm, thư viện, ám toán, mưu đồ, chất độc, người chết, … ) Thời gian: hiện đại, hai ngàn năm sau sự cố lớn, rất lớn. Từ một ngàn năm trước,

Nhưng đó là chuyện mấy tháng còn lại. Tháng hai mỗi năm, thành phố này rộn rịp rực đỏ màu cam trái. Một trận đánh thoáng mùi cam thơm, và lầy lội xác, vỏ, ruột, trộn với phân ngựa, dưới chân. Tháng hai, tháng của hội Cam. Mùa hội cuối cùng trước mùa chay. Thúy lục tìm thư viện ở Nữu Ước, bảo rằng tháng này cũng là tháng hội ở Venezia, nơi mình có thể mang mặt nạ chơi trò cút bắt trong thành phố đầy dẫy bí hiểm và đẹp lãng mạn nhất thế giới. Sẽ có dịp mua hàng thủy tinh từ đảo Murano, thăm cung đài quận công nơi quảng trường San Marco, vẫn còn thời giờ xem triển lãm nghệ thuật Peggy Guggenheim. Đào, không còn thích thú với mặt nạ sau quá nhiều lần chung đụng với ảo thuật, ngỏ ý rằng hội Cam ở Ivrea có nét “thực” hơn. Đào bảo “Lúc xưa, dân làng Ivrea và quanh đó đã nổi loạn. Từ một cô gái quê đi trước phong trào đòi nữ quyền tám trăm năm”,…

Một câu chuyện về đám dân làng nổi loạn, lật đổ tên quí tộc có một chút (một chút?) thèm muốn da thịt. Hắn tự cho mình đặc ân prima notte, đêm đầu tiên, để được ân ái với bất cứ cô dâu nào trong làng trước ngày cưới. Hắn được nước cũng đã lâu, nhưng với Violetta thì sự tình trở nên hỏng bét. Cô này, tính tình ương ngạnh muốn dành đêm đầu cho chồng (đương nhiên), bèn lãnh đạo dân làng đốt lâu đài đòi tự do không thèm ngủ với quí tộc. Sau này, mỗi năm thành phố vui vẻ bày ra ngày hội Cam, festival d’arancia, cho dân địa phương (và du khách) tràn ra đường đầu tháng hai, ăn cam và bầm dập. Lúc xưa, dân làng, ít vũ khí, chỉ ném đá vào những toán lính thời trung cổ khi bị đàn áp. Thời nay, những toán trai gái trẻ, quần áo sặc sỡ đủ màu, đóng vai những đội quân thời trung cổ. Những đạo đánh cam này đứng trên những chiếc xe ngựa có thùng lớn, chứa đầy cam vàng cam đỏ còn dư thừa từ cuối mùa năm trước. Kẻ đi hội, nếu không muốn chỉ là khách bàng quan, có thể lao mình vào cuộc chiến ném cam. Ít ra, họ có được việc chọn lựa, để đứng ngoài hay lăn xả vào trò chơi. Từ đó, La Battaglia delle Arance, trận đánh của những trái cam.

Đêm trước ngày hội, trên đường trở về lại khách sạn sau bữa ăn tối tiễn Thơ, những hẽm nhỏ đá lát im hơn ngày thường. Đào ngạc nhiên khi thấy tất cả mặt tiệm đóng khung sắt. Cũng cùng quán cà phê mới ngồi xuống nhâm nhi expresso lúc sáng, cùng tiệm giày chị em mân mê đến trưa (“em phải vào đây, mấy chị thấy đôi giày da màu xanh đó không?”, Vân). Cả tiệm sách ở cuối đường, nhỏ, ấm cúng, mà Thúy nhất định bằng được tìm cho ra một ấn bản đầu tiên của Svevo. Và quán rượu, nằm khuất sau tàng cây thấp tưởng chừng như một chỗ trốn lý tưởng cho bốn gã đàn ông, so sánh thơ và rượu vang từ Úc, Mỹ và Ý. Không còn những mặt kính sạch không một dấu tay. Không thấy nữ trang vàng-ba-màu sau quầy kiếng, chẳng còn thấy sách mới trên kệ thấp hay cánh cửa mời mọc vào phòng chứa sách cũ. Tất cả đều im ỉm. Thay vào đó, những cánh cửa sắt, kéo xuống, đẩy ngang, khóa chặt. Họ chuẩn bị cho một cuộc tản cư? Hay trước một cuộc chiến?

Mấy ngày trước, Phùng đã chuẩn bị đâu đó. Bản đồ thành phố, lộ trình các toán đánh cam (luôn cả màu áo quần và tên gọi của mười toán khác nhau), giày bít, nón đỏ mua từ chợ trời cuối tuần cạnh lâu đài trên núi. Luôn cả những địa điểm để cả bọn gặp lại sau cuộc chiến. “Các bạn nhớ đấy, không được trễ, tôi đã đặt bàn sẵn rồi, một nhà hàng trên ngọn đồi, mình vừa ăn tối vừa ngắm đêm lên.” Thơ, vẫn chu đáo như thường ngày, sục sạo những thứ trên bàn, đưa lên ngắm nghía, nhìn bản đồ, so với tấm lộ trình, “…thế thì mình nên bắt đầu từ chỗ này, đi hết Via Palestro, quẹo trái. Mình trực ở cây cầu Cũ, Ponte Vecchio, nhé? Chỗ này vừa nên thơ, lại có mấy toán đánh cam thắng giải năm trước đi ngang, chắc là nhộn nhịp nhất…Ô hay, sao anh chỉ mua có 4 cái khăn đỏ thế này, chẳng lẽ …?”

Có những người đến lúc cần hành động, thì lại chùn tay. Sự việc xảy ra rồi, lại chắc lưỡi (phải chi lúc nãy mình cứ xông vào cướp lấy cây súng của hắn, mọi sự sẽ dễ dàng hơn, bây giờ nằm đây như cua bị trói càng, chịu chết à?). Nhưng đó là chuyện về sau, có thể đưa vào đoạn kết. Mà cũng có thể không cần nhắc đến

Sáng tháng hai, hơi trời còn lạnh, những đường trong khu phố chính đã đặc người. Một rừng người nón đỏ. Nón vải, khăn chụp đầu, mũ trượt tuyết. Gì cũng được, miễn là có màu đỏ, hay cam. Họ đã chuẩn bị đêm trước, nón đỏ, giày chạy bộ, quần áo thường (bạn sẽ không muốn đem cái áo choàng mới mua giá hai triệu lira vào tiệm giặt ủi ngày mai đẫm sệt ruột và nước cam). Ra khỏi khách sạn, mặt mày hớn hở, như trẻ Việt nam đi hội Tết. Chỉ còn bốn người, sau một tấm giấy dán trên cửa phòng Thơ. “Anh và Lang đã đăng ký ‘tòng quân’ rồi, nhập toán Diavoli. Làm hai con quỉ mới. Đào và Vân cũng phải đi chuẩn bị làm hầu bảo vệ cho xe của Violleta. Hai cô đã xung phong, được mặc đồng phục mới và cầm cờ. Gặp các bạn trên cầu Cũ. Phùng.”

Những thành phố không màu, không mùi, có một sức nặng không lường. Chúng ta luôn luôn bị đè nén bên dưới, chỉ nhìn thấy một mặt, mà không thêm được gì khác. Đôi khi, phải lấy bớt hành trang, thêm vào màu nâu của một vách tường cũ, một vị nếm chát từ những trái nho mới hái, và có thể, theo một số người quen, giọng ca từ những nivrea_1gười già, để thành phố được nhẹ hơn, và bay lên, lơ lửng giữa trời…

Ít ra, cần được lửng lơ trong lúc phải viết thêm vài đoạn để kết thúc một trận đánh cam. Như Vân đã nói, sau tiếng cười và miếng bánh ngọt hôm qua cạnh bờ sông, “Biên tập, như một dấn thân. Bị thương, chẳng màng. Chết, có thể hỏi lại.” Nhưng có lẽ, không đến nổi thảm tận như thế.

Bốn người đang ở giữa rừng đỏ. Gần đầu cầu Cũ, nơi được mệnh danh là “chỗ chết” vì cầu thì hẹp, nếu bị toán đánh giỏi bao vây thì không có đường thoát dễ. Nhưng được là dòng sông Dora khúc này rất đẹp, cây trổ lá non xanh mượt hai bên bờ. Sông lại sâu, gió tháng hai thổi luồn dọc khoảng đất mở rộng từ trên đỉnh đồi. Đứng đây, những ngày mới xuân hay giữa thu, nhìn ngược lên thành quách cổ phía phải, có thể thấy được con đường hẹp, dọc đó Napoleon đã từng đem quân xuống chinh phục…

Hàng ngàn đầu đỏ. Quanh đây, giữa ồn ào lớn tiếng từ một ngôn ngữ địa phương nửa Ý nửa Pháp, là vị ngọt của gió sông cuối đông lẫn vào mùi nồng thơm lừng cam. Những cỗ xe của những toán đánh đã qua ngang cầu. Trên xe, những tên trai trẻ mang nón nhựa, thân đẫm ruột cam, tay không ngừng nghỉ ném cam vào đám đứng dưới đường. Những kẻ không mang nón đỏ, la hét ầm ĩ, nhặt những trái cam chưa vỡ hẳn, dưới đất, ném trả lại. Cam bay từ mọi hướng, đôi khi không may trúng nhằm những người đứng cạnh, nón đỏ hay không.

Cuối cùng, bọn họ bốn người cũng thấy được cỗ xe toán đánh Diavoli. Lãng là người đầu tiên nhận ra được Phùng và Lang, sau cái nón nhựa. Hai kẻ đánh cam say mê với niềm vui mới. Lang vung hai tay nhịp nhàng, quay phải trở trái, áo đẫm màu cam như trong một bài thơ (“Mồ hôi trên thân cây sau mùa đông. Lòng hăm hở của đàn ong túa ra đồng tìm mật”.) Thúy nhảy lên xuống một chỗ, la hét vẫy tay chào nhưng có lẽ bị toán đánh hiểu lầm, hay vì ai đó không chỉnh tay, khiến một trái cam lạc bắn vào mặt.

– Không sao, nhưng có nón đỏ hay không cũng bị ăn cam. Thử lấy nón đỏ xuống, rồi đánh một trận xem sao?- Thúy bực mình.

– Ừ, vào đây rồi, không lẽ cứ làm khán giả? Mình đã ở trong cuộc rồi, liều đi.

– Chơi luôn đi. Dân quận Cam chẳng lẽ sợ hội Cam?- Thơ, vốn dĩ hiền hòa, chợt đổi ý.

Họ lấy nón đỏ xuống. Chưa kịp bỏ vào túi áo, một loạt trái cầu đỏ, không đếm được bao nhiêu, cũng không thấy từ đâu (từ trên xe mấy toán đánh, từ cánh cửa sổ bên trái căn gác có treo chậu hoa đủ màu, hay từ mấy gã trai Ý nhí nhô khi thấy hai cô bạn Việt?), ập tới. Chỉ thấy chớp những lằn đỏ, (cam?), rồi bộp bộp, bộp bộp rát mặt góc trái, rồi góc phải, phía sau ót. Chưa kịp lấy tay vuốt ruột cam theo phản xạ, đợt thứ nhì bay tới, buốt cả cổ, vừa quay lại định hướng, thì bộp bộp trên mặt, đau nhói. Không còn suy nghĩ được nữa, nghe tiếng hét bên trái bên phải.

Chín, cam xứ này không có màu cam. Vỏ nó đỏ rực, cả ruột cũng ngả sang sắc hồng nhạt, đậm hơn ruột bưởi. Cam dùng cho cuộc chiến thường là cam chín đỏ, mềm mại, lấy tay trần bóp nhẹ có thể làm cam nứt ra. Ném mạnh, như trong trận đánh cam, chúng vỡ trên da, đau, rát, nhưng không nguy hiểm. Chưa ai đã phải vào nhà thương trong mấy chục năm gần đây (tài liệu thành phố về hội Cam viết rõ như thế, hôm nọ Quán đoan chắc, ngẩng lên từ tập truyện ngắn của Calvino, nhấm một ngụm dolcetto địa phương.) Trừ khi, một trái cam chưa chín, còn đông cứng với trời lạnh tháng hai.

Á, trúng Thơ rồi!

Ôi, chạy thôi.

Đừng quay mặt lại!

Put the hat on, fuckhead! You want to die?

ivrea_2 Va fanculo!

Mấy câu cuối chắc là từ đám nước ngoài đi chung với họ ban sáng. Hay từ đám dân địa phương, chắc là câu chửi thề.

Ấy vậy mà những trái cam vẫn ném vào đầu. Trong những trái cam vẫn ném vào đầu, có một trái chưa chín. Ngay vào đầu Quán.

Hay đầu Lãng. Không còn nhớ nữa. Định rằng, sẽ viết về màu đỏ của cam làm loãng nước sông Dora, trên lớp băng đang tan cuối đông. Chẳng lẽ lại phải đổi qua màu đỏ của máu, từ đầu những gã biên tập, trên thành cầu Cũ. Một cầu Cũ, như những cây cầu cũ khác, ở nơi khác, vào thời khác, mà họ đã phải bỏ đi. Tháng hai, tháng tư, một năm cũ, hay sau đó nữa.

…"hình như tôi nghe được tiếng hát quen thuộc từ Vân và Đào, trong đoàn tì nữ bảo vệ cô Violetta – theo tính toán của Thơ đêm trước – có lẽ đang trên cây cầu Mới, phía bên kia, nơi dòng sông mở ra, nước không còn xoắn mạnh như dưới chân. Nơi đó, chiều hôm qua, chúng tôi còn thấy một chiếc khăn choàng cổ, nhỏ, màu trắng, vướng trên một cành cây"

Nhưng cuộc chơi này rồi sẽ trở qua đâu? Họ, những người biên tập đi tìm trò chơi nơi xứ lạ, trong mùa hội hè đánh dấu một nổi loạn, dẫu lãng mạn, hiện đại, hay sau hiện đại, thì cũng chỉ là một trò chơi. Để máu trộn vào nước cam vỡ và rượu Chianti, hay dolcetto, thì không chắc làm cốt truyện vững hơn. Mà cũng chẳng làm cho ý, trừu tượng hay cụ thể, bắn vào đầu.

Thời này, đã quá nhiều những viên đạn vẫn đang bắn vào đầu.

bài đã đăng của vi lãng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch