Trang chính » Biên Khảo, Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 30, Tiểu luận Email bài này

Nghĩ Trong Một Xã Hội Tan Rã (#30)

0 bình luận ♦ 15.07.2007

LTS: Nghĩ Trong Một Xã Hội Tan Rã là một tập tiểu luận nhiều chương về các vấn đề kinh tế, xã hội, chính trị, giáo dục… của miền Nam giai đoạn 54-75, viết trong bối cảnh đặc thù của cuộc chiến Nam Bắc, soi rọi trong các tương quan lịch sử và thế lực quốc tế. Theo tác giả, đây không hẳn là một tập tiểu luận hiểu theo nghĩa thông thường, mà là những bài báo gom góp lại trên những tập san có chủ đề của nhóm văn hóa Thái Độ, đưa ra những phương thức để mong cứu vãn và tìm cách thế xây dựng lại một xã hội mới qua ý thức đấu tranh cách mạng.Giữa Chiến Tranh Và Hòa Bình

Những vấn đề trong toàn tập tiểu luận là bằng chứng xác thực về tự do ngôn luận, tuy tương đối, tại miền Nam giai đoạn 54-75. Tác giả đã phân tích cặn kẽ những nguyên nhân dẫn đến sự tan rã của xã hội miền Nam, mà sự cáo chung của văn học miền Nam là hệ quả.

Da màu đã giới thiệu chương 3 - Thái độ căn bản cho công cuộc khôi phục chủ quyền quốc gia, chương 4 – Việt Nam qua Quân Lực, chương 5 – Nhìn Lại Chiến tranh Của Chúng Ta trên các số Da Màu 27, 28 và 29.
Trên số này mời bạn đọc theo dõi chương 6 - Giữa Chiến tranh và Hòa bình.Chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu các chương còn lại trong những số kế tiếp.

Năm 1965, chiến tranh hơn hai mươi năm của người Việt bắt đầu được quốc tế hóa và dù là một dân tộc sinh ra để chiến đấu nhiều hơn an nghỉ, người Việt hai miền bắt đầu thấm mệt. Mười năm kiến thiết Bắc Nam dần dần tiêu tan vì bom vì mìn, tầng lớp trẻ sinh lực chính của đất nước bị thiêu hủy hàng loạt vì chính nghĩa này vì chính nghĩa kia… Người Việt bắt đầu nghĩ đến việc chấm dứt cuộc chiến, nghĩ tới hòa bình…

Nhưng chỉ mới đồng ý với nhau ở chỗ bắt đầu nghĩ tới mà thôi, chưa ai đồng ý với nhau được là hòa bình ấy phải như thế nào. Chỉ xét riêng miền Nam, cũng đã thấy quá nhiều quan niệm dị biệt về hòa bình, và mỗi quan niệm đều được một tập thể coi như chân chính như chân lý.

Quan niệm hòa bình thứ nhất là quan niệm có thể tạm gọi là hòa-bình-với-sự-tận-diệt-tên-Cộng-sản-cuối-cùng. Những người theo đuổi quan niệm này chủ trương rằng miền Nam đang sống yên lành với nhau, bỗng đâu cán bộ cụ Hồ lần mò vào quấy phá gây nội chiến. Vậy hòa bình hợp lý nhất chỉ có thể có khi Bắc Việt phải triệt quân rút cán về, MTGPMN phải giải tán và những người trong Mặt Trận sẽ được chiêu hồi trở về với chánh nghĩa quốc gia.

Quan niệm hòa bình thứ hai là quan niệm có thể gọi là hòa-bình-với-bất-cứ-giá-nào. Những người theo đuổi quan niệm này chủ trương rằng bây giờ chiến cuộc đã quốc tế hóa với một bên là Hoa Kỳ cùng đồng minh, một bên là Nga sô cùng Trung cộng, bên nào bom đạn đều nhiều vô tận và người Việt nam chỉ có bấy nhiêu, đã khổ nhiều rồi, và dù là Cộng sản thì Bắc hay Nam cũng là người Việt, thôi hòa đi cho rồi, hòa kiểu gì thế nào cũng được, miễn là tiếng súng ngưng nổ.

Quan niệm thứ ba là quan niệm có thể gọi là hòa bình liên hiệp. Nhưng người theo đuổi quan niệm này chủ trương rằng Cộng sản chỉ là thiểu số lãnh đạo trong hàng ngũ MTGPMN, vậy cứ hòa bình đi là lập tức hàng ngũ Việt cộng sẽ tan rã bởi vì sau khi Hoa Kỳ cùng đồng minh rút đi rồi, thì những chiến binh sẽ rời bỏ các kẻ chỉ huy Cộng sản để trở về đi cầy… Trong trường hợp này những người Cộng sản dù có chỗ ngồi trong chánh phủ miền Nam chăng nữa, họ cũng sẽ bị cô lập và chẳng làm được gì hơn là trở thành những công dân của một nước Việt thống nhất và độc lập.

Quan niệm thứ tư là quan niệm có thể gọi là hòa bình “Yankee go home” của những người trong hàng ngũ, cái thường được gọi là Việt cộng hay MTGPMN. Gạt bỏ ra ngoài quan niệm của những đảng viên Lao động núp dưới danh hiệu Cách mạng Nhân dân bởi vì đó cũng là quan điểm của Bắc Việt, thì những người chủ trương quan niệm này cho rằng họ chiến đấu để chống độc tài phong kiến, độc tài quân phiệt và để thực hiện cách mạng xã hội. Bây giờ Mỹ và đồng minh cứ rút đi để nhân dân miền Nam giải quyết nội bộ với nhau là tức khắc sẽ có hòa bình.

Tất cả các quan niệm trên, tuy dị biệt rất nhiều, nhưng đều cùng chung nhau một căn bản là tất cả đều cho rằng NGƯỜI VIỆT CÒN ĐỦ QUYỀN TỰ QUYẾT. Muốn chiến thắng bè-lũ-tay-sai-Nga-Tầu hay bè-lũ-đế-quốc-Mỹ-và-tay-sai, hay muốn hòa bình liên hiệp hay hòa bình với bất cứ giá nào, là hoàn toàn do ý muốn của chính người Việt.

Sự thật có phải như thế không? Sự thực có phải người Việt hai miền, bên này bên kia chiến tuyến, còn có chủ động về cuộc chiến của mình nữa hay không?

Giả thử rằng tại miền Nam chính phủ quân nhân hay chính phủ dân sự dân cử chủ trương tiếp tục chiến tranh và người Hoa Kỳ lại không muốn, thì sẽ xảy ra những chuyện gì? Quân lực VNCH đông hơn nửa triệu nhưng từ đồng lương hàng tháng đến quân nhu quân cụ đều do người Mỹ đài thọ. Giả sử viện trợ quân sự bị cắt đứt thì chiến đấu bằng gì? Đạn dược tồn kho bắn được mấy tháng, xăng đủ chạy mấy tuần? Chỉ cần phân tích một sự kiện này đủ chứng tỏ rằng chúng ta chỉ có thể tiếp tục chiến đấu nếu Hoa Kỳ muốn và bằng lòng giúp chúng ta chiến đấu…

Giả thử rằng tại miền Nam, chính phủ quân nhân hay chính phủ dân sự dân cử cứ muốn hòa bình với bất cứ giá nào nhưng người Hoa Kỳ không muốn, thì sẽ xảy ra những chuyện gì? Hơn một triệu người Kitô giáo sẽ xuống đường tranh đấu cùng với các thành phần cực hữu, thêm sự trợ giúp của đồng dollar vạn năng và các nhân viên CIA gốc Việt, chính phủ chủ trương hòa bình với bất cứ giá nào sẽ bị chính người Việt lật đổ nội trong 48 giờ ngay sau khi hội đồng chính phủ vừa mới đồng ý kéo cờ trắng không điều kiện tiên quyết.

Chính vì sự kiện chúng ta muốn chiến Mỹ muốn hòa thì ta cũng phải hòa, và ta muốn hòa Mỹ muốn chiến thì ta cũng phải chiến – tại miền Bắc cũng tương tự nhưng Mỹ được thay bằng Nga-sô và Trung Cộng – mà nhiều người Việt miền Nam không cộng sản đã đưa ra quan niệm hòa bình liên hiệp. Họ cho rằng bây giờ chính quyền quốc gia nên tìm cách liên hiệp cả với Mặt trận lẫn Bắc Việt để có hòa bình đã. Có hòa bình rồi, một chính phủ liên hiệp sẽ đương nhiên được toàn dân ủng hộ và như thế thì cả Nga Sô Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ phải chịu trả lại chủ quyền trọn vẹn cho người Việt.

Quan niệm này thoáng qua thì thấy nhiều hấp dẫn bởi vì còn gì đẹp hơn là người Việt giải quyết với người Việt trong tình đồng bào ruột thịt nhường nhịn lẫn nhau. Nhưng xét kỹ hơn, quan niệm này dựa trên nhiều dữ kiện sai lầm hay không có thực.

Cuộc chiến tranh hiện tại đâu có phải do người Mỹ, một mình người Mỹ gây ra. Nguyên do đích thực của nó là do sự BẤT ĐỒNG Ý KIẾN GIỮA NHỮNG NGƯỜI QUỐC GIA VÀ NHỮNG CỘNG SẢN VIỆT NAM từ mấy chục năm nay rồi. Chẳng qua người Quốc Gia thua trận nên người Mỹ mới nhảy vào, cũng như giả thử người Mỹ đổ bộ vào Bắc Việt, đánh bại Bắc Việt như đã đánh bại Bắc Cao hơn mười năm về trước, thì Trung Cộng cũng có kéo quân chí nguyện vượt qua cửa ải Nam Quan tiếp tay cho cộng sản Việt. Chiến tranh sẽ leo thang cao hơn để rồi chỉ để người Việt hai miền gục thêm hàng triệu trên một giải đất tan tành…

Như vậy phải đặt vấn đề lại như sau: liệu người Việt cộng sản và người Việt quốc gia có thể nhường nhịn nhau thật tình để rồi Cộng Sản + Quốc Gia = X… hay không? Xét riêng về phía người Quốc gia, thì liệu có hy vọng liên hiệp với Việt cộng mà đất nước không đi vào chế độ vô sản chuyên chính không? – còn những con người bôn-sơ-vích, có ai đã được thấy họ tự dưng thực sự thôi là bôn-sơ-vích bao giờ…

Câu trả lời tương đối có thể giải đáp tương đối dễ dàng: Giả thử ngày N tháng T, các lãnh tụ MTGPMN với sự đồng ý của ông Hồ cho hạ súng chôn súng để tham gia chính quyền miền Nam và để đấu tranh bằng chính trị trong khuôn khổ một hiến pháp được cả quốc tế khen là hay, thì cái gì sẽ xảy ra? Vì tự bản chất và căn bản tổ chức huấn luyện, các chiến binh Việt cộng buông súng đa số sẽ trở thành những cán bộ chính trị được huấn luyện kỹ và có một niềm tin sắt máu. Họ được lãnh đạo bởi những cấp chỉ huy đa số thanh liêm và có uy tín của những kẻ đã dám chịu gian khổ trong rừng chống Mỹ và dám làm cách mạng nông thôn – dù là theo phương thức bôn-sơ-vích. Để đỡ và chống lại lực lượng như thế của đối phương, người Quốc gia có gì? Một quân đội chỉ có biết đánh trận và sĩ quan đoàn cao cấp đa số chỉ liêm chính hơn sĩ quan đoàn của quân đội Tưởng Giới Thạch trong những ngày tàn ở lục địa Trung Hoa 1948-49… Người quốc gia còn gì nữa? Một tập đoàn công chức đa số bất động, khánh kiệt và mệt mỏi với các vị chỉ huy cao cấp đa số bụng bự cầu an chuyên nghiệp. Người quốc gia còn gì nữa? Một đảng Việt quốc phân hóa và bảo thủ, một Đại Việt quan liêu, một cộng đồng Ki-tô giáo cuồng tín nhưng bảo thủ hơn Giáo Hoàng La Mã và lạc lõng giữa xã hội Việt Nam tan rã… Chỉ cần dàn hai bên ra tại đô thành cũng đã thấy ngay dần dần lòng dân sẽ ngả về bên nào, chưa kể tới những sách lược lừa dối nổi danh về chính trị của những đảng viên bôn-sơ-vích.

Muốn miền Nam lúc đó khỏi rơi vào chế độ cộng sản, những thành phần quốc gia chỉ còn cách lại cầu viện quân đội Hoa Kỳ đồn trú tại các đầu cầu Chu-lai, Cam-ranh hay tại đệ thất hạm đội. Nếu chính phủ Hoa Thịnh Đốn thuận xuất quân một lần nữa thì chiến tranh thảm khốc lại tái diễn. Còn nếu người Hoa Kỳ khoanh tay bỏ mặc, thì chẳng còn vấn đề hy vọng gì nữa.

Xét như thế, chúng ta thực sự không còn chủ quyền đối với cuộc chiến hiện tại nữa, vậy thì kêu gào hòa bình chống Mỹ hay xuống đường chống ngụy hòa cũng đều là vô nghĩa. Còn liên hiệp, như đã thấy, chỉ là một leo thang đẹp mắt vào chế độ cộng sản.

Vậy bây giờ làm gì?

Có nhiều người cho rằng phải bắt đầu tranh đấu từ chỗ đòi lại quyền tự quyết cho dân tộc đã. Chủ trương này hợp lý nhưng chỉ hợp lý trên nguyên tắc sơ khởi – sai lầm và ngụy trá sẽ bắt đầu khi những người chủ trương hướng mũi dùi về phía người Mỹ, đổ cho người Mỹ cái tội gây ra chiến tranh hay lấy mất chủ quyền của người Việt miền Nam.

Vậy bây giờ có thể làm được gì?

Con đường hay nhất hiện nay có lẽ bắt đầu từ sự xác định cho chính mình một Thái Độ để rồi sau đó là lựa chọn. Nếu cho rằng phương thức cách mạng bôn-sơ-vích là hay, thì hoặc hãy ra bưng hoặc nhận mốc nối làm nhân viên công tác nội thành cho Việt cộng. Nếu đã từ chối giải pháp cộng sản thì phải chống lại họ – nhưng chống bằng cách nào?

Võ khí, bom đạn và những người lính Hoa-kỳ đông hơn nửa triệu chỉ có thể ngăn cản cộng sản thắng trận về quân sự mà thôi. Như vậy đã đến lúc chúng ta phải tự hỏi muốn chống cộng hiệu lực, có còn cách nào hơn là xét lại mình, cách mạng chính mình để tiêu diệt cái hoàn cảnh xã hội đã làm phát sinh và tạo sức mạnh cho cộng sản.

Nói chính xác hơn, một khi đã từ chối giải pháp trở thành Phi luật tân thứ hai, một khi đã từ chối giải pháp bôn sơ vích, thì chỉ còn cách nỗ lực thực hiện một cách mạng xã hội theo phương thức không cộng sản. Chúng ta không có thể hy vọng chiến thắng địch mà vẫn từ chối không làm thay đổi hẳn xã hội hiện tại, bởi vì chống cộng đâu phải là một chủ nghĩa hay một ý thức hệ đầy đủ cho một quốc gia nhược tiểu Á Phi…

Nếu thực hiện được cách mạng xã hội, cường hào ác bá, mại bản, tay sai ngoại bang bị diệt, cơ cấu chính trị mới dù là thế nào cũng sẽ là xã hội hơn, thiên tả hơn, hoàn cảnh xã hội cách mạng sẽ tiêu tan. Người Cộng sản không còn được độc quyền lý tưởng cách mạng nữa và cũng chẳng còn bao nhiêu căn cớ để gây ra căm thù. Bấy giờ quân đội cách mạng ta có thể đi dép cao su, mặc áo bà ba, bắn đạn đúc lấy… thì muốn hòa hay chiến cũng đều được – người Mỹ có muốn cản cũng khó. Và có liên hiệp, thì cũng chẳng e ngại gì – bởi vì nếu một chính quyền quốc gia của địa chủ và mại bản mà liên hiệp sẽ thua chắc, thì ngược lại, một chính quyền cách mạng không cộng sản sẽ thừa sức làm các cán bộ bôn-sơ-vích bó tay chịu trở thành một tay sai cho ngoại bang Nga Tầu.

Dĩ nhiên đó là con đường khó đi nhất – có bao giờ con đường cứu rỗi một quốc gia, một dân tộc lại dễ dàng – nhưng nếu chẳng còn đường nào khác, thì đã đến lúc người Việt phải bắt đầu nghĩ đến khởi hành từ chỗ bắt đầu.

 

 

 

 

bài đã đăng của Thế Uyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)