Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Chết đuối trong nhà ♦ Vọng niệm

0 bình luận ♦ 2.09.2010

 

 

 

Chết đuối trong nhà

 

Trời nóng bức khiến ta chẳng muốn làm gì cả. Trong căn phòng bé như hộp diêm, khí nóng nung như lò thiêu, cửa kính chói ánh mặt trời. Hắn kéo rèm lại cho đỡ chói mắt, thu hai chân ngồi trên ghế và bắt đầu cuộc chơi. Đưa hai tay vẽ vài làn sóng tượng trưng, căn phòng đã đầy tiếng sóng vỗ. Miệng hắn khạc ra một con cá để bơi lội tung tăng dưới chân. Sóng vỗ đều vào chân ghế. Tay hắn nguệch ngoạc thêm mấy đường là gió bắt đầu thổi mạnh. Cảm giác dễ chịu bắt đầu lan tỏa từ từ trong hộp kín. Tiện tay hắn vẽ thêm mấy núi băng tưởng tượng trên bốn bức tường. Núi băng nhấp nhô trên biển sóng, cá bơi lội dưới chân, và sóng vỗ rì rào vào chân ghế. Thật dễ chịu trong một ngày hè được phơi mình dưới làn gió mát của biển băng như thế này. Hắn lim dim mắt hưởng thụ thành quả sáng tạo, chờ đến tối trời, khi khí nóng đã dịu đi thì sẽ xóa tất cả đi và vẽ một cái giường êm với trăng sao để ngủ. Nhưng bàn chân hắn bắt đầu lạnh. Nước biển đã dâng lên thắt lưng, rồi đến ngực hắn. Thì ra ánh nắng chói chang ngoài cửa kính đã nung chảy núi băng. Các núi băng thi nhau tan chảy trong căn phòng bé như hộp diêm và nước biển dâng lên nhanh chóng. Hắn không còn kịp làm gì nữa. Nước dâng lên qua đầu, rồi đến tận trần nhà. Hắn chới với không thở được. Và cuối cùng hắn chết đuối trong căn phòng khô ran.
 

Nagoya, ngày 24/8/2009

 

 

 

Vọng niệm

 

Đêm nay vực thẳm không mù sương. Từ căn nhà nhỏ trên vực, nhìn ra ngoài khung cửa sổ, thấy một vùng trời đầy trăng sao. Yên tĩnh và đẹp lạ lùng. Như một bài haiku của Basho: “Hỡi cô đơn, người cũng là niềm an lạc, trong đêm thu.” Đã lâu lắm rồi, hắn mới thấy nhẹ nhàng như thế. Thư thái chiêu một ngụm trà, hắn lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Cơn gió lạnh lùa vào mơn man da thịt. Cõi lòng hắn dịu mát hơn. Thì ra trần gian này cũng đẹp quá. Nhưng lúc vui vẻ như thế này mà chết ngay đi thì niềm vui sẽ kéo dài vĩnh cửu. Lặng lẽ thôi, mình sẽ biến thành khói mây tan vào trời đêm trăng sao bất diệt. Người hắn nhẹ dần đi. Chắc là nhờ uống trà và yên tĩnh trầm tư trong một thời gian dài nên người hắn giờ đã có thể biến hình thành ý nghĩ. Theo cơn gió, hắn thành làn khói bay qua khung cửa sổ. Niềm vui sắp trở thành bất diệt rồi đây. Hắn nhìn lại căn nhà một lần nữa và nhìn xuống vực sâu. Hun hút lạnh người. Một khe phơi mở tuyệt kỳ, người mà rơi xuống còn gì thịt xương. Hắn thầm nghĩ. Trong một sát na, làn khói bỗng trở lại hình dạng người rồi rơi vun vút xuống vực sâu tan nát.
 

Nagoya, ngày 27/8/2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Hoàng Long


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)