Trang chính » , Tạp ghi Email bài này

Từ bục giảng Đại học Duy Tân, Đà Nẵng

 

 

 

Đà Nẵng 23 tháng 8. Hôm nay tôi rời xứ Quảng để trở lại California sau hai tuần giảng dạy ở đây. Khi máy bay cất cánh khỏi phi đạo trong sáng sớm, tôi cảm thấy một niềm vui sâu đậm trong tâm hồn. Đối với tôi, đây thực là một chuyến đi về miền Trung có ý nghĩa nhất sau hơn 20 năm liên tục trở lại vùng đất này. Tôi vui mừng vì thấy mình như đã tìm ra một con đường cho chính mình khi trở lại quê nhà. Đó là sự góp tay vào tương lai giáo dục của con em cho một thế hệ dân tộc mới.

Tôi đã ký hợp đồng với Đại học Duy Tân, là trường dân lập đầu tiên ở miền Trung từ 1994 với hơn 16 ngàn sinh viên, để thỉnh giảng trong thời gian hai tuần qua. Cùng về với tôi trong thời gian này là các giáo sư Mỹ từ các trường đại học Pennsylvania State, Carnegie Mellon và Seattle. Riêng tôi thì đảm trách môn Logic and Critical Thinking (Phương pháp luận/Tư duy phê phán). Buổi sáng, từ thứ Hai đến thứ Sáu, tôi dạy lớp cử nhân. Buổi tối, tôi dạy lớp MBA. Tuần thứ nhì, tôi còn có thêm một seminar với các giảng viên và khoa trưởng của đại học Duy Tân về phương pháp giảng dạy môn học này.

 

Lop-hoc-MBA

Lớp học MBA

 

Từ các nhu cầu đi lại từ California đến Sài Gòn, ra Đà Nẵng, đón tiếp ở phi trường, cho đến nơi ở, ăn uống, phương tiện đi lại trong thành phố, tôi và các giáo sư khác đã được chăm sóc kỹ lưỡng. Gần như mỗi buổi sáng lúc 6 giờ, ông hiệu trưởng Lê Công Cơ đều gọi điện thoại đánh thức kêu tôi lên văn phòng của ông, trên lầu 7 nhìn xuống sông Hàn, để cùng uống trà sáng và bàn chuyện giáo dục, hay tâm sự chuyện đời. Đến 7 giờ 15 phút là tôi lên xe đang chờ sẵn đến một campus khác của đại học để bắt đầu lớp. Xe chúng tôi đi qua đường phố Đà Nẵng trong sáng sớm nhộn nhịp giòng người trong cảnh tượng sinh hoạt thường ngày. Lớp học bắt đầu lúc 7 giờ 30 ở tầng lầu 11. Lần đầu khi bước vào phòng giảng, cả lớp đứng dậy chào, làm tôi hơi lúng túng với ít nhiều cảm xúc.

Các sinh viên trong lớp cử nhân, tổng số là 50, chuyên ngành môi trường học, chăm chú nghe và ghi chép bài giảng. Tôi dạy bằng song ngữ, nói và viết tiếng Anh trước, kèm theo tiếng Việt ngay sau đó. Tôi chưa từng bao giờ thấy hứng thú với đầy năng lực hào hứng giảng dạy như vậy cả. Cứ sau mỗi ly cà phê đen nóng từ hè phố, cả người tôi như thức dậy cùng mặt trời, thấy người mình như say mê vào công việc với nhiều phấn khởi. Thỉnh thoảng tôi bước đến gần cửa sổ, nhìn xuống phố Đà Nẵng, hay nhìn xa ra phi trường, núi non xanh rì bao phủ mây trắng về phía Hoà Khánh, mà thấy mình đang sống trong một giấc mơ.

Đến 9 giờ sáng, cả lớp nghỉ giải lao. Tôi cùng một số sinh viên đi thường hay xuống lề đường, chen chân qua giòng người và xe cộ, đến một vài quán bún, phở, mì trong hẻm để thầy trò cùng nhau ăn sáng, với bún giò, phở, mì Quảng, xong uống nước mía ép, chanh muối hay dừa tươi. Cả khu phố tràn đầy sức sống tươi trẻ của cả ngàn sinh viên đến, đi, đổi lớp, nghỉ chờ lớp. Một khuôn viên giáo dục vực dậy kinh doanh và làm cho kinh tế khu phố cất cánh. Một chủ quán cà phê nói với tôi rằng mỗi buổi sáng anh bán đến gần ngàn ly cà phê và các loại nước uống khác. Nhìn các anh chị bán hàng tươi cười oằn người quay máy ép nước mía bằng tay, pha chế cho cả hàng sinh viên đứng chờ, lẫn lộn trong tiếng kêu hàng, còi xe, máy nổ, ly chén cụng nhau, âm nhạc đủ nhịp. Đúng là một cảnh sống sinh động và không ngừng nghỉ.

Sau lớp giảng buổi sáng, tôi lại lên xe về lại campus chính bên sông Hàn để nghỉ. Những ngày đầu, các anh chị trong khoa Hợp tác Quốc tế đem tôi đi các nhà hàng gần trường để ăn trưa và tối. Sau đó, tôi chọn một vài nhà hàng, đến bữa chỉ đến dùng cơm tuỳ theo ý mình chọn, xong rồi ký vào hóa đơn để cho đại học thanh toán. Có bữa, tôi hứng chí kêu cả chai rượu Tây để uống thì phải tự trả riêng. Nhà hàng tôi chọn có thức ăn đa dạng rất ngon, nằm ngay trên đường Quang Trung, bên cạnh trường. Lúc thì tôi đi ăn một mình, khi thì đi với các giảng viên khác, hay cùng với các giáo sư Mỹ. Anh quản lý nhà hàng lúc nào cũng ân cần thăm hỏi, điều động nhân viên “chăm sóc cho thầy Liêm.” Tôi cảm thấy tấm lòng chân thật của người xứ Quảng trong truyền thống “tôn sư, trọng thầy” từ trong cử chỉ của sinh viên, ngôn từ của các giới, những người mà tôi đã tiếp cận.

Hằng ngày, sau cơm trưa, tôi về phòng riêng nằm nhắm mắt thư giãn. Ở Việt Nam, giấc ngủ trưa thật là ngon. Thức dậy lúc khoảng 2 giờ chiều, tôi bước ra bờ sông Hàn, vào quán cà phê, ngồi nhìn giòng nước và tàu bè qua bóng cây hoa phượng đầy bông đỏ rực màu, nhâm nhi ly cà phê espresso thật đậm và ngon. Tỉnh táo ra, bước quay về phòng để soạn và chấm bài cho lớp giảng lúc 6 giờ chiếu. Cứ mỗi lần về đến phòng, chị nhân viên giúp việc đã cẩn thận dọn lại phòng tươm tất, thêm bình nước sôi để tôi pha trà nóng, áo quần đã được giặt ủi, vắt ngay ngắn trong hộc tủ. Chị ta có một nụ cười thật thà, chất phác. Mỗi lần tôi bước qua hành lang, chị đang khom lưng lau lối đi, dừng tay, cười nhẹ chào. Nhìn xuống dưới sân trường, các lớp chiều sắp bắt đầu. Cả ngàn chiếc xe máy rầm rộ tiến vào sân. Khoảng 20 phút sau, cả hành lang trường chỉ còn vang vang vọng tiếng giảng bài của các thầy cô. Một khung trời đại học đầy năng lực học hỏi, trao đổi. Sức sống của thế hệ mới tràn lên. Trong khung lệ của những quy chế cũ xưa, một giòng tinh hoa từ nội dung tri thức thời đại đang chuyển mình.

Lớp giảng buổi chiều bắt đầu lúc 6 giờ. Đây là lớp thạc sĩ quản trị kinh doanh. Của 50 sinh viên tham dự, hầu hết là nhân viên ngân hàng, cán bộ công chức, chủ nhân và lãnh đạo doanh nghiệp. Các anh chị này thì mạnh dạn phát biểu, tranh luận, đùa giỡn. Lúc nào các sinh viên cũng thay nhau mua nước uống để trên bàn cho thầy. Vài anh chị tình nguyện xoa bảng để thầy nghỉ tay. Xong lớp, vài anh em đứng tuổi thường mời tôi lên xe đi ra bờ sông uống bia tươi. Thầy trò huyên thuyên nói chuyện, thảo luận. Không khí học hỏi tiếp tục qua các ly bia hào hứng. Có nhiều bữa tôi bước vào nhà hàng ăn tối khi quần áo thì phủ trắng bụi phấn từ lớp học. Những lúc như thế, tôi thấy mình vui lên như có một niềm hạnh phúc, thoáng một chút hãnh diện từ một ngày lao động có ý nghĩa.

Sáng thứ Sáu tuần đầu, người y tá của trường, đến phòng kiểm tra sức khoẻ cho tôi và các thầy. Khi thấy áp huyết của tôi hơi cao, anh thông báo cho hiệu trưởng. Sau đó, Bác sĩ Nguyễn Ngọc Minh, trưởng khoa Y Dược của đại học, gọi Bác sĩ Huỳnh Văn Minh, chuyên gia tim mạch và áp huyết của Đại học Huế để lấy hẹn. Sáng sớm thứ Bảy hôm sau, xe riêng của Bác sĩ khoa trưởng cùng với ông đích thân đưa tôi ra đến Huế, vào gặp ngay Bác sĩ Minh ở bệnh viện đại học Huế, tổng khám sức khoẻ tim mạch cho tôi. Tất cả kết quả đều tốt đẹp. Sau đó, chúng tôi ghé thăm tư gia giáo sư Nguyễn Văn Toàn, giám đốc đại học Huế, nghe ông bàn về dự án khôi phục lại trường luật Huế. Ăn trưa xong, trên đường trở về lại Đà Nẵng, khi xe đi ngang qua đầm Tam Giang, núi Bạch Mã, Lăng Cô, đèo Hải Vân, nắng chiều phủ cùng mây, núi xanh mơ với biển, tôi chiêm ngưỡng dung nhan đất nước miền Trung đẹp lạ lùng. Trên xe Bác sĩ Ngọc Minh và tôi nói chuyện nhiều. Về đất nước, về con người, chuyện giáo dục. Tôi nghe âm vang một câu hát đâu đó, “Có người lòng như nắng qua đèo.” Trong không gian đang lớn dần của thời đại và xã hội Việt Nam, chúng tôi, những thầy cô của đất nước xứ Quảng, xứ Huế, vốn vẫn còn nhiều khó khăn nầy, cố gắng chăm sóc, cẩn trọng vun đắp chân tình, hóa giải niềm đau quá khứ để cùng nhìn về tương lai với con em.

 

Hoi-Thao

Hội thảo phương pháp sư phạm

 

Tuần thứ nhì, tôi thuyết giảng môn phương pháp luận với các khoa trưởng của đại học cùng các giáo sư ngành lý luận. Không khí seminar này thì nghiêm trang hơn nhiều. Tôi vắn tắt trình bày lịch sử môn logic Tây Âu, sơ lược quá trình hình thành của logic hình thức và ngành học tư duy phê phán. Giáo sư Trần Hồng Phong, người Nghệ An, cựu đại tá Quân đội Nhân dân, dạy môn lý luận chính trị, thường phát biểu từ góc độ học thuyết Mác Lê. Tôi với ông đã trao đổi một số điều về phương pháp luận, khoa sư phạm, nội dung logic và tư duy phê phán. Có lần sau khóa thảo luận, chúng tôi và các giảng viên kéo nhau ra quán vỉa hè cùng uống bia. Trong không khí “chén bia tan thành lời” thôi thì chúng tôi cùng nhau tranh luận. Hầu hết các anh chị đều trong lứa tuổi ba mươi. Khi các thầy trẻ gốc Quảng mà “dzô” là tôi theo không kịp. Ở Việt Nam, vào tuổi 55 như tôi là “già” lắm rồi! Nhưng chúng tôi, già trẻ, cùng chia sẻ những quan tâm về chất lượng giảng dạy, về trình độ sinh viên, con số đội ngũ giáo sư, về giáo trình, về các vấn đề trong thi cử. Một vài sinh viên cho tôi biết rằng ở các trường đại học khác, vấn đề “phong bì mua điểm” là chuyện có thật. Có thầy cô còn “ra giá” cho sinh viên nữa kia! Riêng ở Đại học Duy Tân thì chuyện này bị cấm tuyệt đối. Chúng tôi cùng đồng ý rằng đây là vấn đề tiêu cực giáo dục tồi tệ, đánh mất tư cách và giá trị giáo sư và sinh viên. Không gian giáo dục đại học phải là tuyến luỹ cuối cùng cho sự bảo vệ và thăng tiến nhân phẩm con người.

* * *

Trong lớp dạy chia tay, hai ba sinh viên đứng giữa lớp hát nhạc tiễn đưa thầy. Tôi cảm động nghe bài “Phấn trắng phủ áo thầy.” Tôi cũng hát đáp lễ bài “Trở về mái nhà xưa.” Về đây khi mái tóc còn xanh. Về đây với màu gió ngày lang thang . . . Về đây nhé cắm xong chiêc thuyền hồn. Đêm cuối cùng ở Đà Nẵng, tôi nằm suy tưởng về công việc giảng dạy ở đây, tự kiểm điểm cho chính mình, nhẩm nhìn lại xem thử nghiệm dạy học này như thế nào. Tôi cảm thấy mình đã chọn đúng công việc, đúng lúc, đúng nơi. Tôi đã đồng ý trở lại Duy Tân vào cuối năm để dạy thêm môn triết học Tây phương cho phân khoa Xã hội và Nhân văn đang được hình thành. Ông hiệu trưởng thành khẩn mời tôi về hợp tác. Bao nhiêu việc tôi có thể làm, từ phác thảo quy chế đại học hiện đại đến các giáo trình cập nhật. Nhiều môn học tôi có thể giúp một tay.

Trong không gian thể thức đang trương mở khiêm tốn song hành với nội dung ý thức lớn dần cùng thời đại của con người miền Trung, tôi muốn chính mình dấn thân trong một niềm tin cho một hành trình giáo dục mới. Từ chuỗi dài gian khổ của dải đất nhiều năng lực ý chí con người này, tôi xin cùng với những thầy cô trẻ tuổi khác, cố gắng nhẹ nhàng vun xới những luống hoa nhân văn đang lại được trổ mầm.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hữu Liêm


32 bình luận »

  • Phan Đức viết:

    Đọc bài của NHL thì thấy đương sự được trọng đãi quá mức cần thiết, ngay vấn đề sức khoẻ cũng được người ta chăm sóc cứ như thượng khách, có cả chính khoa trưởng Y khoa Huế đích thân săn sóc, đưa đón (từ Huế vào ĐN cả trăm cây số chứ đâu gần gũi gì!) như thế thì ai mà không hồ hởi phấn khởi cơ chứ? Cả bài quanh đi quẩn lại là ăn uống, đãi đằng… chỗ này chỗ kia v.v. và v.v. và thấy rõ cả khuôn mặt của ông đầy vẻ hãnh diện và tự mãn!

    Chúc mừng NHL!

  • Lâm Trường Phong viết:

    Tác giả bài viết không biết có rõ là giảng viên Phạm Minh Hoàng của trường đại học BK TPHCM đang bị câu lưu tại 235 Nguyễn Văn Cừ SG lúc ông đang giảng dạy tại Đà Nẵng ? Ông PMH cũng đã làm việc giảng dạy và ươm mầm cho một thế hế tuổi trẻ ở VN giống như ông NHL; nhưng bị đối xử phân biệt Không rõ ông NHL nghĩ như thế nào về sự kiện này ?

  • Liêu Thái viết:

    Nhìn các anh chị bán hàng tươi cười oằn người quay máy ép nước mía bằng tay, pha chế cho cả hàng sinh viên đứng chờ, lẫn lộn trong tiếng kêu hàng, còi xe, máy nổ, ly chén cụng nhau, âm nhạc đủ nhịp. Đúng là một cảnh sống sinh động và không ngừng nghỉ…

    Hơi cường điệu ở đoạn này, có nhạc, nghĩa là có điện, người ta dùng máy quay, chỉ quay tay lúc cúp điện thôi, nói cường điệu quá hóa… xạo!

    Một khung trời đại học đầy năng lực học hỏi, trao đổi. Sức sống của thế hệ mới tràn lên. Trong khung lệ của những quy chế cũ xưa, một giòng tinh hoa từ nội dung tri thức thời đại đang chuyển mình…
    [trích Nguyễn Hữu Liêm]

    Ẹc, ông Liêm nói điều này cho ai nghe thì họa chăng họ thấy cảm động hoặc gì đó chứ tôi thì sống ở Đà nẵng cũng lâu, vả lại nhà tôi cũng gần Đà Nẵng, gì chứ đại học Duy Tân chẳng mấy xa lạ, phần lớn con em thi hết chỗ ko thấy đậu, hết đường rồi mới vào Duy Tân ông ạ, học phí cao, học ra xong thất nghiệp cả đống… Đó là chưa nói chuyện nhiều đứa ở nhà ngoan ngoãn, ra học một thời gian đua đòi, thành con nghiện… Như vậy là “sức sống thế hệ mới trào lên”??? Gớm, ông toàn viết những bài mang hơi giọng của kẻ bợ đỡ nhà nước cộng sản… Tôi chưa bao giờ gặp một bài nào ông viết mà thấy không có hơi giọng này ông Liêm ạ!

    Ông đừng quên cái đại học đó cũng là nơi kinh doanh của các quan cộng sản, tham nhũng, móc ngoặc, hối lộ đã đời rồi về bãi đáp đại học Duy Tân… Một thứ bình phong mượn những trí thức làm con vật thí và hái ra trứng vàng thôi, chắc có ý thức giáo dục gì mấy đâu, ông nông nổi quá ông Liêm ạ! Nên nhìn thật kĩ rồi hãy nói, đừng vì ba bữa tiệc ba chai rượu, cái chỗ nằm sạch sẽ mà mụ mị, mà phát biểu lung tung, vô hình trung tiếp tay tội ác, tiếp tay cái xấu ông Liêm ạ!

    Nịnh mà dựa trên chuyện có thật thì còn đỡ, nịnh mà dựa trên thứ chữ nghĩa bốc thơm, nâng bi vô tội vạ thì đâm ra hèn lắm ru?!
     
    Liêu Thái.

  • nguyễn duy ân viết:

    Trên bục giảng thì “thầy” Liêm hay “thầy” Hoàng đều giảng dạy chuyên môn cho sinh viên. Tuy nhiên cách bộc lộ tư tưởng của hai thầy hoàn toàn khác nhau.

    Nếu như thầy Liêm có phát biểu điều gì ngoài bài giảng chuyên môn trước mặt học trò thì chỉ có lợi cho đảng và nhà nước; thầy Hoàng thì trái lại, cho nên (thầy Hoàng) bị câu lưu chờ “khởi tố” là chuyện bình thường.

    Nhà nước mời chuyên gia trí thức về để phục vụ cho đảng, đảng là đất nước, đảng là dân tộc vì vậy đảng không cần những Việt kiều trở về để nói hay làm những gì bất lợi cho “nhân dân và đất nước”!

  • Paola Truong viết:

    Bài viết này của Nguyễn Hữu Liêm tuy khác về mức độ nhưng vẫn cùng chuyên chở một loại cảm giác như bài ông ta viết về chuyện dự Đại hội Việt kiều có xe công an hộ tống “hụ còi” trước đây. Một bài thế này gửi đăng báo của Ban Việt kiều Trung ương thì thích hợp hơn đăng báo Da Màu.
     
    Bản thân tôi đã từng về Việt Nam giảng dạy suốt 3 năm. Những tháng đầu tiên lúc mới về tôi cũng được tiếp đãi như ông Liêm. Nhưng sau đó tôi dần dần thố lộ với các bạn đồng nghiệp từng chút rồi từng chút cái bầu tâm sự đầy bức xúc của tôi về những tệ đoan trong chính trị, xã hội và giáo dục ở VN, thì người ta cũng dần dần cảm thấy ngần ngại với tôi. Cuối cùng khi họ thấy tôi chê trách nhiều quá thì họ né tôi luôn. Khi tôi hết hợp đồng thì họ không còn liên lạc quan hệ gì với tôi nữa.
     
    Xin nói thật, cái thái độ của ông Liêm là loại thái độ rất phổ biến của đám Việt kiều “trí thức” về nước cưỡi ngựa xem hoa. Nếu ông Liêm chịu khó về làm việc liên tục 3 năm ở VN thì cái nhìn của ông sẽ khác. Ông sẽ thấy được những điều đáng thấy.
     
    Tôi có nói nhầm không? Hay là ông Liêm đã thấy rất rõ những điều đáng thấy, nhưng ông chỉ chọn kể lại những điều hợp lòng với Ban Việt kiều Trung ương?
     
    Paola Truong, Università degli Studi di Trento, 2/9/2010.
     

  • vương ngọc minh viết:

    Một cách tổng thể thì câu “… ăn cơm chúa múa tối ngày” vận vào bản thân ông NHLiêm, thực chẳng sai; bất chấp cái gọi nền giáo dục việt nam tồi tệ thế nào! Tôi nói, chúng ta chờ đi, ông NHLiêm, sau một hai bài như vầy, ông ta sẽ trở lại múa bài bản “chất độc da cam” một ngày không xa; và, sẽ múa cho tới khi mấy chúa [của ông] cầm, chia chác vài chục triệu “tê” từ các tổ chức nhân đạo [của Mỹ] chi/ cho. Nhìn hào quang ông NBChâu bị đảng và nhà nước “ta” ăn có rồi ngó ông NHLiêm tôi cứ thở ra.

  • vương ngọc minh viết:

    – bổ túc thêm cho ý kiến trước: Trước/ sau, tôi tâm đắc với ông NHLiêm điều- yêu việt cộng ông bảo là yêu việt cộng.
    Không như các vị trí thức khác, dấu dấu diếm diếm, quanh co đến phát mệt.

  • Phan Đức viết:

    Trường hợp NHL: mật ngọt chết ruồi !

  • Trần Đăng Khoa viết:

    Bài viết tệ quá. Nhưng Da Màu cho đăng là đúng rồi, cái gì cũng nên thấy kể cả cái tệ.

  • Quế Sơn viết:

    Xin mách Ông NH Liêm hãy tìm hiểu về nhóm Lập trường ở Huế thời Ngô Đình Diệm và nhóm chủ biên Đất nước (sau này là Trình bày, Đối diện. . .)thời Nguyễn Văn Thiệu mà cụ thể là các vị Trương Bá Cần, Nguyễn Ngọc Lan, Chân Tín, nhất là thân phận của họ để viết lách, phát biểu đúng tư cách một người có học mà người đời gọi là “trí thức” hơn.

  • Khach quan viết:

     
    Xin chào,
    Các ông Phan Duc, Lieu Thai, Vuong Ngoc Minh tại sao lại có cái nhìn thiển cận như vậy, ông NHL viết rất nhiều vấn đề và vấn đề các ông để tâm chỉ là việc phụ (được ông Liêm miêu tả rất thực, vậy thôi)… nhưng các ông lại tô đậm việc phụ này lên mà không nhìn thấy những ý kiến khác của ông NHL, sorry vì tôi thấy góc nhìn này của các ông về toàn bộ những điều mà ông NHL nhắn gửi trong bài viết là rất tầm thường…
    Còn ông Lam Truong Phong, Nguyen Duy An, Paola Truong, Phan Duc, Tran Dang Khoa… không nhìn thấy cái xâu xa của cội nguồn, chỉ nhìn thấy biểu hiện xấu xa của một thành phần mà phủ nhận tất cả những ân tình liên đới trong xã hội VN … Các ông có nhìn thấy rằng dù sao dân tộc VN cũng từng bước đi lên không? sẽ đi nhanh hơn nếu được những người tài khắp nơi giúp sức…thay vì ghét bỏ một số thành phần rồi gạt bỏ tất cả (nhưng cũng không sao, tuỳ tình cảm của các ông thôi)….
    Riêng tôi, chỉ nhìn bài viết của ông NHL ở khía cạnh: “….Tôi vui mừng vì thấy mình như đã tìm ra một con đường cho chính mình khi trở lại quê nhà. Đó là sự góp tay vào tương lai giáo dục của con em cho một thế hệ dân tộc mới….” hay…”Từ chuỗi dài gian khổ của dải đất nhiều năng lực ý chí con người này, tôi xin cùng với những thầy cô trẻ tuổi khác, cố gắng nhẹ nhàng vun xới những luống hoa nhân văn đang lại được trổ mầm” là ý chính mà tác giả bài viết muốn gửi gắm, tôi nhìn thấy ở đây một hành động, một đức hy sinh đẹp…
    Trân trọng!
     

     

  • Liêu Thái viết:

    Từ chuỗi dài gian khổ của dải đất nhiều năng lực ý chí con người này, tôi xin cùng với những thầy cô trẻ tuổi khác, cố gắng nhẹ nhàng vun xới những luống hoa nhân văn đang lại được trổ mầm” là ý chính mà tác giả bài viết muốn gửi gắm, tôi nhìn thấy ở đây một hành động, một đức hy sinh đẹp…
    [trích khach quan…].
    Tôi thấy bạn muốn nêu ở đây một đức hy sinh đẹp của người mà bạn đồng cảm! Ok, tốt thôi, nghe cao cả và khách quan đúng như cái tên [khach quan] của bạn! Nhưng rất tiếc, Thượng đế nằm trong chi tiết bạn à! Nói lớn tiếng thì ai chả nói được? Nói yêu nước thì Hit-le cũng nói mình yêu nước cơ mà! Vấn đề là bạn sống và hành động như thế nào với cái gọi là yêu nước hay đức hy sinh của bạn thôi! Ngay cả việc nhỏ nhất anh không thành thật, ngay cả việc đơn giàn nhất anh không có sự sáng suốt thì e rằng việc lớn anh làm nghe mơ hồ và có vấn đề… Thế đấy bạn ạ! Bạn có thể nói người này nông nổi, thiển cận hay người kia xấu xí, người nọ cố chấp… Ok, được hết… Có thể người ta bực hoặc xem như không có bạn và im lặng. Nhưng bạn nói bạn hoặc ai đó là người cao cả thì e rằng mọi người sẽ nhìn việc bạn và ai đó làm xem đó có đúng như bạn nói không. Nhất là khi bạn và ai đó đang tự đánh bóng mình thì việc đó càng cần được xem xét hơn, vì xã hội đang quá thừa kẻ cơ hội bạn ạ! Rất tiếc! và rất tiếc khi phải đọc một giòng comment như bạn đã viết! Tôi vẫn hy vọng bạn đủ trẻ để nhìn lại! Không nói không ai bảo mình khờ đâu bạn ơi! Có khi ngược lại nữa là đằng khác! Đó là tôi chưa phân tích điều bạn nói với bài gốc nữa kia! Vì thấy chưa cần thiết! Bạn bình tâm và bảo trọng nhé!

    Còn ông Lam Truong Phong, Nguyen Duy An, Paola Truong, Phan Duc, Tran Dang Khoa… không nhìn thấy cái xâu xa của cội nguồn, chỉ nhìn thấy biểu hiện xấu xa của một thành phần mà phủ nhận tất cả những ân tình liên đới trong xã hội VN … Các ông có nhìn thấy rằng dù sao dân tộc VN cũng từng bước đi lên không? sẽ đi nhanh hơn nếu được những người tài khắp nơi giúp sức…thay vì ghét bỏ một số thành phần rồi gạt bỏ tất cả (nhưng cũng không sao, tuỳ tình cảm của các ông thôi)….
    Bạn có đọc lại thử đoạn này lần nữa chưa? Gì mà ân tình liên đới… Bạn xem lại vế thứ nhì ấy! Nó thể hiện bạn là người không có kiến thức căn bản về kinh tế và không hiểu biết chính trị! Bạn nên nghiên cứu kĩ rồi hãy phát biểu cũng chưa muộn! Nếu cần thiết, tôi hoặc một người khác sẽ chỉ bạn trong comment tới! Vậy nhé!
     
     
     
     
     

  • vương ngọc minh viết:

    Chào “khach quan”
    – trời ơ!
    đã tầm thường thì làm sao mà nhìn xa trông rộng được chứ?
    ….
    Còn góc với cạnh, là những chỗ ẩn [khúc] khuất, có trời [cũng có thể cho, chúa của ông NHLiêm] mới biết được thôi.
    Dẫu sao? xin trân trọng.

  • Khach quan viết:

    Hi Lieu Thai,

    Về sở học về kinh tế hay chính trị mà LT nói đó, mình nghĩ chẳng ăn nhập gì với ý minh muốn nói trong đoạn comment đó… dùng kiến thức như LT để chẻ sợ tóc làm tư thì bỏ… nếu nói lý thì nói mãi cả đời cũng không hết, mong LT làm gì, nói gì cũng nên đem cái tình ra xử thì mọi viêc dù có khó khăn, phức tạp cũng có thể hoá giải…… đúng là cái vòng lẩn quẩn đi hoài không siêu thoát!
    Thật mất thời giờ!
    Trân trọng,

  • Liêu Thái viết:

    Cầu chúc bạn được siêu thoát nha! Ha ha ha!
     
     

  • Khach quan viết:

    Hi Liêu Thái,
    Sao giọng điệu anh đầy vẻ khiêu khích và mỉa mai vậy? Chỉ cần thành thật, vậy thôi… hãy xem lại mình đã làm được điều gì có ích cho xã hội chưa??? Cái cần nhất đối với cuộc đời của một người là càng già mong đức độ càng cao… không phải oán thù càng dày…
    Nếu anh chúc tôi được siêu thoát thì tôi cảm ơn nếu như anh không viết tiếp 3 chữ Ha!Ha!Ha!…
    Tôi nghĩ mình dừng ở đây là được rồi….
    Chúc LT vui, khỏe!
    Trân trọng,

  • Dang Tran Minh viết:

    Không biết “Khach quan” là ai mà không khách quan chút nào cả. Viết thế này là thậm vô lý:

    “Còn ông Lam Truong Phong, Nguyen Duy An, Paola Truong, Phan Duc, Tran Dang Khoa… không nhìn thấy cái xâu xa của cội nguồn, chỉ nhìn thấy biểu hiện xấu xa của một thành phần mà phủ nhận tất cả những ân tình liên đới trong xã hội VN … Các ông có nhìn thấy rằng dù sao dân tộc VN cũng từng bước đi lên không? sẽ đi nhanh hơn nếu được những người tài khắp nơi giúp sức…thay vì ghét bỏ một số thành phần rồi gạt bỏ tất cả (nhưng cũng không sao, tuỳ tình cảm của các ông thôi)….”

    Trong số những người góp ý ở đây, có bà Paola Truong đã về VN giảng dạy suốt 3 năm rồi sau đó vì bà đã có những ý tưởng phê phán chân thật nên khi bà hết hợp đồng 3 năm thì bà đã bị họ gạt ra, không mời về nữa.

    Xin hỏi ông “Khach quan”:

    – Có phải bà Paola Truong đã “phủ nhận tất cả những ân tình liên đới trong xã hội VN”?

    – Bà Paola Truong đã hy sinh 3 năm rời trường đại học ở Ý để về VN giảng dạy, thì ông “Khach quan” cho là bà không “giúp sức” hay sao?

    – Bà Paola Truong đã bị gạt ra, thì tại sao ông “Khach quan” lại nói ngược là bà ta đã “vì ghét bỏ một số thành phần rồi gạt bỏ tất cả”?

    Ông “Khach quan” còn hỏi: “hãy xem lại mình đã làm được điều gì có ích cho xã hội chưa???”

    Vậy chứ chính ông “Khach quan” đã làm được điều gì có ích cho xã hội chưa???

    Theo ý ông “Khach quan”, trường hợp bà Paola Truong hy sinh về VN giảng dạy 3 năm thì có phải là bà “đã làm được điều gì có ích cho xã hội” hay chưa?
    Hay là chả cần làm gì cả, chỉ cần lên web bênh vực cho nhà nước một cách mù quáng thì mới đáng được xem là “đã làm được điều gì có ích cho xã hội”???

  • Trinh - Trung Lap viết:

    Tôi rất thích bài viết này của Giáo sư Nguyễn Hữu Liêm. Tôi cảm nhận một tình yêu quê hương đất nước rất tự nhiên của Giáo sư Liêm. Ngôi trường sát bên nhà tôi mà tôi “chẳng hề” hay biết sự có mặt của một Giáo sư nổi tiếng như vậy. May là Giáo sư còn một hợp đồng chưa thực hiện vào cuối năm, hy vọng tôi sẽ được gặp Giáo sư Liêm trong dịp đó. Tôi cũng đánh giá cao Giáo sư Lê Công Cơ – Hiệu trưởng Trường Duy tân và rất mừng Giáo sư Cơ đã giới thiệu Giáo sư Liêm cho các sinh viên và học viên Đại học Duy tân, trong đó có cháu tôi đang theo học chương trình cử nhân.
    Cám ơn Giáo sư Liêm đã viết về Đại học Duy tân !
    Mong Giáo sư có nhiều dịp “….trở về mái nhà xưa nhiều hơn nữa…”
    Trân trọng !
    Trinh Trung Lập
     

  • Liêu Thái viết:

    Bạn Khach quan:
    …Chỉ cần thành thật, vậy thôi… hãy xem lại mình đã làm được điều gì có ích cho xã hội chưa???
    Có lẽ bạn nói đúng, nên dừng ở đây là vừa! Thành thật ư? Bạn đang khuyên tôi hay là đang nói về bài viết gốc vậy, hay đang nói về bạn? Ok, cám ơn bạn! Mình đã làm được điều gì có ích cho xã hội chưa à? Tôi biết tôi đã làm gì chứ, và bạn chưa phải là người đủ cho tôi tin tưởng để tôi kể bạn nghe, nên chuyện xem hay không xem lại là vấn đề dân chủ, cá nhân… Và xin lỗi nha, bạn không có tư cách nào để khuyên tôi điều này dù bạn nhân danh bất kì điều gì! Đương nhiên là tôi tin chắc và thấy rằng mình không nằm trong nhóm bợ đỡ chế độ, bu lưng nhà nước cộng sản để kiếm ăn… Và mình không làm phương hại đến bất kì ai. Vậy đó bạn à!
    Chúc bạn khỏe, an lạc!

  • nguyễn duy ân viết:

    @Khach quan:

    “không nhìn thấy cái xâu xa của cội nguồn” (?)
    “biểu hiện xấu xa của một thành phần” nhưng “một thành phần” nầy lại bao trùm toàn thể xã hôi (VN) “tất cả những ân tình liên đới trong xã hội VN” được quy định trong chiếc rọ của “một thành phần” nầy, ai lệch ra ngoài (chiếc rọ )“định hướng” thì từ chết tới bị thương!
     
    “dân tộc VN cũng từng bước đi lên”:
    -Lâu đài biệt thự: hầu hết là của (tân, cựu) cán bộ đảng viên từ trung ương xuống địa phương và bà con, thân hữu.
    -Đường sá cầu cống: tiền vay ngoại quốc, trích phần trăm để chia nhau bỏ túi. Chưa xây đã sập, chưa khánh thành đã nứt, lún…Gánh nợ nần ai trả?
    -Ô nhiễm đất đai, khí quyển, sông ngòi…
    -Cắt đất, dâng biển, bán rừng…
    -Xuất cảng lao nô, phụ nữ…
    -Tội phạm xã hội, học đường… công an giết người, cán bộ cướp đất…
    -Lên tiếng phản đối ngoại xâm: đi tù!

    “từng bước đi lên” nầy chắc chắn “sẽ đi nhanh hơn nếu được những người tài khắp nơi giúp sức”!

    Cuba, Bắc Hàn vì chưa được các nước tư bản và “những người tài khắp nơi giúp sức” cho nên chưa có “từng bước đi lên”:
    -Chưa dâng đất dâng biển cho ngoại bang.
    -Tham nhũng, tội phạm xã hội… còn hạn chế.
    -Chưa có điều kiện xuất cảng lao nô, phụ nữ nô lệ tình dục…
    -Môi trường ít bị ô nhiễm.
     
    Một người bị khối u bướu ung thư trong não, có người bảo ưu tiên loại bỏ cục bướu đi. Có người bảo không cần, chỉ cần xức dầu cù là, uống thuốc bổ, cho nghe nhạc êm dịu… thì khối u kia sẽ từ từ xẹp xuống! Bệnh nhân tuỳ nghi áp dụng.
     
    Ủa! thì ra những ai“đã làm được điều gì có ích cho xã hội chưa???” mới được quyền có ý kiến, mà phải “phét biểu” theo đúng “lề bên phải” cơ!
     
    “khách quan” là ai thì đã quá rõ mặt, khỏi cần xưng tên!
     
    Mà thôi! Một người đứng trước đầu rắn và một người ngồi sau đuôi rắn để tranh cãi về bản chất và hành trạng của rắn thì vô cùng, nói cách khác là rất vô ích!
     

     

     
     

  • trần thiên thị viết:

    Tôi cũng là người sống ở Đà Nẵng
    Tôi thấy thích ý kiến của anh Trịnh Trung Lập.
    Cám ơn anh đã nói hộ điều tôi nghĩ.
    Trần Thiên Thị

  • Hoàng Đại Dương viết:

    Theo tôi, mỗi lần thấy tên NHL hay NKTA là tôi chạy dài, không dám coi bài viết vì lời lẽ quá cao siêu của người cõi trên/dưới.

  • Phan Đức viết:

    Đồng ý với bạn Liêu Thái.Tuy nhiên,tôi nhận thấy bạn qủa là đại lượng khi cất công đối thoại
    với một người…ảo không họ tên còn bút hiệu thì mông lung,phiếm định,kiểu như tự vỗ ngực
    xưng mình là yêu nước v.v.mà cứ tưởng đã là yêu nước rồi vậy ! Thế thì yêu nước dễ qúa như
    bạn nói rất đúng.
    Có điều tôi sợ nhất là nếu ai cũng như NHL.thì ở hải ngoại trí thức cũng bắt chước mà im tiếng
    luôn,sau khi trí thức trong nước đã và đang bị bịt mồm.Tôi không hiểu tại sao ông NHL.có viết
    một bài trong đó nói về việc ông đi ăn nhậu với ông Nguyễn Đức Sáu,chánh án tòa xử vụ luật
    sư Lê Công Định,một đồng nghiệp của ông,sau khi vụ án xử xong.Quả thật lạ ? Chẳng lẽ ông
    NHL.có thể…vô tình và “vô tư” như thế sao ? Có…động cơ nào vừa lớn vừa mạnh hơn chăng ?

  • Khach quan viết:

    Hi Đặng Trần Minh,
    – Có phải bà Paola Truong đã “phủ nhận tất cả những ân tình liên đới trong xã hội VN”?
    Ít ra trong 03 năm đó thì bà Paola Trương đã không “phủ nhận tất cả những ân tình liên đới trong xã hội VN” nhưng thời điểm này thì có lẽ… nhưng sự sống còn tiếp diễn thì bà ấy vẫn có thể thay đổi suy nghĩ…biết đâu đấy!!! It is never too late to do the right thing!
    – Bà Paola Truong đã hy sinh 3 năm rời trường đại học ở Ý để về VN giảng dạy, thì ông “Khach quan” cho là bà không “giúp sức” hay sao?
    Bà ấy đã giúp ích 03 năm tại VN, không ai quên điều đó (chí ít là những người thông minh trong xã hội). Tôi có nhớ một câu: “Thượng đế còn chờ đến khi ta chết rồi mới phán xét công tội, hà tất là người phàm ta lại nghiêm khắc hơn cả Người”.
    – Bà Paola Truong đã bị gạt ra, thì tại sao ông “Khach quan” lại nói ngược là bà ta đã “vì ghét bỏ một số thành phần rồi gạt bỏ tất cả”?
    Vậy thì còn xem lại cách bà Paola Truong tiếp cận với người nào, cách bày tỏ thái độ đó ra làm sao? Bà ấy vẫn có thể giúp sức cho VN bằng cách khác…rất nhiều cách tuỳ theo điều kiện và khả năng của từng người…. đừng nghĩ rằng mình giúp sức cho thành phần “xấu xa” nào ở VN mà là giúp cho những người cần đến ta… Tôi nghĩ vẫn nhiều người ở xã hội VN cần bà Paola Truong, mong bà có duyên gặp được thành phần này…
    – Ông “Khach quan” còn hỏi: “hãy xem lại mình đã làm được điều gì có ích cho xã hội chưa???” Vậy chứ chính ông “Khach quan” đã làm được điều gì có ích cho xã hội chưa??
    Mỗi người một đức độ, không thể so sánh … đóng góp tuỳ khả năng của từng người, không cần thiết phải làm quá sức mình…
    – Theo ý ông “Khach quan”, trường hợp bà Paola Truong hy sinh về VN giảng dạy 3 năm thì có phải là bà “đã làm được điều gì có ích cho xã hội” hay chưa? Hay là chả cần làm gì cả, chỉ cần lên web bênh vực cho nhà nước một cách mù quáng thì mới đáng được xem là “đã làm được điều gì có ích cho xã hội”???
    Tôi không bênh vực ai cả, chỉ nhìn thấy một tấm lòng và việc làm cụ thể của ông NHL qua bài viết này làm tôi cảm động, chỉ có thế thôi…. những việc khác của ông NHL, tôi không rõ nhưng tôi chỉ quan tâm một việc này thôi… việc nào hay tôi cổ võ việc nào dỡ tôi không ủng hộ… nhưng việc làm này của ông NHL, tôi đồng tình….
    Trân trọng,
     

  • Hanh dao viết:

    Triết gia NHL là ngưởi dễ thõa mãn & tự mãn. Chỉ e, không biết những “những luống hoa nhân văn đang lại được trổ mầm” được những người như ông Liêm “vun xới” sẽ trở thành hoa gì, hoa vô cảm? hoa cơ hội? 

  • Lac Thuy viết:

    Xứ sở Đà nẵng là quê hương máu thịt của gia đình tôi. Nhớ nhiều năm sau khi rời Đà nẵng đi KTM quay về thăm,đi lang thang qua các con phố nhìn các công sở cũ của chế độ “Ngụy” bây giờ thuộc những ông chủ mới,cha tôi rơi nước mắt…
    – Đại học Duy Tân chất lượng không cao,thi rớt các trường khác về đây nộp một số tiền lớn vào học.
    -Ông Liêm được hậu đãi vật chất quá nên có cái nhìn  hay ho cũng bình thường thôi.Chúc  ông vui với con đường ông chọn.

  • Hà Thủy viết:

    Tôi thì tôi không hiểu sao Da Màu lại đăng một bài với nội dung như thế này trên một website văn học. Bài viết nói rất ít điều về giáo dục và xã hội VN mà quá nhiều về sự khoe khang cá nhân. Thiết nghĩ cũng nên chọn lọc. Các ý kiến các bạn trên cũng nói lên bài viết vớ vẫn của ông N.H.Liêm.

  • Khach quan viết:

    Hello Nguyễn Duy Ân,
     
    Chuyện xấu xa xảy ra trên khắp trái đất, mỗi nơi một bệnh…
    Đừng cố chấp rồi quơ đũa cả nắm…
    So sánh khập khiễng…
    Oán thù làm mù quáng…
    Hãy làm nhiều điều hay, không nên giữ oán hận trong lòng mà trở nên bất hạnh…
    Bệnh nghi ngờ hơi bị…hoành tráng
    Đúng là trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết….
    Tôi nghĩ ngần này là nói nhiều lắm rồi, xin phép các bác cho tôi TẨU!
    Trân trọng,
     
     
     
     
     
     

  • Paola Truong viết:

    Lần thứ nhất ông “Khach quan” viết về tôi như một lối miệt thị, lần thứ nhì ông lại viết khác.
    Cảm ơn sự “khách quan” của ông.
    Ông Nguyễn Hữu Liêm mới về dạy được vài ngày mà đã viết một bài dài, du dương, có ảnh minh họa hoành tráng.
    Tôi về ở VN và dạy 3 năm liên tục, chắc chắn thấy nhiều hơn ông Liêm, biết nhiều hơn ông Liêm, nhưng rủi thay, chính vì vậy mà tôi không thể viết nổi một lời nào cho du dương được, không chụp được một bức ảnh nào cho hoành tráng được.
     
    Thế mới biết ông Liêm là người rất có tài. Tài gì thì tự ông Liêm biết.
    Chúc ông Liêm thành đạt với cái tài ấy của ông.
    Chúc ông “Khach quan” tiếp tục hồ hởi ca ngợi cái tài ấy của ông Liêm một cách “khách quan” hơn nữa.
    Tôi chỉ còn biết mượn lời của cụ Phan Bội Châu mà than: “Thiên hồ! Đế hồ!”
     
     

  • Khach quan viết:

    Thưa bà Paola Trương,
    Lần trước tôi không có ý miệt thị cá nhân nào mà tôi có nêu tên mà chỉ là không đồng ý với các comment đó với việc ông NHL về giảng dạy tại ĐN thôi…. nhưng nay đọc nhiều hơn thì tôi lại hiểu các ông/bà đã phủ nhận ông NHL hoàn toàn nên không thích bất kỳ viêc làm nào của ông ấy…
    Bà Paola Trương: Tôi chỉ còn biết mượn lời của cụ Phan Bội Châu mà than: “Thiên hồ! Đế hồ!”. Còn tôi thích câu này hơn: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”…
    Trân trọng,

  • nguyễn nguyênchi viết:

    Khach quan ơi,

    Bạn luôn đặt bạn ở vị thế “khách quan” nhưng rất ư là chủ quan! Không biết bạn có bao giờ theo dõi những bài viết, tuyên bố của NHL trước đây để thấy tính “khách quan” của vấn đề! Cỡ NHL về VN một số lần đóng góp, còi hụ, v.v… so với những người khác, ngay cả so cỡ tôi (chừng gần 20 năm) thì cậu NHL này thuộc loại “nai vàng ngơ ngác” hay cố tình như vậy!

    Sự tệ hại của VN nói chung và những loại “có văn hóa” nói riêng là sẵn sàng vuốt đuôi bọn cầm quyền hiện nay bằng cách chỉ nhìn thấy cái hay (cho dù chỉ 1%) và đui mù trước cái tệ (cho dù đến 99%)! Lương tâm và tư cách nằm ở chỗ đó!

  • Võ Tấn Phong viết:

    Ông Nguyễn Hữu Liêm về Việt Nam vì các lý do rất xôi thịt nhưng cứ hay làm sang lấy triết lý ra bào chữa cho việc ham thích làm cừu của mình. Qua phân tích của Liêu Thái, NHL không có chút óc phê phán, làm sao dạy học sinh? Nếu có một Ngô Bảo Châu lại có hàng trăm Nguyễn Hữu Liêm thì xin “thành kính phân ưu” cho nền giáo dục Việt Nam.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)