Trang chính » Mini Chuyên đề, Nguyễn Thúy Hằng, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

già nua trên đường phố thét lên lạ lùng

gia_nua_thumb_thumb truyện ngắn

 

1.

-Bà, bà nên đặt chiếc ghế này tại đây, ngay cửa sổ và nhìn ra đằng kia!

Tôi nhìn theo hướng mình chỉ. Quả thật, từ đây chúng ta có thể nhìn thấy những luống cải vừa trồng.

-Bà lại nghĩ nó là cải đấy ư? Không, từ lâu lắm rồi chúng ta đã không trồng nó. Suốt hai mươi năm nay, bà chỉ đem về toàn rau lang nhưng cứ cho rằng đấy là thứ cải xanh tốt nhất mà chúng ta được ăn từ khi bọn trẻ con lớn lên và tuột khỏi lưng tôi.

 gia_nua_thumb Đấy, mình cứ trách móc tôi lẫn lộn các thứ. Thế mà mỗi ngày tôi đều lao ra chợ, giơ hai tay lên trời và bảo tất cả các hàng rau là: “có bao nhiêu cải xanh tốt nhất đem đến đây”. Lúc nào các bà ở chợ cũng cười nhao cả lên, đùn đẩy và rốt cuộc chỉ có một con nhỏ đen nhẻm, răng sún hết phân nửa, rụt rụt rè rè dứ nắm rau lên cho tôi xem. Ôi mình ơi, con bé đến là xinh. Trông nó như một hòn than ý. Đen bóng từ đầu đến chân, đến tôi không thấy được mắt của nó nữa. Cứ như ta vừa soi vào một chiếc gương đen và chỉ thấy toàn bộ vẻ đẹp của sự phẳng lặng, mà không phải thấy sự xấu xí của chúng ta. Vâng, đúng thế, một sự phẳng lặng mà tôi luôn mong muốn mỗi khi nhìn soi gương. Ý tôi muốn nói là, tôi không muốn nhìn thấy hình hài của mình, tôi chỉ cần thấy một sự phản chiếu mờ tối đủ để nhận biết đấy là ta. Như một buổi chiều chúng ta đi lên đồi cao cách đây năm mươi năm ấy, tôi không còn thấy mình nữa mà chúng ta hòa làm một. Tôi không ngạc nhiên, nhưng rồi lúc đó tôi bỗng dưng rất tin mình, chưa bao giờ tôi tin một người mà không cần lí do gì đến thế. Bây giờ tôi lại tin con bé. Đôi tay nhỏ nhắn của nó hẳn đã hái thoăn thoắt những luống cải này đấy chứ. Tôi nghĩ rằng người ta không thể nhìn sâu được vào đáy mắt của nó nhưng tôi thì đã nhìn thấy và hiểu hết tất cả. Màu đen của con bé khiến mọi người không thấy được tủi nhục của nó. Nó là một đứa hoang dã, gan dạ nhưng yếu đuối. Có thể họ tưởng nó lì lì, nhưng có khi nó khóc giữa chợ mà chẳng ai biết. Làn da là niềm hạnh phúc và cũng là tai ương cho con bé…Nhưng sao tôi nói nhiều về nó thế nhỉ. Tôi chỉ muốn nói với mình rằng, con bé ấy làm tôi tin tưởng ghê gớm lắm, những lần đi chợ sau tôi gạt phắt mấy mụ rau cải vớ vẩn kia ra mà hét tướng lên rằng “hòn than xinh đẹp của ta, tôi muốn năm nghìn đồng tiền cải”. Thế mà mình biết không, con bé nhoẻn cười từ xa và lao đến tôi, nó không giấu diếm cảm xúc khi đến gần tôi đâu, vì chính xác là nó lao thẳng vào người tôi cơ, dụi dụi cái má đen nhẻm của nó vào áo tôi, nó không ngại bấu mấy ngón tay đầy bùn vào quần tôi, cào cào nữa chứ…Mình phải thấy là nó dễ thương đến chừng nào, nó cười to từ xa với tôi nhưng khi đến gần thì nó lại nói bằng cái giọng thì thào, run run: “bà ơi, cải xanh đây rồi”. Tôi tin chắc là khi mình nhìn thấy nó, mình sẽ nhận ra ngay, khi nó tiến đến mình với cái vẻ bẩn thỉu, hơi có mùi bùn đất và khi nó chìa cho mình bó rau cải bằng đôi bàn tay đen nhẻm thì nhất định mình phải lòng con bé ngay lập tức…

-Bà lại đang kể về đứa con út ít của chúng ta đấy à? Bà lại nhầm đứa bán rau ngoài chợ với con gái của mình. Bà lại nhắc đến nó cách đây bốn mươi lăm năm. Sao lại lẩn thẩn thế nhỉ. Bao nhiêu năm nay, tôi chỉ thấy bà mua mớ rau lang này từ một mụ già chỉ có một chiếc răng cửa to cộ ấy.

Tôi tiếp tục nhìn ra cửa sổ. Trời về chiều man mát. Hẳn một trong những buổi chiều như thế này, mình hay đèo tôi bằng chiếc xe xanh bé tí nhưng có cái đèn pha to như mắt ếch. Thế nào chúng ta cũng đi ngang một tòa nhà quân đội để nhìn dây leo phủ kín một trạm gác bên trong. Còn nữa, cứ theo hướng gió mà chúng ta lại lần ra hồ. Gió đến là mát lạnh và tôi lại phải hôn mình lần nữa.

Mà, chúng ta chẳng nói gì với nhau nhiều kể từ khi tôi nhìn thấy sự phẳng lặng nằm trải dài và tôi bỗng tin mình. Tin điều gì tôi cũng chẳng rõ. Nhưng sự việc là thế, đến tận bây giờ vẫn thế. Chẳng hỏi han nhiều về nhau, cứ thế mà đi một đường thẳng.

-Mình hay nhỉ, cứ ngồi nói chuyện một mình. Hình như tôi chưa bao giờ thấy mình nói chuyện trực tiếp với tôi mà chỉ nói với các đồ vật hoặc với nhiều người khác. Để tôi thống kê nhé, từ khi dọn về chung sống với nhau, mười năm đầu tiên mình chỉ nói chuyện với chiếc nhẫn đen đeo trên ngón trỏ. Mình nói về nó nhưng lại liên quan đến chúng ta. Và tôi cũng hiểu mình qua những lần trò chuyện ấy. Giữa chúng ta có những câu chuyện thú vị, tôi thì nói với mình, mình thì nhìn nhẫn đen và trả lời. Thế mà cũng có khối chuyện xảy ra cho đến khi mình nói về châu lục đen. Mình lải nhải rõ lâu về châu lục này và tôi phải công nhận rằng, nó là đề tài khó nuốt nhất cho tôi từ trước đến nay. Hầu như lần đầu tiên, qua mình mà tôi được biết về nó. Càng ngày trí tưởng mình càng phong phú, mình thêm thắt cho châu lục này bao nhiêu là nhân vật và sự kiện khác nhau. Đôi lúc tôi vừa nghe mình mà phải ghi chú lại trong cuốn sổ hàng ngày, bây giờ mở ra, đọc lại vẫn thấy thú vị đây này. Nhưng mình biết không, trong hai chục năm sau sự kiện chiếc nhẫn đen, tôi rơi vào trạng thái mơ mộng bất bình thường. Không lần nào đặt lưng xuống giường là tôi không mơ về châu lục đen. Tôi mơ đi trên nó với đôi chân trần, lần đầu tiên tôi hoảng hốt vì tiếp nhận hơi nóng bỏng rát đôi chân, nhưng mình nhìn tôi cười và hướng dẫn tôi đi sâu vào nó một cách chậm rãi. Quả thật, trong những đêm mơ sau đó, tôi nhận thấy, càng đi vào châu lục đen, chân tôi càng mát lạnh hơn bao giờ hết. Một cảm giác dễ chịu như ta đi trên hàng trăm quả dưa hấu bị băm nát. Thú thật là suốt hai mươi năm đó, tôi cứ mong chiều tối đến để mình tiếp tục nói về nó. Tôi không còn thời gian để nghĩ về thứ khác, quên luôn cả suy xét về tôi để theo đuổi thế giới đó. Vào ban ngày, tôi lại thấy một sự cô đơn khủng khiếp, choán hết cơ thể tôi. Tôi luôn phân tích và lí giải, rồi tôi hiểu nó. Trong cuộc hôn nhân bảy mươi năm nay, đã có hai mươi năm tôi phải cô đơn vì đêm đêm nằm mơ châu lục đen. Mình ngủ kế bên tôi, mình dắt tôi từng bước vào nó và mình bỏ tôi lạc lõng trong cuộc sống thường nhật. Mình còn nhớ, tôi luôn trong tình trạng béo phì vào buổi sáng và ban đêm người nhẹ hẫng vì sụt cân, vì mơ quá nhiều. Cứ trồi sụt như thế khiến tôi mua hẳn hai tủ quần áo khác nhau. Một tủ để quần áo dành cho người nặng bảy chục cân. Một tủ dành cho người nặng bốn mươi ba cân. Và thế là, ban ngày tôi lao ra đường với thân xác mệt mỏi, thờ ơ với nhân loại. Cái ghế đệm đặt trong quán café quen thuộc của chúng ta lõm một hố sâu. Còn ban đêm thì tôi quay về nhà, người bay bổng và dường như tôi không phải thay dép đi trong nhà trong từng ấy năm vì nó không chịu mòn vẹt. Có thể đấy là sự hoảng loạn êm đềm mà cho những năm sau tôi không được đặt chân đến nữa. Nhưng tôi cứ nhớ nó và tôi biết trong óc tôi đã thiếu vắng thiên nhiên rất nhiều. Mà thôi, mình để tôi cô đơn xiết bao và sau đó mình lại tìm cách lấp đầy tôi lại. Người tôi trở lại bình thường, nặng boán möôi ba cân đều đặn. Tôi được no đủ và yên ổn mặc dù có hàng tá buổi chiều tôi ra hồ ngồi nhớ về châu lục đen. Tôi mong mình nhắc về nó dù chỉ thoáng qua nhưng mình không hề. Tôi không biết mình còn nhớ về nó không nữa, hay mình đã lẫn lộn lung tung rồi?

Tôi vẫn biết mình còn hoang tưởng lạ thường về nó. Hai mươi năm không đủ để mình biết hết về nó. Nhưng chả hiểu sao tôi không nhớ về nó nữa. tôi chỉ biết láng máng rằng tôi đã kể một câu chuyện cho mình trong suốt hai mươi năm từ sau chiếc nhẫn đen. Trong thời gian ấy tôi thấy mình cứ khóc khi nằm ngủ, ướt hết cánh tay tôi. Tôi biết mình bị chấn động chỉ bởi sợ một mình. Một con đường thú vị nhưng luôn bất an. Ôi mình cứ như đứa trẻ ấy và luôn canh chừng đầu óc lơ đãng của tôi.

 

2.

Sáng nay khi tôi vừa bật một đĩa nhạc cũ mà chúng ta hay nghe thời sinh viên, thì cùng lúc ấy, một cơn mưa nhẹ lào xào đổ xuống. Nhìn sang mình đang nằm ngủ, tôi bỗng thấy hình như thời gian cùng một điều gì đấy luôn quẩn quanh trong cuộc sống chúng ta, đã từ từ tước đi nhiều thịt thà của mình. Mình quá ốm mặc dù càng về già, tôi càng ít kể chuyện đi, cũng không còn vật dụng gì hấp dẫn để tôi nói chuyện với chúng. Tôi cảm thấy trong chính giai đoạn tôi kể về châu lục đen, cùng với sự biến chuyển dữ dội về tâm lý của mình thì chính tôi cũng bị xa rời mình đến mức đáng sợ. Hầu như ở mỗi buổi sáng thức dậy tôi đều thấy gương mặt quen thuộc của mình nằm đó, nhưng khi tôi nghe bất chợt đâu đấy về mình thì tôi lại rơi vào trạng thái hoang mang và tôi hốt hoảng vì thấy mình lạ lẫm. Tại sao tôi không biết hết về mình? Ai đã bước những bước chân nhẹ nhàng, trong túi sẵn một câu chuyện gì đấy và đến tìm mình vào ban đêm? Tại sao những câu chuyện rù rì ấy cứ vang không ngớt bên tai tôi? Nhưng âm thanh thật đáng sợ. Nó cho tôi thấy mọi việc đều có thể xảy ra giữa chúng ta. Một hoặc nhiều bí mật mơ hồ nào đấy…

Tôi tự hỏi, có điều gì xảy ra trong một ngày cuối năm cách đây sáu mươi bảy năm ấy?

Mặt hồ ngường ngược gió. Tôi luôn trễ hẹn vì lạc lối, nhất là những lúc đường phố quá đông người, hoặc tôi đang mải mê nghĩ về điều gì đấy. Hay vì mùa đông làm đảo lộn tất cả đang xếp ngăn nắp trong tâm trí? Khi nhìn thấy mình ngồi già dặn bên hồ, tôi nghĩ đây là người có thể lắng nghe câu chuyện của tôi tốt nhất. Lẽ ra mình không nên đắm chìm quá lâu về châu lục đen trong suốt hai mươi năm. Nó gây nên sự hoảng loạn cho chúng ta đến tận bây giờ. Nó phá tan sự điềm tĩnh và lạnh lùng với sự vật. Nó làm chúng ta trôi bồng bềnh trong hoang mang và ngực chúng ta bỗng hóp lại khi nghe trong không khí một tiếng động rền rĩ nào đấy, đã cào nát tất cả và từng chiều, nhiều chiếc đầu đã rơi trên cỏ một cách thảm hại.

Tôi vẫn không biết ai đã đến thăm mình ban đêm. Tôi vẫn không thấy họ bằng xương bằng thịt. Tôi chỉ thấy họ róc hết thịt và nhai bớt tóc của mình đi. Tôi chỉ thấy những ngón tay bị móp và quả đầu gần sắp rụng khỏi thân.

 

3.

Tôi vẫn luôn ngồi đây. Mình ạ. Xung quanh là cơn chấn động mơ hồ.

Tôi đang ngồi trong chiếc ghế năm hai mươi tám tuổi và hình dung cho một khoảng thời gian dài sau đó. Tôi đã muốn tóc bạc sớm, cơ thể đi vào ổn định và mọi thứ đều sẵn sàng cho một cuộc sống bất động. Có thể tôi chỉ muốn yên ổn mà thôi.

Hình như tôi đang bắt đầu muốn kể lể về con người tôi thì phải. Nó có những ngăn rất trật tự mà cũng có những ngăn chứa đầy vật dụng linh tinh. Mình thông cảm cho tôi, đôi khi tôi ăn nói rối loạn và chính tôi cũng không lường trước tôi sẽ nói gì. Nhưng cái tôi đang muốn kể ở đây, là việc tôi mong muốn già nua sớm vào năm hai mươi tám tuổi: tôi hay bước đến chiếc ghế quen thuộc, đĩnh đạc ngồi vào đấy. Thời gian để tưởng tượng bắt đầu. Tôi chỉ ngồi mà nghĩ về mọi thứ thôi, ngoài ra tôi chẳng thích làm thêm việc gì nữa. Tôi thích một mái đầu bạc phơ, mỗi chân tóc đều phải trắng muốt như lột sạch tất cả bụi bặm của quá khứ, của thời trẻ đầy biến động lẫn trầm tư buồn bã. Không một dấu vết nào của xa xưa lại có thể bám vào tóc tôi. Một mái đầu bạc phơ gắn vào thân thể nhỏ nhắn và gầy đét. Khi họ trông thấy tôi ngồi đâu đó một mình, họ luôn tiến đến và muốn ôm tôi như một người thân duy nhất. Nhưng tôi không thích họ làm thế, hãy cứ để tôi lui vào nhỏ bé. Sự tàn lụi hoặc bỗng nhiên bừng lên rực rỡ thì cũng giống nhau cả thôi, tôi đều thấy nó sẽ qua mau, qua một cách nhẹ nhàng và đôi khi nghĩ lại tôi thấy nó không có thật, không giống với sự thật lắm.

Viết ra như một loạt chú thích nhỏ, để mình có dịp hiểu thêm những câu chuyện tôi đã kể với mình trước đó. Có những phần và chương đoạn tôi cố gắng thêm vào nhưng không thể, vì nó chẳng liên quan gì đến nhau. Tôi không biết mình sẽ nghĩ gì, liên tưởng các sự việc ra sao. Nhưng thôi, mình cứ tiếp tục công việc ấy vì dù sao mình đã hoang mang lẫn lộn trong suốt hai mươi năm châu lục đen rồi.

Tôi sẽ bắt đầu từ vùng ngực mình. Đó là một khoảng tôi chưa bao giờ được biết đến. đã biết bao đêm, bao ngày và từng khoảnh khắc một, tôi muốn lao vào và xé tung nó, để tôi nhận diện rõ nó là ai, nó từ đâu đến, hình dáng nó như thế nào, nó có điều gì vui, có gì đáng buồn trong suốt thời thơ ấu, ai đã chạm vào nó, ai đã yêu đã vuốt ve, nâng niu hoặc làm đau nó? Ngực của mình, là toàn bộ câu chuyện của tôi. Mỗi khi mình ôm ngực quay đi ngủ thì tôi vẫn thao thức với bao nhiêu câu hỏi lởn vởn trong đầu. Nó là ai vậy mình? Nó có được vui với thế giới của nó không? Nó có được yên ổn với sự bảo vệ của mình? Có lúc tôi thấy mình cũng không thể nào ôm nó trốn vào góc riêng vì luôn có kẻ quấy rầy và đòi nhìn tận mặt nó. Tôi thì không. Tôi muốn nó được ngủ yên và ít ra nó đã quen giọng nói của tôi, nó sẽ cảm giác yên tâm khi trò chuyện với tôi.

Mình ạ, cái gì đang nằm ở đấy? Sự việc gì đã xảy ra khiến tôi hình dung đã có thời gian nó đau đớn. Trong trẻo và lành lặn, hình như thế giới này đã không còn nữa rồi. Một quả ngực và những sợi mủ nhức buốt riêng tư. Những thú vui riêng. Những len lén ngắm nhìn. Những hồi tưởng về quả ngực gai góc.

Chúng ta luôn có vấn đề, với quả ngực của chính chúng ta.

Tôi thấy một con chim đen trùi trũi lao vụt lên với tốc độ nhanh khủng khiếp. Tôi không kịp thấy nó bay đi đâu, tôi không thấy gì hết, tôi chưa kịp nhìn rõ nó là con vật gì. Hay đó chính là quả ngực một bên của mình, đang bay đi và chạy trốn vào vùng nào tôi không rõ?

Con gái của chúng ta, cũng ôm quả ngực chưa lớn của nó và nhìn theo quả ngực đen của mình biến mất trên thinh không.

Con gái của chúng ta-nỗi ám ảnh của búi đầu to đi chầm chậm trên mặt đất và bị lạc giữa phố phường thét lên lạ lùng.

AØ mà tôi không muốn nhắc đến con gái của chúng ta nữa. Hãy dành nó trong Đen. Mình ạ, đừng bắt tôi nói về đứa trẻ này, ngay ở đây, tôi khẳng định ở mặt trống và thời khắc này. Hãy tha thứ và quên đi đứa trẻ này nhé. Tôi đang uống rượu, và tôi nuốt đứa trẻ này trôi theo cổ họng của tôi. Hãy tiếp tục nói về mình, về chúng ta ở một ngày cuối tháng Tám này. Trời nhá nhem tối hay vì đèn vàng quá khiến tôi không bình tĩnh được.

Mình ạ, quả ngực của chúng ta đã biến mất rồi. Nó không thuộc về chúng ta nữa.

 

4. sự biến mất

Cuộc sống cứ tiếp diễn: một đĩa rau trộn, một nước thơm ép và hai ống hút, một đĩa thức ăn gồm nhiều loại rau và sự hỗn loạn ngoài kia. Sự việc là thế nhưng có điều gì dính líu đến sự mất tích của chúng ta?

Ở quán café nhỏ này, những chiếc ghế sắt được bọc mây và đệm ngồi được làm bằng loại vải thô trắng- với một vài cử động rời rạc của khách khứa-khiến tôi muốn viết điều gì đó. Chính xác là cảm hứng được gợi lên từ chiếc ghế này, mặc dù mọi việc được diễn ra rất bình thường, thậm chí tôi nghĩ xứ sở này đã không còn đặc biệt với tôi nữa.

Khi xưa, tôi tiếp nhận mùa đông, bánh mì cứng và cà phê với sự cô độc đúng nghĩa: đường phố vắng hoe, cửa kiếng tanh tanh vì ướp đầy chất tẩy, nhân viên bán cà phê ngủ gục phía sau quầy, những người khó tính và keo bẩn đang lần giở cuốn thực đơn sột soạt, bà cụ già kéo lê ba-toong vào tiệm mua một cốc la-tê nóng, tóc bà bạc trắng, xoăn và hôi kinh khủng (phải chăng những người già, cho dù tắm rửa sạch sẽ đến mấy vẫn toả ra mùi da thịt sắp chết của họ? cái mùi hôi hám không gì cứu vãn vì tuổi già-một liên tưởng không vui cho lắm, vì rằng, rồi đây, ngươi-ta cũng sẽ cuốn xoay trong vòng tròn đó. Tôi cũng hốt hoảng tháo từng sợi tóc khỏi da đầu và nhìn chúng giãy dụa trong bàn tay…)

Nhưng. Ở xứ sở của đói khát thì sự cô độc đang trong tâm trạng rối bời: mình định vị ở đâu, khó chịu vì tiếng nói thân quen và cố hình dung mình đang ngồi trên một bánh kem tươi khổng lồ, trơn tuột và không người. Một mình ta với vĩ đại ngông cuồng-một tinh thần muốn mọi việc tiếp diễn, từ bàn tay này qua bàn chân nọ, từ suy nghĩ bên phải qua suy nghĩ bên trái, từ tiếng hắt xì hơi đến tiếng còi bấm ngu ngốc ngoài kia..vv…rối loạn mũi cao mũi thấp..vv..

Rồi, vào bây giờ, tôi kêu thanh toán ly cà phê, đứng dậy đội mũ len lên đầu, khoác túi và bước ra khỏi quán này. Vài năm sau, không một ai tìm thấy tôi nữa. Mất dạng. Một điều gì khó phân tích ở đây. Chẳng có gì nghiêm trọng đến trong lúc này cả. Tôi cũng không có ý định từ bỏ mình. Tôi biết tôi luôn nhớ như in tất cả.

Tôi đã đi miên man và xoá được nhiều chi tiết. Tôi thực sự không biết trong những năm ấy tôi đã sống ở vùng nào và điều gì đã giúp tôi sống sót cho đến hôm nay. Cũng có thể tôi đã đi hết một vòng quả đất, người tả tơi vì bụi đường, vì nắng và bánh xe quay cuồng. Cũng có thể trong quãng đường đó tôi đã lập gia đình với một vài người và có một chùm con với họ. Có thể người tôi không còn mùi vị độc thân hoặc những mùi vị gợi lên sự gọn nhẹ, gia đình đơn giản mà người tôi chỉ toàn mùi trẻ con nheo nhóc, mùi sữa, cháo bột, các loại ngũ cốc hoặc phấn rôm. Cũng có thể tôi chẳng đi đâu xa xôi, tôi chẳng gặp ai, tôi chỉ nấp trong một bụi cây và quan sát mọi thứ: tôi là một con thú không móng vuốt, không lông vẩy, cụt đuôi và trùi trũi, tôi lẩn trong bùn cát đêm và ngày tôi trồi lên nấp trong bụi cây, tôi hít hà cuộc sống đang vẳng lại từ xa, tôi dùng ngôn ngữ riêng, một tiếng kêu kì quặc để đối phó với những ai vô tình nhìn thấy tôi, tôi chuồi đi trong lớp đất mỡ màng và họ-kẻ sần sùi có nhiều ngón tay không túm được bất cứ thứ gì trên người tôi: tôi kịp thời biến đi khi miệng họ há hốc và cứng đờ khi thấy một cục thịt di chuyển đó đây: ôi cuộc sống của chúng ta-sự bất động trải dài từ lúc sinh ra và lớn lên, chứng xơ cứng phát tán và đặc lại như món thịt đông khi thấy khác thường dị biệt thình lình trồi lên từ mặt đất này.

 

những cục thịt đông trên đường phố; cho sự phì nộn vào ban ngày

…trời càng về sáng càng có nhiều loại chim thi nhau hót. Nhưng khoảng ba bốn tháng nay lại có một giọng lạ xuất hiện, nó kêu một cách yếu ớt nhưng dai dẳng, kêu liên tục từ năm giờ sáng cho đến mười giờ trưa. Và chính nó, với tiếng kêu dường như không có gì làm nó hụt hơi, lại chứng kiến sự phì nộn của tôi. Người tôi vẫn nặng bốn mươi ba cân vào lúc một giờ sáng. Nhưng bắt đầu từ hai giờ số cân lại tăng lên từ từ. Vào tầm bốn giờ thì sự xoay trở của tôi đã trở nên nặng nhọc, tôi càng lún sâu vào lớp chăn đệm và thở khó nhọc. Điều này đã quen thuộc kể từ khi tôi mơ về châu lục đen. Chín giờ sáng tôi bước ra đường với thân thể nặng bẩy mươi cân. Thật khó diễn tả tôi đã mệt mỏi đến dường nào! Người ngân ngấn mỡ và tôi phải lê hông qua cánh cửa nhỏ hẹp, lách qua một chậu hoa nhỏ nhắn đặt giữa lối đi để ngồi vào chỗ quen thuộc. Tôi đang nhấm cà phê và tự hỏi: hẳn vị cà phê trong chương “chuyện từ quán mở mùa hè” của cô gái có năm mươi lăm cái răng cũng có mùi thú vị như ở đây và tôi ước ao giá mà có dịp chiếm được một vị trí trong mười sáu bộ bàn ghế của cô ta, để xem các loại hoa quả đã mọc như thế nào trên thân củ cà rốt ấy? Và liệu Mụ vú khô-quả ngực lép kẹp của cô có cùng tâm trạng nặng nhọc như quả ngực đen của chúng ta? Mà thôi, tôi lại nói năng lung tung và chính sự gậm nhấm này khiến người tôi lại tăng cân và chẳng mấy chốc, ngay tại chỗ ngồi này, tôi đã béo phì quá mức. Tôi trông như cục bột ướt nhão và tất cả tin tức tôi đọc được, tất cả mùi hương tôi nuốt vào, tất cả tưởng tượng vừa mới nảy sinh, tất cả hồi tưởng về châu lục đen và đứa con gái thất lạc, tất cả êm đềm cũng như phiền muộn, tất cả tâm trạng phát ốm khi nhìn sự xấu hoăng trên đường phố, bất chấp cả sự lấn chiếm của dân tỉnh lẻ ngày càng tràn ngập và đàn áp dân thành thị và phỉ báng mảnh đất này bằng cách phát âm sai tất cả tên người và sự vật mà họ thấy, bất chấp tất cả các cô gái đều làm tóc thẳng đơ và đàn ông mặc áo may-ô và phun nhổ và gãi sồn sột và tán tỉnh đàn bà một cách thô lậu ngay trên đường phố, bất chấp tất cả môi miệng của họ há tung, răng lưỡi cứng đờ, bàn tay chỉ trỏ, xì xào bàn tán, bất chấp cả một đám đông ùn ra từ công sở và tụ tập ngày càng nhiều, họ đứng lấn chiếm cả một ngã tư, một sân vận động, moät nhaø thôø, một quảng trường, miệng họ vẫn há to và dường như họ biến thành những cục thịt đông khi họ nhìn thấy tôi: sự phì nộn ban ngày: tôi càng phình to, số cân tăng tỉ lệ thuận với đám đông càng dâng cao và dồn tôi vào một góc: da tôi bắt đầu nứt toác và từ kẽ nứt ấy, mồ hôi và tuyến nước bọt càng rịn ra, mặt tôi dính chặt vào cổ, hình như tôi không còn chân tay nữa mà nó đã nhớp nhúa quyện vào thân thể trắng lốp này rồi. Vào ngày giờ cố định đó, tình trạng tắc nghẽn luôn xảy ra, đúng là tôi đã chảy xệ, tôi đã phì lên, phì lên mãi đến tận chiều tối và chỉ đến khi tôi bước chân vào ngưỡng cửa nhà mình thì tôi mới bắt đầu xẹp lại. Mình thân yêu, đến khi tôi nhìn thấy đồ vật quen thuộc và những gì chúng ta tạo nên sự tĩnh lặng trong ngôi nhà này, thì tôi lại bình tâm và trở lại hình dáng ban đầu của tôi: một sinh vaät nhỏ nhắn nặng bốn mươi ba cân và di chuyển nhẹ nhàng.

5.

-Bà ơi, hình như trong buổi tối nay, mọi nhà và hàng quán đều phả ra mùi thịt thà. Họ chiên, nướng và xào các loại thịt…làm không khí sệt lại và từng đợt gió bay thật nặng nề. Nó ám vào lòng bàn tay đang đổ mồ hôi nhơm nhớp của tôi…

Mình khẽ lảm nhảm và huơ huơ bàn tay trước ánh đèn. Có lẽ mình nói đúng, chúng ta không hề chạm đến món thịt nào từ mấy chục năm nay. Ngôi nhà của chúng ta chưa hề phả ra mùi mỡ và ngây ngấy như thế này. Chúng ta lọt thỏm giữa thế giới của trứng, sữa, thịt bò băm, tóp mỡ, sườn lợn…Nó quá béo, quá dư thừa cho năng lượng của chúng ta.

Nhưng trong chính ngày mà xung quanh đều dậy lên cuộc sống trù phú, no đủ và dường như không vướng bệnh tật nào, trí não con người dường như xoá sạch mọi dất vết căm thù cuộc sống gia đình và những ràng buộc, người ta không nói xấu nhau sau lưng, không đâm chém, không chửi bới và tâm thần hoảng loạn giết sạch cả nhà, mọi thứ, mọi thứ ung nhọt đều lặn sâu vào đất và cảm nhận sự khởi đầu tốt đẹp.

-Hẳn bà đã dắt con bé đen nhẻm, từng bước đi líu nghíu và dè dặt, bước qua cánh cổng này. Bà đã đặt nó vào chiếc ghế thứ ba và nhận thấy trong ánh mắt con bé nhiều trạng thái tình cảm lẫn lộn.

-Không, tôi đọc thấy sợ sệt khi nó bỗng nhiên rùng mình. Nó đã lầm bầm điều gì đó…Chúng ta đã cố bắt chuyện với con bé nhưng nó hầu như không buồn trả lời chúng ta nữa.

Con bé bỗng đứng dậy và nó bắt đầu đi vòng quanh ngôi nhà trống. Tất cả dấu vết để lại trên tường, trên sàn nhà đều chứng tỏ đã có những thứ rất giá trị, những vật dụng nặng nề vẫn còn hằn dấu lại nơi đây. Mọi chiếc giường đều biến mất trong phòng ngủ, mọi giấy tờ tuỳ thân không nằm trên bàn nữa, những giá sách đều trống trải, bếp núc lạnh tanh và không lưu lại mùi thực phẩm, chai lọ đều rỗng, những lọ mỹ phẩm đều quắt queo và vón cục. Nó hướng người ra cửa, cố tìm trong thiên nhiên một mùi quen thuộc của đất đai hoặc kêu lên thật to tên một người quen nào đấy. Và tôi nhớ rất rõ tư thế của nó khi quay trở lại chiếc ghế thứ ba. Nó đã ngồi xuống, tất cả tóc tai bạc trắng và nó trở nên lọm khọm, già nua như một cây cổ thụ.Trước cửa sổ rộng lớn nhìn ra vườn cải, nó bắt đầu chậm chạp đọc lại câu chuyện của chúng ta trong những ngày mơ hồ nhất.

“….trong không khí một tiếng động rền rĩ nào đấy, đã cào nát tất cả và từng ngày, nhiều chiếc đầu đã rơi trên cỏ một cách thảm hại”

 

T2.23.4.07, viet art 5h30 chiều-

Chú thích: tranh Lý Trần Quỳnh Giang – tựa đề: Hằng

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch