Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Chiêm Bao Lần Nữa

 

 

 

1.

Tôi nói OK với người thu ngân và thò tay ra sau móc cái bóp.

Ngay lúc đó có một người đánh vào mông tôi: Thoại. Người đó nói, nói tiếng Việt Nam, trong một cái chợ nhỏ xíu trên một hòn đảo hoang vu không tiếng tăm, nằm trong cái quần đảo Hawaii lạc lõng giữa trùng trùng biển khơi, nơi người ta chỉ có đi thăm những cái vocanoes khói bay mù mờ chán ngấy xong rồi về ngủ trong cái motel vắng vẻ đìu hiu như chợ phiên buổi chiều. Chiều lái xe ra khu chợ có cái tiệm ăn Thái duy nhất, có một bà già Thái ăn mặc tử tế trong quầy thâu tiền, không biết ăn mặc tử tế để làm gì.

Người vừa đánh vào mông tôi nhìn tôi bằng đôi mắt của con cá mập lên bờ. Tôi cũng nhìn lại bằng đôi mắt y hệt như thế. Cả hai nhìn nhau thủ thế.

Chẳng lẽ lại là mày, Thoại. Người đó lại nhìn tôi kinh ngạc, như thể không biết làm gì khác.

Tôi lí nhí: để tôi trả tiền xong đã rồi nói chuyện với ông.

Tôi xách cái bao ni lông đựng vài cọng xà lách đi ra cửa. Người đó đi theo. Bà thu ngân kêu réo, sir, sir, you forgot something. Mặc kệ, tôi đi ra cửa, vừa đi vừa thở.

Để tao nhìn lại mày xem mày có đúng là thằng Thoại không. Người đó nhìn tôi lần hai, lần ba, lần bốn, thì anh ta thở hổn hển: Tao không thể tưởng tượng được.

Tôi cũng thì thào: tôi cũng không thể tưởng tượng được.

Tao muốn chết ngất vì vui. Đi theo tao. Khoan nói cái gì đã. Không cần nói. Mày là đủ.

Tôi líu ríu đi theo, như một kẻ tình nguyện bị bắt cóc.

 

2.

Nhà anh ta nằm trên đồi. Đảo thì đâu cũng là dốc, là đồi. Nhà nhỏ, vừa ở. Tôi tưởng có ít nhất hai người ở, té ra có một.

Anh ta ngồi ngửa ra ghế sofa, nhắm mắt lại. Tôi nhìn quanh, vài chiếc ghế trống, một chậu hoa cúc để trên bàn, như kiểu người ta mua ở chợ về để đại lên bất cứ chỗ nào cho có chút màu sắc ở trong nhà, nhưng lại trông buồn hơn. Hoa ở đây hầu hết giống hoa ở Việt Nam.

Mày đến đây làm gì. Thoại. Anh ta hỏi, vẫn nhắm mắt.

Tôi cười khôi hài. Mở mắt ra, nhắm mắt nói chuyện khó chịu quá.

Anh ta mở mắt, hai con mắt có hai giọt nước.

Khóc à. Tại sao vậy. Đâu có gì đâu mà khóc. Tôi nói, mà cũng cảm thấy tủi thân. Tôi nhìn lại anh ta. Mái tóc bạc hơn phân nửa, mới đó hãy còn đen. Mới đó là bao lâu, bao nhiêu năm, cái gì mà mình mơ ước ngày đó, có còn không. Nhìn anh ta giống như là một người trốn tù, chui rúc đến một cái xó xỉnh nào đó hoang vu nhất địa cầu để ở để chẳng ai tìm ra tung tích của mình.

Tôi cũng nhìn lại mình. Mình vẫn còn nguyên vẹn bên ngoài, chỉ có vết rách ở bên trong chẳng gì chằm vá được.

Tao hỏi mày đến đây để làm gì, Thoại. Anh ta chậm rãi hỏi lại.

Giống như ông, tôi đi tìm một nơi để ở.

Mày không còn nơi nào để ở nữa sao.

Không.

Thoại, anh ta nói. Lần này không nhắm mắt nữa. Đôi mắt anh ta, dù có mười năm trôi qua, vẫn là một thứ ám ảnh cho tôi, khi tôi nhắm mắt lại.

 

3.

Tôi hay có tật ngó ra cửa sổ mỗi khi không biết nói gì. Cửa sổ, nơi mở ra một lối thoát cho đôi mắt. Hình như biển ở ngoài đó.

Anh ta tiếp tục nói. Mày có muốn đến ở với tao không.

Ông ở với ai. Tôi hỏi.

Chẳng ai cả, một mình.

Miệng tôi chợt đắng, như thể khát nước suốt một buổi chiều. Sao không có ai ở cùng. Tôi lơ mơ nói.

Chẳng có ai cả. Tao ở một mình. Nhiều năm rồi. Anh ta lập lại, nói thêm.

Ông cho tôi ra phía sau nhà một chút. Tôi muốn nhìn thấy biển. Tôi muốn nhìn cái gì đó bao la rộng rãi một chút.

Ở đây tất cả là biển. Mày mở cửa ra và đi làm cái gì mày muốn. Suy nghĩ về đề nghị của tao. Rồi quay lại. Tao sẽ làm một vài thứ để ăn chiều nay.

Tôi đi ra. Quả thật, biển ở phía trước. Tại một hòn đảo hoang vu, nhà gần bên biển là chuyện bình thường, không phải là loại nhà dành cho dân giàu có sang trọng ở California hay đâu đó. Biển bình dị như một gia đình nghèo. Cho một tâm hồn thèm khát sự yên tĩnh.

Tôi đi lang thang trên bãi, cho đến khi căn nhà của anh ta dường như mất hút ở phía xa, chỉ còn là một cái chấm đen. Có nhiều cái chấm đen giống nhau. Tôi không thể phân biệt cái chấm đen nào anh ta đang ở trong đó. Tôi nghĩ đến lúc tôi phải quay trở lại, nếu không có thể lạc. Dù thế nào, ở đây, tôi cũng chỉ có anh ta là người quen duy nhất.

Khi tôi trở lại gần căn nhà. Tôi thấy anh ta đang đứng phía trước, mắt nhìn về hướng tôi đang bước tới. Chiều tà đang phủ chụp lấy hòn đảo. Trong bóng chiều chập choạng tôi thấy anh ta rời chỗ đứng, chạy về phía tôi.

 

4.

Tôi đứng yên nhìn anh ta chạy tới.

Khi anh ta đến nơi, tôi chỉ thấy một cái bóng đen, vì đêm đang xuống. Bóng đen đứng trước mặt, nhìn tôi bằng đôi mắt đen, tôi tưởng tượng ra thế.

Tôi tưởng là tôi bước tới một bước, tay đưa ra, nhưng không, tôi chỉ nhích một bàn chân. Tay vẫn để trong túi quần.

Tao tưởng mày đã đi luôn rồi.

Ông nghĩ vậy sao.

Tao tưởng thế.

Chúng tôi vẫn nói với nhau những câu ngắn ngủn như vậy. Nhiều năm sau, vẫn cách nói đó. Cách nói đó khiến chúng tôi nhận ra nhau, không sợ lạc. Chúng tôi đứng gần biển lắm. Một con sóng đêm đánh mạnh vào bờ, tung bọt trắng, có mùi của biển, mặn như muối.

Nhưng tao tin là mày sẽ trở lại, cho nên tao không đi tìm.

Câu nói làm tôi cảm động.

Vào nhà đi, ăn tối. Anh ta nói. Tôi yên lặng.

Mày sao vậy.

Tôi sợ… tôi nói, như đang mơ.

Không phải sợ gì hết. Bóng đen tiến đến gần tôi, và lần đầu tiên kể từ lúc gặp nhau trong chợ, anh ta quàng tay qua vai tôi. Tôi cảm thấy hơi dễ chịu vì không nhìn thấy rõ khuôn mặt đang quàng tay qua vai mình, nói đúng hơn là đụng chạm vào mình. Trong bóng đêm, anh ta cũng không thấy khuôn mặt tôi quay đi. Nhưng tôi biết rõ chính là cánh tay của anh ta. Vì mùi da thịt của cánh tay đó.

Người ta có thể quên khuôn mặt, thậm chí tiếng nói, nhưng không thể quên mùi da thịt của một người.

 

5.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau qua cái bàn gỗ nhỏ sơ sài. Trong nhà cái gì cũng sơ sài, đơn điệu. Bây giờ thì tôi hoàn toàn tin rằng anh ta đã ở một mình, nhiều năm, như anh ta nói.

Thời gian đi dông dài trên bãi biển giúp tôi bình tĩnh lại. Tôi có thể nhìn thẳng vào mắt anh ta. Đôi mắt ấy vẫn buồn, như ngày đó.

Anh ta gượng cười, nói một câu dài. Ăn đi Thoại. Tao nấu ăn không ngon, mày biết rồi, nhưng tao cũng biết mày không cần những thức ăn ngon.

Tôi đã thật sự đói, nên bắt đầu ăn, không suy nghĩ thêm. Trong khi tôi ăn, thì anh ta ngồi nhìn, tôi cũng không hỏi tại sao. Tôi chắc là còn nhiều thì giờ để nói. Cả một đêm, tha hồ nói.

Mày đang làm gì. Anh ta hỏi.

Tôi đang đi đến một hòn đảo, như ông thấy.

Để làm gì.

Không làm gì cả. Tôi đã nghỉ việc.

Vậy à.

Tôi yên lặng một lúc, và nghĩ rằng đã đến lúc nên bắt đầu nói. Không lẽ cứ yên lặng mãi. Nhiều năm đã trôi qua. Tôi chợt cảm thấy buồn cười vì lối mở đầu câu chuyện của mình. Anh ta chăm chú lắng nghe.

Bà ta ở đâu. Tôi đột ngột chuyển câu.

Thêm một thời gian ngắn nữa để chịu đựng và dằn vặt, rồi thì cuối cùng bà ta cũng ra đi. Từ đó đến nay. Ra đi là đúng. Bởi vì không thể ở lại trong hoàn cảnh như vậy. Anh ta trả lời rõ ràng, như đã chuẩn bị từ lâu. Và hỏi. Còn mày.

Hiện nay tôi không có người đàn bà nào cả.

Tôi đáp.

 

6.

Mày biết không, ngày ấy…

Khi anh ta nói, tôi nghe có tiếng đổ vỡ loảng xoảng của chén, dĩa, thậm chí bàn ủi, bất cứ thứ gì có thể gây ra tiếng động, khi người đàn bà nhất định gây ra tiếng động, cố ý gây ra tiếng động. Dường như những tiếng đổ vỡ làm cho thần kinh của cô ta dịu lại khi nỗi bức xúc lên cao độ không gì kỉềm chế nổi. Tôi hiểu. Nếu là tôi đang bức xúc, tôi cũng sẽ gây ra tiếng động như vậy.

Trong khi những tiếng động làm mù mịt trí óc tôi, anh ta ngồi yên trên ghế, không nói gì cả, không thể nói gì cả, chỉ có đôi mắt lạc lõng nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi mắt đau đớn khủng khiếp. Người bị ung thư trước khi chết cũng không đau đớn hơn thế.

Tôi cũng thấy anh ta quỳ xuống, như một con thú bị bắn trọng thương, hai tay đưa lên trời trong dáng điệu van cầu, anh ta đi tới bằng hai đầu gối, khi hai chân tôi bị đóng đinh tại chỗ.

Đó là một vở kịch thê thảm nhất trong các vở kịch thê thảm của con người.

Anh ta nhắc lại vở kịch, bằng một giọng đều.

Cho tới khi tôi nghe một tiếng động chạm vào mặt tôi. Tiếng động đụng vào da thịt có tiếng trầm đục, không chát chúa, nhưng tác động thê thảm hơn khi chạm vào một vật thể khác. Vì là da thịt con người, không phải một cái bàn gỗ.

Tôi còn nhớ là mình không đưa tay ôm mặt, không kêu lên, không nói một tiếng gì. Tôi không đau ở mặt, tôi đau trong trái tim. Đau trong tim, không kêu được.

Tôi không thể kêu, vì tôi nghe tiếng anh ta kêu, đứt đoạn, rền rĩ như một kẻ ăn mày: đừng, đừng làm thế…

 

7.

Tôi lại nhìn qua cửa sổ, dường như sóng cũng yên lặng không vỗ nữa vào khuya. Biển ở phía xa yên lặng.

Nhà này chỉ có một phòng. Mày muốn ngủ ở đâu. Đôi mắt anh ta ngước lên. Đôi mắt mười năm trước.

Tôi chưa nói rằng tôi sẽ ngủ ở đây. Tôi nói, khi cảm thấy hơi buồn ngủ.

Tao ao ước là mày sẽ ngủ lại đây.

Tại sao vậy.

Tao chỉ ao ước, tao ao ước điều đó mười năm nay.

Câu nói ngắn vậy là đủ, chẳng cần nói nhiều hơn đâu.

Tôi sẽ ngủ ngay ở đây, trên sofa này. Khi tôi cảm thấy rằng mình không thể di chuyển nữa. Tôi như thân gỗ mục bị gẫy. Đêm qua trong motel tôi đã không ngủ được. Buổi sáng hôm nay tôi đã lái xe đến những ngọn núi lửa đã tắt, đứng nhìn nó từ một độ xa. Khói bay lờ mờ trên những miệng núi sâu thẳm. Dù cảm thấy chán nản, tôi quyết định phải sống trở lại. Tôi muốn chọn nơi này để sống.

Dĩ nhiên là tôi không hề biết rằng định mệnh đã sắp xếp mọi sự. Anh ta đã đến đây trước tôi, mười năm trước. Trong mười năm, tôi chẳng hề nghĩ đến việc anh ta còn tồn tại trên đời.

Khi tôi lơ mơ trong giấc ngủ, tôi thấy có bàn tay nâng đầu tôi lên, để một cái gối phía dưới. Tôi tỉnh táo lắng nghe tiếp. Tôi thấy một cái mền mỏng đắp ngang người tôi. Tôi biết là anh ta vẫn còn đứng đó, nhìn tôi.

Tôi lại nghe một tiếng nói, dù rất nhỏ. Có lẽ là tiếng nói tôi mong đợi để nghe từ buổi chiều, khi gặp anh ta trong khu chợ nhỏ.

Rốt cuộc, mày đã tha thứ cho tao, phải không Thoại.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


3 bình luận »

  • Minh Triết viết:

    Nhà văn viết truyện ngắn này như muốn rứt trái tim người ta ra khỏi ngực.
    Ông viết văn, và làm thơ, đều tài hoa cả.

  • Hải Lý viết:

    Truyện ngắn thật cảm động, viết bởi một bút pháp điêu luyện, như một ca sĩ … thượng hạng.
    Không dư không thiếu, đầy đủ tất cả những điều muốn nói, và muốn giấu.
    Và khiến cho người ta phải suy nghĩ.
    Cám ơn tác giả.

  • Trịnh Ly viết:

    Tôi tình cờ đọc lại truyện ngắn này.
    Đọc đến câu cuối, tôi mới biết là mình đã khóc.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch