Thương em Hà Nội nắng ♦ Phòng trống đêm ba mươi
Thương em Hà Nội nắng
Nắng Hà Nội
Em ra đường
Găng tay, tất, kính, khẩu trang
Che và kín
Chẳng thấy da ngọc, môi hồng và mắt tím
Son phấn nhòe nhoẹt nắng
Bụi đường đổ từ trên trời xuống
Anh bạc tóc khói
Vì thương em.
Hà Nội đêm
Khoe mỹ miều
No thân thể hình sắc
Vai mềm, eo thon, chân dài và nước mắt
Gương mặt em như căn phòng
Anh mở vào trong trắng
Anh lao đao trên thuyền em đôi mắt Ấn
Rơi một vài lệ kinh.
Bàn tay anh
Đặt lên bàn tay em
Cầu nguyện về những điều chưa đến.
Anh không còn tuổi thơ mà viết
Chỉ có nỗi buồn để âu yếm
Lên đôi mắt quầng thâm sau một ngày son phấn
Của em.
15/6/2009
Phòng trống đêm ba mươi
Tặng ĐTH
Những căn phòng trống
Cho tôi vào thăm
Những căn phòng trống
Như hồn người
Rỗng.
Lạnh.
Tôi đi vào giấc mơ
Như đi vào một căn phòng trống
Gió lùa đêm ba mươi
Nước mắt chảy về phía em
Ly rượu
Nghiêng một phím môi hồng
Trôi ánh mắt
Thở dài một suối tóc
Lang thang
Khép cửa cho em ngủ lành
Ra đi
Một kẻ lữ hành
Trên vai là vệt son hồng nghìn năm
29 Tết, 2009
.
bài đã đăng của Nguyễn Thị Thúy Hạnh
- Du xuân ca - 17.02.2011
- Giải thoát tuyệt đối ♦ Bức thư gửi… - 06.12.2010
- Thương em Hà Nội nắng ♦ Phòng trống đêm ba mươi - 20.08.2010
- Gác nhỏ ♦ Bài thơ về tuổi thanh xuân - 03.08.2010
- Mặt nạ ♦ Trong nỗi đau rùng rợn - 29.07.2010

Phần Góp Ý/Bình Luận