Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 27, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Thẩm tranh

0 bình luận ♦ 31.05.2007

 

Anh ấy một ngày xấu giời bỗng bị con ma màu ám. Thế là lao vào vẽ.

Say lắm, bốc lắm, quên ngủ quên ăn, có ngày vẽ mấy bức.

Bạn bè đến xem, đa phần chẳng hiểu gì [có phải ai cũng hiểu tranh đâu, và (lại càng) có phải ai cũng hiểu thiên tài đâu]. Chỉ cần gặp một chuyện là đã vỡ mẹ nó đầu rồi. Trong trường hợp này, là cả hai.

Thế nên, có người hỏi những câu ngu ngốc như: Đây là cái gì? – anh chỉ cười bí ẩn. Sau mệt nên anh không cười nữa, chỉ giữ bộ mặt bí ẩn.

Giữ bộ mặt bí ẩn cũng mệt, nên một hôm, trước câu hỏi ngu ngốc, anh buột ra:

– Cái buồi!

Một cách nói rất nghệ sĩ.

Nhưng đám công chúng thì trầm trồ. Ừ nhỉ, rõ quá rồi. Đây này, vươn lên đây này. Chỗ này chẳng là cái chỗ phình ra à. Còn đám màu rối tinh chẳng phải đám mao? v.v. và v.v.

Thế là ran lên những lời tán tụng. Những kẻ bạo mồm nhất, dùng ngay cách nói rất nghệ sĩ của anh:

– Vẽ buồi mà đến thế thì tuyệt.

– Đây là buồi mà như không ấy nhỉ?!

– Đây đâu phải buồi thường, đây là buồi thăng hoa!

v.v. và v.v.

Bỗng có một tiếng cất lên:

– Vẽ như buồi ấy.

26/5/07

bài đã đăng của Lê Anh Hoài


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)