Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 27, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết Email bài này

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 11)


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 31.05.2007

Đi tới cuối đường, rồi…

To the End of the Road, then…

 

Kỳ 11

84.
Tôi vui vì thấy Phụng hài lòng với chuyến đi. Cô ấy đã ăn mặc thật đẹp và thậm chí muốn tôi mua cho một dây chuyền và đôi bông tai bằng bạch kim. Cô bảo về quê mà không thế người ta coi thường. Tôi không có ý kiến mặc dù vẫn chiều cô. Dường như mọi bất hạnh đã mờ dấu trong lòng Phụng. Cô vui tươi và yêu tôi hơn. Cô cũng đòi hỏi tôi nhiều hơn. Nhiều khi, cô cởi đồ đứng dạng chân giữa bức tranh khi tôi đang vẽ. Cô nói: “Anh phải bù cho Phụng những ngày xa anh.” Tôi bảo coi chừng anh chết sớm. Cô bảo: “Không, Phụng cho anh sức trẻ của em. Anh phải sống đến khi em chết. Hãy ôm Phụng để em truyền thanh xuân cho anh. Hãy bú Phụng để em bồi bổ cho anh.” Phụng bảo hãy tin điều cô ấy nói vì cha cô là thày thuốc. Cô còn nói có một thứ y học tâm linh cũng như có một thứ y học tình dục. Tôi bảo bé con đừng có xạo sự. Cô cười nói: “Phụng cũng từng là người bán thuốc đó nhe.” Tôi bảo tôi nhớ điều ấy, nhưng đừng nói như một con mẹ nạ dòng. Cô giận bỏ cơm. Càng ngày cô càng hay giận. Ðôi khi tôi cảm thấy yêu trẻ con cũng mệt.

85.


Tôi muốn ông dành mọi tâm sức cho tôi. Nhưng với ông, một thế giới khác không có tôi vẫn như một bóng mờ vây phủ quanh đời sống chúng tôi. Ông yêu tôi, ông cũng yêu hội họa của ông. Tôi bảo: “Anh chỉ cần làm đủ sống là được rồi. Em không muốn anh vất vả, suy nghĩ nhiều quá.” Ông nói vấn đề của ông không phải là tiền. Tôi vẫn biết ông muốn nhìn thấy điều gì khác xa hơn con người tôi và tình yêu của tôi, ông muốn tìm thấy cái tôi không có. Tôi là một cô gái trong suốt. Yêu và muốn được yêu. Tôi nói ông đừng tìm kẻo thất vọng. Ông lại nói: “Thật ra vấn đề cũng không phải thế. Anh đã nhìn thấy không chỉ em, mà cả một lịch sử người Minh Hương và dân tộc Khmer trên vùng đất này. Anh cũng đã nhìn thấy cả bên ngoài cái lịch sử đã tạo ra em.” Tôi nói những chuyện như thế để làm gì, em không hiểu. Tôi giống tất cả những cô gái khác. Ông nói: “Nếu như thế thì anh đã không yêu em.” Tôi hỏi, tại sao lại phải rắc rối thế? Ông cứ yêu tôi như một con cái là tôi mãn nguyện rồi. Tôi thấy ông kỳ cục, nhưng sự khác lạ của ông làm cho tôi trở nên hèn mọn, dù ông rất thích tôi mở cửa mình trên đầu ông.

86.
Những phản ứng của Phụng dường như tuân thủ theo một cơ chế sinh học. Nó dẫn đến một lối ứng xử phi logic. Tuy nhiên, Phụng có cách cân bằng những trái ngược và thất thường của mình bằng một sự tận tụy không bờ bến. Cô chăm sóc tôi chu đáo vừa như một nô tì, vừa như một người mẹ. Cô cũng luôn tỏ ra kiêu hãnh khi được cặp tay tôi đi ngoài đường, mặc cho những con mắt soi mói thế gian. Nhưng sự từng trải của Phụng không bù đắp được cho những thiếu thốn về học vấn, dù với một phẩm chất tự nhiên, cô biết bày tỏ thái độ của mình một cách đầy biểu cảm và duyên dáng. Dường như một tình yêu lớn bao giờ cũng hàm chứa một lòng biết ơn sâu sắc. Bởi thế giữa tôi và Phụng luôn có một niềm trắc ẩn gìn giữ chúng tôi trong nhau. Nó đủ để tôi nứng cặc từ sâu thẳm và nhìn thấy sử mệnh ngậm ngùi. Tôi vẽ Phụng bao la như một lịch sử tăm tối.

87.


Bụng tôi đã to lắm rồi. Ði đứng nặng nề. Tôi không thấy ông vui. Tôi hỏi: “Phụng có làm điều gì khiến anh buồn không?” Ông bảo không có chuyện gì đâu. Nhưng tôi vẫn thấy nỗi u ẩn trong lòng ông. Tôi nghĩ ông bận tâm về đứa bé. Chúng tôi đã chuẩn bị mọi thứ cho cuộc ra đời của nó. Ông không vuốt ve bụng tôi nữa, vả lại tôi cũng đến giai đoạn không nên giao hợp. Ông thường ôm hai bầu vú tôi lặng lẽ, từ phía sau.

88.
Càng gần đến ngày Phụng sinh nở, tôi càng cảm thấy sự vô luân của mình khó chấp nhận. Sự có mặt của đứa bé dù chưa thành nhân dáng, cũng làm cho mối quan hệ của tôi và Phụng trở nên chông chênh. Một mặc cảm quỉ quái giết con trai để cưỡng đoạt con dâu không biết từ bao giờ âm thầm lớn lên trong đáy sâu lòng tôi, đẩy tôi đến chỗ ngượng ngập và xa cách với cái bào thai của Phụng.

89.


Nhiều khi, tôi chỉ thấy ông cầm cọ mà không vẽ. Lặng lẽ trước tấm bố. Tôi nói với ông: “Nếu cần thiết, anh cứ đi chơi. Phụng ở nhà một mình cũng được.” Thật ra, tôi rất sợ. Nhưng tôi muốn ông được thanh thản. Ông hôn tôi: “Anh vẫn luôn có cảm giác một lúc nào đó em sẽ biến đi không để lại một dấu vết nào. Bởi thế, anh không muốn rời xa em”. Tôi bảo tôi cũng có cảm giác đó. Ông nói: “Bất an là một cảm giác không tốt. Lỗi tại anh.” Rồi ông quì xuống hôn lên bụng tôi. Tôi ôm đầu ông và chảy nước mắt. Tôi yêu ông xiết bao.

90.
Tôi biết rõ điều gì khiến cho Phụng bất an. Phụng nhạy cảm và độ lượng. Tôi thương Phụng, nhưng tôi cũng không tránh khỏi những giây phút muốn sống cô quạnh như tôi vẫn thường sống trước kia. Những đường cọ của tôi vu vơ trên tấm bố. Ðôi khi trừu tượng cũng là một giải pháp cho tâm hồn tôi. Một tôi tan loãng.

91.


Ðể bù lại việc không thể giao hợp, tôi thường âu yếm ông bằng cách bú cho ông ra. Tôi nói tôi uống ông để ông chảy trong máu huyết tôi, để ông nuôi tôi theo một cách cụ thể và chân thành nhất.Nhưng ông và tôi không bao giờ trở thành một. Sự lặng lẽ của ông làm tôi đau đớn và tôi lấp đầy sự xa vắng của ông bằng đam mê tình dục của tôi.


(còn tiếp)

Episode 11

84.

I am glad that Phung is pleased about the trip. She dresses up quite nicely and even asks me to buy her a necklace and a pair of earings made of white gold. She says people would regard her lowly without such outfit when she comes back to the country. I have no opinion although I still comply. It seems as though all traces of misfortune have faded inside her. She is radiant and loves me more. She also demands me more. Several times, she takes off her clothes and straddles a painting I am working on. She says, “You have to make up for those days you are away from me.” I warn her that I may die early. She says, “No, I will give you my youthful health. You have to live until I die. Hold me so I will transfer my youth to you. Suck me so I will nourish you.” Phung tells me I should believe her because her father is an oriental medicine man. She also says that there is a spiritual medicine as well as a sexual medicine. I tell her to just knock off. She laughs, “I have been an herb seller myself.” I say I remember that, but please do not talk to me like a nun. She gets upset and skips meals. She gets upset more and more often. Sometimes I feel tired of loving a child.

85.


I want him to reserve all his mind and strength for me. But with him, another world without me in it still looms like a dark cloud around our life. He loves me, and he also loves his art. I say, “You just work only to subsist. I don’t want you to work and think too hard.” He says money is not an issue with him. I know, however, that he wants to see something else beyond my body and my love, and that he wants to find something that I don’t have. I am a transparent girl. I love and want to be loved. I tell him not to seek or he will be disappointed. But he says, “That is not really the issue. I have seen not only you, but a whole history of the Ming expatriate and the Khmer in this land. I have also seen even beyond the history that has created you.” I say what these stories are about, I don’t understand. I am like any other girl. He says, “If so I would have not loved you.” I ask, why such complexities? Just love me like a female, then I am happy. I find him weird, but his strangeness humbles me, although he likes me to open my vagina on his head.

86.

Phung’s reactions seem to obey a physiological mechanism. This leads to illogical behaviors. Nevertheless, Phung has a way to balance out her contrary and erratic actions with a boundless dedication. She takes care of me well, both as a slave and as a mother. She always appears proud to walk with me arm in arm in the street, in spite of the inquiring eyes of the world. But Phung’s experience cannot make up for her lack of education, although by her natural character, she knows how to express herself in a telling and charming way. It seems that great love always contains deep gratefulness. That’s why between me and Phung there is always a sympathy that keeps us within each other. It is enough for me to have a hard-on from my depth and to see a miserable historical destiny. I draw Phung so vast as a dark history.

87.


My belly is already so big. It’s hard walking or standing. I don’t see him happy. I ask, “Have I done something to make you sad?” He says there is nothing. But I still see the sorrow inside him. I think he is concerned about the child. We are fully prepared for his birth. He no longer caress my belly, and besides I have reached a stage that intercourse is not recommended. He often hold my breasts silently, from behind.

88.

The closer it gets to Phung’s due date, the harder I can accept my immorality. The child’s presence, although without a human form, makes the relation between me and Phung become unsteady. A devilish complex of having killed the son to seize the daughter-in-law is quietly growing since I-don’t-know-when deep inside me, pushing me to feel ill at ease and away from Phung’s fetus.

89.


A lot of times, I see him just holding the brush but not painting. Silent in front of the canvas. I tell him, “If necessary, just go out. I can stay home alone.” In fact, I am very scared. But I want him to feel calm. He kisses me, “I still always have the feeling that at some moment you will disappear without leaving a trace. So, I don’t want to be away from you.” I say that I also have that feeling. He says, “Insecutiry is an unhealthy feeling. My bad.” Then he kneels down and kisses my belly. I embrace his head and shed some tears. I love him so much.

90.

I know exactly what makes Phung insecure. Phung is sensitive and generous. I love Phung, but I can’t avoid the moments when I want to live in solitude like I have been living back then. My brush strokes go aimlessly on the canvas. Sometimes the abstract is also a solution for my soul. A dissolving self.

91.


To make up for my inability for intercourse, I often fondle him by sucking until he comes. I say that I drink him so he flows into my blood, so he nourishes me in the most concrete and sincere way. But he and I never become one. His silence pains me and I fill up his distance with my sexual passion.


(to be continued)

 

 

 

 

 

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)