Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 27, Kịch, Sáng Tác Email bài này

Hai người đàn ông Một chuyến tàu

0 bình luận ♦ 31.05.2007

 

 

GIỚI THIỆU

Hầu như với mọi ngành nghệ thuật, vấn đề không phải là ý tưởng; mà, chính là cách thể hiện ý tưởng ấy.
Đây là một vở kịch vừa để trình diễn, vừa để đọc.
Chuyến tàu là hình ảnh của thời gian. Thời gian là của khán giả. Họ có thể lựa chọn quá khứ hay hiện tại, chọn giữa hiện thực hay phi thực, chọn lựa xuống ga hay đi suốt chuyến tàu.
Trên mặt phẳng sân khấu, quá khứ và hiện tại cùng đồng hiện. Các nhân vật mang trong họ nhiều dấu mốc thời gian. Thời gian là nguyên do tạo nên những phiên bản từ một chính bản của nhân vật.

Các cảnh “quá khứ” có thể sử dụng ánh sáng màu xanh nhạt. Không phải để phân biệt. Mà để không khí vở kịch thêm lung linh, dễ theo dõi.
Các nhân vật “hiện tại”: Người đàn ông, Anh thanh niên, Nhân viên Sở hỏa xa và Người đàn bà.
Các nhân vật “quá khứ”: Dương, Trang, Lúa, Thiên Lý, ông Tính, Kiều, Bảo.

NHÂN VẬT

1)TRANG: (Nữ) 18 tuổi, đẹp sang trọng, tha hương.
2)ANH THANH NIÊN: (Nam) 22 tuổi, sinh viên bỏ học, nhà giàu, thích rong chơi.
3)NGƯỜI ĐÀN ÔNG: (Nam), 60 tuổi, cô độc, lang bạt.
4)DƯƠNG: (Nam), chồng của Trang
5)LÚA: (Nam) 22 tuổi, nông dân.
6)ÔNG TÍNH: (Nam) 50 tuổi, thương gia.
7)Bé Thiên Lý: con gái của Trang và Dương.
VÀ CÁC NHÂN VẬT KHÁC.

GIÁO ĐẦU:
Sân khấu là một toa tàu đầy sương mù. Khán phòng tràn ngập âm thanh rầm rập của bánh sắt nghiến trên đường ray. Chiếc đèn bão treo trên trần lắc qua lại.
Một thanh niên ngồi ở phía ngoài băng ghế, bên cửa toa. Anh ta chừng hai mươi tuổi, dáng dong dỏng, khuôn mặt cương nghị, trán rộng, tóc rối bồng, sơ mi vàng nhạt hơi bó, quần jeans bạc màu, khoác jacket, hai tay ôm lấy vai. Dưới chân anh có một chiếc va-li bằng da trông rất bền chắc. Một cách tình cờ, anh nhìn thấy dây giày bị sút, cúi xuống cột lại.
Khoảnh khắc ấy, Anh thanh niên trở nên bất động trong tư thế cúi mình cột lại dây giày, tựa như một cuốn phim đột ngột dừng lại, tựa như thời gian ngừng trôi.

Và…
<!–[endif]–>

Người đàn ông bước vào toa.
Người đàn ông chừng sáu mươi tuổi, có vóc dáng, khuôn mặt giống hệt Anh thanh niên, ngoại trừ ông gầy hơn, và có nhiều nếp nhăn trên mặt, gánh nặng tuổi tác, vẻ khắc khổ của người trải qua nhiều sóng gió cuộc đời. Ông mặc áo len dày màu đen thủng một lỗ nơi cùi chỏ, quần tây xám sứt chỉ một bên gấu, mang đôi giày đen mũi nhọn chực há mõm, cổ quàng khăn. Với cách phục sức như vậy, thêm mái tóc bồng bạc gần hết, làn da rám nắng, tay xách va-li giống hệt chiếc va-li của Anh thanh niên nhưng cũ hơn, người đàn ông có vẻ là một kẻ lang bạt.
Người đàn ông nhìn quanh quẩn,
mắt sáng lên khi nhìn thấy chàng trai. Ông bước đến, đặt va-li của mình cạnh va-li của chàng trai.
Khoảnh khắc ấy, Người thanh niên sinh động trở lại. Trong tư thế cúi mình, anh hoàn thành việc cột dây giày,
liếc thấy chiếc va-li của người đàn ông và đôi chân mang giày của ông ta,
anh từ từ ngước lên,
bắt gặp người đàn ông, giật mình, nhưng rồi trấn tĩnh nhanh.


Người đàn ông xê dịch ra xa một chút, đứng đăm đắm nhìn Anh thanh niên.
<!–[if !supportLineBreakNewLine]–>
<!–[endif]–>NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Lẩm bẩm)
Đúng rồi…đúng rồi…
ANH THANH NIÊN
(Chau mày)
Bác nói…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Ồ không, không có gì. Tôi ngồi đây được chứ?
ANH THANH NIÊN
(Xê dịch qua một bên, liếc Người đàn ông, dè dặt)
Dạ bác cứ tự nhiên.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Hài lòng, ngồi xuống ghế cạnh Anh thanh niên)
Anh lạnh à ?
ANH THANH NIÊN
(Ôm lấy ngực)
Vâng, lạnh thật…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Thân mật)
Đến Đà Lạt còn lạnh hơn nữa.
ANH THANH NIÊN
Sao bác biết cháu đi Đà Lạt?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhún vai)
Đoán thôi…Sắp đến ga Gió rồi, anh chuẩn bị xuống đi.
ANH THANH NIÊN
(Xoay người, nhìn ra cửa toa)
Sương trắng xóa không thấy gì hết.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Ừ, nơi đây sương mù quanh năm.
ANH THANH NIÊN
Chắc bác đi Đà Lạt nhiều lần rồi?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Ừ, tôi thường đi bằng mô tô, có nguy hiểm đấy, nhưng thích hơn.
ANH THANH NIÊN
Bác cũng có xe mô tô?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Ừ, một chiếc giống như anh, Honda 125 phân khối.
Anh thanh niên ngạc nhiên nhìn Người đàn ông.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Mơ màng)
Anh định đi bằng chiếc xe ấy, nhưng vì xe bị hư nên …
ANH THANH NIÊN
(Trố mắt)
Sao bác biết ?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Thoáng bối rối)
Ừ …tôi…
ANH THANH NIÊN
Bác đoán à?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhẹ nhõm)
Ừ, đoán thôi.
ANH THANH NIÊN
Bác đoán hay thật.

Ngay khi ấy, có tiếng còi tàu hụ kéo dài, tiếng rầm rập chậm, nhỏ dần, rồi tiếng con tàu dừng lại tựa một con quái vật, thở phì hấp hối.
Chiếc đèn bão trên nóc toa không còn đong đưa.
Hai người đàn ông đứng lên, cầm lấy va-li, bước vào.

Màn hạ.

MÀN 1

Ga Gió (hiện tại)

Ga Gió – ga xép, một ngôi nhà nhỏ lợp ngói, đầy rêu phong, nằm trên mảnh đất trống giữa rừng. Bốn thành rầy, song song từng đôi, cắt chéo nhau chạy hút vào rừng, chiếc đèn bão tù mù, cột điện kiểu cũ nghiêng ngả, băng ghế đá trơ lạnh. Tất cả khi ẩn khi hiện trong màn sương dày .
Anh thanh niên đứng ở sân ga, tay xách va li, nhìn quanh. Sương phủ quanh người anh, và gió rít văng vẳng.
Người đàn ông bước ra, tay xách va-li, quấn lại khăn quàng cổ, đưa mắt tìm kiếm Anh thanh niên.
Trông thấy chàng trai, Người đàn ông bước tới đứng cạnh anh.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Anh cầm nhầm va-li rồi.

Anh thanh niên cúi nhìn va-li trên tay, đặt nó xuống .

ANH THANH NIÊN
(Nhìn hai chiếc va li)
Xin lỗi bác, hai chiếc va-li giống nhau quá.

Người đàn ông đặt va-li đang cầm vào tay chàng trai .

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Chỉ khác là của anh còn mới.
ANH THANH NIÊN
Và của bác nặng hơn.

Người đàn ông nhặt lấy va-li của mình.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Ừ, hành trang của một con người nặng dần qua thời gian (Liếc nhìn chàng trai, thăm dò) Tôi mua nó ở tiệm Xưa phố Cũ.
ANH THANH NIÊN
(Kêu lên)
Thực sao? Tiệm Xưa, phố Cũ? Cháu cũng mua ở đó. Tiệm đó chắc có từ lâu lắm rồi ?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Giấu vẻ vui mừng)
Từ lâu, lâu lắm rồi.
ANH THANH NIÊN
(Nhìn phía xa)
A! Có một băng ghế đàng kia.

Hai người đi đến băng ghế.
Anh thanh niên cúi xuống đưa tay quẹt mặt ghế đá

ANH THANH NIÊN
Ướt đẫm sương.

Người đàn ông thản nhiên ngồi xuống băng ghế

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Không sao.

Anh thanh niên ngồi xuống cạnh Người đàn ông

ANH THANH NIÊN
Bác chắc ngoài sáu mươi?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhìn chàng trai)
Đúng sáu mươi. Còn anh …
ANH THANH NIÊN
(Nhìn người đàn ông)
Bác có tài đoán, bác hãy đoán thử.

Người đàn ông ngước mặt nhìn vào khoảng không.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Để xem…Anh đúng hăm hai.
ANH THANH NIÊN
(Giọng thán phục)
Cháu đúng là hai mươi hai. Bác hay thật! Bác chắc có học dịch lý, bói toán, xem tướng gì đó?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Thân mật)
Này, giả thử anh trúng tuyển vào đại học, được chọn một trong hai phần thưởng: một chuyến du lịch qua Châu âu và một chiếc xe mô tô, anh sẽ chọn gì?
ANH THANH NIÊN
(Đáp nhanh)
Một chiếc mô tô. Chiếc mô tô của cháu hiện có chính là phần thưởng khi cháu vào đại học (Ngưng một lát) Mà lạ thật .
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Chau mày)
Lạ sao?
ANH THANH NIÊN
Bác biết không, ba cháu cho cháu chọn giữa chuyến du lịch Paris và chiếc mô tô ấy.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Làm như không chú ý câu nói của anh thanh niên)
Nếu cho anh quyết định lại?
ANH THANH NIÊN
Cháu vẫn chọn chiếc mô tô.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Quay mặt lẩm bẩm)
Có lẽ không thể thay đổi .
ANH THANH NIÊN
Xin lỗi?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Quay lại)
Ồ không! Tất nhiên rồi. Với chiếc mô tô anh có thể du lịch vòng quanh thế giới mà! Này, trong những thú tiêu khiển sau đây, anh thích thứ nào: đọc sách, nghe nhạc, uống cà phê tán gẫu với bạn bè?
ANH THANH NIÊN
Đọc sách à? Vâng, thỉnh thoảng cháu có đọc. Cháu cũng thích nghe nhạc. Cháu biết đàn và hát …cũng tạm tạm, thỉnh thoảng cháu ôm đàn đến hát tại các quán cà phê. Nhiều người bảo cháu hát không thua ca sĩ và khuyên cháu bước vào chuyên nghiệp. Họ nói chắc chắn cháu sẽ nhanh chóng nổi tiếng. Nhưng cháu không muốn ca hát chuyên nghiệp, cháu không thích nổi tiếng.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Gật đầu)
Phải, cần gì sự nổi tiếng, chỉ cần một vài người biết và ngưỡng mộ là đủ.
ANH THANH NIÊN
Nhưng bác biết không, cháu thích nhất là uống cà phê. Và dĩ nhiên không phải ở nhà..
Người đàn ông có vẻ thất vọng; tuy nhiên, ông không bỏ cuộc. Dường như ông muốn thuyết phục chàng trai điều gì.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Ừ, cà phê là một thức uống tuyệt vời. Nó có khả năng giúp chúng ta tỉnh táo, vượt qua sự mệt mỏi và kích thích trí óc ta. Khi trời lạnh, một tách cà phê bốc khói, không đặc, không loãng, vừa đắng vừa ngọt, phảng phất hương vị bơ và rượu rum để lại nơi đầu lưỡi, cuống họng, không thức uống nào sánh được. Khi trời nóng, ly cà phê đá phải đặc hơn, và phải đánh lên cho…
ANH THANH NIÊN
(Ngắt lời người đàn ông)
Xin lỗi bác, thực ra, cháu phải thú nhận rằng cháu không sành uống cà phê lắm. Cháu không có khả năng nhận biết thế nào là cà phê ngon. Với cháu, cà phê chỉ là một thứ gia vị giúp câu chuyện thêm đậm đà, làm tăng thêm bầu không khí thân mật, ấm cúng mỗi khi tán gẫu với bạn bè.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Mơ màng)
Thật là khủng khiếp khi phải ngồi một mình mà không làm gì hết, không có một cuốn sách, một tờ báo, một điếu thuốc, một ly cà phê… (Đổi giọng) À, anh vừa nói gì nhỉ? Phải rồi, anh nói anh không ghiền cà phê, anh chỉ ghiền cái không khí của quán cà phê. Sở dĩ ở quán cà phê anh không gọi thức uống khác chỉ vì nó là thứ gia vị thích hợp nhất cho câu chuyện của anh. Nó là một thứ trà của tuổi trẻ mà…Nhưng là một sinh viên con nhà giàu, tất nhiên anh phải chọn nơi uống cà phê thích hợp với mình.
ANH THANH NIÊN
Bác muốn nói một nơi sạch sẽ khang trang, mọi thứ đều đẹp, từ bàn ghế đến ly tách muỗng dĩa? Đúng thế. Nhưng cháu không thích những nhà hàng to lớn, sang trọng. Cháu thích bầu không khí của quán nhỏ, cây cảnh ngoài trời, thực khách nhiều thành phần.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Những quán như vậy thường có các cô gái trẻ phục vụ. Họ đẹp và dễ dãi. Chắc anh biết mục đích của họ và không để mình rơi vào cạm bẫy?
ANH THANH NIÊN
Bác muốn nói gì?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Các cô gái ấy thường giỏi câu khách.
ANH THANH NIÊN
Cháu yêu vẻ đẹp, tuy vậy, cháu không chạy theo các cô gái .
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Tôi biết. Nhưng anh vẫn có thể bị vướng vào họ dù anh không phải là hạng đàn ông say đắm phụ nữ.
ANH THANH NIÊN
(Chau mày)
Vâng, bác đã đoán đúng. Cô ấy là một tiếp viên ở quán cà phê. Nhưng thế thì sao ạ?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Liếc chàng trai)
Tình yêu của giới trẻ giống như là lửa rơm .
ANH THANH NIÊN
(Tỏ vẻ hiểu biết)
Bác muốn nói, như Shakespeare đã nói?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Ngước nhìn lên)
Đúng, nó sớm bùng lên và mau tàn. (Nhìn vào mặt chàng trai, đổi giọng nghiêm trọng) Riêng tôi thì cho rằng nếu anh vội vàng, nó sẽ là ngọn lửa thiêu đốt chính anh!
ANH THANH NIÊN
(Tự tin)
Bác đã sống gần hai thế hệ trước cháu; còn Shakespeare thì viết vở Romeo và Juliette vào thế kỷ thứ mười sáu. Quan niệm về tình yêu của bác và của Shakespeare khác với tình yêu của thế hệ chúng cháu! Hơn nữa, tình yêu thì không truyền dạy được.Tình yêu luôn luôn mới, không mối tình nào giống mối tình nào.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nổi cáu)
Anh không hiểu phụ nữ và chẳng biết gì về tình yêu cả.
ANH THANH NIÊN
(Giận dỗi)
Phải ! Cháu chẳng biết gì…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Hạ giọng)
Xin lỗi, tôi chỉ muốn nói rằng anh chủ quan và quá tự tin.

Đúng lúc bầu không khí giữa hai người đàn ông trở nên căng thẳng, nhân vật thứ ba xuất hiện.
Đó là một người đàn ông, vừa xuyên thủng bức màn sương, đột ngột hiện ra cạnh họ. Khi người đàn ông lên tiếng, cả hai mới biết sự hiện diện của ông ta. Đó là nhân viên sở hỏa xa. Ông chừng sáu mươi, gầy như que củi, choàng áo khoác cũ dài quá gối, đầu đội mũ cát-kết, nói giọng khàn khàn khó nghe.

NHÂN VIÊN SỞ HỎA XA
Các người có đi Đà Lạt không?
ANH THANH NIÊN
(Cầm lấy va- li, đứng bật dậy)
Tàu đi Đà Lạt sắp đến hả bác?
NHÂN VIÊN SỞ HỎA XA
Còn lâu. Nhưng mua vé ngay không thì hết đấy.

Sương tan bớt cho thấy nhiều người đang xếp hàng tại một cửa sổ nhỏ của nhà ga.
Anh thanh niên bước đến đứng nối đuôi hàng người. Người đàn ông cũng xách va-li đến đứng sau lưng anh thanh niên.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Đông quá, chưa chắc mua được vé. Hay là ta vào quán tìm thứ gì nhấm nháp, chờ chuyến sau?

Một hành khách mua được vé, rời hàng.

ANH THANH NIÊN
(Tiến về trước một bước)
Cám ơn bác, cháu cần phải đi sớm.

Hai người nữa đến đứng sau lưng người đàn ông.
Thêm một hành khách đứng trước mua được vé, rời hàng.
Anh thanh niên mua được vé, bước ra, vẻ mặt hớn hở.
Khi người đàn ông tiến tới cửa bán vé, có tiếng nói từ trong phát ra: “Hết vé!”

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Cáu gắt)
Sao? Hết vé hả? Các người làm ăn kiểu gì thế?

Có tiếng cánh cửa sổ đóng sầm thay cho câu trả lời.
Hai người khách đứng sau lưng người đàn ông bỏ đi.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhìn đồng hồ đeo tay).
Còn những hai tiếng nữa tàu mới đến. Sương mù thế này còn lâu tàu mới chạy được. (Chỉ vào một cánh cửa khác của nhà ga) Ta vào quán đi .

Anh thanh niên xách va-li bước theo Người đàn ông vào quán.
Họ ngồi xuống một cái bàn thấp.

ANH THANH NIÊN
Bác thật xui không mua được vé.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Lẩm bẩm)
Anh mới là người xui.
ANH THANH NIÊN
(Chau mày)
Bác nói sao?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Lắc đầu)
À, không có gì…

Người nhân viên sở hỏa xa lúc nãy nhắc họ mua vé, tay xách đèn bão bước ra, đến bàn họ.

NHÂN VIÊN SỞ HỎA XA
(Nhìn người đàn ông)
Hai ly cà phê chứ?

Người đàn ông nhìn ông nhân viên Sở hoả xa với ánh mắt bất mãn.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Lạnh lùng)
Một ly thôi.

Nhân viên Sở hỏa xa đi vào.
Người đàn ông mở va-li, lấy ra chai champagne đã vơi một phần ba.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Giơ chai rượu, hạ giọng)
Tôi uống thứ này.

Nhân viên Sở hỏa xa mang ra một ly cà phê đen. Rồi biến mất trong sương nhanh như khi ông ta xuất hiện.
Anh thanh niên uống cà phê, hút thuốc liên tục.
Người đàn uống rượu, nốc cạn cốc này đến cốc khác.
Đặt cốc xuống bàn, người đàn ông “Khà” một tiếng sảng khoái.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhìn Anh thanh niên, hỏi thân mật)
Anh đã từng uống rượu mạnh chưa?
ANH THANH NIÊN
Dạ chưa.
NGƯỜi ĐÀN ÔNG
(Gật gù, giơ chai rượu)
Anh thử một chút?
ANH THANH NIÊN
(Xua tay)
Dạ không, cám ơn bác.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Đặt tay lên vai anh thanh niên cười ha hả)
Tốt! Tốt lắm! Anh biết không, rượu có liên hệ với bệnh tâm thần đấy. (Nhìn xa xôi ra ngoài) Người ta nói đúng: cốc đầu cho sức khỏe, cốc thứ hai cho khoái cảm, cốc thứ ba cho nhục nhã và cốc thứ tư cho sự điên rồ!*… (Thở dài, bùi ngùi )Tôi không nhớ mình bắt đầu uống khi nào, chỉ biết nhiều lắm, đủ thứ: Vang, Rum, Cô-nhắc, đế, thuốc …nghĩa là Tây, Ta đủ cả…, khi có mồi khi không. Có khi nó nóng ấm, vô cùng sảng khoái, có khi nó cay xè, đắng ngắt. Ban đầu, tôi ra về, vui và tỉnh táo, sảng khoái, sau đó tôi buồn, bước chân thấp chân cao, hát nghêu ngao trên phố; cuối cùng tôi gây gổ, đánh nhau u đầu bể trán, tôi nôn thốc tháo, nôn gập người trên giường nhà trọ hoặc nằm lăn ra vỉa hè.. Ban đầu, tôi uống với bạn bè, về sau uống một mình. Ban đầu, tôi uống một phần, sau đó tất cả số tiền tôi kiếm được, cuối cùng tôi uống bằng tiền người khác.
ANH THANH NIÊN
(Chau mày)
Tiền người khác ?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Ngửa hai bàn tay)
Không có tiền, tôi uống chịu. Đến khi chủ quán không cho thiếu nữa, tôi mượn tiền bạn bè để uống.

Người đàn ông lại rót thêm rượu, nâng cốc, ngửa cổ uống một hơi.

ANH THANH NIÊN
(Nhìn người đàn ông lắc đầu)
Đúng là bác điên thật.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Đặt cốc xuống bàn)
Nếu anh uống để quên thì sau đó anh càng nhớ, nếu anh uống để giải sầu thì sau đó anh càng buồn hơn. Phải, rượu có thể giúp ta trốn chạy vào cơn say. Nhưng rượu không phải là một chỗ nấp hay chỗ trú ngụ lâu dài. Con đà điểu không thể cứ mãi chúi đầu vào cát. Mà cho dù nó có thể làm được như vậy, vấn đề vẫn còn nguyên đó. Anh hãy nhớ điều ấy.
ANH THANH NIÊN
Cháu đã nói là cháu không uống rượu.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Lộ vẻ vui mừng)
À, tốt lắm, cám ơn anh.

Trong khi anh thanh niên ngạc nhiên, Người đàn ông trở nên hào hứng.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Anh hứa chứ?
ANH THANH NIÊN
(Chau mày)
Húa ư?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Hứa là anh sẽ không bao giờ uống rượu.
ANH THANH NIÊN
Cháu không hiểu…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Ừ phải (Nhìn điếu thuốc trên tay anh thanh niên), và anh cũng không nên hút thuốc.
ANH THANH NIÊN
Bác muốn nói rằng có hàng trăm hóa chất độc hại trong điếu thuốc hay thuốc là nguyên nhân hàng đầu gây chết người trên thế giới?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Tôi chỉ muốn nói nó không phải là một nhu cầu thực sự.
ANH THANH NIÊN
Cứ cho rằng bác đã đúng, cứ cho rằng bác không hút thuốc, vậy cháu xin hỏi rượu có phải là nhu cầu thực sự không?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Anh còn quá trẻ…
ANH THANH NIÊN
Cháu đã hai mươi hai.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Tất nhiên, theo luật anh có thể hút; nhưng tôi chỉ muốn điều tốt cho anh (Đưa tay sửa lại cổ áo của chàng trai) Mà này, anh đến Đà Lạt để gặp cô ấy, phải không?
Anh thanh niên vứt mẩu thuốc ra cửa, bật quẹt đốt điếu khác.
ANH THANH NIÊN
(Hút một hơi thuốc, nhả khói)
Chúng cháu đã xa nhau một thời gian. Cháu đã để cô ấy ra đi mà không tìm kiếm, cháu nghĩ là mình không yêu, sẽ nhanh chóng quên cô ấy.

Người đàn ông rót, uống một hớp rượu, đặt cốc xuống.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Cũng như anh, tôi đáp chuyến tàu cuối cùng đi Đà Lạt tìm nàng vào đúng ngày cuối cùng của năm trong không khí lạnh buốt với một trái tim nóng hổi. Tôi đến nơi trong đêm, phố xá vắng tanh. Chợ hoa đã đóng, tôi lang thang khắp nơi tìm mua hoa. May mắn thay, ở một con đường vắng tôi gặp cô bé bán hoa ngồi một mình như đang chờ đợi tôi. Ngạc nhiên, mừng rỡ, tôi trả tiền cả gánh hoa. Cô bé giúp tôi chọn lấy những cánh hoa đẹp nhất. Số còn lại tôi bảo cô bé tặng cho những người cô gặp trên đường về nhà. Đêm ấy, ở khách sạn tôi không sao chợp mắt, đợi sáng. Hôm sau, theo địa chỉ trên bì thư, tôi tìm đến nhà nàng. Ở đó, tôi được biết lễ cưới đang được tổ chức, mọi người đã đến nhà thờ …

Người đàn ông ngùng kể, nhìn xa xăm, rồi hớp một hớp rượu, nhìn sâu vào mắt người thanh niên.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Tôi đã làm gì lúc ấy anh biết không? Thay vì lủi thủi ra về than thân trách phận với những bài thơ thất tình, tôi đã đến nhà thờ…

Sương dày lùa vào phòng, che lấp hai người, khán phòng vang lên tiếng gió rít văng vẳng.

Màn hạ
MÀN 2:

Cảnh nhà thờ (Quá khứ)

Trong sân một nhà thờ nhỏ, hàng thông lay động trong gió nhẹ, băng ghế trống, sương mỏng giăng mắc.
Trang – trong bộ áo cưới trắng muốt, tay cầm bó hoa đỏ thắm từ nhà thờ bước ra, nhìn dáo dác, sốt ruột chờ một người chưa tới.
Lúa, trong bộ vét chú rể, ngực cài hoa, bước ra.

LÚA
(Đến bên Trang)
Em ra ngoài này chi vậy? Chờ ông linh mục phải không. Em đừng lo, chắc trục trặc xe cộ gì đó (Nhìn đồng hồ đeo tay) Ổng sẽ đến kịp giờ mà.

Trang im lặng hướng mắt nhìn về phía xa.

LÚA
(Lo lắng)
Ngoài này lạnh lắm, để anh vào lấy cho em chiếc áo ấm.

Không đợi Trang lên tiếng, Lúa đi vội vào trong.
Trang bước đến băng ghế, ngồi xuống.
Một lát, Lúa bước ra với chiếc áo ấm và chiếc khăn quàng cổ.
Lúa nhẹ nhàng khoác áo lên vai Trang.

TRANG
(Không nhìn Lúa)
Cám ơn anh.
LÚA
(Đưa khăn cho Trang)
Em quàng thêm chiếc khăn này, kẻo bị cảm.
TRANG
(Nhìn Lúa, cảm động)
Không, em có áo ấm rồi, để em quàng cho anh.

Lúa sung sướng quỳ xuống trước mặt Trang để cô quàng khăn quanh cổ mình.

LÚA
(Âu yếm)
Em xức dầu nóng không ?
TRANG
(Lắc đầu)
Không.
LÚA
(Bôi dầu lên mũi, lên cổ mình)
Đà Lạt đúng là tuyệt vời, em nhỉ. Phong cảnh hữu tình, thơ mộng và trời thì lạnh. Thảo nào người ta không lên đây hưởng tuần trăng mật. (Đến ngồi cạnh Trang) Em này, mình đừng đi đâu hết! Mình ở ngay tại đây để hưởng tuần trăng mật, nhé! Anh nghĩ không đâu bằng Đà Lạt đâu …Khi bà con thân nhân hai họ về rồi, em muốn tiếp tục ở khách sạn hay về nhà mới của mình? Nhà chỉ cần thay cửa kính bị bể, sửa lại lò sưởi, quét vôi lại và trồng thêm hoa chung quanh nhà. Thành phố này thích hợp với hoa em thấy không, ở đâu cũng có hoa. À, em thích hoa huệ trắng. Ta sẽ trồng nhiều huệ trắng. À, mà mỗi khi anh về quê mình mua nông sản, em ở lại không buồn chứ?

Trang không trả lời. Lúa nhìn đồng hồ, đứng lên.

LÚA
Sắp đến giờ làm lễ rồi, ông linh mục có lẽ cũng sắp đến, ta vào thôi, em.

Trang đứng lên cùng Lúa. Hai người vừa bước đi thì có tiếng Dương gọi lớn : “Trang ơi! Trang ơi! Anh đến đây!”
Trang và Lúa dừng lại, ngạc nhiên khi trông thấy Dương.
Dương mặc sơ mi vàng nhạt hơi bó, quần jeans bạc màu, khoác jacket.
Dương chạy tới, đến trước mặt Trang và Lúa.

DƯƠNG
(Thở hổn hển, nắm tay Trang)
Trang, anh có kịp không?
TRANG
(Nhảy lên, vui mừng)
Có. Anh đã đến kịp.

Trang và Dương ôm nhau trước cái nhìn sửng sốt của Lúa.

LÚA
(Lắp bắp)
Anh chính là…là…anh…Dương?
DƯƠNG
(Chìa tay)
Đúng, tôi đây.(Nhìn hoa cài áo trên ngực Lúa) Anh là chú rể?
LÚA
(Không bắt tay Dương)
Tôi tên là Lúa. Phải, tôi chính là chú rể. Nhưng hai người… làm gì vậy ? …Anh …anh đến đây làm gì?
DƯƠNG
(Xoa hai bàn tay vào nhau, nhìn Lúa, rồi nhìn Trang)
Chúng tôi mừng vì gặp lại nhau.
LÚA
(Quay mặt đi rồi quay lại, nhìn Dương gật đầu, nghiêm nghị)
Phải, tất nhiên là vậy. Lâu ngày không gặp mà! Nhưng trong hoàn cảnh này ôm nhau như vậy là quá lố. Chúng ta không phải là người Tây Phương mà, đúng không? (Nhìn bó hoa trên tay Dương) Lại có hoa nữa đấy. À, tôi quên, ở đây có nhiều hoa mà…(Chìa tay) Vậy ra anh đến để chúc mừng cô ấy?
DƯƠNG
(Không bắt tay Lúa, lắc đầu)
Tôi e rằng không phải thế.
LÚA
(Chau mày)
Vậy anh đến để làm gì?
DƯƠNG
(Thản nhiên)
Tôi đến để mang cô ấy đi.
LÚA
(Trố mắt)
Anh nói sao? Anh muốn mang vợ tôi đi?
DƯƠNG
Vợ anh à? Không ! Cô ấy chưa phải là vợ anh!
LÚA
(Bất bình)
Anh không thấy chúng tôi đang làm đám cưới sao?
DƯƠNG
(Nhún vai)
Nghi lễ chưa cử hành, đúng không?
LÚA
(Kéo tay Trang)
Ta vào đi, em.
DƯƠNG
(Chặn lối vào nhà thờ)
Không !
LÚA
(Sừng sộ)
Này, tôi nói cho anh biết ở trong nhà thờ có đầy đủ người lớn hai họ: ba má tôi, ba cổ, bà con thân nhân bạn bè của chúng tôi, ông linh mục cũng đã đến ở trong đó. Chúng tôi đang chờ đúng giờ là tiến hành lễ cưới. Anh lấy tư cách gì mà ngăn cản chúng tôi?
DƯƠNG
(Thản nhiên)
Đám cưới chỉ hợp pháp nếu cả cô dâu lẫn chú rễ đều tự nguyện.
LÚA
(Gằn giọng)
Anh nói gì? Anh bảo tôi đã ép buộc cổ à?
DƯƠNG
(Lớn tiếng)
Có thể anh không ép buộc, nhưng Trang không muốn lấy anh.
LÚA
(Lớn tiếng)
Anh không thấy cổ mặc áo cô dâu sao?
DƯƠNG
(Quả quyết)
Áo cô dâu không có ý nghĩa gì khi mà người cô ấy yêu và muốn cưới không phải là anh.
LÚA
(Bối rối, giận dữ)
Anh cho rằng người đó là anh sao? (Hạ giọng, mỉa mai) Đúng là có một thời gian ngắn Trang theo anh khiến cho anh nghĩ lầm đó là tình yêu. Không phải vậy đâu anh Dương! Đó chỉ là những giây phút …giây phút hoảng hốt yếu lòng của cổ trong lúc cổ lâm vào cảnh khó khăn. Anh chỉ lợi dụng khó khăn ấy để quyến rũ cổ, chứ thực ra anh có yêu gì cổ …Nếu Trang yêu anh, cổ đã không bỏ anh mà đi để quay về nhà với gia đình.
DƯƠNG
Cô ấy yêu ai và muốn lấy ai tại sao chúng ta không hỏi cô ấy tại đây, ngay bây giờ?
LÚA
(Nắm lấy tay Trang)
Trang em, em nói đi! Em bằng lòng lấy anh phải không?
TRANG
(Cúi đầu, nói nhỏ nhẹ)
Vâng, em đã bằng lòng lấy anh (Rút tay ra khỏi tay Lúa) Nhưng…
LÚA
(Quay sang Dương)
Anh nghe chưa, rõ rồi đó!
DƯƠNG
Anh hãy để cô ấy nói hết. Cô ấy chưa nói hết câu.
TRANG
(Quay nhìn Lúa, chân thành)
Anh Lúa! Em rất qúi mến anh, rất cám ơn anh đã lo lắng cho em, đã giúp đỡ gia đình em. Em không muốn làm anh buồn, nhưng em phải nói thật là em không yêu anh.
LÚA
(Nắm lấy tay Trang, qùi xuống, van nài)
Trang! Em sao vậy? Em nói gì lạ vậy? Có phải chính em đã nói rằng là em bằng lòng làm vợ anh, em nói rằng em thích sống ở Đà Lạt và anh đã mua nhà ở đây để sau lễ cưới chúng ta sẽ ở luôn đây mà?
TRANG
(Quay mặt đi)
Vâng, em đã nói thế và em sẽ làm như vậy nếu thư em không đến tay anh ấy, nếu anh ấy không tìm ra em hoặc là anh ấy không đến kịp.
LÚA
(Đứng lên)
Tại sao em không nói điều ấy với anh?
TRANG
Em nghĩ khó mà gặp lại anh ấy…
DƯƠNG
(Kéo Trang về phía mình)
Anh đã nghe rõ rồi chứ?
LÚA
(Lắc đầu)
Rõ là thế nào?
Dương giật lấy bó hoa trên tay Trang quăng xuống đất, đặt bó hoa của mình vào tay Trang.
DƯƠNG
(Hấc hàm nhìn Lúa)
Là thế đấy.

Dương nắm tay kéo Trang chạy đi.
Chiếc áo ấm của Lúa rơi xuống mặt sân.
Lúa thẫn thờ ngồi xuống ghế.

LÚA
(Vẻ mặt sững sờ, lẩm bẩm)
Chuyện gì thế này?Thật không thể tưởng nổi! Thật khó mà tin nổi !

Có tiếng người lao xao, tiếng nhiều bước chân từ nhà thờ vọng ra: “Có chuyện gì thế?”, “ Ai đến phá đám vậy?”,“Đập cho nó một trận đi!”

Màn hạ.

MÀN 3:

Cảnh nhà Dương và Trang (Quá khứ)

Căn phòng xây trát loang lổ, nền gạch tàu, có bộ ghế mây cũ, bộ tách trà gốm thô, có kệ gỗ với vài ba quyển tiểu thuyết, một đồng hồ reo, một cây đèn dầu Hoa kỳ. Đàn ghi ta, cuốc, cào cỏ để trong góc, chiếc nỏ của dân tộc thiểu số vùng cao nguyên, hình đôi thanh niên nam nữ trên một chiếc mô tô trên tường, dây kẽm phơi quần áo người lớn, trẻ em, khăn tắm.
Trang mặc đồ bộ, nằm trên võng đọc tiểu thuyết. Bé Thiên Lý, hai tuổi, mặc áo đầm, người lem luốc, tay cầm búp bê (cũng dơ bẩn không kém Thiên Lý) bước đến bên Trang.

THIÊN LÝ
Mẹ ! Mẹ! Con đói, con muốn ăn.
TRANG
(Mắt vẫn nhìn vào sách, miệng quát lên)
Im đi !

Bé Thiên Lý cầm búp bê quay lưng bước đi. Được vài bước, nó ngồi xuống chơi với búp bê. Một lát, nó lại bước đến bên võng.

THIÊN LÝ
(Kêu lên)
Mẹ! Mẹ! Con đói!
TRANG
(Quay sang bé Thiên Lý)
Mẹ bảo im!

Bé Thiên Lý khóc ré lên.
Trang buông quyển tiểu thuyết, đứng lên, bế Thiên Lý, ngồi đu đưa trên võng.

TRANG
(Dỗ dành)
Con đói rồi, mẹ biết, nín đi, chờ ba mang gạo về nấu cơm ăn… (Hoảng hốt) Ồ! Sao con nóng thế này? Con bị cảm sốt rồi.

Trang bế Thiên Lý đến ghế mây, vội vàng lấy thuốc cho uống, bế đặt lên võng, lấy mền đắp lên ngực Thiên Lý.
Dương mặc áo thun, quần jeans rách ở gối, đội nón vải, chân mang dép Lào, bước vào phòng, tay cầm một bịch gạo nhỏ và một bó rau dại .

DƯƠNG
(Nhìn Thiên Lý trên võng)
Con ngủ hả em?
TRANG
Chắc nó bị cảm sốt .

Dương đến rờ trán Thiên Lý, lấy mền quăng đi.

DƯƠNG
(Cáu gắt)
Sao em ngu quá vậy ? Con bị sốt sao em lại đắp mền?
TRANG
Em sợ gió.
DƯƠNG
Gió cái khỉ gió, chỉ tổ làm con nóng thêm. Em lấy khăn ra lu ngoài hiên xối nước cho ướt rồi mang vô đây cho anh.

Trang xịu mặt, quay đi .

DƯƠNG
(Gắt gỏng)
Sao còn đứng đó?
TRANG
(Dỗi)
Em không đi.
DƯƠNG
Tại sao?
TRANG
(Đến ghế ngồi xuống, giọng hờn dỗi)
Vì anh bảo em ngu.

Dương đi lại giây kẽm, rút lấy khăn, bước ra. Một lát, anh đi vào tay cầm chiếc khăn ướt, đến võng đắp lên trán Thiên Lý.

DƯƠNG
(Hạ giọng )
Anh xin lỗi. Em cho con uống thuốc chưa?
TRANG
Rồi.
DƯƠNG
(Cầm bịch gạo trên bàn, đưa cho Trang)
Em mang lon gạo này đi nấu cháo, anh thấy trong bếp còn một cái trứng, em nấu với cháo cho con ăn.
TRANG
(Cầm lấy bịch gạo)
Sao ít quá vậy?
DƯƠNG
Cả chú Ba, cả dì Sáu đều bảo mình đã mượn quá nhiều rồi, không cho mượn nữa. Anh năn nỉ mãi ông Hai mới cho một lon gạo .

Trang cầm bịch gạo đi vào trong. Trong lúc ấy, Dương ngồi ở ghế mây, lặt rau, rồi cầm rổ đi vào trong. Một lát, cả hai đi ra, Dương bưng hai tô mì gói, Trang bưng dĩa rau luộc, đặt lên bàn.

DƯƠNG
(Bước đến nhìn vào võng)
Cứ để con ngủ, chờ khi nào nó thức hãy cho nó ăn.

Dương cầm đũa.Trang bỏ đi ra cửa.

DƯƠNG
(Buông đũa, bước ra cửa, đến cạnh Trang)
Sao em không ăn?
TRANG
(Dỗi)
Em không ăn được nữa, mấy ngày ăn mì gói rồi.
DƯƠNG
Lát nữa em đến năn nỉ Dì Sáu xem sao.
TRANG
Sao anh không đi mà bắt em đi?
DƯƠNG
Anh đã đi rồi. Anh vừa mới nói với em đấy thôi.
TRANG
Em không đi đâu.
DƯƠNG
Tại sao?
TRANG
Em sợ … đường xa quá …
DƯƠNG
Em sợ gì chứ ?
TRANG
Ở đây có đủ thứ thú dữ: chồn, thỏ, cọp, rắn …
DƯƠNG
Cọp thì vùng này không có, rắn…ờ có rắn, nhưng em xem ti vi em biết đấy, rắn rất hiền, chỉ khi nào mình tấn công nó, nó mới cắn thôi, còn chồn và thỏ không phải là thú dữ .
TRANG
(Nhìn lên trần nhà, rảo mắt tìm kiếm)
Còn con gì ở trong nhà mình… cái con mà thỉnh thoảng vẫn kêu …con cắc ké ấy!
DƯƠNG
(Nhìn lên trần nhà, rảo mắt tìm kiếm )
Con ấy không phải là cắc ké mà là tắc kè.
TRANG
Sao anh biết nó là tắc kè? Nó là con cắc ké.
DƯƠNG
Em nhìn thấy nó rồi mà. Mình nó có bông lấm tấm.
TRANG
Nó ở trên cây kèo nhà, rõ ràng là cắc ké.
DƯƠNG
(Cáu gắt)
Đã bảo nó là tắc kè mà. Đồ ngu!
TRANG
(Cáu gắt)
Anh mới ngu. Rõ ràng nó là cắc ké.
DƯƠNG
(Dịu giọng)
Con cắc ké biết đổi màu, còn con này không biết đổi màu.
TRANG
(Bướng bỉnh)
Tại không đúng lúc nó đổi màu đấy thôi.
DƯƠNG
Được rồi! Muốn biết nó là con gì ta hỏi ông Hai là rõ thôi.
TRANG
Sao không hỏi Dì Sáu mà hỏi ông Hai?
DƯƠNG
Được rồi, hỏi Dì Sáu cũng được.

Cả hai im lặng. Một lát, Trang lên tiếng .

TRANG
Em không đi hái cà phê nữa đâu. (Xòe bàn tay) Anh xem, tay em chai cả, (vuốt tóc) tóc em cháy nắng, (vuốt tay) da em đen thui .
DƯƠNG
(Nắm bàn tay Trang, dỗ dành)
Trồng trọt, làm nghề nông thì phải thế. Lúc này rau quả của mình không được tốt, lại quá ít, không ai chịu mua nữa, mình phải đi làm thuê chứ sao bây giờ. (Xòe tay) Em xem, anh làm cỏ cho người ta phồng cả tay, lại phải xách nước từ suối về nhà nữa. Anh có sướng gì đâu.
TRANG
(Nhìn xa xôi, có vẻ như không nghe thấy lời nói của Dương)
Chưa bao giờ em cực khổ như bây giờ.
DƯƠNG
Xe đã bán, ti-vi, cát-xét cũng bán. Em bảo anh phải làm sao bây giờ?

Trang dùng dằng bỏ vào, đến ngồi một góc phòng, bưng mặt khóc rấm rứt.
Dương đến ngồi xuống bên Trang.

DƯƠNG
(Dỗ dành)
Em đừng khóc. Rồi sẽ ổn thôi. Trước mắt, mai anh sẽ lên tỉnh mượn bạn bè ít tiền
TRANG
Anh đừng đi.
DƯƠNG
Tai sao?
TRANG
Anh đừng bỏ em một mình.
DƯƠNG
Anh sẽ không ở lại đêm.
TRANG
Lần trước anh cũng nói là sáng đi chiều về; nhưng rồi anh đã ở đêm.
(Quay mặt) Anh đã cướp em trên tay của anh Lúa, bây giờ anh muốn bỏ rơi em phải không ?
DƯƠNG
(Hài hước)
Anh đâu có “cướp”, “Đùng một cái” anh đến chứ bộ.
TRANG
(Nũng nịu)
Như ở vũ trường, bà chủ muốn bắt em về, “đùng một cái”, anh xuất hiện và mang em đi.
DƯƠNG
Ờ, đúng như vậy đó.

Trang cười, ngả vào lòng Dương. Dương ôm Trang âu yếm.

DƯƠNG
(Dỗ dành)
Anh sẽ không bao giờ bỏ em. Sáng mai anh đi, chiều mai nhất định anh sẽ về, anh sẽ không để em ngủ ở nhà một mình
TRANG
Em không ở nhà một mình với con cắc ké ấy đâu.
DƯƠNG
Được rồi, anh sẽ tìm giết con tắc kè ấy. (Ngước nhìn lên trần) Nếu em nhìn thấy nó, báo anh, nhé.
TRANG
Không phải là tắc kè, mà là cắc ké.
DƯƠNG
Ừ, thì cắc ké.
TRANG
(Hồn nhiên)
Anh mua lại cho em cái cát-xét nhé.
DƯƠNG
Ừ! (Đứng lên, bước lại cửa, nhìn ra ngoài) Ờ mà giàn hoa thiên lý của mình sao xơ xác quá vậy?
Trang đến đứng cạnh Dương, nắm lấy cánh tay Dương.
TRANG
Em hái nấu canh ăn hết rồi, anh quên rồi sao ?
DƯƠNG
(Quàng tay qua hông Trang)
Ừ nhỉ, ta sẽ vun trồng lại.
TRANG
(Đi vào nhà )
Trong khi chờ đợi, anh hát em nghe đi!

Dương bước theo Trang vào nhà, đến góc phòng lấy đàn, hát bài “Giàn thiên lý đã xa”
Dương hát chưa hết bài, bỗng bé Thiên Lý khóc ré lên. Dương ngừng hát.Trang đến võng, bồng bé Thiên Lý lên.

TRANG
(Hoảng hốt)
Anh ơi! Con nóng quá..
Dương cất đàn, rờ trán Thiên Lý, vào trong mang cháo ra, đặt lên bàn.

DƯƠNG
Em ở nhà cho con ăn cháo, để anh đi nhờ dì Sáu đến coi con thế nào.

Dương đi ra.
Trang dỗ dành bé Thiên Lý. Một lát, Thiên Lý ngưng khóc; tuy nhiên, khi Trang đút cháo, nó không chịu ăn.

TRANG
Ăn đi con, ăn đi …

Bé Thiên Lý quay mặt đi.
Trang tức giận đưa tay đánh vào mông bé Thiên Lý, khiến nó khóc ré lên.
Trang bỏ bé Thiên Lý ở ghế, ra ngồi ở cửa.
Một lát,Trang quay vào, nước mắt chảy dài trên má.

TRANG
(Đưa tay áo, quẹt nước mắt)
Trời ơi sao tôi khổ thế này!

Trang ôm bé Thiên Lý vào lòng. Hai mẹ con khóc rấm rứt.
Tiếng nói của một người đàn ông cất lên: “Các cháu không phải là nông dân, các cháu không quen việc tay chân, không biết kỹ thuật trồng trọt làm sao các cháu lập nghiệp nơi này được.”

TRANG
(Ngẩng lên, giọng quả quyết)
Bác Hai nói đúng! Mình không thể sống ở đây được.

Tiếng nói của một người đàn ông khác cất lên: “Cậu ấy không có nghề nghiệp, rất khó tìm việc làm, hơn nữa cậu ấy chỉ thích lang thang đây đó, con sống với cậu ấy con sẽ khổ, chưa kể sau này nếu có con cái, lấy gì nuôi nó ăn mặc, học hành?”

TRANG
(Lẩm bẩm)
Ba mình nói đúng. Có gì bảo đảm anh ấy sẽ không bỏ rơi mình để theo đám bạn anh ấy như lần trước? Chưa chắc anh ấy mượn được tiền. Mà nếu được, khi xài hết tiền, lấy gì sống tiếp? Hơn nữa, mình không thể chịu được cảnh sống như thế này. Mình sẽ chết mất! … (Đứng lên) Mình phải đi, mình không thể sống như thế này, mình sẽ đi.

Trang bước nhanh đến dây phơi, rút lấy khăn mặt lau nước mắt cho mình, cho bé Thiên Lý, rồi xếp quần áo vào túi xách, chải tóc, thay đồ cho mình, cho bé Thiên Lý.
Thu xếp xong, Trang dắt bé Thiên Lý ra cửa, đứng ở ngưỡng cửa, nhìn xa xăm, phân vân, ngồi xuống, ôm bé Thiên Lý vào lòng.

TRANG
(Lẩm bẩm)
Mình đi đâu bây giờ?

Một giọng nói xa lạ cất lên: “Cô không thể sống như thế này. Cô sinh ra để được sống một cuộc sống an nhàn, sung sướng. Chỗ của cô là một biệt thự đầy đủ tiện nghi có kẻ hầu người hạ chứ không phải ở căn nhà tồi tàn giữa rừng rú như vầy. Nếu cô cần bất cứ sự giúp đỡ nào, xin hãy liên lạc với tôi. Đây là danh thiếp của tôi.”
Trang đứng lên, đến bàn, mở ngăn kéo lấy ra tấm danh thiếp, nhìn vào đó một lát, nhét tấm danh thiếp vào túi xách, bồng bé Thiên Lý, xách túi bước ra.

Màn hạ.

MÀN 4:

Cảnh công viên. (Quá khứ)

Hai băng ghế đá đâu lưng vào nhau dưới gốc cây cao su.
Mặt đất rải rác những chiếc lá vàng, nâu đỏ. Thỉnh thỏang một cơn gió làm rơi thêm một, hai chiếc lá. Xa xa vài cây trơ cành, trụi lá nổi bật trên nền trời xám.
Ông Tính, một người đàn ông chừng năm mươi tuổi, mang kính lão, cao gầy, tóc còn đen, mặc áo vét xanh, quần tây đen đang ngồi trên băng ghế, chăm chú đọc báo.
Dương – lúc này bốn mươi tuổi, tóc đã nhuốm bạc, mặc sơ mi ngắn tay bỏ trong quần jeans bạc màu, đầu đội mũ cát-két quen thuộc, chân mang giày bố, bước ra. Theo sau Dương là Lúa (cũng bốn mươi tuổi), mặc sơ mi trắng dài tay, khoác áo len không tay, quần tây đen.
Lúa bước nhanh lên trước, bất ngờ vung tay đấm vào mặt Dương một cái thật mạnh. Chiếc mũ cát-két trên đầu Dương văng ra, rơi xuống đất.

LÚA
(Phẫn nộ)
Đồ khốn nạn, đểu cáng!

Dương vuốt mặt. Một giòng máu chảy từ mũi xuống khóe miệng anh.

DƯƠNG
(Nhìn bàn tay dính máu)
Được! Được lắm! Có lẽ đúng là vậy. Hay ít ra, anh cũng có lý khi nói như thế… (Quay lưng, ngửa mặt nhìn trời) Tôi vẫn nhớ cái cảm giác của mình lúc ấy, tình cảm của tôi, cái nhìn của tôi đối với cô ấy, một cô gái đẹp, trong trắng hồn nhiên. Cô ấy tươi mát như một nụ hoa mới nở trong nắng sớm. Phải, cô ấy chính là đóa hoa ngày xưa tôi chợt nhìn thấy trong sân vườn một ngôi nhà trên đường tôi đi học. Chắc anh đoán được tôi làm gì rồi.
LÚA
(Hằn học )
Anh dám nhìn nhận như thế sao ? Nghĩa là anh đã cướp vợ của người ta chỉ để thoả mãn dục vọng của mình, chỉ để chứng tỏ tài chinh phục phụ nữ của mình à? Tôi thật không ngờ anh là kẻ đồi bại như vậy.

Dương rút khăn tay, lau máu, thẫn thờ ngồi xuống băng ghế, gục đầu xuống.
Lúa bước mấy bước, đứng nhìn về chân trời.
Một lát, Lúa quay lại.
Dương vẫn ngồi ở ghế, hai tay ôm lấy đầu, gục xuống.
Lúa bước chậm, cúi nhặt chiếc mũ cát két, mang đến trao cho Dương, nói “ Xin lỗi anh.”
Dương cầm mũ, vẫn gục đầu, nói: “Cám ơn anh. ”
Lúa ngồi xuống cạnh Dương.

LÚA
(Ngước nhìn trời, nói chậm rãi, giọng xúc động )
Trang sống ở làng bên, nhà nghèo, mồ côi mẹ từ nhỏ. Mẹ cổ chết vì bị rắn cắn lúc làm đồng. Cổ sống với cha và ba đứa em nhỏ. Hai đứa lớn mười ba và mười bốn, học đến lớp ba thì nghỉ; đứa út mười tuổi, học lớp bốn, là niềm hy vọng của gia đình. Cả nhà cổ hình như quyết tâm không để nó nghỉ học nửa chừng. Mấy chị em phụ giúp cha làm hai công ruộng và nửa mẫu khoai, bắp. Không máy bơm, không phân bón, ruộng rẫy thường thất mùa, gia đình cổ thường túng thiếu. Những khi ấy, mấy cha con cổ làm thuê cho gia đình tôi. Ba tôi có mười mẫu ruộng, năm mẫu ổng cho tá điền làm lấy lúa, năm mẫu chúng tôi trực tiếp làm. Nhà tôi có máy cày, máy bơm, máy đập lúa, máy xay lúa. Đủ hết ! Tôi học đến lớp bảy thì nghỉ, ở nhà phụ giúp ba tôi. Phần gia đình Trang, có lẽ thấy cổ chịu cực hổng nổi, Bác Tư – ba cổ, sang mượn tiền ba tôi để cổ lên Sài Gòn học nghề may chỗ một người quen. Không giấu gì anh, ngay lúc ấy tôi đã thầm yêu cổ. Ngày cổ lên đường, tôi đi tiễn, dúi vào tay cổ hết số tiền mà tôi để dành. Cổ hứa sẽ trở về, còn tôi thì hứa sẽ mua cho cổ cái máy may…

Lúa ngưng kể, cúi nhặt một chiếc lá vàng, vò trong lòng tay.
Dương lấy từ túi áo ra bao thuốc, rút một điếu gắn lên môi, chìa bao thuốc sang Lúa.

LÚA
(Lắc đầu)
Cám ơn anh, tôi không hút.

Gió nhiều. Đến que diêm thứ ba Dương mới đốt được điếu thuốc.

LÚA
(Cười một mình, kể tiếp)
Trang đi, tôi thấy nhớ, thấy lo. Có lẽ tôi bị ảnh hưởng bởi tiểu thuyết. Đọc tiểu thuyết tôi thấy tất cả những trường hợp gái quê lên tỉnh học đều sa chân vào cạm bẫy hoặc bị cảnh phồn hoa đô hội quyến rũ. Bác Tư cũng nghĩ như tôi, tuy cả hai không ai nói ra.
Rồi đúng lúc gia đình cổ lâm vào cảnh cùng quẫn vì trời khô hạn, ruộng rẫy mất mùa, đứa em út sắp đến nước phải nghỉ học, thì cổ gởi tiền về. Chúng tôi thêm nghi ngờ. Khi ba cổ quyết định lên Sài Gòn thăm cổ, tôi xin ổng cho đi theo. Ổng vốn nhà quê, hiền lành chất phác, có tôi đi theo, ổng rất mừng. Khi chúng tôi đến tiệm may thì cổ không còn ở đấy! Bác thợ may ở tiệm cho biết có thấy cổ nói chuyện với một người đàn bà đến lấy đồ may. Chúng tôi, chân ướt chân ráo mới đến thành phố lần đầu, đi tìm cổ nhiều nơi. Nhưng Sài Gòn minh mông, cổ như bóng chim tăm cá, làm sao chúng tôi tìm được? (Lúa ngừng nói, giơ tay bắt lấy chiếc lá vàng bất chợt bay tới chỗ mình, rồi thả rơi xuống đất, kể tiếp) Vài tháng sau, ba cổ nhận được thư ông thợ may cho biết cổ có ghé thăm ông, ông có hỏi nhưng cổ chỉ cho biết là đang bán cà phê, không cho biết địa chỉ, nhưng cổ đã vô tình nói ra tên quán là Hạ Trắng. Cổ nói khi nào trả hết nợ bà chủ quán, cổ sẽ trở lại học may.
Thế là tôi và ba cổ lại khăn gói cùng nhau đi Sài Gòn, tìm quán cà phê có tên là Hạ Trắng. Chúng tôi thuê nhà ở trọ, tìm khắp các quán cà phê có cái tên đó. Cuối cùng chúng tôi cũng tìm được cái quán ấy. Đó là một quán cà phê có sân rộng trồng nhiều cây ở quận Bình Thạnh. Nhưng trời một lần nữa phụ lòng chúng tôi: chúng tôi lại trễ một bước: cổ đã ra đi. Bà chủ quán là một người đứng đắn, cho chúng tôi biết một cô cùng làm tại quán đã rủ rê cổ đến vũ trường có tên là Ngân Hà gần sân bay Tân Sơn Nhất. Bả nói bả đã cấm, nhưng không được. Một lần biết tin, bả đã tìm đến vũ trường, khuyên cổ về. Nhưng bảo vệ vũ trường không cho, cương quyết giữ cổ lại.Trong khi xảy ra cuộc xô xát giữa hai người em của bả với những người ở vũ trường, một anh thanh niên đã xuất hiện và dẫn cổ đi mất.
Chúng tôi, tôi và ba cổ, chỉ còn biết an ủi nhau, khăn gói trở về quê…

Lúa ngưng nói, thở dài, ngước nhìn các cành cao su.
Vài chiếc lá vàng bay là đà trước mặt hai người. Lúa giơ tay bắt lấy một chiếc. Nhưng hụt. Chiếc lá bay vèo khỏi tay Lúa, đáp xuống gần chổ hai người.

DƯƠNG
Anh thanh niên ấy chính là tôi. (Dương ngừng nói, đứng lên, đi nhặt chiếc lá vừa rơi, đến đưa cho Lúa, nói tiếp) Khi ấy, tôi đang học năm thứ hai đại học.Tôi học không xoàng; tuy vậy, thường bỏ học đi chơi, thỉnh thoảng một mình đến quán cà phê Hạ Trắng. Đôi khi không có tiền, tôi ôm đàn ra hát, chỉ một bài thôi, coi như trả tiền cho ly cà phê của mình. Tôi thường hát bài “Thuyền viễn xứ”. Một lần như vậy, cô gái mới về bưng cà phê cho khách yêu cầu tôi hát bài “Giàn thiên lý đã xa”. Tôi đã hát, và được tán thưởng không kém … (Ngừng kể, ngước nhìn những cây cao su gần đấy, kể tiếp) Một hôm, ở quán xảy một cuộc xô xát. Một nhóm lưu manh bốn tên gây sự đánh một thanh niên chỉ vì anh ta đăm đăm nhìn cô ấy. Tôi bênh vực anh thanh niên, đập cho bọn lưu manh một trận tơi tả dù một tên trong bọn có dao. Từ bấy, cô ấy tỏ ra mến tôi. Bà chủ quán không tính tiền cà phê của tôi nữa. Tuy thế, mỗi khi không có tiền trả, tôi vẫn ôm đàn hát bài “Giàn thiên lý đã xa”… Chắc anh đoán được cô gái ấy là ai, và chắc anh cho rằng tôi cố tình tán tỉnh cô ấy? (Ngưng một lát) Vâng, chính là cô ấy, là Trang. Nhưng tôi không hề tán tỉnh cô ấy. Tôi không để ý đến các cô gái. Cạnh nhà tôi có một cô gái rất đẹp, con nhà giàu, đứng đắn, thỉnh thoảng theo mẹ cô ấy sang nhà tôi chơi. Cô ấy mến tôi; gia đình hai bên muốn chúng tôi tiến xa hơn. Hơn nũa, có ít nhất một đứa con gái học chung trường bám theo tôi. Cũng như với cô láng giềng kia, tôi không hề quan tâm đến họ. Tôi thích đi đây đó, thích gặp gỡ bạn bè. Ngày ấy, tôi không rõ mình muốn gì. Tôi rất thích mô tô 125 phân khối. Sau khi đậu vào đại học, ba tôi cho tôi chọn một chuyến du lịch Paris hoặc một chiếc mô tô 125 phân khối. Tôi đã chọn chiếc xe. Nhưng tôi thường bỏ xe ở nhà để đi bộ.Tôi thích học võ, ghi tên học taekwondo, gần thi lên đai nâu, lại bỏ ngang.
Vì thế, tôi không biết tại sao tôi gắn bó với Trang. Sau khi thóat khỏi vũ trường, tôi lấy mô tô chở cô ấy đi lòng vòng khắp Sài Gòn đến hết đêm. Hôm sau, chúng tôi đi Long Hải, Bình Châu rồi ra Vũng Tàu. Sau đó chúng tôi xuống miền Tây. Chúng tôi ghé chùa dơi, ăn thịt chuột, thả đèn lồng ở Sóc Trăng, đi bắt nghêu và vào vườn hái nhãn ở Bạc Liêu, chui vào thạch động Hà Tiên, ăn cá lóc nướng trong đất sét, uống rượu đế Gò Đen, chèo ghe hái bần trên kinh rạch Long Xuyên. Chán cảnh miền Tây, cô ấy muốn đi Hội An. Thế là tôi quay đầu xe…

Dương ngừng nói. Và Lúa lên tiếng.

LÚA
Khi chúng tôi không mong gì tìm được Trang, thì có tin của cổ: cổ gởi bưu phiếu về. Ba cổ rất mừng khi nhận được bưu phiếu của cổ, nhưng lại lo khi nhận được tiền. Ổng lo là lo nguồn gốc đồng tiền mà cổ có, chỉ mừng vì đang lúc không biết cổ sống chết thế nào thì lại có tin. Tuy nhiên, không có thư từ gì kèm theo. Và bưu phiếu không hề ghi địa chỉ. Ba cổ có đưa bưu phiếu cho tôi xem. Tôi để ý con dấu bưu điện nơi gởi. Và thế là chúng tôi khăn gói đi Hội An…
DƯƠNG
(Nhả ra một cụm khói thuốc lá, tiếp lời Lúa)
Chúng tôi trọ ở một khách sạn hạng trung, ở đấy đến ngày thứ tám thì Trang bỏ đi. Tôi nhớ sáng ngày ấy, tôi dậy sớm lúc cô ấy còn ngủ, đón xe ôm vào chợ để mua một món quà cho cô ấy, tôi muốn làm cô ấy ngạc nhiên khi thức giấc. Lúc tới chợ, tôi tình cờ gặp một người bạn thời trung học. Chúng tôi mừng rỡ, rủ nhau vào quán uống bia, hàn huyên chuyện cũ. Khi trở về khách sạn, tôi không thấy cô ấy nữa. Nhân viên khách sạn cho biết có thấy cô đi với một ông già và một thanh niên. Cô ấy không để lại một dòng chữ. Tôi lái về Sài Gòn tìm cô ấy. Nhưng về đến Sài Gòn, tôi đã không làm thế. Ngược lại, tôi cố quên cô ấy.
LÚA
(Đứng lên, bước đến bên Dương)
Không phải tôi; mà chính là ba cổ đã thuyết phục được cổ quay về. Cổ cảm động khi nghe ổng kể về nỗi khổ cực của chúng tôi khi đi tìm cổ, về sự vất vả của ba đứa em ở quê nhà…
DƯƠNG
(Quay nhìn Lúa)
Cũng chính ba cô ấy đã thuyết phục cô ấy lấy anh ư?
LÚA
Ba cổ đã năn nỉ cổ. Ổng sợ tai tiếng. Ổng muốn làm đám cưới càng sớm càng tốt. Ba má tôi thì không ưng cổ. Nhưng vì tôi là con một, họ chìều tôi. Mà tôi thì như đã nói, tôi thực sự yêu cổ. Tình yêu sâu đậm đến mức nó lấn át mối nghi ngờ về sự trong trắng của cổ. Chúng tôi đã vạch ra một kế hoạch: Tôi mua một ngôi nhà ở Đà Lạt có đầy đủ tiện nghi theo ý thích của cổ và cũng để tránh tiếng dị nghị nơi quê nhà, chúng tôi làm lễ cưới trên ấy. Cổ sẽ ở nhà lo việc nội trợ, còn tôi sẽ chuyển hướng sang kinh doanh, sẽ mang rau cải hoa của Đà Lạt về miền Tây, và mang trái cây, nông sản miền Tây lên Đà Lạt.
DƯƠNG
(Gật gù)
Một tương lai đầy hứa hẹn đối với một gia đình mới … À, tôi nói điều này chắc anh không tin: dù đã đi cùng nhau đến nhiều nơi, cho đến giờ phút ấy, chưa có gì xảy ra giữa tôi và cô ấy.
LÚA
(Gật gật)
Trang đã nói như vậy. Và tôi tin cổ. Mọi việc đã được tiến hành thuận lợi, nhà đã mua, chuyện làm ăn đã được thỏa thuận, lễ cưới đã chuẩn bị hoàn tất. Hạnh phúc đã ở trong tầm tay tôi. Vậy mà …đùng một cái…(Lắc đầu, giọng trở nên cay đắng). Lòng dạ đàn bà!
DƯƠNG
(Cười héo hắt)
Đùng một cái, tôi xuất hiện, và dắt cô ấy chạy! Anh biết không, sau này, mỗi khi lục đục, cãi nhau, chỉ cần một trong hai đứa nói “Đùng một cái”, chúng tôi lại làm lành.

Dương che gió đốt thuốc, lại quẹt hết diêm này đến diêm khác mới đốt được điếu thuốc .
Cả hai ngồi xuống băng ghế.

DƯƠNG
(Hít một hơi thuốc, nhả khói)
Ở nhà thờ, như anh chứng kiến, sau khi giật bó hoa trên tay cô ấy, quăng đi, thay vào bó hoa của tôi, tôi đã dẫn cô ấy chạy. Nhưng bạn bè, người thân của anh chặn lại. Tôi bị họ đánh khá đau. Họ chỉ bỏ đi khi thấy cảnh sát đến. Tuy không muốn, chúng tôi cũng phải theo người cảnh sát. Anh ta dẫn tôi vào trạm xá, đề nghị y tá băng bó vết thương cho tôi, rồi buộc chúng tôi về đồn. Ở đấy, tôi kịp dẫn cô ấy trốn đi trước khi cảnh sát lấy lời khai.
Chúng tôi đón xe đi Bảo Lộc, tạm trú ở quán cà phê một người quen của tôi. Hôm sau, tôi về Sài Gòn mang lên chiếc mô tô, rồi chúng tôi làm lễ cưới ngay tại quán, do ông chủ quán đứng chủ hôn..

Dương ngừng kể, nhìn Lúa.

DƯƠNG
Một đám cưới khác thường, phải không?

Lúa không trả lời. Dương kể tiếp:

Phải! Chúng tôi đã làm một lễ cưới kỳ lạ. Nhưng chúng tôi rất vui mừng. Và đã có những ngày tháng hạnh phúc bên nhau.Tôi đã chở cô ấy đi Đơn Dương, Đại Ninh, Di Linh, khắp vùng cao nguyên Lâm Đồng, những vùng thác đèo lũng sâu. Chúng tôi cũng đi Phan Thiết, Nha Trang, Hội An, Huế. Chúng tôi không chỉ có một tuần trăng mật, mà là nhiều tháng trăng mật.
Sau đó, tôi bán chiếc mô tô, vay mượn thêm tiền, mua một ngôi nhà nhỏ có vườn, gần suối ở Prenn. Trước nhà, chúng tôi trồng một giàn hoa thiên lý. Chúng tôi trồng hoa, rau cải, su su bán cho thương lái. Chúng tôi tắm suối, cùng nhau đi dạo dưới bóng cây rừng, tìm hái hoa lan dại. Những ngày mưa, chúng tôi ở nhà làm tình, đọc tiểu thuyết, nghe nhạc.Tôi tập cho cô ấy hát bài “Giàn thiên lý đã xa” mà cô rất thích. Bé Thiên Lý ra đời một bé gái như chúng tôi mong muốn, mang đến cho chúng tôi một niềm vui mới. Chúng tôi vượt qua gian khổ, nuôi bé lớn lên từng ngày….(Ngừng kể một lát, rồi tiếp tục) Vậy mà trong lúc tôi đi gọi hàng xóm giúp đỡ chữa bệnh cho con, cô ấy khăn gói, bồng con ra đi không một dòng để lại. Về nhà, tình cờ nhìn thấy con tắc kè, tôi đã cố gắng hết sức mới bắt được nó. Cầm đuôi con tắc kè, tôi tìm cô ấy để khoe và có ý định sẽ giết con vật hiền lành tội nghiệp ấy trước mặt cô ấy. Nhưng đã quá trễ: cô ấy đã bồng con đi mất. Tôi thả con tắc kè, bỏ nhà ra đi .
LÚA
(Ngạc nhiên)
Có nghĩa là anh chỉ sống với Trang một thời gian ngắn sao?
DƯƠNG
(Gật đầu)
Đúng! Chúng tôi chỉ sống với nhau có ba năm. Cô ấy bỏ đi lúc con gái chúng tôi mới lên hai. (Thở dài, quay mặt). Đàn bà thật là khó hiểu.
LÚA
(Liếc Dương, mỉa mai)
Anh xứng đáng được như thế.
DƯƠNG
(Ôm đầu)
Cô ấy chết là do tôi …

Bổng Dương quay phắt lại.

DƯƠNG
(Bất ngờ túm lấy ngực áo Lúa, gằn giọng)
Nhưng ngày xưa, ngày xưa anh là người thế nào? Lúc ở nhà thờ ấy? Lúc ấy anh chỉ là kẻ yếu hèn, nhu nhược. Tình yêu của anh thế nào mà anh lại không dám giành lại cô ấy?

Lúa im lặng, Dương buông áo Lúa, cúi đầu.

LÚA
Anh nói đúng, tôi đã hèn nhát, không dám đương đầu để bảo vệ hạnh phúc của mình. Tôi chỉ sững sờ nhìn cảnh ấu đả, lúc ấy, dù rất căm thù anh, tôi đã không dám đánh anh. Sau đó, tôi cũng không làm gì để giành lại Trang. Suốt thời gian anh chung sống với cổ, tôi vẫn yêu và nhớ đến cổ. Tôi đã không nghe lời ba má tôi để đi lấy vợ. Tôi tin là có một ngày cổ sẽ lại quay về quê. Tôi tin là một lúc nào đấy Trang sẽ nhớ lại lời hứa lúc ra đi, và tôi sẽ mua cho cổ cái máy may và chúng tôi sẽ làm lại lễ cưới. Nhưng đó chỉ là ảo vọng! Trang không phải là của tôi.
DƯƠNG
Tôi đã ngỡ là cô ấy quay về quê và sống với anh.
LÚA
(Lắc đầu, buồn bã )
Không! Từ khi cổ ra đi đến giờ, cổ không hề quay về quê cũ một lần nào, cũng không viết thư, chỉ gởi tiền về hai lần. Lần đầu gởi bưu phiếu như tôi đã kể lúc cổ vừa đi bán cà phê, lần hai cách đây chừng ba, bốn năm, cổ đã nhờ một người lạ mang về gia đình một số tiền khá lớn. Phải! Một số tiền đủ để ba cổ cất lại nhà, mua thêm đất, sống ổn định với ba đứa con. Còn tôi, tôi bán nhà ở Đà Lạt, trở về quê, mua một cái máy may và chờ đợi. Cho đến khi biết tin cổ đã…
DƯƠNG
Nếu vậy, cô ấy đã đi đâu, làm gì suốt nhiều năm qua, cho đến khi thảm cảnh xảy ra?
LÚA
Vậy ra sau lần Trang ra đi, anh không có tin tức gì của cổ cho đến khi cổ tự tử sao?
DƯƠNG
Như tôi vừa nói, tôi ngỡ cô ấy về với anh. Mãi đến khi tôi ghé lại quán Hạ Trắng, được bà chủ quán cho biết anh và bác Tư- ba cô ấy có đến quán hỏi thăm tin tức về cô ấy, ngay lập tức, tôi bổ đi tìm.Tôi đi khắp nơi, cuối cùng tôi cũng tìm được cô ấy. (Im lặng một lát rồi cười chua chát) Ha..ha..
LÚA
Anh kể đi, kể tiếp đi, anh đã gặp Trang trong hoàn cảnh nào ?

Nhưng Dương quay đi, tiếp tục cười ha hả.

LÚA
(Bức xúc)
Nói đi chứ! Sao anh không nói, mà lại cười ?

Dương quay lại, hai hàng nước mắt chảy dài trên gương mặt lạnh căm.

DƯƠNG
(Khinh bạc)
Tôi cười vì hoá ra Thượng đế đã trêu ngươi .Tôi cười vì tôi đã thất bại ,vì tôi không phải là một người hùng, tôi đã phụ cô ấy.
LÚA
(Chau mày)
Anh nói gì tôi không hiểu ?
DƯƠNG
(Rút khăn tay trong túi quần, lau nước mắt)
Trên đường tìm kiếm cô ấy, tôi gặp một đám đông, họ đứng trên một chiếc cầu, chỉ trỏ xuống gìong nước cuồn cuộn chảy dưới chân cầu. Một người nói một phụ nữ đã nhảy xuống đó. Linh cảm cho tôi biết đó là cô ấy. Ngay lập tức tôi phóng xuống, bơi hết sức về phía kẻ chán sống, vớt được cô ấy lên bờ. Phải! Chính là cô ấy, là Trang! Nhưng cô ấy đã ngừng thở, mặt trắng bệch, thân thể lạnh ngắt. Tôi hốt hỏang, ấn lên ngực, rồi kề miệng thổi , tôi làm liên tục nhưng không thể giành lại cô ấy. Một người đàn ông kiểm tra lại hơi thở cô ấy ,bảo tôi hãy ngưng vì cô ấy đã chết. Nhưng tôi không tin, kéo ông ta ra, tiếp tục làm hô hấp nhân tạo. Tôi nhìn thấy cô ấy mở mắt, miệng nở nụ cười khi trông thấy tôi ,tai tôi nghe cô ấy nói “Đùng một cái, anh đến!”
Dương ngừng kể, trừng mắt nhìn vào khoảng không, để điếu thuốc cháy đến tận ngón tay mình mà không hay biết.

Lúa cúi đầu, im lặng.
Gió rít văng vẳng. Một chiếc lá vàng rời cành.

DƯƠNG
(Trừng mắt nhìn chiếc lá rơi)
Tôi ôm cô ấy vào lòng, nói “ Ừ, anh đây…Đùng một cái anh đến!” Đám đông vây quanh không hiểu tôi nói gì. Còn tôi, tôi không hiểu tại sao nàng lại chết.( Quay sang Lúa, hạ giọng). Cô ấy cũng không phải là của tôi…
LÚA
(Đan hai tay vào nhau, nhìn xa xôi, lẩm bẩm)
Thì ra trong khi tôi tưởng là Trang vẫn sống với anh và anh tưởng là cổ quay lại với tôi thì hơn mười năm qua cổ đã ở đâu, sống với ai chúng ta không hề biết! (Bùi ngùi) Chắc là cổ phải vất vả, khổ sở, lắm nên mới ra thế.
DƯƠNG
(Lắc đầu)
Hẳn là thế…Và con gái tôi, không biết số phận ra sao?

Cả hai im lặng .Dương chợt nhận ra điếu thuốc tàn trên tay, quăng tàn, đốt một điếu khác.

LÚA
(Thở dài)
Tôi muốn trồng hoa bên mộ Trang.
DƯƠNG
(Quay sang Lúa)
Hoa huệ trắng, như những cành anh đã mang đến mộ?
LÚA
Tôi mang cả bó từ vườn nhà, lên đến đây chỉ còn vài cành tươi Ngày xưa, lúc còn ở quê, cổ rất thích hoa huệ.
DƯƠNG
(Nhìn lên cao)
Sau đó, cô ấy lại thích hoa thiên lý. (Ngừng một lát,quay nhìn Lúa) À, anh có để ý những bông hoa đồng tiền ở mộ cô ấy ?
LÚA
Tôi đã ngỡ những bông hoa ấy là của anh.
DƯƠNG
Không!
LÚA
Chắc là một ai đó biết cổ, một người bạn gái…
DƯƠNG
Cũng có thể là một người đàn ông. À, anh biết Trang nhảy sông tự tử chết khi nào? Làm thế nào anh biết được tôi đã chôn cô ấy ở nghĩa trang đó?
LÚA
(Nhìn thẳng phía trước)
Tôi đọc báo. Ngay sau đó, chúng tôi đi tìm …
DƯƠNG
Chúng tôi ?
LÚA
(Nhìn Dương)
Vâng, tôi và bác Tư-ba của Trang…(Cười buồn ) Thật lạ, chúng tôi cứ phải lẽo đẽo đi tìm cổ. Cả khi cổ đã chết…

Đến đây, người đàn ông ngồi trên băng ghế – ông Tính, bỏ tờ báo xuống, quay sang phía Dương và Lúa.

ÔNG TÍNH
(Giơ chiếc ống vố, nói với Dương)
Xin lỗi anh, anh cho tôi xin tí lửa.

Dương đứng lên, đưa điếu thuốc cho ông Tính.
Ông Tính mồi thuốc, trả điếu thuốc cho Dương, đứng lên, bước sang băng ghế của Dương và Lúa.

ÔNG TÍNH
Xin lỗi, tôi không cố tình lắng nghe câu chuyện của hai người; nhưng vì ngồi bên kia…Anh bạn đây nói cô ấy thích hoa huệ, anh thì bảo là cô ấy thích hoa thiên lý; còn tôi, tôi được biết cô ấy thích hoa đồng tiền!

Dương và Lúa nhìn nhau; rồi cùng nhìn ông Tính, đồng thanh cất tiếng ”Ông chính là…”

ÔNG TÍNH
Vâng, tôi là người đã mang bó hoa đồng tiền đến. Tôi là chồng của cô ấy .Chính xác hơn, cô ấy là vợ bé của tôi trong thời gian mà hai anh bạn nhắc đến.
LÚA
(Đứng bật dậy, trố mắt)
Chính ông?
DƯƠNG
(Chau mày)
Cô ấy đã sống cùng ông từ khi rời bỏ tôi đến khi tự tử chết sao?
ÔNG TÍNH
(Đưa ống vố vào miệng, rít một hơi, tự hào)
Tôi không biết chắc lắm, cô ấy đã sống với tôi suốt mười bốn năm cho đến khi ra đi hồi năm rồi.
DƯƠNG
(Túm lấy áo người đàn ông)
Con tôi đâu ?

Lúa cũng sấn tới .

LÚA
(Chỉ vào mặt ông Tính )
Ông đã làm gì? Ông đã làm gì đến nỗi cổ phải tự tử chết?
ÔNG TÍNH
(Thản nhiên )
Hai bạn quá nóng rồi. Nếu hai bạn muốn nghe chuyện về cô ấy thì tôi e thái độ như thế này không làm tôi có hứng thú để kể đâu.

Dương buông áo người đàn ông.

ÔNG TÍNH
(Đưa tay sửa lại cổ áo, vuốt lại áo)
Tôi xin phép được ngồi.Tôi bị đau khớp, không đứng được lâu.
DƯƠNG
(Chìa tay)
Mời ông.
ÔNG TÍNH
(Chìa tay)
Tôi tên là Tính
DƯƠNG
(Bóp mạnh tay ông Tính khiến ông nhăn mặt)
Tôi là Dương, còn anh ấy là Lúa.

Lúa quay đi, không bắt tay người đàn ông.

ÔNG TÍNH
(Nhìn Dương, vừa hút ống vố vừa nói)
Sau khi bỏ anh ra đi, cô ấy đã tìm đến tôi.
DƯƠNG
(Trố mắt)
Ông nói sao? Cô ấy tự tìm đến ông?
ÔNG TÍNH
(Thản nhiên)
Lúc nãy anh có nhắc đến lần anh đi vắng một ngày đêm, bỏ cô ấy ở nhà ? Chính lần ấy tôi đến nơi anh ở để mua nông sản.Tôi là người kinh doanh rau quả.Tôi mua được ít su su từ vườn nhà anh. Lần đầu tiên nhìn thấy cô, tôi đã thấy ngay đây chính là một tiểu thư. Không, tôi không muốn nói xuất thân gia đình, tôi muốn nói chính bản thân cô ấy .( Ngước lên trời) ..Mái tóc dài, dù đã cột lên, dù bị cháy khét ở ngọn vẫn óng ả, nước da đỏ lên vì nắng, vóc dáng mảnh khảnh, bàn tay búp măng, chỉ nhìn thôi cũng biết là mềm mại. Cô ấy nói là đang sống với chồng con, cô chỉ vào đứa bé đang ngủ trên võng và nói chồng cô đang làm việc ngoài vườn. Chính cử chỉ của cô khi nhìn thấy tôi và vẻ ấp úng của cô khi trả lời cho tôi biết hai điều: Thứ nhất, cô biết tôi là người giàu có, và cô có vẻ nể trọng sự giàu có.Thứ hai, tôi biết cô nói dối việc chồng cô ở ngoài vườn, vì nhút nhát, lo sợ tôi có thể làm hại cô, ít ra là lúc mới gặp. Đó là tâm lý của người mới đến cư ngụ ở nơi hẻo lánh, tâm lý của dân “quý tộc” ! Thấy tôi tỏ ra lịch lãm, đứng đắn, cô thay đổi thái độ, hồn nhiên thú nhận chồng cô đi vắng, thú nhận cô sống thiếu thốn, cực nhọc.Tôi không trả giá cao cho mớ su su mà chỉ nói là cô không thể sống như thế này.Rồi tôi trao cho cô danh thiếp và nói sẵn sàng giúp cô bất cứ lúc nào cô cần….

Ông Tính ngừng nói, đưa ống vố lên môi rít , dò xét hai người đối thoại.
Cả Lúa, Dương im lặng.

ÔNG TÍNH
(Lấy ống vố khỏi miệng, kể tiếp)
Ít lâu sau, cô bồng con đến nhà tôi. Gặp lại cô tôi nhìn kỹ lại, tôi thấy cô rất đẹp, tuy có hốc hác một chút. Đứa bé không có gì nghiêm trọng, chỉ là viêm họng và suy dinh dưỡng.Tôi lấy thuốc cho nó uống, bảo bà quản gia nấu cháu cho hai mẹ con ăn. Cô nói cô xin được tá túc một thời gian. Dĩ nhiên tôi rất vui lòng. Tôi để cô và con cô ở riêng một phòng.Tôi bảo bà giúp việc nói với vợ tôi là chính bà đã dẫn cô ấy về để phụ giúp bà. Cô không giúp được gì nhiều, khá vụng về và không được siêng năng lắm, tuy nhiên trước mắt vợ tôi, cô luôn luôn cố gắng, và nhanh chóng lấy được cảm tình của cả bà quản gia lẫn vợ tôi. Đúng như tôi nghĩ: cô thích ăn ngon, mặc đẹp, chăn êm, nệm ấm, làm việc vừa phải và thích tiện nghi. Tôi mua sắm áo quần giày dép son phấn trang sức cho cô ấy. Trước mặt vợ tôi và bà quản gia, tôi giữ thái độ và lời nói của một ông chủ thương người và đứng đắn, có khi nghiêm khắc.Cô ấy khá khôn ngoan. Với vợ tôi, cô đóng tốt vai trò người làm; với tôi, cô khéo léo giữ khoảng cách. Tôi và vợ tôi lấy nhau, ăn ở với nhau đã hơn mười năm nhưng vẫn chưa có con. Chúng tôi không biết tại sao, chỉ biết đi chùa cầu tự. Vợ tôi không phải là người hay ghen. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh ấy bả dễ nghĩ rằng tôi sẽ tìm một phụ nữ khác để sanh con cho tôi. Vì thế, tuy cả tôi và cô ấy hết sức cẩn thận, vợ tôi vẫn nghi. Khi bả biểu lộ điều ấy, tôi chủ động đi trước một bước, tôi lén bỏ tiền vào túi áo cô ấy, vu cho cô ấy tội ăn cắp và đuổi cô ấy đi…

Kể đến đây,ông Tính ngừng nói.
Dương lắc đầu.
Lúa lộ vẻ bất mãn.

LÚA
Ông dám…

Ông Tính đưa tay lên vai Lúa.

ÔNG TÍNH
Anh bạn lại nóng nảy rồi.

Lúa xoay người tránh, nhìn ông Tính hằn học. Ông Tinh quay sang Dương.

ÔNG TÍNH
Đó chỉ là một nước cờ của tôi. Sau đó tôi lén vợ tôi thu xếp cho hai mẹ con về ở trong một ngôi nhà có vườn nhãn tại Bạc Liêu mà tôi lén vợ mua lại của một khách hàng. Ban đầu cô ấy không muốn. Cô ấy do dự có lẽ cô ấy muốn quay trở lại với anh, hoặc muốn trở về quê.
LÚA
Cổ đặt điều kiện với ông sao ?
ÔNG TÍNH
Không hẳn là thế, cô ấy đòi hỏi, đòi hỏi rất nhiều, hơn nhiều so với các cô gái khác. Với một cô gái trẻ và đẹp, một con nai tơ mơn mởn, hồn nhiên như thế, là đàn ông ai mà không mê ! Tôi chấp nhận trả mọi gía để có được cô ấy.
Tuy vậy, tôi biết mình không phải trả quá đắt .Với một phụ nữ ham mê vật chất đến thế , không nói ra thì hai anh cũng biết, dù khôn ngoan đến mấy, cô ấy cũng không thóat được chiếc bẫy của tôi…

Lúa không nén được cơn giận, vung tay đấm ÔngTính. Nhưng người đàn ông tránh được.

ÔNG TÍNH
(Thản nhiên)
Anh định làm hỏng câu chuyện của chúng ta ư?
DƯƠNG
(Kéo tay Lúa)
Ông ta nói đúng. Hãy để ông ta nói.
ÔNG TÍNH
Thực ra không phải là bẫy gì. Ở địa vị tôi các anh có lẽ cũng thế thôi.
LÚA
(Chỉ vào mặt ông Tính)
Này! Ông ăn nói cho cẩn thận đấy. Không phải ai cũng như ông đâu.

Ông Tính phớt lờ lời cảnh cáo của Lúa, thản nhiên kể tiếp.

ÔNG TÍNH
Tôi nói với cô ấy rằng nếu cô muốn quay lại với chồng hoặc muốn về quê thì hãy quên những ý định ấy đi. Bởi vì chồng cô sẽ không tha thứ cho cô đã bỏ đi không nói một lời và đã đến sống với một người đàn ông khác suốt gần một năm trời ! Còn ba cô sẽ nghĩ sao khi biết cô chừng ấy tuổi mà đã sống với hai người đàn ông mà không cưới hỏi đàng hoàng? Và cô sẽ phải đối diện với thành kiến khắt khe khi bồng con về quê nhà. Quay về chỉ làm gia đình cô thêm tai tiếng, ô nhục. Vậy là tôi có cô ấy.
DƯƠNG
(Lắc đầu nhìn ông Tính)
Ông đúng là một con cáo .
ÔNG TÍNH
(Tự hào)
Tôi chỉ sử dụng một ít kinh nghiệm và một ít kiến thức thôi.
LÚA
Cổ không bị vợ lớn của ông gây rắc rối gì chứ?
DƯƠNG
Cô ấy sống yên ổn với ông suốt mười bốn năm trời sao ?
ÔNG TÍNH
(Tỏ vẻ sành sõi)
Với phụ nữ, anh không cần phải hiểu họ. Anh chỉ cần biết họ muốn gì, cần gì. Khi anh dan díu với một phụ nữ khác ngoài vợ anh, điều cần nhất là anh giử đúng nguyên trạng trong gia đình, nhất là giờ giấc. Nếu vợ anh ghen bóng gió hoặc đánh hơi thấy được chút gì, anh cần đánh lạc hướng bà ấy. Tôi giữ đúng lịch đi về, vẫn mua quà tặng vợ nhân ngày sinh nhật, kỷ niệm ngày cuới, thỉnh thỏang dẫn vợ đi nghỉ mát …Chỉ bao nhiêu đó cũng đủ.Nhưng nếu anh có một bà vợ đa nghi, thông minh hoặc ở trong tình trạng đặc biệt dễ nghi như tôi, anh phải sử dụng chiêu “giương đông kích tây”.Tôi để ý loại son môi, mùi nước hoa một cô tiếp viên, rồi làm như vô tình để lộ mối quan hệ ấy bằng cách bôi son, xức một ít nước hoa loại ấy lên áo, thế là vợ tôi theo dõi tôi đến nhà hàng ,sau đó tôi hứa với vợ sẽ cắt đứt mối quan hệ ấy và tôi không bao giờ trở lại nhà hàng ấy nữa.Trong suốt mười bốn năm, vợ tôi không hề hay biết về mối quan hệ giữa tôi với cô ấy. Dĩ nhiên là tôi được sự hợp tác tốt của cô ấy và anh tài xế . Về phần cô ấy, tôi đáp ứng mọi nhu cầu vật chất, tinh thần của cô ấy, không cần cô ấy lên tiếng đòi hỏi, ngày nào trong phòng cô ấy cũng có một bình hoa đồng tiền, thứ hoa tôi trồng rất nhiều trước sân nhà .
DƯƠNG
Suốt thời gian chung sống, ông có con với cô ấy không?
ÔNG TÍNH
Không! Và vì vậy tôi biết được nguyên nhân không có con là do lỗi ở tôi .
DƯƠNG
Thế còn con tôi ?Hiện giờ nó đang ở đâu?
ÔNG TÍNH
Tôi không biết .
DƯƠNG
(Túm lấy áo, trừng mắt nhìn ông Tính)
Đồ khốn!
ÔNG TÍNH
(Bình thản)
Tôi chỉ là cha dượng, anh mới là cha ruột.

Dương buông áo ông Tính.
Ông Tính đưa tay vuốt lại áo, nhét thuốc vào ống vố, nhìn Dương ngỏ ý muốn xin lửa.
Dương đưa bao diêm cho ông Tính.
Ông Tính từ tốn lấy ra một lúc ba que diêm, cúi người lấy vạt áo vét che gió, quẹt châm ống vố, đưa trả bao diêm cho Dương, nói “Cám ơn anh”.

DƯƠNG
Nó còn sống chứ?
ÔNG TÍNH
(Lấy ống vố khỏi miệng, nhả khói)
Chắc là nó lang thang đâu đó.
DƯƠNG
Ông đã bạc đãi nó ?
ÔNG TÍNH
Nó ham chơi nhiều hơn ham học ,và đã hỗn với tôi, tôi mắng nó và nó đã bỏ nhà ra đi .
DƯƠNG
Từ bao giờ?
ÔNG TÍNH
Hơn năm nay …

Dương bối rối, bực tức, lộ rõ thái độ của kẻ muốn gây sự .

DƯƠNG
Ông nói ông giỏi lắm, nhưng cuối cùng cô ấy cũng bỏ ông ?
ÔNG TÍNH
Nhưng không phải như trường hợp của anh! Đơn giản vì cô ấy đi tìm con.
LÚA
(Nói chen)
Và ông cho rằng vì không tìm được con nên cổ tự tử ?
ÔNG TÍNH
Đúng vậy.
DƯƠNG
(Nhìn ông Tính với ánh mắt khinh bỉ )
Ông đã nói hết chưa?
ÔNG TÍNH
Còn, còn một câu nữa (Đứng lên,quay lưng)Trong lúc cô ấy còn sống với tôi, tôi đã có một cô khác. Chính cô này đã xúi tôi đuổi hai mẹ con đi, (Quay lại) nhưng tôi thề là tôi không làm thế, tôi chỉ cắt bớt phần của cô ấy và con cô ấy thôi.

Lúa nhìn Dương , chờ đợi phản ứng của anh.
Dương sững sờ, túm lấy áo ông Tính. Anh nghiến răng, quai hàm bạnh ra, mắt lồng lên, tay nắm lại hình thành một quả đấm. Lúa quay mặt đi.

ÔNG TÍNH
(Thản nhiên nói với Dương)
Anh sẽ không đánh tôi .

Dương đẩy ông Tính một cái thật mạnh. Ông Tính ngã ra đất.
Lúa quay lại, nhìn Dương, nhìn ông Tính ,quay đi.
Ông Tính lồm cồm đứng lên.

ÔNG TÍNH
(Thản nhiên nói với Dương)
Tôi biết là anh sẽ không mạnh tay. Dù sao thì tôi đã nuôi con gái anh đến mười lăm tuổi. ( Quay sang Lúa) Và tôi chắc số tiền khá lớn mà tôi đã cho cô ấy để cô ấy gởi về cho gia đình đã phần nào giúp gia đình cô ấy bớt khổ .

Ông Tính bước nhanh về hậu trường, vừa bước vừa nói với theo:
“Về phụ nữ, các anh cần phải học nhiều đấy!”
Lúa đi theo người đàn ông mấy bước, dừng lại.
Trong khi ấy, Dương lắc đầu, thẫn thờ ngồi xuống ghế, ôm lấy đầu, gục xuống.
Âm thanh tiếng gió rít văng vẳng, rồi bùng lên. Gió cuốn lá và bụi làm mờ cả hình bóng Dương và Lúa.

Màn hạ.
MÀN 5:

Cảnh nhà chứa (Quá khứ)

Phòng ngủ của các cô gái điếm. Có bốn giường hai tầng, một tủ áo, một bàn viết, hai ghế, một tấm gương soi lớn. Trên mỗi giường có một mền, một gối, một mùng, một va- li. Đồ trên giường có nơi xếp gọn gàng, ngăn nắp, có chổ để bừa bãi. Sợi dây kẽm căng ở góc phòng treo hai chiếc khăn mặt, ba bộ đồ mặc trong nhà, một chiếc nịt ngực. Trên bàn có một đèn bàn, vài thỏi son, hộp phấn, kẹp tóc, lược chải đầu, thuốc uống, chai đựng nước, ly uống nước…Có một cửa sổ mở ra hành lang, một cửa đi đang đóng kín.
Thiên Lý, lúc này chừng mười lăm tuổi, da ngăm đen, mắt to, mi cong, dáng người cân đối; tuy nhiên, cô gầy guộc, hốc hác, lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cô mặc áo sơ-mi, quần tây, chân mang guốc cao gót, tóc cột đuôi gà, đang lấy quần áo từ chiếc tủ đứng bỏ vào va-li.
Kiều, một người đàn bà chừng bốn mươi tuổi, tóc uốn xù, môi son, má phấn, cổ tay đeo nhiều vòng vàng sáng loáng, mặc bộ đồ lụa, bước vào phòng.

KIỀU
(Nhìn quanh phòng)
Coi kìa! Mấy đứa sao mà bừa bộn quá chừng.

Kiều bước lại bàn, đếm từng thỏi son, hộp phấn .
Nhìn thấy hộp phấn dưới sàn nhà, Kiều nhặt lên.

KIỀU
Ai bỏ hộp phấn dưới đất vậy nè?
THIÊN LÝ
Hết rồi, dì.
KIỀU
(Nhặt hộp phấn, mở ra)
Còn như thế này mà bảo hết hả? Tụi bây xài hoang phí quá ai chịu nổi. Phải mà, tiền tụi bây đâu có bỏ ra nên đâu có tiếc.
THIÊN LÝ
(Cầm lấy hộp phấn, nhìn vào hộp)
Thế này mà dì bảo là còn. Chỉ còn dính lại quanh hộp có một chút hà.
KIỀU
Sao lại không ? Một chút cũng là còn.

Kiều cầm thỏi son ngắm nghía

KIỀU
(La lên)
Ai lấy cây son của tôi thế này?
THIÊN LÝ
Con Tuyết nói son đã hết nên dì cho mượn son của dì.
KIỀU
(Nhìn xa xôi như để nhớ lại)
Nhưng tụi bây phải trả lại cho tao ngay chứ. Tụi bây biết nó giá bao nhiêu tiền không? Nó đâu phải dành cho tụi bây.

Thiên Lý không nói gì thêm, lẳng lặng thu xếp đồ đạc.
Kiều bỏ thỏi son vào túi, đến bên Thiên Lý.

KIỀU
(Nhìn Thiên Lý, hạ giọng)
Con đang sửa sọan đi đó hả Thiên Lý?
THIÊN LÝ
Tui đi bây giờ đây.
KIỀU
Con thiếu dì bao nhiêu tiền, con nhớ không?
THIÊN LÝ
Tám trăm bốn chục ngàn đồng.
KIỀU
Không đúng! Tám trăm bốn mươi sáu ngàn đồng. Nếu con chịu ở lại, phần phải trả tháng này dì không đòi con đâu. Dì cho con nhập vào tháng sau. Tội nghiệp, còn nhỏ như con chẳng may gặp chủ không tốt, gặp khách chơi xấu hay mấy đứa đồng nghiệp ganh ghét, có ai bênh vực cho con, con làm sao đối phó được? Tính dì hay thương người, dì nói thật, con đi dì không cản, nhưng con sẽ không kiếm được người chủ nào như dì đây .
THIÊN LÝ
Ở lại biết bao giờ tui có đủ tiền trả hết nợ cho dì?
KIỀU
Oái lo gì chuyện đó !Tính dì hay thương người; cứ từ từ trả là được rồi.
THIÊN LÝ
Số tiền nợ dì càng ngày càng lớn.
KIỀU
Thì đấy! Con thấy không, có ai như dì không? Chủ nợ nào cũng muốn thu nợ cho nhiều, cho nhanh để số nợ càng ngày càng giảm mới mong thu được hết nợ; nhưng tính dì thương người, dì không làm như người ta được. Con đừng lo, với mấy đứa khác dì còn đòi chứ với con còn nhỏ, dì thương lắm. Con có bao nhiêu trả bấy nhiêu, chừng nào hết thì thôi, dì không thúc ép con đâu.
THIÊN LÝ
Làm chỗ khác tui mới trả nợ cho dì được, ở đây mỗi lần “đi” khách không được bao nhiêu. Nơi khác…
KIỀU
Đâu cũng vậy, được cái này mất cái khác. Con biết dì phải chi bao nhiêu thứ tiền không, nào tiền thuê nhà, tiền điện, nước, tiền quần áo, son phấn, tiền bảo vệ, tiền thầy chú…
THIÊN LÝ
Tui thấy làm quá ít tiền tui đi, vậy thôi.
KIỀU
Thôi được, tính dì hay thương người, mỗi tháng dì cho con thêm năm chục ngàn, được hôn…mà con không được nói với mấy đứa kia đấy.
THIÊN LÝ
Năm chục ngàn thì ăn thua gì.
KIỀU
(Cầm lấy chiếc sắc tay của Thiên Lý, đổi giọng)
À…à… bây giờ mày bày đặt chê ít chê nhiều đấy hả? Phải, mày kiếm tiền dễ quá mà. Mày chỉ cần nằm phè ra là có tiền chứ gì. Được rồi, mày cứ đi, rồi mày sẽ sáng mắt ra xem chỗ khác đối đãi với mày ra sao. (Mở sắc ra xem) À…mà ở đâu mày có đôi bông này vậy?

Thiên Lý rút lấy chiếc khăn trên sợi kẽm.

THIÊN LÝ
(Xếp khăn )
Đôi bông đó …tui ăn cắp của má tui.
KIỀU
Ăn cắp hả? Mày giỏi quá hả! Hay mày ăn cắp tiền của tao mày mua?
THIÊN LÝ
Tui thề đó là bông tai của má tui.
KIỀU
(Bỏ đôi bông vào túi của mình)
Thôi được, tao tin mày.
THIÊN LÝ
(Trố mắt)
Sao dì lấy bông tai của tui?
KIỀU
Nè, con còn nợ dì một số tiền, đúng không, lẽ ra trước khi đi con phải trả hết nợ, đúng không? Nhưng tính dì hay thương người, nên dì để cho con trả từ từ. Nhưng phải có gì làm bảo đảm chứ, dì nói có đúng không ?

Thiên Lý chua kịp phản ứng gì thêm, Bảo, một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi, mặc áo xanh công nhân, quần tây ủi thẳng nếp, tóc chải láng mượt, mang giày da đen bóng lộn, ló đầu vào. Mắt ông ta sáng lên khi trông thấy Thiên Lý. Ông ta đưa tay gõ vào cửa.
Kiều và Thiên Lý ngó ra.

KIỀU
(Niềm nở)
À, anh Bảo. May quá, em nó còn ở đây. Vào đi anh, vào đây.

Bảo bước vào.

KIỀU
Em nó sắp đi công chuyện, nhưng không sao, nó sẽ tiếp anh trước khi nó đi.
THIÊN LÝ
(Lắc đầu)
Tui không “đi” đâu.

Kiều nắm tay Bảo kéo ra cửa. Hai người nói nhỏ với nhau.

KIỀU
Anh đã “đi” với nó một lần rồi phải không ? Sao ?Anh thấy nó đáng đồng tiền không? Lần này, anh đến lúc nó sửa soạn có công chuyện, chắc nó không chịu “đi” đâu. Nhưng nếu anh chơi đẹp, tôi sẽ bảo nó để lại cho anh một kỷ niệm mà anh không bao giờ quên .
BẢO
Được mà. Hôm nay tôi có nhiều tiền, giá nào cũng được. (Móc túi đưa cho Kiều một xấp tiền 50.000 đồng ) Đây! (Nói nhỏ vào tai Kiều) Mười tờ đấy, bà chị!

Kiều liếc nhanh về phía Thiên Lý, đút số tiền vào túi.
Cả hai đi vào.

KIỀU
(Kéo Thiên Lý vào một góc phòng)
Anh Hai đây chỉ thích một mình con thôi. Anh đã lỡ đến rồi, con hãy tiếp ảnh lần chót, làm ảnh vui (nháy mắt với Bảo) bao nhiêu tiền dì cho con hết (Móc xấp tiền 20.000 đồng trong túi ra đếm) đây, một hai, ba, bốn, năm! (Đưa số tiền cho Thiên Lý) Thôi, con nhanh lên đi, để ảnh chờ tội chết.

Thiên Lý chần chừ, Kiều đưa thêm một tờ giấy bạc 20.000 đồng nữa.

KIỀU
Dì cho thêm. Đi đi ! Cũng may cho con, giờ chót có một số tiền bỏ túi mà đi đường.
Kiều nắm bàn tay Thiên Lý đặt vào tay Bảo, đẩy cả hai về phía cửa đang khép hờ.
BẢO
(Nắm tay Thiên Lý)
Đi em!

Thiên Lý theo Bảo. Cả hai bước đến cửa, mở ra, đi vào phòng bên, đóng lại.
Kiều lấy xấp tiền 50.000 đồng ra đếm lại, gật gù hài lòng, nói một mình “Con bé đi tiếc thật” rồi bước ra. Đến cửa, Kiều đứng lại, quay vào thu dọn, xếp mùng mền ngay ngắn rồi đi ra.

Cửa mở, Bảo và Thiên Lý đi ra, cả hai vừa đi vừa vuốt lại áo quần.
Thiên Lý bước nhanh đến giường, tiếp tục xếp đồ vào va-li.
Bảo đến ngồi bên Thiên Lý.

BẢO
(Với vẻ mặt thỏa mãn, ôm lấy Thiên Lý)
Chị Kiều nói em đi công chuyện, bao giờ em về?
THIÊN LÝ
Không biết! (Đẩy Bảo ra) Xong rồi, sao ông không về đi?

Thiên Lý đi lại bàn, lấy bàn chải, kem đánh răng, đến dây phơi rút lấy nịt ngực, bỏ vào va li, đậy nắp, gài khóa, xách va li, bước nhanh ra khỏi phòng.

Bảo đứng lên bước ra tới cửa, gặp Dương đang bước vào.

BẢO
(Vui vẻ)
Dương! ông đi đâu vậy? À…kiếm em út hả? Vào đây, vào đây. (Kéo Dương vào)

Dương bước vào,quan sát căn phòng.

BẢO
(Nói nhỏ)
Ở đây có một em tuyệt lắm ! Em mới có mười lăm tuổi hà. Để tôi bảo bà chủ gọi cho ông.
DƯƠNG
(Chau mày)
Ông nói gì ? Mười lăm tuổi hả?
BẢO
(Gật đầu)
Ừ! Mới mười lăm thôi! Không còn ô-rơ-gin nhưng tuyệt không kém.
DƯƠNG
Vậy chắc cao giá lắm hả?
BẢO
Không, bà chủ quen, tính mỗi lần “đi” năm trăm ngàn thôi. Bảo đảm với ông con nhỏ đáng đồng tiền. Gái quê, lành lắm.
DƯƠNG
Nó đâu?
BẢO
Nó vừa đi ra. Nghe nói đi công chuyện gì đó. Để tôi gọi bà chủ.
DƯƠNG
Khoan! Nó tên gì?
BẢO
Tên Thiên Lý.
DƯƠNG
(Trố mắt)
Tên Thiên Lý hả?
BẢO
Ừ, nghe tên cũng biết gái quê rồi, phải không?
DƯƠNG
(Vồn vã)
Quê nó ở đâu?
BẢO
Dường như đâu đó ở Lâm Đồng, Đà Lạt gì đó. Nó buồn gia đình bỏ nhà đi.
DƯƠNG
(Lẩm bẩm)
Không lẽ…không lẽ là nó…( Bước đến sát mặt Bảo) Anh đã … với nó ?
BẢO
(Thản nhiên)
Ừ. Mới lúc nãy thôi.
DƯƠNG
(Chộp lấy ngực áo Bảo,gằn giọng)
Mấy lần rồi?
BẢO
Ông làm gì vậy? Sao lại nắm áo tôi?
DƯƠNG
(Giật giật áo Bảo)
Tôi hỏi ông mấy lần rồi ?
BẢO
Hai lần. Nhưng ông…

Dương giơ tay đấm vào mặt Bảo hai cái liên tiếp rất mạnh.

DƯƠNG
Ông dám hả?

Bảo lấy tay quệt máu mũi.

BẢO
Tại sao ông đánh tôi? Ông điên rồi hả?

Dương buông áo Bảo, đấm, đá túi bụi vào người Bảo.

DƯƠNG
(Phẫn nộ)
Phải! Tao điên rồi ! Vì mày là thằng khốn nạn, bẩn thỉu!

Những cú đánh của Dương làm Bảo té lăn ra đất.
Dương bước đến lôi Bảo đứng lên.

DƯƠNG
(Nghiến răng)
Mẹ nó tên gì?
BẢO
(Sợ hãi)
Tôi …không biết.
DƯƠNG
(Nắm áo Bảo lôi đi )
Mày dẫn tao đi gặp bà chủ.

Vừa lúc ấy có tiếng Kiều từ ngoài cửa vọng vào: “Có chuyện gì vậy ?”

BẢO
(Kêu lên)
Chị Kiều !
KIỀU
(Nhìn hai người)
Có chuyện gì vậy?
DƯƠNG
(Hất hàm)
Bà là chủ ở đây?
KIỀU
(Dè dặt)
Vâng, nhưng ông là…
DƯƠNG
Tôi không phải là cảnh sát.

Kiều ngó Bảo. Bảo gật gật đầu.
Kiều thở phào nhẹ nhõm.

KIỀU
(Ngó Dương)
Nhưng tại sao anh …

Dương buông áo Bảo. Bảo bước đến giuờng, ngồi xuống.
Dương với nét mặt đanh lại, răng nghiến chặt, quai hàm bạnh ra, mặt đằng đằng sát khí, bước đến Kiều. Kiều sợ hãi lùi dần đến chân tường.
Dương nắm bàn tay lại.

DƯƠNG
(Nhìn trừng trừng vào Kiều)
Bà là kẻ hút máu người, là quân vô lại! Nhưng tôi sẽ không làm gì bà nếu bà trả lời tôi.
KIỀU
(Run rẩy, ấp úng)
Anh muốn gì …anh hỏi…đi, tôi sẽ trả… lời.
DƯƠNG
Ở đây có một con bé tên là Thiên Lý, mười lăm tuổi phải không?
KIỀU
(Gật gật)
Phải! Phải!
DƯƠNG
Nó đi khách bao lâu rồi?
KIỀU
Từ khi nó về đây…
DƯƠNG
(Quát lớn)
Tôi hỏi bao lâu rồi?
KIỀU
Đâu chừng…chừng sáu tháng.

Trong khi ấy, Bảo len lén bước ra khỏi phòng. Cả Kiều lẫn Dương đều không hay biết.

DƯƠNG
Nó từ đâu đến đây?
KIỀU
Mấy đứa ở đây dắt nó đến.
DƯƠNG
Mẹ nó tên gì?
KIỀU
Tên …tên Trang.
DƯƠNG
Phải, tên là Trang…(Bất ngờ đưa tay gạt phăng tất cả đồ đạc trên bàn hét lên)Tại sao?…Tại sao?
KIỀU
(Run rẩy)
Anh nói gì… tôi không…không hiểu
DƯƠNG
(Quay mặt đi)
Phải, không hiểu được! Không thể nào hiểu nổi …(Quay phắt lại )Bây giờ nó ở đâu?
KIỀU
Nó đi rồi.

Dương trừng mắt, túm lấy áo Kiều. Kiều nhìn Dương ánh mắt van lơn. Dương thấy mình quá đáng, buông áo Kiều .

DƯƠNG
(Hạ giọng)
Đi đâu ?
KIỀU
Đi luôn rồi.

Dương phẫn nộ, toan túm lấy áo Kiều lần nữa, nhưng kịp dừng lại.

DƯƠNG
(Gằn giọng )
Đi đâu?
KIỀU
Tôi không biết.
DƯƠNG
Đi lâu chưa?
KIỀU
Chắc vừa đi thôi …

Dương chạy ra.
Kiều ngồi xuống ghế, lấy tay chặn ngực, thở phào.

Màn hạ.

MÀN 6 :

Cảnh ga xép (Giống màn 4) (Hiện tại)

Người đàn ông rót rượu, ngửa mặt uống một hơi cạn cốc.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Đặt cốc xuống)
…Từ đó, tôi ôm trái tim tan nát của mình lang thang khắp nẻo đường gió bụi. Nỗi cô đơn, niềm ân hận vắt kiệt sức sống và tuổi trẻ của tôi.
ANH THANH NIÊN
(Nhăn nhó, áy náy )
Cho đến bây giờ bác vẫn chưa tìm ra con gái bác sao?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Lắc đầu )
Chưa …( Rót rượu ) Nhưng giả thử tôi tìm gặp nó? (Cười khinh bạc) Ha…ha… Đã trễ! Đã quá trễ! Tất cả đã đổ vỡ, anh không thấy sao?
ANH THANH NIÊN
Vâng, quả là bi đát. Chuyện đời bác như một vở bi kịch. Nhưng bác kể cho cháu nghe tất cả để làm gì chứ? Có phải bác khuyên cháu …
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Van nài)
Đừng đến Đà Lạt. Đừng gặp cô ấy …Hãy quay trở lại Sài Gòn.
ANH THANH NIÊN
(Mỉa mai)
Có phải vì va-li của cháu giống của bác ? Có phải vì cháu cũng có một chiếc mô-tô 125 phân khối như bác? Có phải vì cháu cũng nhận được thư người mình yêu và đáp chuyến tàu cuối năm đi Đà Lạt như bác; nên bác khuyên cháu như thế?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nâng cốc, uống một hớp )
Không. Không phải thế.
ANH THANH NIÊN
Hừ! Cứ cho là bác có tài bói toán hoặc bằng cách nào đó bác biết rõ về nhân thân cháu. Nhưng những gì bác đã đoán, đã biết đều thuộc về quá khứ! (Hạ giọng) Vâng, quá khứ của bác thật giống quá khứ của cháu. Nhưng chuyện tương lai thì khác. Hai số phận giống nhau trong quá khứ không nhất thiết giống nhau trong tương lai. Không ai biết chắc được việc tương lai cả! (Đứng lên) Mà tại sao cháu lại phải nghe lời bác nhỉ? Đời cháu chỉ có mình cháu định đoạt thôi.

Anh thanh niên bước ra cửa, đốt thuốc, đứng nhìn ra ngoài.
Người đàn ông nhìn theo chàng trai, vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt ông. Chợt ông thấy chiếc vé tàu ló ra khỏi túi quần anh thanh niên. Ông đứng lên, bước đến sau lưng anh với ý định rút lấy chiếc vé.
Nhưng khi tay ông chạm vào chiếc vé tàu, anh thanh niên chợt quay lại.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Bào chữa, giọng biến đổi, loãng hơn và nặng mùi rượu)
Vé tàu …lòi ra khỏi túi quần anh đấy.
ANH THANH NIÊN
(Rút chiếc vé bỏ vào túi quần mặt bên đùi)
Cám ơn bác.

Cả hai quay vào nhà, ngồi xuống ghế.
Người đàn ông lại rót rượu, tay run run làm rượu nửa chảy vào cốc, nửa đổ ra bàn.
Đặt chai xuống bàn, người đàn ông túm lấy ngực áo người thanh niên.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Tha thiết )
Anh không nghe rõ tôi nói gì sao? Vợ tôi đã tự tử chết. Con tôi bỏ đi làm điếm. Anh không nghe rõ sao?
ANH THANH NIÊN
(Nhìn người đàn ông ái ngại)
Nghe. Cháu có nghe rõ.Và cháu biết không có ai, không có gì có thể an ủi bác được.

Người đàn ông giật giật áo anh thanh niên .

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhìn sâu vào mắt chàng trai)
Có! Có! Đó là anh! Anh có thể làm được!
ANH THANH NIÊN
(Chỉ vào ngực mình)
Cháu ư?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Gật đầu, vẻ mặt đau khổ)
Đúng! Không phải an ủi, mà là giúp ngăn chặn mọi chuyện. Giúp đừng để nó …xảy ra. Tôi …không còn cơ hội, nhưng anh thì còn. (Ngước nhìn xa xôi, hạ giọng như nói với chính mình) Phải! Bởi vì nước cũng có thể chảy ngược giòng mà.
ANH THANH NIÊN
(Lắc đầu)
Cháu không hiểu.

Anh thanh niên chực đứng lên. Người đàn ông buông áo anh ta, từ từ gục xuống bàn. Tay ông quơ trúng chai rượu.
Chai rượu lăn đi.
Chai rượu tiếp tục lăn trên mặt bàn.
Anh thanh niên chồm tới.
Anh thanh niên nắm được chai rượu khi nó đã lăn tới mép bàn.
Nhưng anh chưa kịp nói gì, người đàn ông bỗng ngẩng lên. Mặt ướt đẫm, tóc bê bết, ông giật lấy chai rượu, rót hết phần còn lại, làm rượu tràn khỏi miệng cốc.
Người đàn ông giơ chai lên trước mặt, nhìn một lát, quăng chai đi.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nắm lấy ngực áo người thanh niên, mắt lồng lên ghê sợ )
Anh hiểu! Anh hiểu mà! …Đồ khốn nạn! Tại sao anh không chịu hiểu hả?
ANH THANH NIÊN
(Lắc đầu)
Bác đã say rồi.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Anh chính là …tôi đấy! Anh hiểu không?
ANH THANH NIÊN
(Lắc đầu, ngao ngán)
Bác say quá rồi !

Người đàn ông ngả vào ngực chàng trai.
Trong tình cảnh tuyệt vọng, trong cơn say nghiêng trời, lệch đất, méo mó hình hài, người đàn ông vẫn không đầu hàng. Một tay vẫn nắm lấy áo, một tay ông thọc vào túi quần chàng trai, móc lấy chiếc vé tàu.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Như mê sảng)
Anh đừng đi …đừng đi mà …tôi xin anh đấy ….vợ tôi là vợ anh, con tôi là con anh …tại sao anh không chịu hiểu hả?

Anh thanh niên gỡ tay người đàn ông, đứng lên. Anh không biết là chiếc vé tàu đã bị lấy mất.
Người đàn ông gục úp mặt xuống bàn, tay buông thõng.
Anh thanh niên rút lấy khăn tay từ túi quần, nâng đầu người đàn ông, lau khô mặt bàn, nhẹ nhàng đặt đầu ông ta xuống khăn trong tư thế nghiêng về một bên.

ANH THANH NIÊN
(Đứng lên, bước ra cửa)
Có ai không ? Có ai đấy không?

Màn hạ.
MÀN 7

Cảnh ga xép (Hiện tại)

Màn chưa kéo lên, tiếng rầm rập của đòan tàu tràn ngập khán phòng. Khi màn kéo lên, âm thanh ấy nhỏ dần, nhỏ dần…
Màn kéo lên cho thấy vẫn cảnh quán cà phê bên trong ga xép. Sương chỉ còn bàng bạc, lộ ra đồ đạc đơn sơ: 3 bàn thấp, 5 ghế nhỏ, chiếc đèn bão, blốc lịch, cái móc áo sừng nai…
Một người đàn bà chừng sáu mươi, thấp, mập, mặc áo len, cổ quàng khăn, đưa tay lay vai người đàn ông đang gục xuống bàn.

NGƯỜI ĐÀN BÀ
Ông ơi, ông ơi!

Người đàn ông ngẩng lên như một chiếc lò xo.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Hoảng hốt)
Tiếng gì thế? Có phải tiếng con tàu?
NGƯỜI ĐÀN BÀ
(Gật đầu )
Vâng, chính là tiếng con tàu.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhỏm lên)
Có phải là tàu đi Đà Lạt?
NGƯỜI ĐÀN BÀ
Vâng.

Người đàn ông đứng lên, xòe bàn tay, hài lòng khi thấy chiếc vé tàu nhàu nát, ướt đẫm vẫn còn trong tay mình.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Nhìn quanh phòng)
Anh ta đâu rồi?
NGƯỜI ĐÀN BÀ
Ông muốn hỏi ai?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Một thanh niên hai mươi hai tuổi, (Chỉ xuống chiếc va-li dưới chân) Anh ta xách chiếc va-li giống như vầy.
NGƯỜI ĐÀN BÀ
À, anh ấy đi rồi.Mà nè, anh ta là con ông phải không?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Anh ta đi đâu?
NGƯỜI ĐÀN BÀ
(Thản nhiên)
Đi Đà Lạt. Trên chuyến tàu ấy.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Sửng sốt)
Bà nói sao? Anh ta đã đi Đà Lạt?
NGƯỜI ĐÀN BÀ
(Giải thích )
Vâng, anh ta làm mất vé, suýt không đi được. Nhưng tôi đã nhường vé cho anh ta. Tôi không đi nữa, tôi đang chờ tàu để quay trở lại. Con tôi vừa điện ra cho hay là nó đã vào trong này…(Đổi giọng) Mà nè, ông say rượu phải không? Ông có sao không? Tôi có chai dầu gió đây…Tội chưa, phải chi hai cha con cùng đi thì đỡ biết mấy…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Xua tay,lắc đầu)
Cám ơn bà, không cần đâu.

Người đàn ông ngửa mặt cười lên ha hả, bước nặng nhọc ra cửa, dõi mắt về hướng thiết lộ. Rồi ông bước ra, khuất trong sương.
Tiếng cười của người đàn ông rớt lại,vang vang khán phòng :
“ Ha …ha…ha…ha…..”
Người đàn bà ngồi nhìn theo thở dài, lắc đầu.

Màn hạ.

HẾT

bài đã đăng của Thu Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch