Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Buổi chiều một mình tôi ăn món spaghetti ở North Beach

 

 

 

. . . rồi bước ra
con đường trước mắt / sẽ lấy
để mai này về
đi / thì
chiều nay

người đâu túa
xua [cực đông]
không thể động đậy được
gì / đứng lên
ngồi xuống [chèn mãi]

cứ phải ngáp
sái cổ / đảo qua đường bên hữu
ngang đường bên tả
người đâu túa
xua [cũng cực đông]

không thể liên tưởng gì
được / để mặc sương chiều dẫn
dắt [đi
về
vô định càng hay] một điều lạ

là- người
người [ai ai / đâu đâu] cử động
phản ứng giống hệt nhau / cái cách họ nói
cười
rôm rả làm sao / còn sự phấn khích 

- kìa
nơi họ / cứ khiến trong đầu dợn
ý nghĩ “. . . đời người vốn ngắn
phải vui sống!” và
thế đấy

vẫn giữ ý định ban đầu
tôi
con đường trước mắt
muôn năm đi
về / à!

mai chết đi
đầu thai lại
quyết
sẽ chơi
vui

. . . hệt người mỹ vậy.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)