Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 26, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết Email bài này

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 10)


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 15.05.2007

 

Đi tới cuối đường, rồi… (kỳ 10)

To the End of the Road, then… (Episode 10)

Kỳ 10
79.


Ở Ðà Lạt, ông yêu tôi. Tôi đã khóc khi ông bú lồn tôi. Lưỡi của ông và nước mắt của tôi đã tha thứ và rửa sạch tôi khỏi mọi tội lỗi và nhơ nhớp. Chúng tôi yêu nhau ngậm ngùi và sâu thẳm. Miên man tôi chìm ngập trong ông và bừng sáng bên ông.

80.
Làm tình và vẽ. Tôi cởi truồng cầm cọ. Màu sắc trong tranh tôi rừng rực. Ðôi khi tôi quẹt sơn lên cả người Phụng. Tôi vẽ những giấc mơ của con người. Tôi để Phụng tùy thích lăn người trên sơn ướt. Tôi hòa trộn Phụng, tôi, mồ hôi và nước nhờn vào tranh. Da bụng của Phụng mỗi ngày một căng phồng lên, láng bóng. Tôi thích vẻ đẹp kiêu hãnh và hạnh phúc của những cô gái mang bầu con so. Và tôi thường vuốt ve khoảng bụng căng phồng của Phụng. Cô nói: “Nó là con anh.” Tôi vẽ những cái hũ nâu đất, nuôi giữ trong nó mọi thứ sinh linh như một thứ bào thai. Những cái hũ không sinh nở. Những sự chứa đựng. Âm u và nồng nàn. Tôi cũng vẽ Phụng ngồi trên đầu tôi như một biểu tượng quyền lực và sự phục tùng dâm tính.

81.


Thế giới của ông làm tôi ngây ngất choáng ngợp bởi sự lãng mạn và xa hoa. Thay đổi rất nhanh, từ một con bé nhà quê, tôi trở nên hiện đại như thể tôi vốn được sinh ra trong một nền nếp văn minh. Thật ra, tôi cũng không hề có ý thức phải xóa bỏ gốc gác quê mùa của mình, mà tôi chỉ nghĩ đơn giản mình cần hòa nhập với cái đẹp của cuộc sống. Tôi không đòi hỏi hay đua đòi, mà chỉ thuận theo những gì ông muốn. Có ông, với tôi là tất cả. Tôi không cần điều gì khác. Nhưng mọi thứ, ông vẫn chọn lựa cho tôi. Những gì ông muốn đều đúng. Tôi mong ông hài lòng về tôi.


Tôi xin phép ông cho tôi thăm con Múp. Dẫu sao nó cũng tốt với tôi. Thấy tôi không có điện thoại di động và dây chuyền vàng lóng lánh trên cổ, nó nói sao không bảo chồng mày mua. Buồn cười, tôi nói: “Tao không thấy cần.” Nó đấm tôi: “À tao biết rồi, mày chỉ cần ông ấy đủ sức mỗi ngày chơi một quả thôi chớ gì.” Tôi lại cười: “Một quả thì hơi ít.” Nó bảo đừng có nói dóc, già như ông ấy thì… Nó không nói nữa. Tôi cũng không cần khoe. Và tôi vẫn rất vui vì nó không coi ông ấy là bồ tôi mà nói là chồng tôi. Sự xác định này làm tôi có ý nghĩ muốn về thăm ba tôi và dì Hai.

82.
Tôi cảm thấy thú vị với ý tưởng về quê ngoại của Phụng. Trên đường xuống Bắc Vàm Cống, tôi ghé mua thêm ít nem chua, ngoài những món quà tôi đã chuẩn bị sẵn trên thành phố. Tôi rất ghét cụm từ mang dấu vết của cách mạng xã hội chủ nghĩa “hồ hởi phấn khởi,” nhưng trong trường hợp biểu thị sự vui mừng của gia đình Phụng, có lẽ chỉ có những chữ “hồ hởi phấn khởi” mới diễn tả hết nỗi niềm của họ khi nhận những món quà của chúng tôi. Sự trở về của Phụng thật sự chỉ có giá trị bằng những hiện vật. Sự có mặt của tôi với tư cách ông con rể tuy không phải chính thức nhưng vẫn được nhìn nhận một cách thân thiện. Cả dì Hai và dì Ba đều gọi tôi bằng ông xưng tôi mà không cảm thấy lấn cấn giữa tuổi tác với vai trò của tôi trong gia đình. Tôi gọi họ bằng dì như Phụng vẫn gọi và gọi ba của Phụng là bác. Dì Ba thường tủm tỉm cười khi nhìn tôi. Tôi chọc dì: “Ngày xưa khi ba theo tán dì, dì có thấy ba nói tiếng Việt kỳ quá không?” Dì chân chất bảo: “Chính vì cái tiếng Việt ú ớ của ổng mà tôi thấy ổng chân thành thương tôi thiệt.” Buổi tối sau khi ăn cơm xong, ba Phụng mời tôi uống trà nói chuyện. Ông kể:
“Tui là cháu đời thứ 13 của ‘Ðại công thần bất tuyệt’ – ‘Thượng đẳng thần” của nhà Nguyễn, tên Trần Thượng Xuyên. Ngài vốn là một tướng của nhà Minh, tổng đốc ba châu ở Quảng Ðông. Sau cuộc phản Thanh phục Minh thất bại, ông cùng Dương Ngạn Ðịch và gia quyến cùng hơn ba ngàn bộ thuộc trên năm mươi chiến thuyền trốn sang Việt Nam năm 1679. Ban đầu họ vào cửa biển Tư Hiền và Ðà Nẵng xin tá túc, nhưng chúa Nguyễn quan ngại họ là khách lạ, bèn cho vào khai khẩn ở vùng Ðông Phố của Chân Lạp. Trần Thượng Xuyên qua cửa biển Cần Giờ đến Biên Hòa. Dương Ngạn Ðịch vào cửa biển Soi Rạp định cư ở Mỹ Tho. Cùng thời đó có Mạc Cửu vào Hà Tiên năm 1671 và những người Minh Hương khác vào Bắc bộ và Trung bộ. Có lẽ đây là thời kỳ di dân lớn nhất của người Hoa vào Việt Nam trong lịch sử đất nước này. Ông tổ tui là người có công khai phá vùng đất Phiên Trấn, dựng phố xá. Tuy nhiên, sau này một người Minh Hương khác là Nguyễn Hữu Cảnh lại được công nhận là ông tổ của Sài Gòn—thành phố Hồ Chí Minh do được vua chúa thời đó biệt phái đến lập trại thu thuế. Sách Ðại Nam Liệt Truyện chép ông tổ Trần Thượng Xuyên chết vì bệnh. Nhưng thật ra ngài đã chết trong chiến trận với Chân Lạp như một anh hùng. Riêng Trần Ðại Ðịnh, con trai của Trần Thượng Xuyên, được tập ấm làm quan đến thống binh, nhưng đã bị chết trong ngục của nhà Nguyễn, mặc dù ông là người trung nghĩa khí tiết. Ông tổ thứ mười một của tui là Trần Ðại Lực tuy vẫn được làm đến cai đội, nhưng sau đó cáo quan lánh nạn vào Hà Tiên. Ngày nay, mả tổ của tui vẫn còn ở huyện Tân Uyên, Bình Dương nhưng hương khói đã lạnh. Có thể nói người Minh Hương có công rất lớn trong việc mở mang bờ cõi cũng như các mặt khác về kinh tế, văn hóa… của nước Nam, nhưng những đóng góp này không được nhìn nhận một cách tương xứng. Thật ra, chuyện đó không phải là vấn đề chính để tui nói với ông, mà quan trọng hơn, ông biết dòng dõi bọn tui, cũng là tí chút liên quan với con ông sau này.”
Nói xong, không để cho tôi bàn luận hay kịp ngậm ngùi, ông đứng lên chúc tôi ngủ ngon với một phong cách Tây phương bất ngờ.

83.


Ông ấy thích đi loanh quanh trong vùng, ông bảo là dã ngoại, đến bữa cơm mới về. Tôi ở nhà tâm sự với dì Ba. Dì hay hỏi thăm về ông ấy. Còn tôi hỏi dì về những kinh nghiệm sinh đẻ. Dì hứa khi nào tôi lâm bồn, dì sẽ lên giúp. Ở nhà ba tôi một tuần lễ, chúng tôi sang Hà Tiên thăm dì Hai. Tôi muốn dì thấy tôi không thù oán, chẳng những thế, tôi vẫn là người biết hàm ơn. Dì nói không có tôi, thu nhập kém hẳn. Tôi không dám chắc cuộc đời tôi đã suôn sẻ, nhưng nhìn dì, tôi nhớ đến những ngày tăm tối của mình. Thương dì, nhưng tôi cũng chỉ biết cầu mong cho dì may mắn. Mong chị Hai kiếm được chồng tử tế.

(còn tiếp)

English translation by Song Hạnh 

Episode 10

 

79.


In Dalat, he loves me. I have cried when he sucks my vagina. His tongue and my tears have forgiven and cleansed all mistakes and filth from me. We love each other deeply and with pity. I sink endlessly within him and glow beside him.

80.

Making love and painting. I hold the paintbrush while naked. The colors in my painting turn vivid. Sometimes I brush on Phung’s body. I paint human dreams. I let Phung roll on wet paint as much as she likes. I mix Phung, myself, our sweat and secretions into the painting. Phung’s belly skin stretches out more and more each day, smooth and shiny. I like the proud and happy beauty of girls bearing their first child. And I often caress the smooth skin area on Phung’s belly. She says, “This is your child.” I paint some earth-brown jars, nurturing within them all kinds of living things like fetuses. The jars do not give birth. Things of containing. Gloomy and profound. I also paint Phung sitting on my head as a symbol for power and the obedience to libido.

81.


His world renders me ecstatic and dizzy with romance and luxury. Changing quite fast from a little country girl, I become modern as though I was originally born from a high-cultured family. In fact, I have not been conscious of having to erase my rustic background, but rather I have thought simply that I should blend into the beauty of life. I am not demanding nor following others, but simply comply with what he wants. To have him, to me, that is all. I don’t need anything else. But he still chooses all things for me. All things he wants ought to be right. I want him to be pleased about me.


I ask him to let me visit Mup. Nevertheless she has been good to me. Seeing that I do not have a mobile phone and a glittering gold chain on my neck, she asks why not tell your husband to buy them. Feeling like laughing, I say, “I don’t think I need them.” She punches me, “Ah I knew it: you only need him to be healthy enough to do you once per day, that’s all.” I laugh again, “Once is a little bit few.” She says don’t tell such a tall story, as old as he is… She stops. I need no boasting either. And I am still very happy because she does not regard him as my boyfriend but has called him my husband. This confirmation gives me some thoughts about visiting my father and Second Aunt.

82.

I feel delightful with the idea of visiting Phung’s maternal country. On the way to the Vam Cong ferry, I stop to buy some sour wrapped minced pork, in addition to the gifts I have prepared from the city. I hate the words “gaily upbeat” as in revolutionary speech very much, but in this case to describe the joy among Phung’s family, perhaps only the words “gaily upbeat” can express all their sentiments when they receive our gifts. The real value of Phung’s return is only equal to that of the gifts. My presence as a son-in-law, albeit unofficial, still is accepted in a friendly way. Both Second Aunt and Third Aunt address me “Sir” and use the “I” pronoun of equal rank without feeling any mismatch between my age and my role in the family. I call them “aunt” like Phung uses to and call Phung’s father “uncle.” Third Aunt often smiles when looking at me. I tease her, “Back then when Father went after you courting, did you find his Vietnamese too funny?” Aunty is straight-forward, “It was exactly because of his incoherent Vietnamese that I saw he truly and sincerely loved me.” In the evening, after dinner, Phung’s father invites me to tea and chatting. He recounts:

“I am a 13th generation descendant of the top-ranked ‘Great Unfailing Stateman’ of the Nguyen Dynasty, Tran Thuong Xuyen. He was originally a Ming general, governing three provinces in Guangdong. After the failed coup to overturn the Qing in an attempt to restore the Ming, he and Duong Ngan Dich brought their families and their troops of over three thousand on fifty-plus warships to escape to Viet Nam in 1679. At first they entered the ports of Tu Hien and Da Nang and asked for a safe harbour. Lord Nguyen felt uneasy with them as strangers, so he let them in to break new grounds in the Dong Pho region of Chan Lap. Tran Thuong Xuyen went through the seaport of Can Gio to get to Bien Hoa. Duong Ngan Dich entered the seaport of Soi Rap to settle at My Tho. About that same period, there were Mac Cuu who entered Ha Tien in 1671 and other Ming expatriates who entered the North and the Central. This was probably the era of the greatest Chinese immigration into Viet Nam in this country’s history. My ancestor got the credit for breaking the Phien Tran land, building towns. However, afterwards another Ming-origined person, Nguyen Huu Canh, was recognized as the founder of Saigon—Ho Chi Minh City—because he was dispatched by the king at the time to establish the tax collecting camp. The Majestic Book of the Great South recorded that Founding Father Tran Thuong Xuyen died because of sickness. But in reality he died in the war with Chan Lap as a hero. His son Tran Dai Dinh, in particular, inherited the title of honors and became a general, but then died in the prison under the Nguyen, although he was a loyal and lofty man. Although my eleventh ancestor Tran Dai Luc could still be an officer at the corporal rank, he later had to resign and took refuge in Ha Tien. Nowadays, my ancestors’ graves are still in the district of Tan Uyen, Binh Duong, but the incense and smoke have gone cold. One can say that the Ming expatriates’ achievements were very great in territory development as well as in other areas such as economics, culture… of the Nam country, but these achievements were not recognized equitably. In fact, that is not the main issue for me to tell you, but more important, it’s for you to know our lineage, which relates a little bit to your coming child.”

After finishing, not letting us discuss it or to utter a bewailment, he stands up and wishes us a good night’s sleep with an unexpected Western demeanor.

83.


He likes to wander in the area, calling it the wilderness tour, and does not come back until meal times. I stay home and find Third Aunt to confide in. She asks about him often. And I ask Third Aunt about her birth-giving experiences. She promises that when I lie in, she will come over and help. After staying three weeks at my father’s home, we go to Ha Tien to visit Second Aunt. I want her to see that I have not hated her, and not only that, that I remain a grateful person. She says without me, her income have been reduced sharply. I dare not maintain that my life has become easy, but when I look at my aunt, I remember those dark days of mine. I pity her, but I can do no more than praying for her good luck. Praying that my big sister finds a decent husband.

(to be continued)

 

 

 

 

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)