Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

“Con Gái Rượu”

 
Mất mát lớn nhất của đời tôi xảy ra ngày 20 tháng 3 năm 2003, ngày Hoa Kỳ bắt đầu cuộc chiến Iraq. Ngày đó là ngày cuối cùng bố tôi gọi tôi là “con gái rượu.”

Ký ức đầu tiên của tôi về cái tên này là lúc tôi ba tuổi, khi Thanh Trúc, người chị gái đầu tiên của tôi lâm bệnh sốt xuất huyết và qua đời ở bệnh viện Bà Chiểu. Sau này, cô chú trong gia đình trong gia đình đều bảo chị tôi chết vì bố mẹ tôi nghèo quá không có tiền đưa đi bệnh viện sớm, vì bố tôi sau năm 75 không được Việt Công cho thực hành văn bằng luật sư. Tôi không nhớ gì về cái chết của chị, và cho đến bây giờ, cũng không nhớ gì về người chị mà mọi người trong gia đình đều kể lại trong yêu thương là, “đứa con gái ngoan ngoãn và hiếu thảo nhất.” Tôi chỉ nhớ lúc bố tôi bồng tôi trên tay bên cạnh quan tài và bảo tôi, “Trúc xinh là con gái ngoan, Đào đen là con gái rượu.” Lúc đó tôi không hiểu cái tên đó, ít lâu sau mới được mẹ giải thích là con gái rượu là con gái cưng nhất của một người cha vì cô chăm lo rượu chè cho ông khi ông tiếp bạn.

Năm đó, đời sống còn rất khó khăn ở Việt Nam, gia đình tôi rất nghèo, cả đồ ăn mặn còn không có tiền mua, mẹ tôi thường sai tôi đi xin nước lèo dư ở quán phở đầu xóm để ăn trộn với cơm cho đỡ ớn, làm gì mà có tiền mua rượu cho bố uống. Sau này, khi gia đình khấm khá trở lại, bố tôi cũng không nhậu nhẹt nhiều, và chẳng bao giờ sai tôi đi mua rượu cho ông. Nhưng tôi vẫn hiểu ý nghĩa sâu sắc của cái tên này, và luôn luôn bám theo bố tôi để chăm sóc cho ông khi ông tiếp bạn, với sứ mạng quan trọng của người con gái cưng nhất. “Con gái rượu” là định nghĩa cá nhân đầu tiên của tôi.

Khi tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush tuyên bố bắt đầu cuộc chiến Iraq, tôi đang làm công việc thông dịch ở đại học UCLA, và gia nhập những sinh viên biểu tình chống chiến tranh, không ghé thăm bố mẹ tôi buổi tối hôm đó. Lúc tôi lái xe về tới nhà bố mẹ, bố tôi ngồi đọc báo trong bếp. Tôi chào ông và hôn ông trên má, và thường thì lúc này là lúc ông nói âu yếm, “đi
quậy về đó hả cô nương, con gái rượu của bố?” Nhưng lần này ông chỉ nhìn tôi im lặng không nói gì. Cái nhìn ấy, tôi chưa thấy bao giờ. Ông nhìn tôi khắc nghiệt như một kẻ phản bội. Hành động chống chiến tranh của tôi đã trái ngược lại sự trung thành với Đảng Cộng Hoà Hoa Kỳ của một người lớn lên ở nước Việt Nam Cộng Hòa. Đối với ông, nó mỉa mai tất cả những hy sinh của ông gần ba mươi năm trước trong chiến tranh Việt Nam, mỉa mai văn bằng luật, mỉa mai tuổi trẻ trôi mất dần trong những cố gắng vượt biên, mỉa mai cái chết của đứa con gái đầu.

Chiến tranh Việt Nam xảy ra trước khi tôi ra đời, nó không phải là chiến tranh của tôi, vậy mà nó vẫn có thể tước đoạt một trong những khái niệm cá nhân quan trọng nhất của tôi.

Thống kê hy sinh nhân mạng của chiến tranh Việt Nam hơn 5 triệu người, hy sinh tinh thần vô số kể. Tôi ích kỷ quá khi mang theo vết thương cái chết của chỉ một cái tên.

[Click here to read the English translation ‘Wine Daughter’]

bài đã đăng của Đỗ Lê Anhdao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch