Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Đẻ Sách – Theo Chân Những Người Tỵ Nạn – Chương 2

0 bình luận ♦ 30.04.2007

 

LTS: Đẻ Sách là một cuốn tiểu thuyết đang thành hình của nhà văn Đỗ Quyên. Có thể gọi Đẻ Sách như một Siêu Tiểu Thuyết, tiểu thuyết về cách viết tiểu thuyết, trong đó những nhà văn ăn thịt đồng loại để cho ra tác phẩm. Có thể nhìn toàn bộ Đẻ Sách như một ẩn dụ thông minh và tinh quái về quá trình viết, như cứu cánh và tận cùng ý nghĩa cuộc sống, nếu có, của con người. Cũng có thể thưởng thức Đẻ Sách theo từng trích đoạn, thưởng thức tính văn học cực kỳ cô đọng của từng chương; đồng thời vẫn không thay đổi cái nhìn về một cấu trúc tổng thể của tiểu thuyết, rất quy mô, phức biến, và làm chúng ta kinh ngạc.

Độc giả đã thưởng thức bút pháp tân kỳ của Đẻ Sách qua chương “Ăn Tim” trên Da Màu số 16 (12 tháng 1, 2007), lần này chúng tôi trân trọng giới thiệu cùng độc giả Chương 2 của Đẻ Sách, nhan đề “Theo Chân Những Người Tỵ Nạn.” Vì dung lượng khá dài của chương này, được sự chấp thuận của tác giả, chúng tôi sẽ giới thiệu thành 3 kỳ trên suốt tháng 4, nằm trong chủ đề Văn Chương Chiến Tranh của damau.org.

Tiếp theo Phần 1 và 2 đã giới thiệu trên Da Màu số 23 và 24, xin mời độc giả theo dõi Phần 3, tức phần cuối của Chương 2.

 

 

Chương 2:
Theo chân những người tỵ nạn

Phần 3

2.10

The Kangaroo không hề có ý cạnh tranh với Der Spiegel ở chuyên mục phỏng vấn. Có điều Tom Stone thích làm mục này bởi nó không được ai thích. Không ai nếu không được cảm tình với thượng cấp lại thích nhận cái thứ việc lúc nào cũng có thể bị hỏi “Công việc chạy đến đâu rồi?” Chủ bút The Kangaroo gọi điện thoại từ một nhà nghỉ ở Queensland, nơi vừa qua một trận bão phá sạch hai phần ba nguồn chuối của Úc. Tom Stone đang ở nhà riêng. Cuối tuần có phone của boss, lại gọi từ nơi xa hỏi về công chuyện. Chắc không chỉ The Kangaroo theo lệ này. Nhất là với các tờ báo chuyên đề. Nhưng điều đó không có nghĩa người phụ trách các chuyên đề phải hoặc là độc thân hoặc có người sống chung như vợ chồng không có tính nghe lén điện thoại.

– Bà ta sắc như cáo, láu lỉnh như mèo – hai con vật ít lòng thủy chung nhất. Đó là mẫu người công dân quốc tế, sẵn lòng ăn cả cái hang từng nương nhờ trú ẩn, đại tiểu tiện lên đống chăn gối từng rúc vào.

Ông Stone xòe bàn tay ra không trung. Nhưng không dám nhún vai với boss, dù là qua điện thoại. Ông lo nội dung của bài phỏng vấn bị biến dạng khi đến mắt độc giả.

– Nếu qua Úc sinh sống liệu bà ta có còn giữ cách nhìn đó về di dân, ngụ cư?

Bà Stone chuyển cái dây nghe nhỏ xíu vào mái tóc bạc trước tuổi. Bà ra ngoài vườn sau với con mèo già, già cũng trước tuổi.

– Thử hình dung xem độc giả sẽ phản ứng như thế nào, với những câu của nữ lưu luật pháp ấy: “Cảnh sát Đức lăn vân tay người tỵ nạn. Tôi nghĩ đó là một biện pháp thuần tính hình sự. Cũng có ích đấy, nhưng dư. Với người di dạt đó đây đến Đức quốc, vân tay của họ hiển hiện trên các đồng DM rồi. Tôi thì muốn lăn vân chân – nơi mang nhiều thông tin về sự di chuyển của họ. Phải! Vân chân của người bốn phương trời mười hai phương đất đã ký những dấu vạch không thể phai mờ trên bề mặt nước Đức.”

Tom Stone bỗng thấy mình có nguy cơ mất cảm giác ngon miệng trong bữa ăn tới. Ông vừa được người nhà ở trang trại cũ biếu một chai rượu nho cực quý. Hai hôm trước Lưu Trầm Thu hiện về. Ông mới nếm thử trái tim của nhà thơ này. Cuốn truyện đến đoạn kết, ngoài văn hứng của ông. Trong khi tám chương giữa chưa được chữ nào. Thành thử ông cứ tiếc ư ử. Ư ử như con chó ngoan đang gặm dở khúc xương bị chủ bắt ngưng vì một lý do chỉ có chủ mới hiểu. Khúc xương không hiểu. Con chó càng không hiểu.

– Úc quốc của chúng ta từng bị tai tiếng vì một đảng không oai quyền gì ngoài cái tên “One Colour”. The Kangaroo nay lại sắp có ư cái điều thế này: “Tom, tôi khác ông ở việc chọn lọc chủng tộc của đôi chân. Ừ, có thể các con tim không có quốc gia, dù có nước mẹ. Nhưng cặp giò, bàn chân thì có đấy. Tôi phân biệt sắc tộc, nhưng không kỳ thị. Phân biệt họ để gộp họ lại, tìm cái chung từ cái riêng. Theo các cặp chân ở mỗi sắc dân, tôi tìm ra họ gặp nhau ở chỗ nào trong thân phận di trú nơi đất Đức. Không lẽ họ gặp nhau tại Đức chỉ vì đồng DM?”

Tom Stone thèm nhâm nhi Lưu Trầm Thu lúc này quá. Như đứa con nít địa chủ bỗng nhiên thèm kẹo kéo. Chỉ có nhai chậm trái tim ấy ông Stone mới say. Dù ông không thể viết văn cùng lúc với làm phỏng vấn. Phải ngậm mút đến cả các con tim cưng hiếm mới hòng quên đi những người đàn bà đứng sau lưng ông. Thật phí! Rồi nữa, ông đang rất tỉnh. Ông không tin trong đời viết văn của mình sẽ có được trái tim thứ hai như của Lưu Trầm Thu.

– Còn cái này, gần 100 độc giả dài hạn gốc Việt của chúng ta sẽ cười hay khóc đây: “‘Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm’, ta hay nghe nói về đàn ông, sĩ phu Việt. Tôi đã kiểm chứng câu đó qua hai hình ảnh: Tấm ảnh công thần Phan Thanh Giản ngồi trên ghế tựa xòe bàn tay nải chuối trên đầu gối củ lạc; Và khi nhìn anh Hải Dớ ngồi ở phòng khách nhà tôi. Tôi giật mình: ‘Trời ơi! Dáng ngồi thần thái của người Việt qua 100 năm vẫn vậy sao?’ Nước Đức thì không vậy. Nhưng mà thôi, kiến thức về người Đức của tôi thật tệ hại.”

Stone đưa cả hai ngón tay vào miệng. Chầm chậm mút. Mút, mút. Đầu óc ông nhẹ đi theo mút. Các câu nói đều đều của bà Chủ bút xa dần theo từng cử chỉ thụt ra thụt vào của hai ngón tay. Thì ông vẫn ăn nho mà. Những trái nho trước mắt ông có hình quả tim Lưu Trầm Thu. Nho đỏ hon hỏn. Ông đang để trên ngọn cảm xúc các máu thịt của Thu chồng dành cho Thu vợ. Cái tình yêu cao lên trên một thân thể lùn. Những câu thơ… Những nụ hôn… Những cái sờ… Hai lần ông di tinh khi nhập vào một trận tình của vợ chồng nhà Thu. Tốc độ viết của ông khi đó vẫn là kiểu viên chức thôi. Một tiếng được 500 chữ trọn vẹn, tu chỉnh ngay tại từng con chữ, một ngày không đi làm là 4,000 chữ; ngày nghỉ 2,000. Nhưng là các chữ ứa tinh hồn máu thịt của nhân vật và tác giả. Ông dự tính cuốn sách này phải tới bốn năm mới xong nổi. Nói về chuyện đếm chữ, Stone và đồng nghiệp thường thắc mắc vì sao người Trung Hoa lại có thói đếm số chữ trong một bài viết. Cứ như ai cũng là người làm báo đong đếm chữ cho vừa trang báo vậy? Hay vì cái biển người của họ lan ra biển chữ? Hoặc ngược lại. Bà Chủ bút minh họa: ‘Thì họ có loại Từ Hải đại từ điển Hán ngữ đấy…’ Bà Stone nghe ông kể lại, chảnh không kém: ‘Làm đến ghế chủ báo mà cũng không nhớ ra rằng bàn tính là một trong tứ đại phát minh của người Tàu! Coi như họ là ba sanh má đẻ ra computer vậy! Tính đếm là bản chất của người Hoa mà bà ấy cũng không hiểu! Chả ai giỏi tính tiền bằng người Hoa. Ngay cả dân Do Thái của tôi!’ Bà Stone làm ở ngân hàng, nên minh họa của bà có cơ sở vật chất của nó. Chữ của ông Stone địch không lại. Chứ ông dư hiểu con chữ cái nghĩa Trung Hoa biết nói nhất. Chữ của họ – theo thứ tự – là quyền lực, tiền của và tình cảm. Người Tàu chả có lãng mạn vô tư như người Âu châu. Nhưng, sau lưng ông luôn có hai người đàn bà, thành ra ông thua cả hai.

– Đoạn này thì tôi chịu, về sự tinh ý rất nữ tính và về khả năng phát ngôn qua những con số của bà ấy: “Trong cuộc thi hoa hậu người Việt hải ngoại tổ chức tại Đức quốc năm kia, tôi đã quan sát vụng, rồi đo lén bộ bàn trang điểm được ban tổ chức tặng cho người may mắn nhất. Chiếc ghế mà cô hoa hậu người Việt hải ngoại sẽ ngồi trong tương lai chắc là không khác với chiếc ghế Phan công thần từng ngồi. Chiều cao tổng cộng của ghế 107 cm, từ mặt ghế đến chân ghế chỉ có 47 cm. Phần dành cho cái lưng: 60 cm! Wow! Trong khi cái bàn thì ở chiều cao bình thường 75 cm. Cô Hoa hậu Việt đó có chiều cao 169 cm.”

2.11

Nhà phỏng vấn của chúng ta ra hàng hiên. Ngoài vườn, hai sinh vật bạc và già trước tuổi – bà vợ và con mèo – đang êm ả bên nhau, trên chiếc võng. “Võng là gì, định nghĩa?” Thôi đi! Thi sĩ của câu thơ “Tôi van cát bụi bên đường…” nếu phục sinh thế nào cũng van xin chúng ta: Đừng có vớ va vớ vẩn cái kiểu trí thức nhà quê bày đặt nại cớ định nghĩa vật thể, sự việc để trốn tránh những quan tâm thiết thực về chúng. Kìa, cái võng đấy! Quan sát, sờ mó, ăn nằm cùng nó, thậm chí tháo tung nó ra trước khi muốn định nghĩa về nó, nếu như cái đầu anh rỗng và cánh tay anh chắc nịch. Mà cũng không xong, thì dẹp. Nhiều điều đong đưa, bất ổn hơn võng rất nhiều đang sắp xảy ra đây này. Ở đó mà võng với chả lọng!

Từ bên nhà hàng xóm cây cổ thụ mà ông Stone quên mất tên chắc đã đến tuổi trăm đang dải từng cụm nắng xuống vườn nhà ông. Phía bên đó chỉ cây cổ thụ là còn sống; chủ nhà độc thân, đã chết. Tom tiếp tục hân khoái email các đoạn phỏng vấn khác cho sếp, tất nhiên chúng chẳng có các “chi tiết chết người” – các chi tiết ngoài phỏng vấn. Ô hô, các chi tiết đóng đai trong các dấu ngoặc vuông […] chim chuột To-Ta. Đời thật vui và hào phóng, đã cho ngoặc rồi còn ngoặc ra các kiểu khép, đơn, vuông, móc… Cứ hân hưởng đi, cho đã cái sự ngoặc nghéo của mình! Chỉ chớ quên rằng trong cả một biển văn học muôn trùng – dù là văn học được làm bằng nghĩa như không-Trần Dần hay văn học được sinh bởi chữ như Trần Dần – không có con chữ cái nghĩa nào chạy được ra ngoài chân trời của lý trí và cảm xúc.

“Ông chồng ly thân của tôi hay nói về cái lưng của Hải Dớ thẳng như bức tường khi anh ta ngồi thắp hương thâu đêm trước văn phòng Dịch vụ Vệ sinh thành phố Fuerth để đòi tiền bị quỵt. (Chủ thầu là người Đức gốc Phổ, không phải gốc Thổ như dân tình thường nghĩ!) Cũng cái dáng lưng đó từng thẳng tưng trong bóng khuya trước Đại sứ quán Việt Nam ở Sofia trong ‘Một Đêm Không Ngủ Hát 49 Bản Nhạc Trịnh’. Tom và bạn đọc The Kangaroo sẽ nghĩ cái lưng dài ấy ‘tốn vải’? Nhầm. Không căn cơ như người Đức, người Việt phung phí lắm. Họ làm cỗ tiệc bao giờ cũng với một phần ba số lượng là để đổ đi – đổ đi từ trong đầu họ khi sửa soạn chứ không phải do ế thừa như chúng ta tưởng! Phần đổ đi cho chó xơi là quân số thiện chiến không kém phần đổ vào bụng thực khách, nên chúng cũng có công trạng trong các trận chiến tiệc tùng lễ tết nơi người Việt. Vậy, làm sao họ lại có thể tiếc chút vải cho chút lưng của người như Hải Dớ? Tôi không hiểu.

Tên thật của anh ta là Hải, về cái nickname Dớ tôi chưa được nghe lời giải thích ý nghĩa. À, người bạn trai hớp hồn ông chồng ly thân của tôi có lần tại Văn phòng của tôi, trong thứ tiếng Đức ‘quốc tế’, đã kể cho tôi biết một chi tiết quý. Tôi không là người viết truyện ngắn thật uổng, phải không Tom? Nhưng tôi không thèm, tôi cần các sự kiện điền dã cho các bình luận pháp luật khoa bảng. Một nền văn minh lấy điều luật làm xương cốt – như Đức quốc – không nên tham vọng nhiều. Phỉ phui truyện ngắn, tiểu thuyết đi, Đức vẫn là Đức! Hải Dớ kể rằng, các bà già Việt Nam ngày xưa, khi kén vợ cho con cháu thường có mẹo như sau để xem cô con gái nhà kia còn trinh tiết hay không: Họ ở sau bình phong (nhà giàu sang), tấm liếp (nhà nghèo khó) ghé mắt ra nhìn cô con dâu cháu dâu tương lai cúi xuống nhặt một đồ vật rơi như thế nào. Cách khép đùi, mở chân của cô nàng. Vâng, đó chính là cái dáng, cái thế! Thế dáng đi đứng cúi nghiêng của một người ăn nằm rồi chắc chắn sẽ khác đổi đi khi các cô ấy luôn phải khép (cửa) mình. Xin lỗi, tôi phải viết he hé ra như vậy mới toát được hình ảnh thần thái! Tôi thán phục người Việt cổ vô ngần! Cứ nhìn cung cách anh Hải Dớ di chuyển mà tôi hiểu được phong vận của người Việt. Bất luận họ còn trinh hay hết trinh, tôi càng thấy mến thương người Việt ở cái đáng mến thương, cùng càng giận họ ở những cái đáng giận. Nói gọn, tôi trọng họ. Đồng DM của Đức không phá thủng được độ trinh tiết của người Việt di dân.”

“Bạn đọc sẽ nêu thắc mắc: Người Việt, người Á Đông, có dáng đi riêng do cặp chân ngắn; vậy nghĩ sao về dáng đi của các dân Phi châu và Âu châu khi mà tỷ lệ chân và thân mình của họ gần như bằng một? Một câu hỏi hay. Lời đáp cũng dễ. Các thân chủ Phi châu của tôi khá nhiều. Nhưng tôi không ham cặp chân họ. Bội thực mất, ngài MC ạ. Khi ông ăn tim thế nào tôi chưa rõ, còn tôi tôi biết khả năng thẩm thấu của mình. Tôi chưa từng có bạn trai là người da đen. Nhiều bạn gái da trắng của tôi thường thích thử vốn liếng tình dục của họ với cái cội nguồn hoang bạo đó, một ít đôi lứa đã thành hôn đàng hoàng. Nên cảm hứng viết lách chưa đẩy tôi đến họ. Nhiều thành tố tạo nên dáng, như đã nói. Với câu hỏi hay và không khó đó, theo tôi, chính cái xương chậu của hai giống Âu và Phi quyết định dáng đi khác nhau nơi họ. Nhìn người Phi đi, tôi tiếc cho cái vòng eo của họ quá! Nó không kéo toàn thân bay khỏi mặt đất như người Âu. Họ cứ nện thân hình mình xuống mặt đất với một nguồn năng lượng chết oan. Người Á Đông mà có eo nữa thì – như ông chồng ly thân của tôi hay nói – ‘Hết xảy!’ Hải Dớ nhanh nhảu giải thích: Hai chữ này thường dùng ở Việt Nam thời 1980. Người bảo ‘Đó là nhất! Hết xảy ra chuyện gì sau đó!’ Lại có người nói ‘Hết xảy!’ là ‘Hết… say”, khỏi cần nói năng thêm! Nhất rồi còn gì!’ Tiếng Việt của ông chồng ly thân của tôi cũng ngộ há?

Tom, ông có thể giữ lại ý này, mơi bạn đọc The Kangaroo. Nếu chỉ nói về tỷ lệ chân và lưng thì người Việt, người Đông Nam Á khá giống một số sắc dân nói các ngôn ngữ Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha. Nhưng ở người này, do có gốc Âu, xơi dư thịt bơ mỡ sữa, nên thân hình mập, chân tay từ ngón đến cẳng cái nào cái ấy ú ù u, xương mặt cũng bự y chang người Anh, Pháp, Đức, Nga và Đông Âu. Hình như họ là giống Âu châu bị đè xuống. Họ đi chậm, thư thái. Đó là dáng vẻ của sự an nhàn, nhưng nom không sang cả.

Có vài điều lạ và vượt ra ngoài phạm vi quan tâm của tôi: Dù ở tầm thấp so với mặt đất nhưng dương vật của đàn ông ở các sắc dân này vẫn không khác so với vật cùng chức năng ở nam nhi vừa to lại cao Anh, Pháp, Đức, Nga và Đông Âu. Có thể nhờ bề rộng thân thể mà cái “chân giữa” được hưởng lợi. Tức là bài toán tỷ lệ chiều cao của cơ thể và độ dài của dương vật ở đây không được nghiệm đúng. Tôi đâu có ở không để trao đổi tiếp vụ này, ngay cả nếu Tom là cây bút chuyên nhai “cái của nợ” ấy mà đẻ sách! Nên chỉ bàn rốn một ý nữa thôi, nó liên quan đến tính nói nhiều ở đàn bà. Nam giới các sắc dân đó thật nhiều chuyện làm sao! Một là, trong các quán café – tất nhiên sau khi chơi cờ suông, đánh bạc vặt xong – họ hay ngồi tụ quanh bàn một cách rất thảnh thơi và… nói. (Nhìn xa y như các cuộc họp chi bộ của một đảng Cộng sản đang dân chủ hóa.) Ít thấy đồng hương của những Picasso và Lorca và Paz tựa ghế đọc sách một mình bên ly café tiệm như các đồng tộc của Sartre và Prévert và Proust. Hai là, ngoài các quán café, hay bên các hè phố rộng rãi họ cứ đứng quanh nhau nói chuyện gì đó hoài hoài, và thường cứ phải ba-bốn người trở lên, như thể đàn bà của các đấng nam nhi đó không cho nói mỗi khi họ phải trở về tổ ấm. (Được cái là lưỡi người này nói còn có lỗ tai kẻ khác đón nghe, đàn ông của Picasso và Lorca và Paz khá hơn đàn ông của Lỗ Tấn và Đỗ Phủ và Tô Đông Pha ở điểm này.) Vâng, thật biện chứng nếu có độc giả (nữ) nào đó của The Kangaroo bảo rằng tôi muốn chứng minh cho thuyết nói dai lưỡi dài thì d’. cũng dài!

Một người đồng nghiệp thân của tôi sở hữu nhiều thân chủ thuộc các sắc dân nói tiếng Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha. Và ông ta còn ít bận rộn hơn tôi: đây cũng là điều tôi khó hiểu.”

2.12

Từ trên võng, bà Stone đang vuốt ve bỗng quay sang la rầy con mèo, con mèo bỏ chạy tới ông Stone cầu cứu, khiến ông phải cầu cứu thêm bàn tay này. Bàn tay kia ông còn đang mải mút. Đôi bàn tay cứ đun đẩy nhau, dẫn đến việc không làm được cái mà ông Stone tội nghiệp đang cầu cứu.

Thật sự thì mâu thuẫn giữa hai bàn tay là thuộc về bộ môn cơ thể học. Ở bất kỳ con người và loài vượn cấp cao nào. Đâu cứ chỉ ở ông Stone. Sự đối xứng lưỡng cực thoạt đầu trong mỹ thuật, điêu khắc rồi sang văn học tưởng như là giải pháp cuối cùng mà kỷ nguyên Phục Hưng hầu giải quyết vấn nạn cạnh tranh trong mỹ học nói riêng và ở xã hội loài người nói chung. Song, nó luôn bị quan hệ bất bình đẳng phải-trái khống chế. Thiệt tình mà nói, triết lý Đông phương đã làm xong vụ này từ lâu.

Với nhà văn-nhà báo Tom Stone mâu thuẫn tất yếu giữa hai bàn tay được thể hiện qua chủ nghĩa Mút.

“Gọi thế là nống đại lên thôi, chớ chủ nghĩa cái con mẹ gì!”, mồ ma của bà vú em trong đại gia tộc Stone có lời vẳng về, “Chẳng qua đó là một thói tật từ nhỏ của cậu nhà…” – “Thế các chủ nghĩa từ trên trời rớt xuống ư? Nào thì nói theo ‘thuyết chẳng qua’: Một chủ nghĩa nào đó chẳng qua chỉ là xuất phát từ một thói tật nhất định nào đó của một cộng đồng nhất định, thậm chí một cá nhân nhất định, được hình thành và phát triển một cách biện chứng và lịch sử theo hình xoắn trôn…” – “Chôn cái mả má con ăn mày ấy! Nhiều chuyện! Già đây chính là thủy tổ của điều mà quý vị kêu là chủ nghĩa Mút ở cậu Tom. Im lặng dưới mồ lâu rồi, già xin có tiếng nói lần này, cho xong… Mấy chú mấy thiếm ở Úc quốc cuối 2006 đầu 2007 nầy cứ kêu trời về nạn hạn hán, thiếu nước. Cái đó đúng mà chưa đủ, chưa biết nhìn về quá khứ khi muốn hiểu hiện tại! Vụ nước nôi, xưa chúng tui chịu đựng mấy đời rồi. Ngay khi từ Anh quốc lặn lội qua đây lận. Cậu Tom của già là một hàn thử biểu cho mực nước sông biển xứ này. Mà nói nhịu vậy thôi, lục địa sa mạc Úc châu bị bao quanh biển, lại là thứ biển cùng biển đáy, nên làm gì có sông cho ra sông. Già cam đoan là đất Úc còn thiếu nước tới khi nào các sông từ bên Việt Nam, rồi bên Trung Hoa, Ấn Độ di sông qua. Thuốc phiện, ma túy từ các xứ đó di qua đây thế là đủ. Người Việt có bao nhiêu Nguyễn Tường Vân cho vừa Úc quốc? Sinh thời, đêm đêm nóng quá xá đòi uống nước, cậu Tom la inh oang cả trang trại ‘Uống! Uống! Uống…’ Ông chủ bèn đặt nickname cho cậu nhà là Chúa Uống. Mỗi khi Chúa Uống la, bà chủ lại rầy rủa già. Già hãi đến tắt tịt cả kinh nguyệt đấy, mấy thiếm à. Tội cho già không, năm đó mới ba mươi tư, cái gì cái nấy đang còn ngồn ngộn cả. Cứ là phải cho Chúa uống liền tức thì ngay sau tiếng ‘Uống!’ đầu tiên! Này, là đàn ông mấy chú có biết vì sao cậu nhà uống bao nhiêu cũng chẳng vừa bụng không? Chim của cậu nhỏ xíu cứ tọt vào bọng thế nào ấy, mà cậu không đi tè gì cả! Sợ cậu dính bịnh, khi bụng cậu đầy nhóc nước mà còn la, già phải dí đại ngón tay của già vào khỏa lấp miệng cậu chủ. Mút ngón tay ngồn ngộn của già, cậu ấm quên đi vấn nạn nước non đấy! Kỳ cục không? Nhưng riết thành tật. Tội cho cậu chủ quá! Xin thánh thần cứ trừng phạt lấy đi kinh nguyệt của con một lần nữa con cũng cam chịu… Lớn lêncậu ưa mút ngón tay của mình hoài hoài, không thì ngậm nho thay vì mút. À, cậu còn bị cả chứng buồn nôn kinh niên nữa.”

Bàn tay Này nói với bàn tay Kia mầy theo chủ nghĩa Mút tức là bị lệ thuộc vào các cường quốc miệng, môi, lưỡi, hệ thần kinh trung ương; mầy bán rẻ dân tộc bàn tay để phục vụ các tham vọng kích dục của ngoại bang, quên đi bổn phận thiêng liêng của tay mà ngàn đời tổ tiên truyền lại là phương tiện tiến hóa hai chi trước cho mọi hoạt động và sáng tác. Bàn tay Kia cãi chính mi là đồ lười nhác, mỗi khi cơ thể của chủ nhân lâm trạng thái khó ở thì mỗi bàn tay chúng mình phải góp phần nhỏ bé của mình cùng toàn bộ các thành phần khác trên, trong, ngoài và cả dưới thân thể tiêu diệt sự khó ở đó. Mi không nhớ là gia đình chủ nhân đã từng phải bán cả trang trại nho để chữa trị cho người mà không thành à? Nay chỉ cần vài cái mút có tính chiến thuật trong một vài ba phút nhất thời bằng các ngón tay của đôi bàn tay chúng ta, chủ nhân hoạt bát trở lại, sinh hoạt bình thường và theo thời gian nay đã trở thành một công dân có ích cho xã hội Úc bằng các pho tiểu thuyết ăn tim hấp dẫn và các thiên phóng sự kiệt xuất trên The Kangaroo đó sao? Mi chả hiểu đếch gì về nghệ thuật lôi kéo, quyến rũ thì hãy nghe lời ta. Chúng mình phải gọi đó là chủ nghĩa Mút thì mới cưỡng bức và huy động từng ngón tay, từng lớp da đường gân mẩu cơ cái lóng tham gia vào công cuộc mút! Bàn tay Này không rành lý luận nên chịu không cãi nổi. Mà của đáng tội, về hành động nó cũng chả biết làm gì mỗi khi cậu Tom ông Stone dở chứng ưa mút ngậm gì đó, hoặc bỗng nhiên nôn thốc nôn tháo. Bàn tay Này trở nên thừa thãi, những lúc đó. Dụ mãi không được, bàn tay Kia nhéo rồi cấu, chém bàn tay Này. Đ. má mầy, cũng là tay cả sao mầy uýnh tao. Tao đâu ngán! Thế là tay đánh tay! Từng ngày từng giờ, năm này qua năm khác. Cả khi cơn mút của ông chủ nổi lên, cả khi ông chủ đã ngủ hai tay cũng thức khuya dậy sớm mà xử nhau. Hãy nghe bàn tay Kia hài bàn tay Này: Mỗi khi cơ thể nguy nan, mi đã không chịu làm bàn tay mút – Đó là một tội. Mi còn đi sờ mó nghịch ngợm càng làm chủ nhân khó chịu: mi gãi hậu môn, mi vò cu, mi rờ ti (Lại là ti đàn ông mới nhục chứ!) Như thế, chính mi là kẻ phản bội sứ mạng lao động và sáng tạo của bàn tay; chính mi chứ không phải bộ phận nào khác của cơ thể đã đồi trụy, đã kích dục gấp ngàn lần cái mà mi vu cáo về sự tạo dục của mút! – Đó là hai tội. Còn nữa, đồ vô dụng: Mi liên kết với các bộ phận nội-ngoại tạng khác của cơ thể chống lại chủ nghĩa Mút. – Đó là ba tội. Chưa hết, tên phản trắc: Trong khi cơ thể của chủ nhân đang dần dần trở nên thiếu thốn các bộ phận, vì một số bộ phận có thể vì lý do lịch sử-địa lý có thể vì nguyên nhân tâm-sinh lý đã hoặc không hoạt động, hoặc lão hóa, hoặc nhi đồng hóa hoặc đàn bà hóa – mi còn nhớ hay mi đã quên! – mi vô công rồi nghề vượt thoát ra ngoài thân thể quý giá và thiêng liêng của chủ nhân để trở thành một bàn tay dư bẩn trên thân thể nhiều con người khác, trong đó có những kẻ thù dơ bẩn của chính chủ nhân – Đó là bốn tội. Cũng nhờ liên lạc chặt chẽ và thường xuyên – từ khi thích mút đến khi lìa đời là khoảng 50 năm mỗi ngày trung bình cậu Tom ông Stone có 20 phút mút – với hệ thống dây thần kinh và não bộ, nên bàn tay Kia đã học hỏi được nhiều luận lý và biểu tượng quanh cái sự mút.

Bạn đọc, sắp đến unhappy ending của chuỗi phỏng vấn nối liền Nam-Bắc bán cầu mà cặp đôi Tom và Tanya đang gầy dựng! Nên, trước khi ca câu ai oán “ta để tang cho một cuộc tình”, ta hãy cùng nhau tận dụng cơ hội mà vui tiếp, nhẩn nha theo dõi một số tài liệu tham khảo về câu chuyện dài bàn tay Mút bàn tay Không Mút…

+ Nhập môn các quan điểm chính thống của bàn tay Kia về chủ nghĩa Mút:

1) Thân phụ của người yêu cũ của một bạn học thời mẫu giáo của ông Stone là một nhà tâm lý học tính dục danh giá, được Nữ hoàng Anh phong tước quý tộc, Sigmund Fmút Sir. Có văn bằng cử nhân về sinh lý mùa động đực của loài đại thử kangaroo, và toàn bộ công nghiệp của ngài Sigmund Fmút là phát triển, quảng bá và áp dụng chủ nghĩa Mút. Nói gọn là Úc hóa chủ nghĩa Mút cho phù hợp khí hậu, thiên nhiên và con người cụ thể của xứ này.

2) Trong vụ mút ngón tay ở người Úc, ông Stone chỉ là một case không lấy gì làm đặc biệt ngoài việc 50 năm tay chiến từng ngày giữa đôi bàn tay. Mút ngón tay đã là đề tài của 1955 luận án tiến sĩ, của 28 công trình được giải thưởng toàn quốc và là tên của 8 ngành học trong các viện đại học khắp hai xứ Úc quốc và Tân Tây Lan.

3) Các hình tượng, khẩu hiệu về mút được made by Sigmund Fmút Sir: “Toàn thế giới ngón tay mút liên hiệp lại!”; “Mút! Mút nữa! Mút mãi!”; “Trí thức Úc mà không mút thì vô dụng như cục phân con chuột túi!”

+ Vài thông tin từ Hiệp Hội Thầy Thuốc Đông-Tây Y Không Biên Giới:

Qua nghiệm thu dữ liệu từ Hỏa Thiêu Siêu Quán thuộc nhà thương Monash University, chúng tôi được biết thêm:

1) Có nhiều lúc, ngón tay út của bàn tay Này ở ông Thomas Stone đã muốn vuốt ve chủ nhân, xoa dịu nỗi đau có nguồn gốc xa xôi từ nước – tạo hóa của thiên địa và muôn loài. Nhưng, một ngón tay hồng nhỏ nhoi nhất làm sao tạo nên mùa xuân? Làm sao điều khiển được cả bàn tay? Làm sao khuấy động được những ngón tay kia?

2) Nếu chịu khó đọc nhật ký của ông Stone thời ông chưa thành nhà văn và bị lâm bệnh tưởng lộn giới tính, người ta có thể thấy nhiều đoạn bệnh nhân mô tả những ngón tay của mình nhảy lộn sang nhau. Ví như: Khi ông dùng bàn tay Kia để đưa “cậu nhỏ” ra ngoài quần làm quá trình dị hoá cho thân thể, thì một – thậm chí hai – ngón tay của bàn tay Này như muốn bay ra, tách dời bàn tay để dính nhập vào nơi có ngón tay đồng nhiệm của bàn tay Kia. Hiệp Hội Thầy Thuốc Đông-Tây Y Không Biên Giới coi đó là những sự vượt tuyến, sự chống đối của những ngón tay bất đồng chính kiến trong việc cầm dương vật khi đi tiểu. Chúng tôi cẩn trọng phát ngôn: Một, dù không đoan kết đó là di sản từ chủ nghĩa Mút. Hai, nhưng sự mút ngón tay ở đương sự là một bằng chứng khoa học cho việc tìm hiểu sau hậu các vấn đề liên hệ. Ba, các kết quả tìm hiểu trước đây của Hiệp Hội đi ngược với phát ngôn này đều là vô hiệu lực.

+ Tuyên cáo của Liên Minh Cực Đoan Chống Mút Bắc Bán Cầu:

“Xét vì nguồn gốc của tình trạng địa cầu – nhất là Bắc Bán Cầu – đang ngày một ấm dần, mà cuộc gặp mặt tại Ba Lê hồi đầu tháng Hai với hàng trăm khoa học gia, viên chức của 113 quốc gia qua kết quả là bản báo cáo của Ủy Ban Liên Chánh Phủ về Đổi Thay Khí Hậu (IPCC) khẳng định ‘tình trạng này có thể là bởi con người’ mà lễ trao giải thưởng điện ảnh Oscar lần thứ 79 đêm 25 tháng Hai đã dành giải Xuất Sắc Phim Tài Liệu cho phim bảo vệ bầu khí quyển với tài tử là Cựu phó Tổng thống Huê Kỳ All Gore;

Xét vì hành vi mút ngón tay – từ một động tác ấu trĩ, rơi rớt của việc bú tí má – đã trở nên phổ cập ở nhiều vị thành niên và không ít các vị trung niên cùng một số bậc lão niên chỉ vì ảnh hưởng chủ nghĩa Mút – một sản phẩm phi thẩm mỹ đã đành, phản khoa học là một lẽ, lại thập thò dục tính. Song, vì tuân thủ nguyên tắc dân chủ toàn cầu hóa và sự tự do tư tưởng và tự do vận động thân thể (tức là xét ở cả mỗi bộ phận cấu thành thân thể), nên chúng tôi đã chống đối chưa đến cùng cái chủ nghĩa kỳ cục này. Đến nay, vì sự sống còn của chính mình, khi nhiệt độ địa cầu đang nóng ran nơi đỉnh đầu mỗi chúng ta, chúng tôi ngờ rằng việc tăng nhiệt còn do các hành vi mút gây ra. Thời trung học, ai từng đậu các môn cơ thể người và lịch sử tư tưởng cũng rành rằng chủ nghĩa Mút thoạt tiên chỉ là tự mút các ngón tay của bản thân, sau lan sang tự mút cánh tay, bắp tay, tràn tới nách, rồi xuống bụng, háng, chân, và tất cả chỗ nào tự mút được. Có những nghệ sĩ xiệc đệ tử của chủ nghĩa Mút còn mút cả mông, hậu môn của mình nữa! Từ một hành vi ngây thơ và lãng mạn, mút nhanh chóng trở thành một thảm họa không chỉ cho chính một cá nhân, nó lan rộng thành cách ứng xử tình ái giữa hai cá nhân, rồi cả nhóm phái, cộng đồng, xã hội. Mà lửa tình bốc lên thì chúng ta biết rồi đó! Dù là tình tự xử hay tình đa hệ. Nó thiêu trụi trái đất có ngày!

Xét vì một nạn nhân chết thảm đầy tai tiếng mấy năm trước bởi chủ nghĩa Mút – đó là văn hào ăn tim kiêm ký giả lỗi lạc đang được Liên Minh Cực Đoan Chống Mút Bắc Bán Cầu đề cử truy tặng Giải thưởng Nobel về Hòa bình với danh phẩm phỏng vấn Đến Rừng Từ Cây – ngài Thomas Stone. Nghe đồn rằng, trong lần cuối cùng trên bàn viết, vì không typing được do hai bàn tay của ông cứ tranh nhau để được mút; tức quá nhà văn-ký giả đã mút cùng lúc mười ngón tay và hậu quả là tử vong do bội mút!

Nay long trọng tuyên cáo: Đã đến hồi xóa sổ chủ nghĩa Mút – từ mút ngón tay cho chí mút bất cứ cái gì – khỏi địa bàn Bắc Bán Cầu. (Việc chủ nghĩa Mút tràn xuống mạn dưới của địa cầu thì chúng tôi không can thiệp vào chuyện nội bộ của Down Under – vốn đã là cái nôi của chủ nghĩa này rồi. Tất nhiên chúng tôi không hề có ý kiểu ‘Cho mầy chết luôn!’, giản đơn đó là nguyên tắc ngoại giao căn bản của nền văn minh trái đất: không xía vô chuyện của xứ khác, ngay cả đó là chuyện mút).”

+ Đề nghị của Hội Ký Giả Làng Thế Giới Toàn Cầu Hóa:

“Và thế là thế giới lại một lần nữa đi lau nước miếng cho người Tàu! Xung đột giữa hai bàn tay của văn sĩ ăn tim-ký giả phỏng vấn gia Tom Stone là một hiện tượng đã có đầy đủ bằng cứ và biện luận. Kém cỏi thay cho chúng ta, nan đề rút cục chỉ còn là đặt tên cho nó mà thôi! (Người Trung Hoa đã nói suốt 5,000 năm rồi, về việc chính danh.) Các tham luận viên của nhiều tranh luận, hội thảo, diễn đàn trực tiếp hay gián tiếp qua báo giấy và báo không giấy quanh đề tài này đến nay hoặc đa phần chán nản, hoặc nhiều người đã lâm bệnh hoặc chết (vì tranh cãi liên miên cũng nên, ai mà biết!), đều cho rằng giờ chỉ cần 01 buổi cuối cùng tổng kết, đoàn kết và nhất trí xem cuộc xung đột nửa thế kỷ qua giữa hai bàn tay Mút-Không Mút ấy nên gọi tên là gì: Nội chiến huynh đệ bàn tay? Chiến tranh ủy nhiệm cho sự mút? Chiến tranh Buốt tay (kết quả của chiến tranh Lạnh)? Giải phóng tay? Xâm lăng tay? Cuộc chiến tay Tom? Hay gọn lỏn: Tay chiến? Hội chúng tôi kết luận: Gọi tên gì thì gọi tên, một lần nữa nhân loại lại phải chùi nước bọt của người Tàu đang bắn lên mặt mình!”

+ Nhận định của Trung Tâm Văn Bút Quốc Tế, phân bộ Úc châu và Thái Bình Dương:

“Nói cho đúng lương tâm những độc giả và tác giả chân chính, qua những thông tin được bạch hóa, cũng khó biết sự thật của cuộc đấu tranh giữa hai bàn tay từng giờ từng ngày diễn ra dọc theo một đời người nơi văn hữu ăn tim Tom Stone. Mà chính khổ chủ có lẽ cũng không hiểu nổi? Như nhà thơ ăn tay đẻ sách người Nga gốc Hoa-Việt là Kachiusa Kiều Thi từng viết: “Mỗi bàn tay có cái lý của nó mà lý của thân thể không thể nào thấu nổi.”

2.13

Thưa vâng, thế là sau cả một đời bàn tay góp phần đắc lực phục vụ nghề báo nghiệp văn của ông chủ, lúc tạo công lúc gây tội, một trong hai bàn tay – đến tận bây giờ, khi mà Thomas Stone sau hỏa thiêu đã hội nhập tuyệt vời cùng trời xanh, người ta vẫn không rõ bàn tay nào – đã phản Chúa Uống bằng cú click mang bản mặt Judas: thảy đi toàn bộ và nguyên văn cái email mang nội dung sau đây…

“[To, anh còn để tâm đến em? Vì đôi chân của em. Vì những đôi chân của thân chủ của em. Em đang biết hạnh phúc là gì, nếu đây là một hạnh phúc. Chứ độc giả The Kangaroo đã ngấy cuộc phỏng vấn nửa đại bàng nửa quạ của hai ta rồi. Mà cả mụ Chủ The Kangaroo chắc cũng ngán. Em biết là anh đang bị bà ta hành hạ. Ráng lên cưng! Em tức bà ta. Buồn cười thay cho thói ghen ngược! Chậc, ghen ngược mới là thực ghen. Em sẽ khóc và bắt anh bay lên đây nếu bà Stone nổi đóa. Chứ còn con mẹ kia? Đừng hòng. Ôi, em đang làm sao thế này? Em hiểu vì sao đêm nay em nhớ anh đến vậy. Đêm qua anh làm em “ra” bốn lần. Chưa bao giờ. Chưa với ai. To của em “giỏi” quá! Thực ra và cũng ảo ra, cái Ảo và cái Thực đều làm nên hạnh phúc. Nhưng không có hạnh phúc ảo. Không có hạnh phúc thực. Hạnh phúc, chỉ có một. Giản dị, hạnh phúc là hạnh phúc. Em không ngờ anh, già rồi – Hi hi – mà dai gân trường sức như thế. Chưa bao giờ. Em cũng không ngờ mình lại đổ đốn vậy! Nhờ anh hay là tại anh, To? – Ta của anh.

PS: Anh! Em nghĩ chắc còn chừng hai-ba lần emails nữa là xong. Mà không xong mình cũng nên tự dừng. Phần liên hệ luật pháp Đức đương thời xuyên qua các cặp chân người Việt tỵ nạn, chính anh sẽ thấy bất ngờ cho cái lanh và lỳ của dân Đức. Nhưng em tham, muốn cả cuốn sách của mình hiện ra dưới tay anh trước khi thành sách của thế gian. Em ứ thèm để ý tới vụ anh nộp bài vở cho “con mẻ Chuột Túi” khó chịu của anh đâu! Tùy anh và mẻ.]

“Bắp chuối nơi ống chân người Việt là một khối thịt để họ giữ đất. Đây cũng là một thành tố làm nên dáng đi Việt Nam. Cả dáng đứng nữa. Tôi đồ rằng chân anh hùng liệt sĩ Lê Anh Quân tất phải u bắp chuối như hàng chục triệu nam đồng bào của mình thì anh ấy mới giữ vững được dáng đứng Việt Nam trên đường băng Tân Sơn Nhì ngày đó từng tạc vào thế kỷ 20. Chân vòng khềnh, nên người Việt đá cầu rất cừ và đẹp. Những cú móc, đảo chân của họ khiến đường cầu đi như ma bay. Tiếc là trong hàng trăm môn thế thao của các Thế vận hội chưa có môn này. Người Việt Nam chưa có dịp vô địch thể thao thế giới có lẽ là vậy. Luật sư Nguyễn Khắc Trường – người khởi xướng cao trào phục hồi thể thao đá cầu Việt Nam – thì đã mất. Hình như Bảy Đẻn vẫn còn sống, chắc phải đến 70 tuổi. Cặp chân vòng kiềng này của nền bóng đá (dân làm báo Việt hải ngoại cứ đòi kêu là “túc cầu”, bên cạnh việc đòi dân chủ cho đất nước) của miền Bắc Việt Nam mà dốc bóng thì ba, bốn con gấu Đông Đức cũng bị lừa qua háng.

Xét tiếp… Đầu gối củ lạc của họ. Ôi, thiệt tình là tôi không biết khả năng làm tình của họ chứ cứ như người đàn ông Việt duy nhất mà tôi có quan hệ tình dục thì bê bết lắm. Tôi hiểu không sâu sắc về cơ thể học trong liên hệ giữa đầu gối và khả năng chăn gối. Nhưng ông chồng ly thân của tôi đã cho tôi xem ba bản dịch Anh, Pháp và Đức của bài thơ có câu thơ “Mỏi gối chồn chân vẫn cứ trèo”. Trèo hết đèo này đến đèo khác. Bê bết trên giường, thế mà hình tượng làm tình của người Việt đạt đến đỉnh thi vị hóa. “Già thì già, cứa đầu gối còn rỉ máu là còn dê!” Sách vở Đức về lý thuyết, thực hành và giáo dục tình dục nhiều vô kể. (Nữ sĩ họ Phan nếu từng là sinh viên du học ở Nga hay Cu Ba, thay vì ở Đông Đức, tôi cá một ăn trăm rằng văn của bà – cái văn một thời góp phần làm động đất Việt – sẽ động tình độc giả theo kiểu phong kiến nam trên nữ dưới một cách Leo Tolstoy hoặc đứng tựa tường trò thực dân của Marquez.) Nhưng dẫu thế gợi dâm Đức quốc không thơ hóa được vấn đề. Khô. Qua giới đàn ông Đức, Hòa Lan, Bỉ và Mexico – mà tôi có ít nhiều hiểu biết về “chuyện ấy” – tôi vẫn không tìm được ý nghĩa của cái đầu gối củ lạc, như văn hóa tình dục Việt. Rõ ràng, đầu gối, đại bản doanh quay tròn điều hành sự đi lại đứng ngồi của người Việt được gán tình dục tính. Tôi chưa có thống kê về điều này, do người Việt, dù là di dân rồi, vẫn coi nói về chuyện làm tình là một điều nhậy cảm. “Lói ra ló cứ nàm thao ấy!” Tôi tin là kết quả cũng không khá hơn, ngay cả khi Trung tâm Phỏng vấn Tỵ nạn Zirndorf có để vụ đầu gối củ lạc vào danh mục các câu phỏng vấn đối với người đến từ Việt Nam.

Thưa độc giả The Kangaroo! Xong đoạn này, tôi nghĩ là cuộc trò chuyện Nam-Bắc bán cầu của chúng ta có thể dần dần đi đến hồi kết. Nào, bàn một chút về cái sự ngồi kiểu Việt. Nó cũng là em chị anh gì đó trong vấn đề dáng đi của người Việt di dân mà cuốn sách của tôi coi là cơ sở.

Ông chồng ly thân của tôi không ngồi xổm được. Dù ông ấy có 50% máu thịt Việt. Ông ấy cũng không hề có bụng, trong khi đa số đàn ông Pháp bụng phệ (Ờ, đàn ông Đức còn khá hơn dân cùng giới mình ở các nước Âu châu, Mỹ và Úc!) Không đâu! Ngồi xổm không phải là vấn đề của bụng như nhiều người nhầm tưởng. Trăm lần không! Chính nền văn minh lúa nước đã tạo ra thế ngồi chồm hổm đầy Việt tính đó! Bạn đã về các vùng chiêm trũng Bắc Bộ chưa? (Tôi cũng chưa đến đó! Chỉ nghe anh Hải Dớ mô tả và chỉ cho các trang Websites coi hình ảnh). Nước lụt chưa rút hết, thì người ta chỉ có ngồi xổm mà… sinh sống! Một tờ báo Việt ngữ ở Hoa Kỳ có giải thích thế ngồi xổm là vì đất nước Việt thường hay bị ngoại bang xâm lấn, thành thử… đứng ngồi không yên được. Thì đành chọn tư thế trung dung! Nghe tức cười quá, có phải không quý độc giả? Tác giả đó còn ngoại suy ra rằng, vì thế người Việt ham làm, nhanh nhẹn và cũng nhanh trí, nhưng không làm công việc gì đến nơi đến chốn. Là bởi cái tư thế nửa đứng nửa ngồi! Hải Dớ kể là anh có thể ngồi xổm hàng tiếng đồng hồ. Ông chồng ly thân của tôi, vì đã là bạn thiết rồi, bật cười hô hố! Tôi thì chỉ có thể cười nhẹ, nhưng lâu. Cười từ khi anh Hải nói cho đến lúc này. Tôi chỉ cười nhẹ nhàng thôi. Có như thế tôi mới thu thập được dòng tư liệu quý từ các thân chủ mà cả núi DM cũng không mua được. Nghe chồng tôi nói lại Hải Dớ lần đó chửi rất tục cái vị tác giả ở Hoa Kỳ, rồi anh vội đỏ mặt làm như tôi hiểu được. Hình ảnh này trở nên rất dễ thương trong tôi. Lời tiếng tục, tâm hồn thanh: Đó là bức tranh nhân tính nông dân Việt. Tôi xin bỏ hẳn đi các câu có chữ quá tục, còn nếu chỉ lược đi chính các chữ tục thì không làm nên văn phong Hải Dớ. Anh nói đại khái, “Lúc đ’. nào cũng giơ cái củ giặc ngoại xâm ra đe thiên hạ! Có gì lạ đâu! Chân ngắn, nếu bỏ thõng xuống ghế thì mỏi. Nên bố mày vắt cẳng lên, ngồi bó gối. Khà khà! Đầu gối quá tai, đánh rắm vặt, bắn thuốc lào. Sướng phải biết!” Rồi anh chỉ vào tờ báo Cánh Diều đang đậu trên bàn: “Minh Rô-lăng dịch cho Tonya coi đoạn này của tôi chưa? “Ngồi xổm là một nét thuộc về Việt học, cùng với phở, nón bài thơ, thơ lục bát, trống đống Đông Sơn, đàn bầu, Chùa Một Cột và chống ngoại xâm.” Mấy hôm sau đó, ông chồng ly thân của tôi tìm được tư liệu thế này của học giả Lê Văn Lân nói về bộ xương của người Việt cổ khi ông học giả dẫn theo luận án Đỗ Xuân Hợp (Hà Nội 1941) cùng dữ liệu của Chippaut và Olovier (Sài Gòn):

“Trên xương cựa (astragal), xương ống chân và xương đùi có những biến thái hay chỗ mòn hay lằn xếp liên quan đến tư thế ngồi xổm (Huard và Montagné) của người bình dân Việt cổ truyền. Hồi tôi mới học y khoa năm đầu, còn nhớ trên khớp xương cựa chân (astragal) có một lằn nứt gọi là “lằn nứt Đỗ Xuân Hợp.” (*)

Cái này nữa, tôi muốn nhờ ông MC Stone của chúng ta cho lên câu hỏi đầu dùm. Ý tưởng gốc của cuốn sách ăn chân được tác giả của nó nuôi nấng từ nhỏ. Lần ấy, tôi vô tình nghe được từ câu chuyện qua những bạn tù holocaust của cha tôi, rằng cảnh sát Gestapo thường thuê các chỉ điểm ngồi thụt xuống hố sâu để nhìn nhận người tình nghi; và họ dạy cho các chỉ điểm viên cần quan sát theo ba yếu tố hầu như ít thay đổi ở một con người, dù qua tháng năm dài hay ẩn trong các thuật hóa trang, theo thứ tự: Dáng đi, giọng nói và nét mặt.”

2.14

Chuỗi bài phỏng vấn đã không được ra mắt trên The Kangaroo. Nó chỉ xuất hiện trong cuốn sách của Thomas Stone mà chắc độc giả còn nhớ tên? Vâng, Đến Rừng Từ Cây được dịch ra mười hai thứ tiếng, đoạt bốn-năm giải thưởng. Giải AlanJohnson trị giá 31,000 bảng Anh cho ấn phẩm tiếng Anh thể loại báo chí. Giải Võ Trọng Phượng trị giá 20 triệu Đồng Việt Nam về sách phỏng vấn. Vinh quang nội địa thì là Victoria Premier – Giải thưởng văn học Úc châu cho các tác phẩm hư cấu và phi hư cấu, được tổ chức mỗi ba năm… Stone không kịp xài các số tiền này. Chúng chạy vào chuyện kiện tụng liên miên về bản quyền với tờ The Kangaroo. Ấn bản tiếng Đức lần lữa hoài lần lữa mãi, không ra nổi, chỉ vì bài phỏng vấn luật sư Ziemann bị nhiều nhà xuất bản đòi biên tập. Thiện Văn Stone trở thành Phật tử sau khi Đến Rừng Từ Cây góp mặt ở bản dịch tiếng Việt. Nhưng cuốn sách phỏng vấn không phải là nguyên nhân thay đổi đời sống tâm linh trong ông. Miệng ông hay thốt ra các từ “Mô Phật!” ngay cả với người da trắng, nhất là ở các cuộc gặp gỡ quốc tế, giữa các bạn viết. Ông cũng hay khoái trá kể cho đồng nghiệp về sự nói nhịu với lời cầu Chúa từng là cửa miệng. Ngay sau khi tác giả Đến Rừng Từ Cây qua đời, tạp chí Der Spiegel vinh tôn ông như người không chỉ khai sinh nghệ thuật phỏng vấn đương đại mà còn nâng nó lên ở tầm lý thuyết với hàng loạt các minh họa siêu đẳng. Họ đang chuẩn bị lập ra giải thưởng Tom cho thể loại phỏng vấn. Thế nhưng, bản dịch tiếng Đức vẫn cứ còn là bản thảo nằm ở nhà xuất bản Nach Und. Hừm, dân chủ là thế, kẻ chống cứ chống; người khen cứ khen!

Sau sự cố con mèo bị xua đuổi đẻ ra cái email tai nghiệt, bà Chủ bút cho ông Stone quyền lựa chọn, hoặc là tiền và báo. Bà không tin là ông cần đến tình. Ông Stone không chọn người đàn bà nào đứng sau cả. Ông chọn người đàn bà trước mặt, trên màn hình. Đó mới là tình đời thực của ông, dù phải kinh qua phương tiện không thực.

Thomas Stone sống với cuộc tình thực-ảo được vài năm sau đó… Ông được chết, như người Việt nói, sinh ư nghệ tử ư nghệ. Có thể thêm, tử ư tình. Ông ra đi ngay sau phút giây hoàn thành cuốn sách ăn tim cuối cùng của đời văn, trong một tiệm Café-Internet – nơi ông được thu xếp cho ngồi để viết lách. Chị chủ tiệm này là người Việt. Khi ông ngã xỉu xuống, ngón tay trỏ của bàn tay Này còn đậu ngang trên môi như một cử chỉ ngôn ngữ về sự im lặng sống động. Trên màn hình laptop của ông, trang bìa bản thảo cuốn sách nằm thu nhỏ cạnh tấm hình khỏa thân của Tonya Ziemann. Cũng đã gần 12 giờ khuya. Thường là lúc ông đóng xếp laptop để trở về một khu chung cư tồi tàn. Bác sĩ cấp cứu bệnh viện Monash ghi trong hồ sơ cảnh sát là ông bị đột quỵ. Bà mẹ của chị chủ – người hay ngồi canh chừng cửa tiệm – thì nói với con gái: “Nhìn cái người ông Tôm ấy bỗng nhũn ra, mặt bệch đi y như bị chứng thượng mã phong ấy, con ạ. Tao cũng đã nghi nghi từ lâu, mà không nỡ nghĩ vậy. Đúng là dơ như Tây! Ở ‘chùa’ hàng quán nhà người ta mà còn thế.” Hai năm cuối đời, Thomas Stone được tiệm Ba Mùa ở Sunshine cưu mang. Dễ hiểu. Phật trăm tay ngàn mắt, dành ra một mắt một tay rảnh rang nào đó cho ông đâu có khó? Anh chồng của chị chủ cũng là người Việt, một thanh niên vùng biển Quảng Ninh, to khỏe, hai chân đen chũi thẳng thớ như cột đình. Một trong hai cái chân đó bị gẫy sau cú nhảy qua tường Berlin khi bị cảnh sát Đông Berlin đuổi bắt. Bà luật sư Ziemann khuyên anh rút đơn tỵ nạn chính trị, mà chỉ cần dùng một bằng chứng què cẳng đó xin an cư tại Đức vì lý do nhân đạo. Ở vụ này, luật pháp Đức có đủ hai con mắt. Dù cuốn sách ăn chân người di dân, tỵ nạn của luật sư Tonya Ziemann chưa xuất hiện dưới ánh sáng ban ngày. Anh què một cẳng Berlin yêu chị Ba Mùa Sunshine qua internet. Họ cưới nhau. Trăm phần trăm là thực, nhưng hồ sơ bảo lãnh vị hôn thê của vợ anh bị bác. Kiện tới kiện lui. Mẹ vợ anh thì bảo với con gái mình: “Xứ có con Chuột Túi cà nhắc cà nhắc nó chả cần phải thêm một thằng Việt thọt làm gì!”

Phải rồi, sách bàn luận pháp luật Đức đương đại của luật sư Tonya Ziemann đã không ra đời được. Minh Rô-lăng tìm cách cản trở bằng các thủ thuật phá bĩnh quen thuộc của một người Pháp lai Việt. Hải Dớ đứng ngoài cuộc. Anh ủng hộ cuốn sách, chứ không ủng hộ Ziemann sau vụ Ta-To. Thật ra, chính nền văn hóa Đức đã không muốn một đứa con như thế có mặt. Luật sư Ziemann hiểu chứ. Bà cho đốt bản thảo cuốn sách cùng lúc ở dưới Nam bán cầu người ta hỏa thiêu Thomas Stone. Không biết sau đó bà có chuyến đi nào xuống Miệt Dưới hay không, chứ trước đó thì chưa. Hay là bà muốn cuộc tình đẹp của mình nó được ảo-thực từ A tới Z?

Trước và trong khi có đời sống siêu thực, nhà văn ăn tim kiêm nhà phỏng vấn cây rừng đã góp mặt trong nhiều sự kiện, tình tiết của cuốn sách mà độc giả đang theo dõi. Chúng ta hãy chân thành cám ơn ông, và nguyện cầu hương linh người quá cố tiêu diêu nơi cõi Phật.

Hạnh phúc và Bất hạnh, cái May và cái Rủi, sự Thành và sự Bại ở đời thực và đời ảo, nơi chữ nghĩa và cuộc sống, có khác chi hai nút Copy và Delete đang đặt cạnh nhau trên màn hình kia?

Melbourne
Viết xong 13/6/2006
Sửa lại 18/8/2006 – 2/4/2007
(Với lời cám ơn Nguyễn Văn Thọ, Đặng Thơ Thơ và Vũ Huy Quang)

 

Chú thích:
(*) Tạp chí Thế Kỷ 21, số 205, 05/2006

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch