Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Thơ Email bài này

thơ rời, 30 tháng tư 2007, flagstaff

 

buổi sáng xanh bao hành lang đi vắng
những cuộc đảo chính dấy lên từ những căn phòng mươi tách trà bộ tràng kỷ
đã nằm vào đúng vị trí những phụ chú nhem mực in
bây giờ là mười giờ kém năm, tôi và hai cây bách khô
và một bia đá phẳng phiu trên đồi
thấy một khoảng trời biển màu xám xanh nhẹ cứ nhiều năm
sự thảnh thơi ráo trong mắt những cánh buồm, những chiếc tàu chở than
những cuốn sổ tay đã gạch xoá cái viết
ngôi nhà thờ dưới thấp bên kia đường
một trăm lẻ một năm những thủy thủ tới sau những quán bia hay những ngôi nhà đỏ đèn
tôi đứng ở vị trí cúa một nhân viên khí tượng
trông nom giờ giấc kiêm thông báo
cho tàu bè viễn phương đây là

một thành phố có người, có sự ổn định tối thiểu
có hàng hoá trong kho, bắt đầu từ năm nhà kho thương cảng những ụ sai-lô
những chiếc áo cổ cồn những cuốn sổ da màu đen
chiếc đồng hồ, chiếc cân Royal y hệt ở Portsmouth
thánh kinh và phúc ca, triêu ca, bồ câu gù hậu liêu và món stew trừu
bánh mì lúa mạch và bokchoy của những A Wong trốn lại sau thời kỳ tân Nam Kim Sơn tìm vàng.
ở đây người chết có chỗ nằm trên cao phân chia đúng khu vực tôn giáo
Do Thái, Islam, nhớ không những người Afghan trông nom lạc đà
những ngôi nhà nguyện trổ cửa hướng Đông, chỉ duy những bộ tộc
chưa bị xóa sạch là nằm lọt ra khỏi
và những người như A Wong, những cô gái ở phố đèn đỏ Little Lonsdale
có thể, nếu như họ không đăng ký và đột nhiên biến mất.
người sống tất nhiên chúng tôi có một trăm quán pub
có cảnh sát, nhưng ấy là chuyện khác
chúng tôi chỉ đi đánh giặc ở các chiến trường xa
dựng những đài tưởng niệm vừa phải Lest We Forget
chúng tôi được một điều biết đứng yên im, biết nhắc nhở bằng diễn hành câm vào ngày bại trận lớn nhất, và chia tay nhau bằng bia.
buổi sáng sẽ không bao giờ ghi ngày
buổi sáng cúa những con hải âu ngơ ngác quanh những thùng rác có nắp
nó bay lên không phải diều bờ đê, bờ mương hay truyền đơn
tôi nhớ một ai không rõ, vì sự nhớ cũng cần
một cố gắng chứ, phải không? phải không? phải không?
ngôi nhà thờ bên kia đường quên đổ chuông và bến cảng sau lưng trôi như một cánh đồng vừa mọc lên từ nước.

TQ

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)