Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Bài hành phương Đông

 

nguồn: Thư Quán Bản Thảo số 22: chủ đề Viết Trong Khói Lửa – tháng 5, 2006

 

Bạn ta, áo ngươi sao bạc thếch
Chiều nay còn một ngươi với ta
Ngươi nhớ gì dưới trời mây trắng
Ta nhớ mầu hoàng hôn năm xưa

Ngươi phong trần ta cũng giang hồ
Vó ngựa qua nhịp khua lóc cóc
Buổi ra đi đâu mơ ngày về
Nhưng chiều nay, ngươi ơi ta muốn khóc.

Ngươi ba mươi ta cũng ba mươi
Kể cũng đã hơn mười năm, xa lắc
Thì vui đi cho hết một đời
Rằng, ta kẻ trời cho sống sót.

Đôi khi ta mơ một căn nhà trống
Dù thu sang hay lồng lộng buổi mưa về
Gõ trên quãng đời xưa mà hát
Rằng, ngàn năm mây trắng đời ta.

Bạn ta, còn đây lưng chén rượu
Ta mời ngươi cạn nốt cùng ta
Dẫu lòng ta bạc hay ngươi bạc
Cũng cầm bằng như bóng mây qua

Cũng như là những giọt máu hồng
Đã nhỏ xuống trong mùa xương máu
Bên trời kia, ngươi nghe gì không
Tiếng ai vọng đau mấy chiều cố xứ.

Trong lòng ta có một giòng sông
Giòng sông xưa đục mù bến nước
Lau lách khuya sương lạnh hàng hàng
Bạn ta hỡi, làm sao quên được.

Ta chợt thấy trong đôi mắt ngươi
Có điều gì ngươi chưa thể nói
Mây vẫn còn giăng trắng một trời
Hồn ta cũng giăng đầy sương khói.

Có nỗi buồn nào đang len trong từng mạch máu
Có mũi nhọn nào đâm trong tim ta từng cơn
Cạn chén rượu thấy trời đất sụp
Ta cũng như ngươi, có vui gì hơn.

Bạn ta, ngươi sống đã bao năm
Mà sương gió đầy trên mái tóc
Ta cùng ngươi đi giữa phương Đông
Đất rộng quá nên ngàn năm còn cô độc

Mây trắng quá và chiều tê tái lắm
Biết về đâu giữa lúc hoàng hôn phai
Ta cùng ngươi, những bóng đời lếch thếch
Chiều tan mau rồi vẫn bóng đêm dài

Sống nửa đời chẳng có một quê nhà
Buổi lận đận thân gởi nhờ đất khách
Chẳng lẽ ta ôm lòng mà chờ
Chờ một thuở huy hoàng trên mặt đất

Chẳng lẽ ta bắt chước người xưa
Ôm chí lớn đi cùng trời đất
Trăm năm rồi như bóng mây qua
Chí đã cùn nên thiên thu đành chôn chặt

Chẳng lẽ ta học người thất thế
Mượn dăm chén rượu lãng quên đời
Hay ngửa mặt ngâm câu khí khái
Giữa chợ đời lê gót rong chơi

Bạn ta, vui chi mà cười ngất
Buồn chi đập chén vỡ tan tành
Mây phương Nam có khi mù phương Bắc
Có khi là mây chia cách ngàn năm

Ta có khi đứng bên tuyệt lộ
Thấy một mầu nắng úa dưới nhân gian
Lớp lớp những mồ xanh bóng cỏ
Huyệt sâu kia ta đã có phần

Giữa lớp lớp ngựa xe và tiếng động
Giữa trùng trùng kẻ lạ người quen
Ta sống cũng như người đã chết
Dù mạch máu ta vẫn chảy âm thầm

Chiều nay, đèn nhà ai thắp sáng
Nghe rộn ràng bên lớp khói đùn quanh
Mười năm, ngươi hay ta người viễn khách
Rét về chưa mà hồn lạnh căm căm

bài đã đăng của Phạm Cao Hoàng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch