Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Bi kịch rừng

 

Sau khi thủ tiêu đầu đảng một phe phái đối nghịch rồi rải truyền đơn vấy tội cho Pháp, hai mươi bảy cán bộ nội thành theo chân Nguyễn Biểu rút vào rừng ẩn náu. Tay phải của Nguyễn là Trần Hộ, gốc bần cố nông Nghệ Tĩnh, tâm địa cực kỳ hung ác.

Chỗ ẩn là một thạch động nằm sâu trong rừng mưa Việt Bắc. Lương thực mang theo lúc đào tẩu vội vã chỉ đủ độ dăm ngày. Sang tuần thứ nhì, cả đội phải chia nhau vào rừng tìm thực phẩm: đào hố cắm chông bẫy thú rừng, tước mây đan vó bắt cá, sục sạo đào củ, tầm trái. Nguyễn Biểu mang bệnh loét dạ dầy, không ăn nhiều thịt mỡ, mỗi bữa cần một bát canh rau. Chu Tàm là anh nuôi, dòng tộc Trung quốc, dáng người ẻo lả bì bạch như phụ nữ, mang biếm danh chị Liễu. Mọi người kháo nhau, chị Liễu thuộc giới lưỡng tính, dẫu chưa ai thấy tận mắt.

Thạch động có mạch nước từ thượng Lào ngoằn ngoèo lấn qua, hẹp và ngắn. Ra cửa hang um tùm cây lá, nước trổ bãi, theo thời gian xâm thực thành ngàm suối sâu khỏi đầu người. Mùa khô, nước trong leo lẻo. Điều lạ, cát ở đây trắng phau. Một vách đá vôi bị nước liếm dần mòn thành mái che, bên dưới là chỗ tắm giặt cho cả đội. Chưa lần nào chị Liễu ra tắm chung, vì vậy lời đồn về phái tính chị càng thêm vững. Trần Hộ xem đó không phải chuyện đáng quan tâm, dẫu đôi lúc nửa khuya, thức giấc vì mộng tinh, ý tưởng Hộ không khỏi vẩn đục. Chị Liễu có gương mặt thanh tú, lông mày rậm, mắt nâu trong, môi đỏ tươi, râu cạo nhẵn nhụi, ửng xanh mép và quai hàm, lộ cái nam tính duy nhất. Với Hộ, là điểm gây kích kỳ lạ. Nhưng chưa dịp nào Hộ động tay.

Trần Hộ xuất thân tá điền, căm thù địa chủ tận xương tuỷ. Tướng người cục mịch. Da nâu đen, cơ bắp nổi vồng. Tóc rễ tre lười xười. Bên người lúc nào cũng giắt theo cái kéo cùn, tự cắt tóc lấy. Mắt híp, cằm bạnh, răng bợn nhựa thuốc. Ngực xoăn xoắn lông cứng. Giọng nói Hộ có tập luyện, âm Bắc, nghe dễ xuôi lòng. Tới tuần thứ ba, mắm muối cạn sạch, Nguyễn sai Trần Hộ tới buôn sóc dân tộc thiểu số xin đổi chác. Hộ dắt theo hai đứa tuỳ tùng.

Chốn này, những lúc nguy nan, vây cánh Nguyễn Biểu thường qui ẩn, chưa một lần bị phát giác. Cách đấy hai ngày đêm băng rừng là một làng thượng du có giao tình với đồng bọn Nguyễn Biểu. Đêm trước ngày khởi hành, Nguyễn gọi Hộ vào thạch cốc, nói:

– Tôi có món quà này nhờ chú trao cho Thạch Sử.

Nguyễn đưa cho Hộ gói khăn vuông bọc nhiễu thô, buộc dây cẩn thận. Hộ hỏi khi nhìn diện mạo Nguyễn còn lấn cấn:

– Ngoài chuyện đổi mua lương thực, thủ trưởng có cần thêm thứ chi?

Vẻ mặt Nguyễn Biểu rợn sinh khí. Vòm mắt sâu dưới vầng trán cao, hơi giô, chớp mi vài cái, mép môi giật động má trái. Nguyễn giơ ngón xương xẩu lên vuốt râu cằm lâu ngày không cạo cũng không tỉa, sợi lơ thơ đếm được, giọng trầm lại ngần ngại:

– Tôi thèm thịt tươi, còn tân càng quý, chú liệu cách tìm giúp.

Hộ nhếch cười, bảo thủ trưởng yên lòng lo việc nước, chuyện đó đã có Hộ. Nói vậy, nhưng thâm tâm Hộ nghĩ khác, bản thân tao còn chưa có cái giải quyết, mới thử dùng cách tạm… Khuya đó trăng xế, Hộ tỉnh ngủ, người vã mồ hôi vì mộng thấy bị Tây rượt đuổi, sa lầy sình lún ngang miệng. Hộ sượng sật rời chỗ nằm, bước như mộng du. Trăng mờ lem luốc. Gió lặng. Tiết trời ẩm mát. Côn trùng rên rỉ điệp khúc rừng hoang. Hộ quen chân tìm ra ngàm suối cạn mùa khô. Chỗ mỏm đá vôi nhô là nơi bọn Hộ thường tụ họp bù khú, chia nhau điếu thuốc vấn, thầm thì nhắc chuyện làng quê. Hay chỉ ngồi bên nhau, lặng lẽ như thế. Đêm nay chỉ thấy lờ mờ dáng một người nằm co chân, tay gối gáy, dáng vẻ nửa khem khép nửa lẳng lơ. Chị Liễu. Hộ chùn chân một thoáng, rồi nhẹ bước tới ngồi cạnh, khẽ hắng tiếng. Chị Liễu ngấc đầu, tia mắt long lanh như mắt thú. Bấy giờ Hộ mới nhận ra sắc da chị. Sao trắng thế. Chị vận áo lót ba lỗ, chỗ rách bằng miệng bát dưới ngực loé lên như giát lân tinh. Chiếc quần cụt vải sồi nhuộm đen làm nổi nước da cặp chân chị. Hộ nuốt nước bọt đánh ực. Chị Liễu nhoẻn cười, răng trắng nhởn. Hộ nói như để lấp liếm hành động vươn tay úp lên khoảnh áo rách:

– Khó ngủ à?

Chị Liễu ấm ứ câu gì không rõ, vì tay Hộ đã nhanh nhẩu luồn vào, sờ nắn. Ấm ức trong Hộ căng lên như trống bọc. Hai bàn tay chai sần tốc vội lớp áo lót, xắn ngang ngực, lột truồng chị. Da trắng nhễ nhại, mịn như bột. Hộ lướt tay khắp, tưởng đấy là thân xác giống cái. Bụng chị Liễu nõn nà, cạo sạch. Dương vật nhỏ, cong như con đuông, nhúc nhích trong nắm tay Hộ. Người Hộ rậm rựt nổi gai, quấn chị Liễu vào góc khuất tàn cây rậm, hấp tấp cởi quần áo, dạng chân tênh hênh. Hộ đoản tướng, gì cũng ngắn, được cái vạm vỡ và giòn giẽ. Không như chị Liễu, người Hộ lắm lông, chỗ kín rậm đen, dầy cứng như xơ mướp. Chị Liễu còn bỡ ngỡ chưa biết hành xử ra sao thì tay Hộ gân guốc xoè ra, quặp đỉnh đầu chị dập xuống bụng, tay kia kẹp lấy đưa vào. Bụng Hộ nẩy cong nhấp nhứ, hai bắp chân lực lưỡng gác lên vai chị Liễu, quắp cổ ghì xuống. Mắt Hộ nhắm nghiền tưởng ra cặp môi con gái đỏ tươi, láng lẩy nước bọt. Dục cảm dồn nén lâu ngày phún tinh xối xả. Cổ Hộ bạnh ra, dằn tiếng nấc lớn. Toàn thân mất áp suất, rỗng tênh, sảng khoái. Lạc thú vụng trộm, mới lạ, khác.

Xong, Hộ hất đầu chị Liễu sang bên, khum tay bụm chỗ kín. Hộ không thích ai sờ mó sau đó, vì cảm giác thốn rát như muối xát. Chị Liễu nằm đấu lưng cong, bờ vai run run. Hộ thản nhiên xỏ quần áo, ra mỏm đá tiểu xè xạch xuống suối, lắc ráo rồi xỏ quần áo, dò dẫm trở lại chỗ mắc võng.

Sau hai ngày vượt rừng băng suối, cả ba đến nơi. Buôn thượng gồm hơn chục nhà sàn, lọt thỏm trong lũng đất đẫm mây mù. Thạch Sử niềm nở đón tiếp bọn Hộ, cắt đặt chỗ nghỉ. Ngủ một giấc đẫy, cơm nước xong, Thạch Sử mời Hộ vào gian trong chuyện vãn. Thật ra bọn Hộ đâu có gì để đổi chác, ngoài mấy từ ngữ cách mạng văn hoa, hứa hẹn khi nào đánh bật thực dân Pháp, không những trả lại đất cho Thạch Sử, còn cho thêm. Hộ khua môi:

– Thủ trưởng chúng tôi được đàn anh Liên-Xô vĩ đại và láng giềng Trung quốc đồng ý trợ giúp, chính trị lẫn quân sự. Nhưng điều phải làm trước tiên là giải quyết mâu thuẫn nội bộ, sao cho nhanh và gọn. Bọn Quốc dân đảng đang được lòng dân. Đám trí thức Nam kỳ đệ tứ được cảm tình của ngoại bang. Rối, rối lắm.

Thạch Sử sống xa cách người Kinh, bản tính chất phác, nào hiểu gì những lủng củng Hộ vừa nêu, chỉ gật gù xã giao. Hơn nữa, Thạch vẫn không thật sự rành rẽ tiếng Kinh. Thạch nói:

– Cám ơn mấy người. Cái rừng, cái đất này là của chúng tôi từ lâu đời. Chúng tôi đâu muốn gì hơn, được mấy người để yên cho chúng tôi làm ra cái ăn là vui rồi.

Hộ chăm chú lắng tai, bảo ‘‘phải, phải,’’ rồi rút túi lấy ra gói vải nhiễu, trịnh trọng trao cho Thạch Sử. Cụ già mỉm cười cám ơn, từ tốn tháo gút, đưa ra chỗ nắng rọi. Hộ cũng sửng mắt theo dõi. Già Thạch thận trọng mở từng lớp giấy bọc. Luồng nắng bụi ám soi sáng nhúm bột nâu bẩn. Cụ già nâng lên mũi, khép mắt khoan khoái. Hộ hiểu ra, nhựa phù dung thô, sực nhớ có lần Nguyễn Biểu bộc bạch: ‘‘Tôi có đường dây từ tam giác vàng, bọn Tàu phiệt buôn lậu sang. Pháp biết chứ, nhưng làm ngơ, dùng chính sách tứ đổ tường cai trị dân mình. Ác thế!’’

Thạch Sử gấp lại gói quà, gật đầu hài lòng:

– Tốt, tốt lắm. Mấy người cần gì, cứ nói!

– Muối, thưa cụ.

Cụ già cười ra tiếng:

– Cho người miền núi còn không đủ, nhiều khi phải đốt gỗ lấy tro làm muối. Một năm vài lần mới xuống dưới đổi quế, trầm lấy muối, dầu đốt. Thịt khô và măng tre có dư. Thôi được, để xem. Gì nữa không?

Hộ nghĩ tới lời Nguyễn dặn, nhỏ giọng lúng túng:

– Thủ trưởng chúng tôi cần… cần một đứa hầu gái.

– Dễ thôi. Để hỏi lại, ai muốn đi? Có điều mấy người nên nhớ, đừng làm chuyện ác!

Yêu sách được thoả mãn dễ dàng không ngờ khiến Hộ mừng thầm. Con bé theo cùng bọn Hộ mới mười sáu tuổi, tên Nông Xoan, nước da mật gấu dắn dẻ. Hôm già Thạch dẫn bọn Hộ tới, Xoan mặc lễ phục cổ truyền, vải trắng thêu viền cườm, thắt lưng đỏ, đeo vòng vàng, đi chân đất. Vậy mà bữa theo bọn Hộ về lại chỗ ẩn, Xoan chỉ quấn mỗi khố vải ngang hông, các thứ khác đều cất trong gùi quải lưng. Hộ không dám nhìn lâu. Gò ngực cô gái mum múp chũm cau. Cặp mông núng nẩy theo mỗi bước chân nhẹ như lướt trên đất. Eo thon, đùi chắc nịch như beo gấm. Xoan không nói được tiếng Kinh. Hộ lợi dụng những lần nghỉ chân, dạy Xoan mấy chữ thông dụng, và được dịp kề cọ. Mồ hôi cô gái khen khét, trộn hương nắng và nhựa cây. Răng cô chà tro trắng như ngọc. Nụ cười lúm đồng tiền trên gò má bầu bĩnh đương thì. Thân thể Xoan bừng lên thứ hấp lực huyền bí của núi rừng và dã thú, khiến Hộ không khỏi tò mò liếc trộm phần dưới mảnh khố che. Mũm mĩm, khép kín, phớt lông tơ. Hộ thầm tiếc rẻ, uổng quá.

Về tới, cả bọn vây lại hỏi han không ngớt. Nhiều bộ mặt đờ đẫn nhìn Xoan thèm khát. Có đứa phun ra đôi câu thô tục. Chị Liễu đứng cách đoạn đám đông, lặng lẽ. Hộ phải lên tiếng ngoắc gọi, chị mới bước lại cầm lấy bọc lương thực. Rồi Hộ quát tháo, vạch lối, dẫn Nông Xoan vào ra mắt Nguyễn.

Nguyễn đã chuẩn bị từ lúc nghe tiếng ồn bên ngoài vọng vào. Gấp dọn mớ chăn chiếu, vật dụng ngổn ngang. Khoác thêm áo tay dài. Hấp tấp cầm đèn ra bờ suối, soi mặt, vuốt râu tóc, vốc một ngụm nước súc miệng.

Hộ vào ngồi xếp bằng. Nông Xoan khúm núm sau lưng Hộ, đầu cui cúi. Nguyễn nhếch cười:

– Tôi có lời khen chú. Tên gì?

– Nông Xoan.

Nguyễn mềm giọng gọi:

– Xoan.

Cô gái ngước mặt, nhìn thẳng mặt Nguyễn một thoáng, lại cúi xuống. Hộ đỡ lời:

– Nó không nói được tiếng mình.

Nguyễn cười rung râu cằm:

– Từ từ rồi dạy. Chú chỉ chỗ cho nó nghỉ ngơi. Chú cũng thế, đi nghỉ rồi vào đây bàn chuyện.

Khoảng thời gian vắng mặt Hộ, Nguyễn tìm cách xếp đặt mưu lược. Tình thế đang chín muồi. Bại trận Điện biên, Pháp lúng túng thấy rõ, xoay thế gỡ. Nước cờ Bảo Đại tạm bợ, đâu dễ qua sông. Nghe đâu, có người gốc quan lại triều Huế ra vận động Mỹ đưa về chấp chính. Đà này mà đoán, ắt hẳn chia đôi. Hấp tấp e hỏng, phải kiên nhẫn theo thế vết dầu loang. Bao nhiêu quân cũng thí. Cán bộ của Nguyễn có mặt khắp nơi, trong mọi tầng lớp dân trí. Lợi điểm ở chỗ, vây cánh Nguyễn không cần lộ diện. Dẫu phải rút theo hiệp ước, nếu có, sẽ gài người ở lại thao túng.

Chờ xem, tuỳ cơ mà ứng, Nguyễn nghĩ thầm. Việc trước mắt là sai dùng Hộ và lân la kề cận Nông Xoan. Lâu rồi Nguyễn không có dịp gần gũi đàn bà. Nguyễn là bản sao rập khuôn bọn đàn anh vô sản: chủ tịch phải xả thân tuyệt đối, vợ con chỉ thêm bận bịu, dứt khoát chặt lìa mọi quan hệ tình cảm. Nhưng áp lực sinh lý cần được giải toả cho tâm trí thêm minh mẫn.

Chỗ ngủ của Nông Xoan cách chỗ của Nguyễn độ năm thước. Vài hôm đầu, việc của Xoan là phục dịch chuyện cơm nước, giặt giũ và dọn dẹp cho Nguyễn. Xoan vô tư, hiền lành như ngô sắn, hầu hạ Nguyễn không cần tìm hiểu tại sao. Trước đó, thỉnh thoảng nghe già Thạch nhắc tới Nguyễn, Xoan mường tượng đấy là một chàng trai oai phong cường tráng. Giờ gặp mặt, Xoan thất vọng. Nguyễn gầy rạc, xanh xao, râu tóc cẩu thả, áo quần luộm thuộm, tuổi đáng bậc cha cô. Gương mặt Nguyễn có góc cạnh. Hai lõm mắt sâu, tia nhìn xoi xói, vô lễ. Nguyễn cười ít khi ra tiếng, khắc nghiệt ngầm. Xoan không dám nhìn lâu bộ dáng ấy.

Biết cô gái không hiểu tiếng Kinh, muốn sai bảo gì, Nguyễn đều ra dấu. Sau nghĩ lại, làm thế là sai, vì có nói, Xoan mới quen tai. Giọng Nguyễn êm ru, nghe dễ ngã lòng. Tối đó Nguyễn than mỏi, vừa nói vừa gấp người, quàng tay đấm thùm thụp lên lưng. Xoan hiểu, tới cạnh, khêu sáng ngọn bấc. Nguyễn cởi trần, sấp lưng cho Xoan tẩm quất. Tay Xoan khoẻ, chắc, nham nhám; đầu ngón chạm đến đâu, da Nguyễn nổi gai đến đó. Ngực trái Nguyễn phấp phổng rạo rực. Chưa lần nào Nguyễn tiếp xúc với gái tơ, lại là thứ man dã, e ấp bí ẩn của rừng rú. Riêng Xoan không một cảm xúc. Người Nguyễn ốm nhô xương, da thịt bủn rệu. Xoan đã quen mắt với thân thể đàn ông trần trụi, nên không thấy xấu hổ gì. Bất ngờ Nguyễn thở phì, lật người nằm ngửa. Xoan không phản ứng kịp, chao người chực ngã. Mười ngón xương xẩu của Nguyễn bấu ngang hông cô, níu lại. Cánh tay Nguyễn dài quá khổ, lòng khòng như của loài dã nhân. Xoan chưa hết lúng túng, tay Nguyễn đã thắt lại đáy lưng, ghì sát. Hai đầu chũm cau Xoan cọ sát vuông ngực Nguyễn lép xẹp. Một tay Nguyễn tháo vội dây quần, trễ xuống. Nhúm thịt da bèo nhèo thường ngày cương lên, cong chạm vào đáy bụng Xoan. Cô gái biết trước thế nào phút giây này cũng tới nên khép mắt phó mặc. Không giống người thường, hai mắt Nguyễn trong cơn giao hoan mở trừng lên vòm thạch động sũng bóng tối; tay quắp lấy đoạn cong thân thể lèn vào. Xoan nhổm người tránh cảm giác thốn buốt. Nguyễn lắp bắp: ‘‘Ngoan nào, ngoan nào,’’ hai tay ấn đùi Xoan xuống. Nguyễn để Xoan chủ động, mắt vẫn trâng trâng soi vào khoảng mịt mùng của cảm xúc dật lạc, của mặc cảm tự ti, của cuồng vọng sắt máu. Có điều lạ, trí Nguyễn thường loé ra những mưu toan nham hiểm trong cơn khoái ngất. Lần này là kế hoạch dành cho bọn Nam kỳ, nếu phải rút đi, sẽ ra chỉ thị cho chúng tìm cách cấy mầm quan hệ với phụ nữ Nam bộ, phòng khi về sau trở vào, dễ bề thao túng. Mép môi Nguyễn cong lên, răng nghiến vào nhau, có cảm giác như vừa đâm rách màn căng ẩn ức, phún từng đợt vào thương tích đứa con gái. Máu ứa như báo trước những tai ương. Xoan kêu nhói, tay đắp khố vải lên vết đau theo bản năng. Máu hoà tinh khí loang ra. Bấy giờ Nguyễn mới nhắm mắt tận hưởng.

*

Những biến đổi trong quan hệ giữa Nguyễn và Xoan không qua khỏi mắt Hộ. Hôm Nguyễn bảo Hộ liệu tìm cho Xoan bộ quần áo tươm tất kiểu người Kinh, Hộ hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra, và không khỏi tị nạnh thầm. Chuyện Nguyễn nhờ, Hộ chuyển tới chị Liễu.

Hành trang bôn đào của chị Liễu tạp nhạp, tủn mủn như một gánh hàng xén. Sau vài hôm cần cù khâu cắt mớ quần áo rách, chị ráp được cho Xoan cái áo cánh và chiếc quần đáy vá. Những lúc một mình với việc làm như thế, chị Liễu nhớ quê da diết. Đậm đà nhất là dáng dấp mợ cả. Bà là vợ chính của cha, hiếm muộn nên cưới vợ kế cho ông, hạ sinh chị là đứa duy nhất. Vừa lọt lòng, thầy tướng số gieo quẻ bảo thằng bé giới tính khác thường, không thể nối dõi. Mợ cả lại tìm thêm cho cha người vợ khác. Lần này được sáu con, trai gái hẳn hoi. Không hiểu có phải vì điềm bói quẻ mạt vận của thầy tướng mà từ tấm bé, chị Liễu đã bị dòng họ hất hủi, cả mẹ ruột. Chị được giao cho người vú á xẩm nuôi nấng ở nhà sau. Mỗi năm đôi lần, vào dịp giỗ tết, chị mới được phép chường mặt lên gian trên, lúc nào cũng lúi cúi phía sau. Người độc nhất lưu tâm đến chị là mợ cả. Giữa bà và mẹ ruột chị cách nhau nhiều tuổi. Năm chị Liễu chịu lễ cắt bì qui đầu, mợ cả đã chớm lục tuần. Mười năm sau, chị trưởng thành, bà vướng bệnh loà, thường ngồi quạnh quẽ bên khay trầu và ấm nước vối. Tuy bà gốc gác Trung quốc trăm phần, nhưng vấn tóc nhuộm răng, ăn trầu và uống nước vối như đàn bà Việt tộc.

Ấu thời và niên thiếu của chị Liễu không phải là tháng năm tươi đẹp. Tới tuổi đến trường, chị phải đương đầu với những lời trêu ghẹo nhẫn tâm của lũ bạn học. Tuân lời thầy tướng, gia đình xỏ lỗ tai, đeo khuyến cho chị; cổ chị lúc nào cũng đeo lá bùa bổi đỏ, thảo mấy chữ Nho trừ tà bằng mực tàu gói tàn hương cúng lễ. Chị nhớ, hầu như hôm nào đi học về cũng có chuyện để chị khóc kể cùng vú xẩm. Ám ảnh gớm ghiếc cứa vết đời đời trong tâm thức chị là cảnh chị bị đám trẻ con cản lối, tụm lại, đứa khoá tay đứa giữ chân cho đứa khác tuột quần chị xem giống. Chị kháng cự, phun nước bọt phì phì. Một đứa thô bạo, dằn cặp da lên mặt chị, ngồi đè lên. Cảnh tượng khủng khiếp như bị cưỡng dâm ấy là thương tích vô tâm bứt lìa chị khỏi dòng nhân sinh bình thường. Chị nhất định không chịu đến trường, dẫu những trận đòn nghiệt ngã của cha. Cuối cùng mợ cả bảo, nó không hiếu học thì thôi vậy. Lúc ấy chị đã đọc và viết được lõm bõm chữ quốc ngữ.

Giờ đây, ngẫm lại, chị nhận rõ lý do tại sao chị bỏ nhà, lìa quê theo kháng chiến.

Khâu xong y phục cho Xoan, chị Liễu gọi Xoan tới mặc thử. Lúc này Xoan đã ngọng nghịu được khá nhiều tiếng Việt. Nhận ra tia mắt u sầu của đứa con gái, chị Liễu ân cần hỏi han:

– Em bị ốm hay lo nghĩ chuyện gì?

Mắt Xoan chơm chớp, ngập ngừng đỗi lâu rồi thốt:

– Xoan nhớ đất.

Chị Liễu cười hắt:

– Tôi cũng thế, nhớ nhà nhớ quê ghê gớm.

Tia mắt Xoan thoáng rực, rồi trĩu nặng. Cô ngồi bệt xuống đất, chân duỗi song song, một tay chườm lên bụng. Dáng ngồi ý tứ, thận trọng của cô gái khiến chị Liễu hồ nghi, kề mặt hỏi khẽ:

– Có mang à?

Giọng Xoan bối rối:

– Có lẽ.

Rồi cô gái đứng lên, phủi quần, không nói không rằng, thẩn thơ đi ra hướng suối. Nắng xuyên đốm lập loè. Núi rừng khua lên thanh âm huyên náo như báo trước điều chẳng lành. Như thể những cội cây già nua biết trách mắng, những cầm thú lên tiếng báo động trước mưu toan, những linh nhãn trừng lên lằn chớp cắm xuống ngực đất. Chị Liễu giơ tay dằn nhịp tim sững sờ. Đã nhiều năm chị theo hầu hạ cơm nước cho Nguyễn và đồng bọn, nên hiểu và tiên đoán việc gì sẽ xảy đến cho Xoan.

Chờ đêm xuống, chị men tới chỗ Hộ mắc võng. Đêm nguyệt tận đen kịt, kín bưng. Từ dạo có liên hệ xác thịt với chị Liễu, Hộ đổi chỗ nằm cách đồng bọn khá xa. Như mọi lần, thoả mãn xong, Hộ tìm chỗ tiểu tiện rồi trở lại võng, ngạc nhiên thấy chị Liễu vẫn còn đó. Hộ hắng tiếng se sẽ:

– Sao còn đây?

Chị Liễu mềm giọng:

– Em có chuyện muốn nói.

– Gì nữa?

Chị Liễu ngần ngại:

– Cái Xoan ấy mà. Nó… nó… lỡ dại để… mang thai với thủ trưởng.

Hộ sửng người ngậm tăm. Chị Liễu quơ tay đặt lên đùi Hộ, thủ thỉ:

– Anh liệu cách thưa lại với thủ trưởng rồi cho nó về, kẻo tội.

Lần này Hộ để yên, không phủi tay chị ra như dấy phải hủi, lòng thầm trách Nguyễn vụng tính. Hộ thở hắt:

– Ừ, để xem.

Tay Liễu nhẹ vuốt đùi Hộ thay lời nhắn nhủ, rồi rụt rè rút về. Chị dợm đứng lên thì Hộ nhoài người, xoắn lấy cổ chân chị níu lại. Liễu cúi xuống, thấy hai mắt gã đàn ông sáng quắc như hai mắt hổ. Giọng Hộ thép lạnh:

– Không được tọc mạch cho ai biết, nhớ đấy!

Chị Liễu ‘‘vâng’’ một tiếng như thở dài. Chị không về chỗ nằm mà men ra mỏm đá vôi, soãi người xuống. Đêm không trăng, nhưng thị giác đã quen với bóng tối, thấy dường như lưng suối vẫn lấp lánh vẩy sóng. Cát ở đây trắng kỳ lạ. Chị lan man nhớ tới một chương sách đẹp, lúc chàng thanh niên nô nức vì cách mạng, mềm lòng thảo lá thư gửi người yêu, giữa khuya trên sông Đà. Chị không có người yêu, không cả thân quyến, chỉ có một mảnh quê nghèo rách để nhớ về. Tình hoài hương, thứ cảm tính mà Hộ vẫn cho là cặn bã của giai cấp tiểu tư sản duy tâm, thêm cố tật mất ngủ khiến chị Liễu vẫn trằn trọc hằng đêm. Và suy tư.

Sáng ra, nhân lúc Xoan vào rừng nhặt củi, Hộ vào gặp Nguyễn. Chuyện trò vẩn vơ một đỗi, Hộ vào đề:

– Trường hợp cái Xoan, thủ trưởng tính như thế nào?

Nguyễn nhướng mắt cú vọ, ngơ ngác:

– Tính gì? Tôi không hiểu.

Hộ cười khẩy:

– Thì ra thủ trưởng chưa biết gì cả? Có thai rồi.

Nét mặt Nguyễn thoáng đanh lại. Chụp đèn dầu lọ ám soi yếu nửa vuông mặt hom hem, trông như sọ đầu trong màn xảo thuật một gánh xiếc làng. Cả hai lặng tiếng giây lâu, rồi Nguyễn chép miệng:

– Mắn nhỉ, đẩy có tí đã dính.

Hộ lặp lại:

– Giờ thủ trưởng tính sao?

Nguyễn chớp mắt, tay vuốt vô ý thức chòm râu cằm:

– Còn sao nữa? Chú liệu đưa nó về.

Hộ ngập ngừng:

– Tôi xử lý như mọi lần hay… thôi?

Nguyễn xua tay lạnh lùng:

– Tuỳ chú.

Hộ đứng dậy, hấp tấp lui chân, đầu cúi gầm. Chị Liễu nép vội vào hốc đá, nín thở. Sau khi thố lộ cùng Hộ trường hợp của Xoan, chị luôn trông chừng bộ tịch Hộ. Nhác thấy Hộ vào động tìm Nguyễn, chị vội lách người theo, núp sau mép đá chắn, dán tai rình rập. Tiếng nước róc rách quanh động lẩn tiếng gió luồn khe trống cắt manh mún mẩu đối thoại, nhưng linh cảm chị Liễu báo trước điềm không may sẽ xảy đến cho Xoan. Chị chắn tay nén trống ngực, người run lên, bụng lẩy bẩy bảo dạ, phải báo cho nó biết để nó trốn đi càng sớm càng tốt.

Mãi trưa Xoan mới quảy củi về. Chị Liễu vừa cuống chân bước ra, chợt khựng lại khi thấy Hộ chặn đường Xoan ngay bìa rừng. Không hiểu hai người trao đổi cùng nhau những gì mà đầu Xoan cúi gầm rồi lật gật, thỉnh thoảng bật lên chuỗi cười trong trẻo.

Chất củi xong, chị Liễu rót nước đưa cho Xoan, dọ dẫm:

– Có chuyện vui à?

Cô gái tươi mặt:

– Vâng, mai Xoan về.

– Sớm thế?

– Chú Hộ bảo, về thăm đất rồi trở lại.

Chị Liễu rùng mình, lo ngại:

– Xoan đi một mình hay…

– Không, chú ấy đi cùng.

Chị Liễu buột miệng:

– Đừng.

Xoan ngơ ngẩn:

– Sao đừng?

Chị Liễu nhổm người, đối mặt Xoan, nhấn giọng:

– Xoan đi một mình được không? Hiểu chứ, một mình, không có Hộ.

Xoan đưa tay chặn miệng, nhíu mày:

– Tại sao?

– Xoan không hiểu đâu, nhưng nhất định về một mình thôi. Nếu được, ngay khuya nay, nhé!

Xoan nguẩy đầu:

– Không hiểu đâu.

Không biết làm sao, chị Liễu xoè tay đặt lên bụng Xoan, vỗ nhẹ:

– Có Hộ đi theo, không tốt cho cái thai, thần rừng báo tiếng thế.

Vẻ mặt Xoan bối rối lộ rõ. Chị Liễu dằn tiếng sau cùng:

– Nhớ nhé! Khuya nay, giờ lành.

Mấy lời căn dặn của chị Liễu khiến Xoan ngơ ngẩn cả ngày. Tối đến, Nguyễn gọi Xoan vào nằm cùng, máy miết suốt đêm. Đôi khi thơi thả, Xoan sực nhớ giọng nói và vẻ mặt của chị Liễu, toàn thân bứt rứt không yên. Có lúc nhấp lưng toan ngồi dậy thì Nguyễn nghe động, cong tay quắp lấy, ghì xuống, sờ soạng. Xoan có cảm giác như bị móng vuốt ưng khuyển cào vệt rướm máu lên da thịt. Nguyễn biết đêm nay là lần cuối, nên vận sức hành lạc tới sáng. Xoan thấm mệt, thiếp mắt. Tỉnh giấc thì nắng đã chan hoà ngoài cửa động. Bên cạnh, Nguyễn phơi ngực ngủ mê mệt. Quần cộc xốc xếch, hớ hênh một đoạn dương vật xám ngoét. Xoan nhẹ tay gấp hành trang vào gùi, ra suối lau rửa qua loa rồi tới chỗ hẹn với Hộ. Ngang gian bếp, Xoan khựng chân. Chị Liễu bước ra đứng nơi lằn ranh tối sáng, khum tay che nắng loá. Xoan nhoẻn cười thay lời từ giã. Chị Liễu lặng người trông theo cho tới lúc bóng Xoan khuất sau lùm cây rậm.

Hộ giắt theo con dao phay, đi trước mở lối. Rừng nơi này, có đoạn um tùm ẩm ướt, có đoạn khoáng đãng mênh mông. Hôm đẹp trời, mắt thường nom thấy bạt ngàn, núi chập chùng từng rặng như vô tận. Nhưng cái đẹp chỉ bề ngoài, sâu thẳm trong toàn bất trắc. Suối ngúc ngoắc đầy vắt. Có nơi muỗi mòng quến đàn như lốc vừng đen. Dây leo thả sợi, trông như rắn buông mình rình mồi. Hơi nước khúc xạ sắc nắng thành tia nhuộm phẩm le lói.

Xoan đã quen với rừng rú, Hộ không, nên cứ vài đoạn lại nghỉ chân. Trưa đứng bóng, bất giác rừng sâu im phắt. Sinh vật cùng thảo mộc uể oải ngơi nghỉ. Hộ và Xoan tìm ra vòm đất thoáng có bóng mát. Nắng chan chan. Chỗ này trông thoải xuống lòng vực uốn khúc dòng nước cạn. Cát trắng muốt như dải khăn ai bỏ quên. Hộ tháo bọc lương thực, xẻ đưa Xoan miếng cơm vắt, mở gói giấy đựng dúm muối, hất hàm, bảo ăn. Xoan đã trở lại với bộ dáng người miền núi, ngực trần, quấn khố, khiến dâm ý Hộ nhấp nhổm không yên. Với chị Liễu chỉ là cách giải quyết tạm, với Xoan mới đích thực ý nghĩa của giao hoan. Hộ nhai nuốt sậm sực, trong đầu duyệt lại lần cuối tuần tự mưu định. Bi-đông nước hoà đậm liều thuốc ngủ. Lời dặn dò của Nguyễn, tuỳ chú, tuy giọng lạnh lùng mà hai mắt long lanh như đẫm nước. Hộ soi thấu tư tưởng Nguyễn, đóng tuồng mãi rồi nhập vai khi nào chẳng hay. Thêm tính nhạy cảm, Nguyễn biết giở quẻ tuỳ hoàn cảnh. Cả hai hiểu ý nhau không cần ngôn ngữ.

Hộ nuốt miếng cơm sau cùng, chùi tay vào ống quần, lấy bi-đông nước trao cho Xoan. Thiếu nữ vô tư ực mấy ngụm liên tiếp. Hộ cũng vờ kê miệng uống, nhưng không hở môi. Xong, Hộ đứng lên, gióng tiếng cộc lốc:

– Đi đằng này tí.

Hộ nấn nán bên bụi cây khá lâu, trở lại thấy Xoan xuội nằm tênh hếch dưới tàn cây sẩm bóng. Hộ nuốt nước bọt, trơ mắt ngắm tấm thân trần trụi của đứa con gái. Đưa tay vuốt thử, không thấy phản ứng gì, Hộ liền tháo quần, bứt tung khố vải Xoan, xoạc chân nằm lên. Giữa chừng, Xoan ngúc ngắc đầu dợm thức, bị Hộ xáng cho một cái không nương vào mang tai, bất tỉnh. Hộ rống lên như thú trong cơn khoái lạc vô tâm giữa thiên nhiên không nhân chứng. Bấy giờ, trong thính giác Hộ đột ngột dội lại âm thanh kỳ dị của núi rừng, nghe như phẫn nộ, mạt sát. Hộ không lạ gì với thứ ảo thính đó, nhổm người tới bên gốc cây, tiểu tiện theo thói quen. Sau khi nhẩn nha ngồi hổm hút tàn điếu thuốc vấn, Hộ kéo thây Xoan còn ngực đập ra miệng vực, chỗ cheo leo nhất. Ngần ngừ giây lát, Hộ phun toẹt bãi nước bọt, khép mắt, xô xuống. Dòng ảo thính núi rừng tắt nghẽn như bị dao cắt. Mùa này, rừng mưa Việt Bắc đan kín hoa ban, trắng toát.

 

tháng 3. 2001

 

 

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


1 bình luận »

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)