Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Black Blog
Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Black Blog

 

… chiều sao vỡ vào chuông giáo đường
tôi xin một chỗ quỳ thầm kín
cho đứa nhỏ linh hồn. (Phục sinh- Thanh Tâm Tuyền)

 

Làm sao anh có thể tìm được chiếc hộp đen tận cùng đáy biển ghi âm vọng của những cội nguồn bi thảm. Tiếng đinh ghim mình Chúa vào thập tự giá, tiếng khóc trẻ thơ oà vỡ mở kiếp người vào hành trình vô định, tiếng đuôi Satang đập cửa hồn hối hả dựng chập chùng rừng tội, tiếng gãy cánh của thiên thần sa đọa, tiếng nhạc kim khí lạnh hơi ma trong những cơn mơ quỉ ám. Tiếng cú rúc trong đêm gửi những thông điệp buồn như tiếng kèn đồng hạ huyệt, tiếng hạt cát rơi mau trong chiếc đồng hồ thủy tinh, tiếng vết chân chim mọc im lìm sau đuôi mắt em, tiếng bấm game một mình em chơi với em trong trò chơi có tên solitaire với con chuột vô cảm, tiếng rễ của đời sống nhàm chán mọc như rễ ung thư lan trong óc cùng tiếng rữa nát của ngôn ngữ thơ mòn.

Chiếc hộp đen không ghi tiếng hát em lênh đênh với lời tình bàng hoàng, tiếng anh bật lửa cho em châm điếu thuốc hờ môi, tiếng anh hôn cổ em thơm hơi thở của đêm phố mưa, tiếng em cởi giầy trên ô cỏ đại học cho anh nắm trần những ngón chân em, tiếng em nghiêng tóc dưới vòm thu run rẩy lá phong vàng cho anh ngắm một dòng rất nâu mơ, tiếng ngón tay em ghì vòng ôm còn tiếc, tiếng lửa tim em bập bùng điệu nhảy rực mầu hoa hoang đảo, tiếng gót giày em gõ nhịp trên sàn nhảy in vòng váy xoay vui một thời em còn rất trẻ.

Quầng sáng tóc em được viền bằng sự ngây thơ của con trẻ điều này làm cho sự chém giết càng thêm bi thảm. Với sự cấu kết của đầu đạn và xe bom, nạn nhân là bông hồng trong bóng đêm đặc sệt máu. Giấc mơ thiên đàng với khuôn mặt người chỉ là aỏ tưởng. Anh cảm thấy những hậu chấn động trong tim khi nghe tin những người đàn bà Phi Châu phải đẻ con trên ngọn cây vì nước lụt dâng lút mái cùng với tin ở Mỹ người ta đang lo trồng thêm hoa cho những con bướm Monarch có đủ nhụy ngọt sống sót qua mùa xuân, cùng với tin những bà mẹ ở Mỹ có thể để con lại ở bệnh viện mà không bị phạm pháp thay vì vứt con ở những thùng rác thành phố kể cả thành phố thiên thần Los Angeles làm mồi cho kiến cho chuột, cùng với tin một thiếu niên bắn hàng loạt đạn vào những đứa trẻ đang vui chơi trong sở thú ở Washington, cùng với tin những phụ nữ ở quê hương mình kiếm kế sinh nhai bằng nghề bán máu đến kiệt đời, cùng với tin những đứa trẻ chết banh xác lúc rạng đông vì đi mót thuốc súng từ những quả đại bác để lại trong rừng trên đồng hai miền sau chiến tranh.

Địa táng đang mở rộng từng ngày khi những khoảng xanh của thượng đế đang co cụm lại vì bị ô nhiễm chất hóa học và tâm hồn người dang chùn lại vì ô nhiễm tội lỗi.

Trên mặt đất số không (ground zero) người ta đã cử hành một đám tang mùa xuân lạ nhất trong lịch sử của con người: Đám tang băng ca. Trong im lặng khối thép nát cuối cùng trên chiếc băng ca phủ cờ sao đi qua những con mắt đau đớn trong tiếng trống di quan vọng từng hồi. Lẫn tiếng khóc We will never forget. Từng bàn tay tiễn chào, từng bàn tay đặt vòng hoa tưởng niệm, từng ngọn nến được thắp lên gọi hồn, từng giọt nước mắt khóc cho 3000 nạn nhân đã nằm xuống. Nỗi buồn lên tới đỉnh nhà chọc trời, nỗi buồn xuống tận đáy sông Hudson. Nỗi đau thấm vào từng trái tim, nỗi đau lan ra khắp cùng nước Mỹ. Một thiếu nữ da đen để lại một bao diêm Camel để cho người ta thắp lại những ngọn nến tắt nhưng làm sao có thể làm những người chết sống lại?

Những thiên thần kiểu mới, những thiên thần của Manhattan mang đôi cánh hực lửa nhảy từ Tháp Đôi xuống Mặt đất số không.

Những con người mang mặt nạ điêu tàn dự lễ hội Mardi Gras cùng thủy nữ Katrina giữa tiếng kèn đồng đưa đám New Orleans với đoản khúc adagio của Bach giữa tượng Maria tượng thánh tượng Phật trôi cùng xác đàn bà xác trẻ thơ cùng những chiếc quan tài bật nắp.

Những thành phố của Ngàn lẻ một đêm trở thành những thành phố Chén Đắng, những chén đắng đang run rẩy trên tay người, trong tiếng động tận thế của xe bom, những đứa trẻ sạch tội đang ôm búp bê đang ngậm kẹo cười vui bên mẹ chết thảm trước một bệnh viện mùa Tạ Ơn – những thiên thần với đôi cánh bết máu.

Những đàn chim thiên cư khắp hành tinh bỏ trốn bầu trời đe dọa, bỏ trốn mặt đất hung hiểm đâm đầu xuống biển khơi tự sát trước khi bị con người giết bằng những bao plastic thắt nút rút hết không khí. Như giây treo cổ chàng tử tội Việt Nam với 25 hồi chuông báo chết cùng tiếng khóc nức của người mẹ trước rạng đông.

Anh đọc lời thần chú nào để anh và em có thể đi qua những cánh đồng á phiện nở rộ hoa vàng đang bị thiêu sạch như đồi trọc gió hanh ngày tận thế cho niềm an lạc của trẻ thơ, để anh và em có thể đi chân không trên cánh đồng bông đỗ đang nở đầy nụ trong bình minh không còn máu để anh và em có thể lên con đê mởn cỏ ngắm mục đồng chơi khăng ngắm đàn bê rúc vú mẹ để anh và em có thể đi trên những dòng sông quê hương mình vang tiếng hò tình tứ.

Anh đọc lời thần chú nào để anh và em có thể đi trên đường phố tưng bừng vũ hội của đoàn người quên hết cô đơn,hận thù và điêu linh ngày cũ, để anh và em có thể đến thánh địa của tình yêu nơi con người có thể ôm con người và nói với nhau như thánh Francis nói chuyện với chim dưới những vòm cây?

bài đã đăng của Nguyễn Tiến Đức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)