Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 24, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Một người lính tồi

0 bình luận ♦ 3.02.2007

 

Chiến tranh chấm dứt không phải cách anh mong muốn; các kế hoạch đời anh đều đổ vỡ, ngoại trừ việc lập gia đình. Với hai bàn tay trắng.

Anh trở nên ít nói.

Anh ít ra khỏi nhà.

Anh hút thuốc tay ám khói.

Anh làm đủ nghề, sơn vôi, điện nước, bán báo, để dành tiền cho con ăn học, muốn nó được học đến nơi đến chốn.

Anh lấy việc chăm sóc cây cỏ trong mảnh sân nhỏ trước nhà làm niềm vui.

Anh đang tưới cây nguyệt quế; đứa con trai về, đến bên anh .

“Bố ơi, tại sao con thi đỗ đại học mà không được học? ”, con trai anh hỏi. Anh đặt chiếc bình xuống đất, thấy trong mắt con lóe ánh phẫn uất, những mũi tên cắm vào tim anh nhói đau.

Anh run run đặt bàn tay gầy gộc nổi gân của mình lên cánh tay tròn trịa rắn chắc của con.

“Bố đoán là do quá khứ của bố… Bố rất tiếc ”, “Bố đã làm gì ?”

Chiến tranh ư? Anh sớm biết.

Bé Kim Phúc, anh còn nhớ, chừng 5 tuổi, gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt to, giọng nói dễ thương, là con gái người láng giềng cạnh nhà anh, đã chết vì trúng một viên đạn lạc trong lúc được bố chở về quê Mỹ Tho thăm nội.

Ngay giữa trung tâm thủ đô, cũng có thể bị giết; bị giết lúc hai bên tuyên bố tạm ngừng chiến. Thay vì vui vẻ mừng Xuân mới, lại chết, chết cả gia đình: Tết Mậu thân, gia đình năm người sống ở đường Đỗ Thành Nhân, Sài Gòn đã bị đạn pháo rơi trúng. Cách nơi đó chừng một cây số, vài giây trước, anh nằm dưới gầm bộ ván, nín thở nghe tiếng hú ù của quả đạn bay qua. Sau này, anh mới biết, trong khi bị pháo kích mà nghe được tiếng hú ghê rợn của quả đạn pháo trên đầu có nghĩa là đã thoát được nó. Ba cái quan tài đặt ngoài đường, chiếm cả lối qua lại. Bên ngôi trong nhà chỉ đủ chỗ đặt hai cái.

Chính phủ miền Nam ư?

Hay tin tổng thống bị lật đổ, rồi bị giết, anh buồn bỏ ăn, bỏ học đi lang thang. Tuy nhiên, trận địa chấn ấy chỉ đủ sức làm đổ một ít đồ đạc chứ không làm sập nhà, nỗi buồn không ở lâu trong lòng cậu học trò trung học. Ngày hôm sau anh đã quên vị tổng thống của mình. Khi cô bạn học trả lại bức thư tỏ tình, anh đã mất hơn một tuần mới nguôi ngoai. Tại sao? Vì hòa thượng Thích Quảng Đức đã tự thiêu để phản đối ông. Báo chí tố cáo chính phủ của ông là gia đình trị, đàn áp Phật giáo. Nhưng những tướng lĩnh làm đảo chính không phải là người hùng của anh. Anh không thích họ; dù họ nói họ làm cách mạng, lật đổ chế độ độc tài. Đến lượt họ bị tố cáo tham nhũng, bất tài (cũng là do báo chí!).

Còn người Mỹ?

Người Mỹ nói đến đất nước này để giúp dân miền Nam bảo vệ tự do. Anh tin là thế.
Áo quần tề chỉnh, đầu chải ướt mượt như vẫn thế, anh vất cặp sách sang bên, lao vào cùng nhiều người khác đấm đá túi bụi vào anh lính Mỹ. Ông phu xích lô đã không chịu thối tiền lại cho anh ta.

Trước đó, anh đã muốn đánh ông giáo sư người Mỹ dạy tiếng Anh, khi ông vạch cổ áo cho thấy dấu răng, khoe cô gái điếm khen thằng nhỏ của ông to, làm cô sướng đến nỗi cắn vào cổ ông.

Đến khi xảy ra vụ lính Mỹ bắn nhầm dân thường, anh biết chắc người Mỹ sẽ thất bại. Giá mà anh có thể gạt mũi súng của những người lính Mỹ ra để nói “Hãy về nước, ông bạn, hãy giao vũ khí lại để chúng tôi tự chiến đấu”

Quân thù ư ? Anh chỉ biết họ là đồng bào ngoài Bắc, theo chế độ Cộng sản, xâm nhập vào miền Nam.

Chính phủ nói quân thù muốn thiết lập chế độ độc tài đảng trị ở miền Nam sau khi đã nhuộm đỏ miền Bắc, kêu gọi toàn dân miền Nam chống lại Cộng sản xâm lược, bảo vệ tự do dân chủ.

Nhưng chế độ Cộng sản miền Bắc nói họ chiến đấu nhằm giải phóng đất nước khỏi đế quốc Mỹ xâm lược, mang lại hòa bình độc lập tự do thống nhất đất nước. Và họ khéo ẩn mình. Anh đã không ngờ người bạn học là một cán bộ Cộng sản. Trên chiến trường họ thoắt ẩn thoát hiện, như ma.

Anh không nghĩ đến người Việt Cộng sản miền Bắc khi chạy khắp nơi tìm mua cho được con búp bê để kịp bỏ vào quan tài của bé Kim Phúc, con búp bê anh đã hứa với bé (Công bằng mà nói, không biết viên đạn giết chết bé là của ai ). Anh cũng không nghĩ đến họ lúc sững sờ không nhấc chân lên được khi nhìn thấy năm cái quan tài dù rõ ràng do đạn pháo của họ. Trong cuộc chiến này, hai bên tham chiến có cùng màu da tiếng nói, anh không tin có bên nào cố tình giết thường dân.

Quân thù tổng tấn công.

Lệnh tổng động viên. Mười chín tuổi, anh cởi áo học trò, cắt tóc ba phân, lên đường như lẽ đương nhiên trai thời loạn, không hề nghĩ rằng mình ở bên này sông.

Quân trường có rừng nhiệt đới, có buổi chiều phi cơ phun thuốc diệt mầm bệnh sốt rét; có nắng cháy da, oằn vai ba-lô, níu chân nặng bước, nổ đom đóm mắt; có mưa dội xuống ponso trùm bên trên, nước lõm bõm ponso dưới lưng; có những người đàn bà đội nón lá gánh nước trà gừng nóng đổ đầy bình ton nhựa khóa sinh; có gà mên tranh nhau xúc đầy cơm nhão, đầy cá chuồn ướp ớt…Phải, quân trường có ba-lô, súng, đạn, gà mên, bình ton, ponso, cá chuồn, nước trà gừng nóng; dĩ nhiên là có những bài học tháo ráp, sử dụng súng, lựu đạn, chiến thuật, mưu sinh thoát hiểm… Nhưng quân trường không có quân thù. Ngay cả hình bóng. Không, quân thù không phải là những tấm bia-hình-bán-thân-người vô tri giác trong giò tập tác xạ mà anh thường bắn trật.

Anh không nhớ có học gì về lý tưởng chống Cộng sản bảo vệ tự do. Quân thù cũng không hề hiện diện trong bài hành khúc mà đại đội hát mỗi lần đi bãi tập: “ Đây khúc ca nơi quân trường đầy hào hùng…Vai sát vai trong tình quân ngũ …đường còn dài …Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu…Cố lên, cố lên …đem mồ hôi rửa hận cho đời …đem xương trắng máu hồng viết thành sử xanh…” (Khi đoàn quân ngưng hát, tiếng người đại đội trưởng khóa sinh vang lên :” Một… hai… ba.. bốn… một, hai, ba, bốn, một, hai, ba, bốn” Anh nhớ bài hát ấy. Nó là một bài hát hay, thấm đượm tình đồng đội, khiến anh cảm động. Anh luôn luôn gân cổ, mở to mồm hòa tiếng đồng đội. Thỉnh thoảng người đại đội truỏng đi phía ngoài đội ngũ ngưng hát, nhắc anh sửa lại bước chân; anh thường bước sai nhịp đồng đội.)

Cuối cùng anh cũng nhìn thấy quân thù.

Mặt đối mặt.

Sau loạt đạn vang dội rợn người, anh thấy mình còn sống.

Rồi anh cúi nhặt khẩu súng của kẻ thù, quan sát thi thể anh ta, tò mò nhận diện người lính phía bên kia. Mọi việc diễn ra bình thường. Tuy nhiên, khi trận đánh chấm dứt, cảm xúc ùa về. Và biến cố ấy được diễn lại, anh mới biết việc gì đã xảy ra. Sau tích tắc ấy, anh phát hiện tay mình run rẩy, nhận ra đó là tiếng súng của anh. Anh đã nhanh hơn anh ta, đã bóp cò trước, hết cả băng đạn carbin M2. Những gì anh nhìn thấy làm anh choáng váng, muốn nôn mửa. Cổ và mặt anh ta bị xé tan, máu từ ngực anh ta tuôn đầm đìa. Mũi súng của anh đã đi lên. Rồi sau đó nữa, vào một lúc nào đấy, anh mới biết tại sao nó lại xảy ra, với anh. Với quân miền Nam, anh ta chết vì đã xâm lược, với quân miền Bắc anh ta hy sinh cho sụ nghiệp giải phóng. Với riêng anh, hoặc là anh ta hoặc là anh, tương tự trò chơi thời thơ ấu. Chỉ khác là chết thật. Và bị bắt buộc.

Bài hát ấy anh nghe lần đầu trong quân trường, và không bao giờ quên, một ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, được một khóa sinh cùng đại đội hát trong buổi sinh hoạt lúc chập choạng tối: “Hò …ơ ơ hớ ơ ơ hò, con ngủ ngủ đi con, đứa con của mẹ ra đời…Hai mươi năm đàn con lính, đi rồi không về đứa con da vàng của mẹ… ngủ đi con… Ôi tấm thân này ngày xưa bé bỏng, mẹ mang đầy bụng, mẹ bồng trên tay…”. Nghe bài hát ấy, anh thấy thương những bà mẹ, thương anh, đồng đội anh. Và thương cả người lính Cộng sản.

Trên đường về phép, ngồi xe đò từ Sóc Trăng về Sài Gòn đôi khi anh gặp đoàn công-voa đang chuyển quân. Nhìn những gương mặt sạm đen, gầy guộc, bơ phờ, anh nghĩ những người lính này sẵn sàng buông súng khi có lệnh của cấp chỉ huy. Họ quá mệt mỏi vì cuộc chiến, cũng như anh.

Đêm nằm giao thông hào, nhìn ánh hỏa châu, anh thấy buồn. Không kém lúc ngồi trên trực thăng tải quân, xạch xạch bay giữa bầu trời chiều.

Anh ngồi một mình trong bóng tối, bất động một pho tượng đá.

Ở cổng, con trai anh mở cửa, đẩy nhanh chiếc xe đạp vào sân.

“Bố, có phải bố là ngụy, bố làm tay sai cho đế quốc chống lại nhân dân ?”

Đó là tiếng của con anh, đầy hằn học.

Anh quay lại.

Con trai anh đang đúng trong phòng, sau lưng anh. Anh nhìn nó. Nó đã lớn, đã là một thanh niên, gương mặt sáng sủa, mày rậm, đôi mắt ánh lên vẻ cương quyết, cứng rắn.

“Con lại bị từ chối ”, nó gằn giọng.

Đại đội trưởng, nước mắt ràn rụa, dẫn đại đội từ bưng tiến ra lộ. Toán quân trang bị đầy đủ, đi theo hàng ngũ, quân phục chỉnh tề, chỉ có ống quần và giày họ là đầy bùn, lưng áo nhiều người đẫm mồ hôi. Và ai cũng buồn. Đoàn quân lầm lũi vượt cánh đồng cỏ lát. Khi đến thửa ruộng khô bỏ hoang, đại đội trưởng cho đoàn quân dừng lại.

Đại đội truỏng nói “ Anh em, ai muốn về nhà thì về”. Rồi ông móc túi áo lấy ra xấp tiền, nói tiếp “Ai không có tiền đi xe thì đây, tôi còn một ít ”.

Nhiều người nhìn về hướng trước mặt. Quốc lộ hiện ra đàng xa trông như một dải lụa xám hẹp, có một chiếc xe đò bé tí đang di chuyển.

Đoàn quân im lặng. Một binh nhì hỏi “Đại úy đi đâu?”, “Tôi tiếp tục chiến đấu”, đại đội trưởng đáp nhanh, giọng dứt khoát.

Ngưng một lát, nhìn các binh sĩ dưới quyền, đại đội trưởng nói tiếp: “Anh em nào muốn tiếp tục chiến đấu có thể theo tôi.”

Những người lính phân vân. Một bên, tình đồng đội, điếu thuốc chia hai, sống chết có nhau, danh dự người lính, sĩ khí trai thời loạn; bên kia, cuộc sống gia đình, số phận của cha mẹ vợ con trong trận cuồng phong của lịch sử, người yêu đang chờ cưới, mảnh ruộng bỏ hoang, ngôi nhà dột mái, nỗi khát khao hòa bình…

Đơn vị chưa tùng rơi vào hoàn cảnh này, quân số còn đủ, súng đạn còn đủ, đã thắng hầu hết các trận đánh; tuy nhiên, quân lực Việt Nam Cộng Hòa, đơn vị lớn nhất, đã thua trận. Và vị chỉ huy cao nhất của nó đã lên đài phát thanh kêu gọi buông súng.

Hiểu ý các binh sĩ dưới quyền, đại đội trưởng nói: “Có thể cuối cùng quân địch, Cộng sản, cũng sẽ chiếm được miền Nam. Nhưng nếu chúng ta không đầu hàng, chúng ta không bao giờ thua. Hoặc là cuộc chiến sẽ kéo dài và cuối cùng chúng ta đánh bật quân địch ra khỏi quê hương, hoặc là chúng ta sẽ chết. Cộng sản sẽ không thắng được chúng ta.”

Vài người lính đưa tay quẹt nước mắt, vài người lính ngước nhìn xa xăm.

Một người lính trẻ bước về phía đại đội trưởng, dùng lại trước mặt ông, đứng nghiêm giơ tay chào ông, rồi bước đến đứng cạnh ông.

Vài người lính khác làm theo anh ta.

Cho đến khi không còn ai khác nữa, anh nhìn những người còn lại rồi bước về phía đại đội trưởng và mươi người lính hầu hết còn trẻ đang đứng cùng ông. Nhưng anh không dừng trước mặt đại đội trưởng. Anh đi thẳng tới ông, giang tay ôm lấy ông, nói: “Chúc may mắn, đại úy, xin trời phật phù hộ cho ông và anh em”, rồi anh giao súng, quay trở lại.

Những người lính giao súng đạn cho nhau, ôm lấy nhau.

Không gian thật yên tĩnh.

Anh ngước nhìn lên.

Bầu trời còn đó, cao và xanh,

mây trắng rải rác,

nắng chang chang,

như tiết trời cuối tháng tư vẫn thế.

Không, suốt thời gian tham chiến anh đã nhìn thấy quân thù, sống có, chết có; nhưng anh không hề biết rõ về họ. Cho đến khi anh buông súng. Và nhận ra ý nghĩa thực sự của ngày ấy, qua những gì xảy ra sau ngày ấy. Và cả những gì đã xảy ra truóc đó mà anh không hề hay biết.

“Bố, bố nói đi, có phải bố là ngụy, bố làm tay sai cho đế quốc chống lại nhân dân ?” Con anh hằn học lập lại câu hỏi.

Anh lại bị bắt buộc bước vào một cuộc chiến khác, cuộc chiến giữa sự thật và dối trá.

“Không, không phải thế”, anh nhìn vào mắt con, đáp; rồi nói tiếp “Nhưng hãy cho bố xin lỗi.”

“Tại sao?”, con anh chau mày, hỏi.

Anh ngước nhìn xa xăm, trả lời: “Vì bố là một người lính tồi.”

bài đã đăng của Thu Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch