Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 23, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Thơ Email bài này

TÔI BIẾT


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 27.01.2007

1.

tôi biết bắn súng M16 trước khi mất trinh

năm 19 tuổi

tôi biết bắn cả M60, M72, M79

tôi biết thêm súng cối, mìn, lưỡi lê, lựu đạn

biết hết

18, 19, 20

súng là vợ đạn là con

không rời một bước

một cấp số

120 viên

bắn thỏai mái

những viên đạn đồng sáng chói

made in USA.

2.

tôi biết thiếu úy Phú, đại đội phó, 26 tuổi,

đã già khú đế

lúc tập họp chửi thề như máy

sau 2 lần đụng trận

thương lính như con

phạt con cũng dữ

đêm đóng quân bắt lính đào hầm tránh đạn

biết cách tìm nuớc suối

bẫy heo rừng, tránh hầm chông mìn bẫy

cách bắt vắt và làm thịt nhím

sống chết không bỏ thằng nào

lính gọi bằng thầy

gần hơn lãnh tụ, thánh cha, sư cố.

3.

tôi biết rựơu đế pha bia đựng trong nón sắt

uống rất chì, nốc từng hơi

ở rừng ra là vào động đĩ

chứa tòan phật bà, thánh nữ

lần đầu tôi đụng Má mì

lừng danh đường lưỡi

trên cái bụng trắng hếu

tôi phát run

hô thèm mót đái

Má mì cười rú

thách tôi đái nổi

chị khỏi tính tiền

tôi biết từ một đôi môi

chỉ chừng 5 phút dạy tôi nên người.

4.

tôi biết thằng Hữu cháy đen trong tư thế ngồi

cách Dakto 9 cây số đường chim bay

là cả ngày khiêng đường rừng

đem về tẩm liệm

phải đổ vào người nó nửa bi đông rượu đế

phần còn lại chúng tôi chia nhau

cho bớt thối

tôi biết thằng Hữu hay đọc Kim Dung

nó thuộc nhiều tên tuổi Trung hoa

sao viên đạn B40

của nước Tàu

bắn nó như một con chó thui

thằng Hữu già hơn tôi 3 tháng

đụng trận 2 lần

chết năm 19 tuổi.

5.

tôi biết thằng Mạnh bị một viên vào ngực

đạn AK47,

tiếng nổ khàn như khạc thẳng màng tang

máu ối ra và kêu lên tiếng ối

cái thằng vừa nói vừa cười

sao mày chết mau đến thế

đụ mẹ thằng này

có người yêu cả năm cũng không dám cầm tay

nó đã xem phim Bác sĩ Zivago 3 lần trước khi lên ngã ba biên giới

đủ để biết nhịp bài Quốc tế ca

giữa rừng già nó thổi sáo tôi nghe

bản đồng ca của những người lao động

thằng Mạnh chưa kịp biết nước Nga

khi vừa 21.

6.

tôi biết thằng Út chưa 17

đã làm giấy giả

cho đủ tuổi tòng quân

gia đình bị nguyên viên pháo

già trẻ tan xác 9 người

nó chỉ thèm cầm cây súng

để bóp cò

nghe đạn nổ như lân nghe pháo

nó bị một viên cối 82 xác không còn hình

thiếu úy Phú mất luôn một bàn chân trái

tôi vào quân y viên gặp ông thầy một tháng sau

cái chân băng bột treo ở cột giường

lần đầu tiên thấy ổng khóc

không biết vì tiếc bàn chân hay thương thằng Út

giấy khai sinh giả

không biết ai để phát tiền tử tuất

đụ mẹ ông trời

sao một nhà trọn gói

chết đủ 10 người.

7.

tôi biết thượng sĩ Ngô chó mắt đỏ ngầu

tiếp liệu đại đội

đi lính từ thời thằng tây ông Diệm

nấu rượu đế rất đầm

không pha thuốc tẩy

bán giá hời

đôi khi còn cho thêm miếng thịt chó phơi khô

đã 7 đứa con cũng chửi thề như máy

đụ mẹ tụi mày những thằng lính mới

không biết tụt quần, chùi mũi

cặc chưa lột da đầu

tao bị lậu còn lâu hơn thời gian tụi bây trong lính.

8.

tôi biết bộ quần áo cứt ngựa của người lính bên kia

dép râu mòn trên đôi bàn chân xanh hơn tàu lá

bị hàng trăm mảnh

mìn Claymore

món quà viện trợ từ xa

có 2 bàn tay đan nhau thân ái

của 200 triệu nhân dân Mỹ

trong ba lô vẫn còn trang nhật kí

thấm mưa và thấm máu

đụ mẹ thằng này ngon

người xâm “sinh bắc tử nam”

mà nét chữ nắn nót hơn nữ sinh trung học

đã chép bản tình ca ra trận

“trường sơn tây nhớ trường sơn đông”

đụ mẹ cái thằng lì

tuổi chắc cỡ chúng tôi

trước khi chết còn ngẩng mặt nhìn trời

gọi tiếng “bu ơi”

tôi đâu ngờ thằng này nói cùng tiếng Việt

và biết gọi mẹ như tôi

đụ mẹ cái thằng đúng số

bao nhiêu thằng như mày chép thơ ra trận

nằm chết nơi đây là đúng í

rừng cứ xanh xanh thêm xác anh hùng

cái bài thơ của Phạm Tiến Duật

tôi đọc lần đầu trên một xác người

cũng Việt như tôi

tôi không ngờ tôi yêu thơ từ đó.

9.

tôi biết bắn trước khi biết chửi thề rất ngọt

đụ mẹ tùm lum

xứ sở chưa chế tạo được cái bi đông, đồng hồ, xe đạp

nhưng đạn bom từ đâu vô kể

chưa thằng nào biết gì về nước Tàu nước Nga nước Mỹ

cứ xa như chỗ thiên đường

chúng tôi bắn

và bị bắn như nhau

thỏai mái

18, 19, 20

chúng tôi đã biết

đụ mẹ Nixon đụ mẹ Thiệu Kỳ

tôi biết cả Má mì

lâu lâu cho chơi thiếu

tôi biết luôn bệnh lậu

vi trùng dữ còn hơn đạn pháo

sáng cà phê đen

chiều đái ra cà phê sữa

là cả tuần không uống rượu

quân số 1/4 bệnh lậu, 1/4 sốt rét, 1/4 lính mới

số còn lại đào ngũ, thương binh, lính phép, lính ma, lính kiểng

tôi biết thêm các em Hoa, Tuyết, Hồng, Lệ, vân vân

biết hết tháng lương

hết tiền cơm tiền rượu tiền cà phê thuốc lá

tôi biết

biết hết

biết cả những cánh rừng trụi lá

vì thuốc khai quang

những đòan B52 thả từng bữa

rừng nào cũng loang lổ hố bom

cỏ dại chê không mọc

tụi bây ơi quê hương cũng mang bệnh lậu

đâu thuốc nào chữa hết

chúng tôi 18, 19, 20

có khi 17

thằng nào cũng biết

đụ mẹ tụi mày đụ mẹ chiến tranh.

10.

27 năm sau gặp lại thiếu úy Phú

ông chửi thề vẫn ngọt

đụ mẹ thằng này bây giờ mày bảnh

thăng chức Việt kiều

tao vẫn là thằng Ngụy một chân

tôi rủ ông vào nhà hàng có rượu Tây rượu Mỹ

ông đòi quán bên đường chơi rượu đế bia hơi

như đồng đội cũ

bao nhiêu thằng tôi đã quên tên

bên vỉa hè hát lại tình ca

bao nhiêu năm vẫn vậy

chỉ có giọng khàn như khóc

tôi rủ thêm đấm bóp, tắm hơi, động đĩ

tìm phật bà thánh nữ như xưa

đúng đồ đặc sản

tôi lại chọn Má mì

ông thầy cười rú

dưới mấy sợi tóc lưa thưa

bộ răng đã mất đi quá nửa

khi tôi nói đụ mẹ ông thầy

lần này

tôi biết tôi không mót đái.

LÊ AN THẾ

(3-2007)

Lê An Thế

I knew

1.

I knew how to shoot with M16 before I lost my virginity
at 19
I could add M60, M72, M79 to the list
and mortar, land-mines, grenades, bayonets
all, these years
18, 19, 20
the rifles and bullets
like wife and kids
never go without them,
a war-ration
120 bullets
no problems, no sweats, just shoot
the shine and glow
these bullets
made in USA

2.
I knew second-lieutenant Phú, second in charge of the Company, 26 years of age
already aged like an old man
at troop-gatherings, he said fucked this fucked that, his only language,
then after two battles
he took care of the under-charges like his own children
but prepared to discipline them with iron fists,
at any stops at night-fall he enforced rules
all must dig tunnels for cover
thanks to him when we were under,
he taught us how to snare wild boars, how to keep away from spike-traps, from hidden landmines
how to get rid of leeches, how to skin and cook hedgehogs
he took care of us, alive or dead,
never leave anyone behind, at all costs
his under-charges called him Master Phú
a leader they surely admired, in bones and flesh,
while all the national leaders, holy priests, venerable this, reverend that
are ethereal.

3.
I knew the rice whiskey mixed with beer in the helmet-container
I knew how to down big gulps in style, clean, I knew
that the damned brothels become an utmost necessity once I get out
of the jungles alive
a paradise of holy women, I remembered
my first time,
I was actually taken care of
by the madame herself
who was lauded with the art of her tongue
floated above her white belly
I was shaking,
When I said I am dying to pee
she laughed like hell
Ah! I bet you, kid
if you can pee, mark my words, from this Big Sister.
it’s free of charge
I knew a lip-seal could induce,
& turn me around,
in this rite of initiation
things kept in safe for three years
lost thru-a-crack in 5 minutes

4.
I knew Hữu who was burned to ash, his remains was postured a sitting-still
we carried him through vales and hills
from Dakto it was estimated 9 kilometers to the base, but for a whole day
for a decent burial
we carried him.
We had to pour into him half a belt-container of rice whiskey
the other half for all of us to share
to guard off the smells.
I knew Đạt whose pastime was reading kungfu novels
who knew many names from the Chinese history
Why the B40
made in China
hit and burn him like a roasted dog
He was three months older than me
his battle records count: two
died by 19.

5.
I knew Mạnh who was hit straight at the chest
it was an AK47 bullet
I remembered the sound of this AK47 when it hit,
the unmistakable cracking, hoarse sound, like throat-clearing
a spit-out, straight at the temples
of the young man who was full of laughters while speaking.
Why your death was so swift!
Fucked you, shy country-pumpkin,
you dared not even hold her hand, your sweetheart
even you knew her for a year long.
Having seen the film Doctor Zhivago three times before posted to the border-front
knew by heart the rhythms of the International Anthem
Hung whistled the heralding song so I could
recognise the workers chorus
but Hùng, 21
would never ever know of Russia.

6.
I knew Út 17 years of age
used a counterfeit ID paper
to be old enough for the draft
his family had been wiped out
9 people, young and old, by a single shell one night,
holding a gun is his craving,
pulling the trigger
the sound of the bullets
to him is like a lion in a lion-dance
hearing the fire-crackers.
It was yet a direct hit, by a shell, and nothing of him was left.
Second-lieutenant Phú lost his left foot that day
I went to pay him a visit a month later
his other leg in cast hanging at one corner of the military hospital bed
the first time I saw him cry
not sure because he missed his lost foot or his tear was for Út.
With birth-certificate was a counterfeit, who could be the next of kin
to claim the war-death benefits
mother-fucker this war
how cruel you are
in making this packaged exit
for ten lives in two hits.

7.
I knew Sergeant Ngô, blood-veins running in his eyes
he looked after the food reserves
he was an old hand, first with the French army, then with the First Republican troops
he knew how to distil good rice whiskey without using whitening chemical
he sold the whiskey cheap
sometimes he gave us a shred of dried dog meat as a bonus
he fathered 7 kids and swore like hell
fucked this fucked that, fucked you, fucked the young new soldiers
don’t yet know how to keep nose clean
your penis, foreskins still intact
I had clap for a period longer than your years serving in this army, he said.

8.
I knew the horse-dung green uniforms worn by the soldiers the other side
the well-worn tyre-sandals carrying the pale, bloodless naked feet
victims of claymore, each explosion hundreds burning fragments
this landmine is part of the aids from afar
Label logo: two hands embracing in warm friendship,
coming from 200 millions of the people of the USA.
In a north soldier’s knapsack
soaked in rain and blood
I once found a diary,
thought for myself, you think you’re tough
wearing tattoo “Born North Die South”
the tatts-scripts was pretty, pretty, like girls writing eh!
the love song to send young lovers to the battle
“the western side of the Trường Sơn mountain range longing for the eastern side”
fucked, you think you’re tough
this guy is about my age
before death he could have looked up the sky
said “good-bye mom”
I didn’t expect he speaks the same language with me
calling mother the way I call mine
Fucked, your fate today.
How many like you on the other side writing love poetry before entering war
leaving your bodies here is exactly the intention
‘the forest remains green, and will be greener with more bodies of heroes’
a line from a poem by a guy named Phạm Tiến Duật
I read the first time on a body
as much vietnamese as me
I didn’t expect I would fall in love
with poetry but that came, starting from that very day.

9.
I knew how to shoot before swearing unashamedly
fucked you, fucked this war
this country, hopeless country, you don’t know how to make a plastic belt-container, a wrist watch, a bicycle
but you hoard bullets and bombs from everywhere like mad man
who knows nothing of China, Russia, the USA
all to you would be as far away as much as paradise
we shoot
and get shot at
in the same way
laid-back, easy-going
18, 19, 20
we did know how to swear
fucked President Nixon, fucked President Thiệu, fucked General Kỳ
I even knew then the madame
sometimes allow a pay-later for customers
I knew even the clap
its microbes so virulent, more so than the deadly bombings
in the morning you take the black coffee
the pee in the afternoon is café au lait
and you can’t take alcohol for the whole week.
The battalion consists of clap sufferers – a quarter, malaria patients – a quarter
a quarter is freshers; the remaining
is a concoction of disabled, wounded, on-leave, ghost soldiers
I knew a bit more about girls, those having calling names
Flower, Snow, Rose, Tears, etc
knew they meant the pay of the month would soon be gone
gone is the money for food, coffee, tobacco, whiskey
I knew
I knew all
the defoliated miles and miles of woodland
after the rains of defoliants
the daily B52 bombing
turning the denuded earth into craters of different depths
around which even weeds can not manage
all of you guys,
this country is also
a clap sufferer
no medicine can cure
we the young soldiers
18, 19, 20
even 17
we all knew how to swear
fucked this fucked that, fucked you, fucked this war.

10.
27 years later I met second-lieutenant Phú again
his swearing is as good as old
fucked you, look, man
when did you get promoted to this rank việt kiều?
Hah! me the same, the one-legged old ex-soldier.
I invited him to a licensed restaurant where we can have shots of Western liqueur
he insisted that’s not any good
we sat down with rice whiskey and local pumped-beer side by side the busy traffic
cheers, old battle camaraderie,
how many men whose names I could not recall
we sang a love song on the roadside
many years this seems the only thing that remains like the hard old time
but then I also noticed the voice is hoarse
like crying
I invited him go, for the old sake, a massage parlour, a brothel somewhere
reaching the holy women like when we were much younger,
for native flavours
I would pick the madame once more
lieutenant Phú laughed his head off
his hair is thin
his teeth has gone by half
he laughed like a ghost heralding the daybreak
when I said fucked my Mr Leader
you know this time I know I will definitely not feel like
dying to pee.

Lê An Thế

(translated into English by Nguyễn Hoàng)

bài đã đăng của Lê An Thế


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)