Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 23, Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

Những Ống Dẫn Máu

 

(Trích Đau Khổ Học Việt Nam)

Lời độc thoại của một người lính Hànội:

Những Ống Dẫn Máu – Tất cả bắt đầu bằng lời thề là có những ống dẫn máu từ tử cung của những người mẹ Việt Nam tới những chiến trường, mà những mưu kế chiến trường thì kéo dài bất tận và ác độc, tất cả đều chuẩn bị con thịt hơi cho thần chết + chiến thuật biển người của Trung Cộng bằng tiền pháo hậu xung, bằng dương Đông kích Tây, bằng lấy thân chèn pháo, bằng Điện Biên Phủ trên không, bằng dồn căm hờn tuốt lưỡi lê lập thành tích

thế là những sóng thịt lính trẻ tràn qua rừng, tràn qua đồng xuống lòng chảo cạn máu xuống thung lũng đặc quạ đen đang rỉa thịt khui óc, xuống đường mòn ai oán

thế là trong đất giết mọc toàn những thảo mộc dị dạng được tưới bón bằng máu lính hai miền,
tiếng dội của thép chui qua chiếc nón sắt chui qua những giao thông hào vào những cơn mơ dữ của mẹ, chúng tôi đã sống chui rúc dưới địa đạo làm tình dưới địa đạo, không có quyền nhìn thấy mặt trời nhìn thấy trăng sao, chúng tôi chỉ như một loại chuột để hai bên thí nghiệm những vũ khí tàn khốc nhất của thế kỷ

thế là những đầu đạn cứ tiếp tục truy lùng
những lời cầu xin thánh thần phù hộ của các bà mẹ Việt Nam mong manh như chỉ mành treo chuông gọi hồn, chúng tôi chỉ còn trông cậy vào cái ân sủng của những đầu đạn xoáy tim, cái phán quyết của lửa bom thiêu rụi xác trong những trận xáp lá cà không còn phân biệt được tiếng kêu đau đớn im lìm của Bắc quân hay Nam quân mà chỉ nghe thấy tiếng vòi máu phọt ghê rợn từ hai đầu luỡi lê

Trên những cánh đồng chó ngáp chằng chịt những hố bom những năm chưa có thảm bom nhắm mắt chúng tôi cũng có thể chuyển quân trong rừng một cách dễ dàng, nhưng bây giờ cây rừng đã bị sắp xếp theo một trật tự mới, khủng khiếp nhất là những rễ cây đã mọc ngược lên trời, những trận bão lửa tạt vào thân xác chúng tôi, chiếm từng khe hở của cành lá từng khe hở của lỗ dế, từng tiểu đoàn được thuyên chuyển vĩnh viễn tới những vùng không cả ai gọi hồn

chúng tôi chỉ có những mùa tàn phá, những vụ gặt xác người bội thu, chúng tôi chẳng có thể mon men tới ngưỡng cửa của sự xót thương sám hối mà tử thần thì không mất trí không mất ngủ, trong tay hắn đã có sẵn danh sách chết từ tay những đại tướng quân những thiên tài chiến địa giao tận tay cho hắn
bây giờ được sống sót trở về mỗi lần đi qua sông Hồng tôi chỉ thấy toàn máu là máu …trong giấc mơ lắm khi trăng cũng vấy máu anh em..

“tôi thề sẽ không bao giờ đụng đến
Những vết thương của đất nước tôi
Để khỏi phải biến vết thương thành những thánh tích
Những thánh tích đáng ghét theo đuổi
Con cháu sau này qua bao thế kỷ. ”
Thơ Milosz Czeslaw
(Hoàng Ngọc Biên dịch)

***

Lời chứng của một người lính Sàigòn:

Tất cả nghệ thuật là một cuộc trần thuật về hạnh phúc được sống (Zhivago)
tôi đọc trong nhật ký của người lính Đức trẻ chết trận trên bãi Normandie: Lạy Thượng Đế! Khi con nhìn lên con không thấy bầu trời đâu. Con chỉ thấy thép cùng thép và những tầng bom đen ngòm chợt địa ngục xập xuống từ trời.
tôi đọc trong nhật ký của người lính Mỹ trẻ chết trận trên bãi Normandie, lạy Chúa hãy tha thứ cho con nếu con chưa kịp làm dấu thánh đủ ba ngôi mà đầu đạn đồng đã xoáy toạc tim con.
tôi đọc trong nhật ký của người lính Hànội trẻ chết trận trên đất đọa quê hương. Cây trong rừng là những chiếc nan lồng nhốt những con chim mất tiếng hót chờ chết trong đất đạn cầy ngập luống máu anh em. Tôi đọc trong nhật ký của em mắt em rất buồn, tôi thường bảo em thế, có lẽ đất nước mình đã tạo ra ánh mắt đó phải không anh?

Những cánh đồng chết vỏ đạn phủ cỏ, những con đường đất đỏ hằn vết xích xe tăng, những khu rừng âm hồn quạ rỉa thịt lính rữa, những người con gái tóc cắt cụt bỏ ruộng nuơng bỏ
phố phường, bỏ mẹ cha bỏ đàn em dại, ép xác vào trận địa kiệt máu da đất đã mang nặng
những vết thương sâu hoắm, những lỗ đạn hố bom chằng chịt rừng đồng, những con đường đầy ụ đất gài mìn, những con đường đắp mô chồng chất
con đường mòn óc lính trẻ tung tóe trên từng ngọn cỏ non trở thành loài hoa trắng bi thảm nhất địa cầu.
tôi muốn nói với em bằng những lời thơ tình khi chưa có âm thanh của những hợp âm rợn óc từ đất chết tấu lên bằng những họng súng và xiềng xích trại tù, khi chưa có âm thanh tiếng khóc quặn đau của những góa phụ những người mẹ người cha từ Nhà Vĩnh Biệt trên mộ địa quê hương, khi chưa có âm thanh của những cặp giun đất động tình mùa xuân quấn xiết lấy nhau trong những sọ lính Bắc quân Nam quân bị bỏ lại trong những cánh rừng lạnh dọc đường Trường Sơn

tôi yêu những dòng sông dòng Hồng Hà đỏ máu pha của lính
dòng sông tôi từng tập bơi trên cồn cát nổi những buổi trốn học cùng bạn bè thời thơ ấu chưa biết mình sẽ chết trận ngày mai
dòng sông tôi từng đi bên em, tóc em thoảng mùi hoa sữa mang từ đường phố chiều khi ta về thăm cửa ô rêu
dòng Hương Giang trôi dạt, hoa gắn nến thả cho oan hồn vô tội ở Khe Đá Mài lang thang trên từng cây số chết
tìm về nơi cúng vọng có tiếng khóc mẹ cha

Em cứa những giây trần của cello, tấu đoản khúc bi hùng đủ choán đất trận máu bao la với những xác lính trẻ hai bên im lìm, tiếng trung hồ cầm là tiếng thì thầm của những người lính chết trận từ những dòng sông nhỏ chảy ra biển trầm

tôi dẫm lên những vòng hoa nguyệt quế trên trận địa vọng tiếng hí ngựa ma đón em về từ vực khổ (da ngựa bọc thây chỉ là nỗi khổ của lính!)
tôi đưa cho em chiếc nón rơm đồng nội cài đóa hoa trà mầu ngà như mầu da em mẹ dựng tháp cổ bằng ngày tháng long đong
tôi đưa cho em đôi hài kết cỏ xuân không còn mùi thuốc súng
tôi đưa em đến cánh đồng mơ mùa không có bầu trời bị bom rút hết chim và mây

trong cuộc hành trình tôi gọi tên em từng bước đất mở, như kẻ hành hương lâm râm lời cầu nguyện qua sa mạc khát khô tới thánh địa dâng hồn, chỉ có điều tôi không có tràng hạt để lần, tôi lần bằng chuỗi thơ nhân ái đếm hằng hà sa số những nụ hoa chưa hề nở

cũng phải thêm:
nhờ những gốc cây đan chéo núi rừng làm nên áo giáp mộc mà tôi sống sót khỏi ngục lửa để lần tràng hạt hoa, để nhẩm kinh tên em
xin cảm ơn những cội cây mọc trên đất mẹ
áo giáp thép cũng chỉ là huyền thoại của cuộc chiến tồi tệ này.

bài đã đăng của Nguyễn Tiến Đức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)