Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Nội ảo thuật

0 bình luận ♦ 20.01.2007

Lần cuối tôi về quê thăm Nội, mắt bà sáng, lâu ngày không gặp cháu chiết, bà vui vẻ, nói luyên thuyên. Tôi hỏi hồi đó sao Nội gặp ông được vậy. Mầy biết hông, hùi tau còn con gái, ông ba tau khó lắm chứ đâu như tụi mầy bây dờ. Tau mới mười sáu, đâu có được đi ra quài mấy lần, nhưng ảnh (Nội vẫn quen giọng gọi ông tôi như thế) cứ theo miết thôi. Ảnh là bạn anh hai tau … tau nhớ hôm đó, ngày mừ tháng ba, ảnh tới nhà lần đầu… lấy tiếng là tới học chữ Nho chung với anh tau. Ông ba tau hồi đó dạy chữ trong làng. Mà sao rùi ngày nào cũng tới, thiệt mắc cừ quá chớ mậy. Học đâu được mấy tháng, rồi bữa đó dẫn người tới hỏi ông ba cho gặp tau. Dậy thôi rùi quen, tháng sau, tau nhớ là mùng bốn tháng sáu, ảnh đem trầu cau, chớ có biết mặt mũi gì trước đâu bây. Rùi ở dới ảnh cho tới ngày ảnh đi. Mà tụi mầy lên trển thắp nhang cho ảnh chưa?

Chốc sau, thím dâu thúc, thôi Má hát cho mấy đứa nhỏ nghe đi, quay qua tụi tôi, dạo này Nội dui dẻ lắm, cứ hát hò hoài hà, như hồi con gái trẻ dậy, nhứt là trước khi đi ngủ tối. Hỏi thì bả nói là con trai con gái trẻ hồi đó hát hò lúc làm ruộng, chớ đâu ai cho gặp riêng. Sao Nội còn nhớ được? Ai biết mậy, người ta nói càng già càng lẫn, nói là nói dậy chớ nhiều khi hổng phải dậy.

Nội hát cho mấy cháu cố nghe đi Nội. Nội tôi chỉ cười, ai mà dữa trưa mà hát mậy, tau chỉ hát lát tối thôi. Nhưng chiều nay tụi con phải đi rồi Nội, biết mấy năm nữa mấy cháu cố mới gặp lại Nội. Bà vẫn cười.

Bẵng một lúc, tưởng rằng Nội đã quên, bà hỏi, hát nhe mậy?


gió lụa… lên đình… ơ nghỉ ngơi…
trăng đàn… ớ còn lợi… ơ trăng lặn… ớ… quang tàn

… chợ chiều ớ… áo dài… ơ khăn xanh…
nửa thương xóm dưới… ơ nửa đầu chốn trên… ơ ơ…

Nội hát, giọng như ru, mắt cười tươi, mặt sáng ngó thẳng đàng trước, như thể nhớ lại ngày còn con gái. Lời đoạn này qua câu khúc khác, hát có vần có điệu, mỗi bài hai hay bốn câu. Hát cứ tuôn ra không ngừng nghỉ, như người ảo thuật, trong đoàn xiếc tôi xem lúc nhỏ, bình tĩnh lấy tay kéo sợi chỉ ra từ miệng. Được mười mấy bài, đột nhiên Nội ngừng hát, mắt nhìn trở lại tụi cháu, rồi gọn lỏn, hết rùi bây. Hết rồi hả Nội? Ừa, hết rùi, tối nào cũng nhiêu đó thui.

Nội tôi năm nay 94 tuổi, không mang kính, tóc nhiều, mắt sáng. Tôi phải mang hai thứ kính, tóc rụng, người không khỏe, quên trước quên sau. Chắc là không lấy được gien tốt từ bà.

3/07
 
 

bài đã đăng của vi lãng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch