Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Sáng Tác, Truyện thình lình Email bài này

Người vợ Khổng Tử và cô giáo nữ quyền

 

Năm hai mươi tuổi tôi ghi danh học mấy khóa nữ quyền liên tiếp để chuẩn bị cưới vợ lúc ra trường. Cô giáo của tôi còn rất trẻ, hơn tôi khoảng vài tuổi, đúng tiêu chuẩn đẹp của phụ nữ Việt Nam. Cô để mặt tự nhiên không son phấn. Nếu trang điểm cô sẽ còn đẹp hơn nữa. Nhưng khái niệm trẻ đẹp cần phải xóa bỏ để có bình đẳng thật sự về giới tính, cô nói vậy. Cô giảng bài lôi cuốn lắm. Khóa học tập trung vào nữ quyền hiện đại. Tôi cũng ghi danh học thêm trên website Da Màu về nữ quyền on-line để cập nhật hóa kiến thức. Tất nhiên tôi muốn tốt nghiệp bằng ưu hạng, vừa dễ kiếm vợ vừa dễ kiếm việc sau này.

Cô khuyên tôi nếu muốn đỗ cao nên viết luận văn tốt nghiệp về vợ Khổng Tử. Người ta hay nói đằng sau mỗi vĩ nhân là một người đàn bà vĩ đại, cô dẫn chứng: đằng sau Bill Clinton là Hillary (cũng có thể ngược lại), đằng sau (hoặc bên trên) Mao Trạch Đông là Giang Thanh. Simone de Beauvoir thì đi song song khoác tay J.P. Sartre. Người đàn ông càng nổi tiếng thì người đàn bà của hắn càng được nhắc đến và càng được phơi bày trước công chúng… Khổng Tử là vĩ nhân Trung Hoa thì người đàn bà của ông hẳn phải vĩ đại lắm. Có điều chưa ai viết về bà. Vậy thì em nên làm. Với công trình nghiên cứu này chắc chắn em sẽ tốt nghiệp với điểm 10 danh dự.

***

Đằng sau mỗi vĩ nhân là một người đàn bà vĩ đại. Tôi rất thích viết về đàn bà vĩ đại.

Nhưng vợ Khổng Tử có thật vĩ đại không? Chẳng ai biết gì về người vợ của ông. Nàng tên gì? Dung nhan nàng ra sao? Tài năng nàng thế nào? Nàng đã thành đạt gì trong cuộc sống, ngoại trừ việc cho ông mấy người con, trong đó có con trai nối dòng họ Khổng? Nàng có biết nói, biết khóc, biết cười không? Nàng có biết đọc, biết viết, biết làm thơ không? Chẳng sách vở nào nói đến nàng. Chẳng ai vẽ chân dung nàng. Làm sao vẽ chân dung một người không có chân dung? Tìm trong tiểu sử của Khổng Tử cũng không có tên nàng. Nàng là người đàn bà vĩ đại không tiểu sử.

Viết sao về một người mà tồn tại hầu như không tồn tại?

Cô giáo khuyên tôi nên tìm đọc Kinh Lễ để tìm ra Khổng Phu Nhân. Kinh Lễ là nguồn gốc của nữ quyền, và cũng là nơi tận. Cô nói.

***

Tôi vào thư viện treo trên mạng, mượn cuốn kinh gốc do học trò Khổng Tử chép tay những lời giảng của thầy. Bút tích Mạnh Tử sắc như cào giấy. Điều làm tôi nghi hoặc là quyển kinh này rất cổ, bản chép tay đầu tiên của học trò Mạnh Tử, giấy mọt mòn nhũn, vậy mà nó không tan rã thành bột dưới những ngón tay tôi. Sách thoang thoảng hương, mùi trầm lẩn quất trong mùi bụi, nghe hao hao mùi da thịt phụ nữ mới tắm gội bằng nước lá xông. Đôi lúc những cánh hoa ép khô để chống ẩm và ướp kinh rơi ra ngoài trang sách.

Tôi tìm đọc với tất cả khát khao của thanh niên mới lớn. Tôi đánh hơi đàn bà rất nhạy, vả lại dù cách xa hàng thế kỷ nhưng tố-nữ chất của họ không phai giảm. Cô giáo nói đúng. Trong Kinh Lễ có nhiều đàn bà con gái. Họ xuất hiện trong trang phục xa xưa và cung cách cổ kính. Họ đẹp và nết na, tam tòng tứ đức, công dung ngôn hạnh đủ cả. Họ yểu điệu rạp đầu thuần phục. Họ đi rón rén không để lại dấu chân trên đất. Họ khóc cười không ra tiếng, như phim câm. Tôi tự hỏi, trong những người đàn bà cài trâm và thoa son dồi phấn này, ai là vợ Khổng Tử? Những người đàn bà trông rất quen, tôi mới thấy họ đâu đây, có thể hôm qua đi dạo phố Tàu thấy họ ngồi uống trà ăn tỉm sắm. Hay hình họ in trên mục quảng cáo tour du lịch Cấm Thành? Cũng có thể tôi sở hữu họ, bằng cách mua những ấm trà giả cổ, giá 10 đô một bộ, mỗi ly trà in hình một cô gái khác nhau?

***

Những người đàn bà sống qua hơn hai thiên niên kỷ. Họ không già đi, vì họ là biểu tượng, mà biểu tượng thì bất biến.

Tôi tìm thấy những mảnh quần áo đông phương bị xé rách khi đọc kinh. Những trang kinh sắp trở về với hư vô, hơn hai ngàn năm đã trôi qua trên đó, nhưng Khổng Tử vẫn nhồi nhét thêm những người đàn bà mới vào sách của ông. Ông là vĩ nhân, có tài biến đàn bà thành chữ, thành nét, thành tư tưởng, thành tinh chất. Ông đã hiểu ý nghĩa của cuộc đời là chắt lọc thân xác đổi lấy tiếng thơm. Như người ta ép tinh dầu. Bông hoa và mùi hương không thuộc về nhau. Bông hoa không được sở hữu mùi hương của nó.

***

Luận văn viết đến đâu rồi? Cô giáo hỏi. Tôi nói phụ nữ trong Kinh Lễ thiếu sức sống, họ như búp bê sứ, như hình nhân, tôi không tin là vợ Khổng Tử giống vậy. Cô gật đầu, hôm đó cô vừa giảng về Helene Cixous, cô nói vì họ không được quyền viết cho chính họ, họ không được cầm bút vì cây bút tượng trưng cho dương vật, tức là vật cấm.

Rồi cô cùng đọc với tôi, chỉ cho tôi thấy những cái hay của Kinh Lễ. Hãy để ý đến động tác của họ, rất ngoạn mục: Họ cởi đồ chầm chậm, mỗi hành động buông áo, hạ quần, rút giây lưng kéo dài hàng thế kỷ. Họ ngần ngại và bị lôi cuốn, đến thiên niên kỷ thứ 3 mới bạo dạn dám khoe chút rốn.

Ngôn ngữ của họ cũng lơ lửng; một chữ buông hờ ở cửa miệng rồi cứ đọng lại ở đó, một câu nói chưa thành tiếng đã bị mất hút vào không gian. Một ý nghĩ mất cả đời để thành hình. Một câu nói truyền từ người này sang người kia mất thêm vài trăm năm nữa.

Chỉ có nước mắt của họ là vẫn vậy, xưa cũng như nay, những giọt lệ chảy nhanh, lăn tròn, đều đặn. Vận tốc của nước mắt là hằng số. Đêm đêm họ ngồi khóc bên những ngọn đèn lồng đỏ thắp lập lòe trên ruộng cao lương.

Người chồng chung của họ tiếp tục viết thêm những mệnh lệnh trong kinh.

Kinh nhật tụng.

***

Tôi nộp bài cho cô giáo. Bài luận văn ngắn chưa đến 10 trang, viết lăng nhăng vớ vẩn, không đáp án. Chỉ là những khám phá rời rạc trong quá trình đọc. Đến phần khẳng định ai là vợ Khổng Tử trong số những đàn bà cất dấu trong kinh, tôi viết: Ký ức lịch sử Đông Phương không có chỗ cho một thân phận nữ đơn lẻ. Vì vậy Khổng Phu Nhân, người phụ nữ vĩ đại này đã tan biến vào tập thể và tồn tại như hương hoa để ướp thơm những trang kinh của chồng và đức Khổng.

Tôi bằng lòng với kiểu kết luận lấp lửng này, nó hợp với tình trạng bấp bênh của nữ quyền, trồi sụt như kinh nguyệt, bất ổn như trạng thái tinh thần của đàn bà ốm nghén.

Người đàn bà vĩ đại của Khổng Tử là nhân số tổng hợp của phụ nữ Trung Hoa. Không thể xác định ai là nàng, vì ngài lấy vô số vợ. Ai cũng có thể là vợ ngài. Cả một đế quốc phụ nữ đứng sau lưng ngài hằng bao nhiêu thế kỷ. Một tập thể quần hồng, vô danh, vô hình, vô thanh, vô tướng, vô nhân diện.

Nhờ họ mà Kinh Lễ tỏa hương đến tận ngàn sau.

***

Cuối cùng thì tôi cũng tốt nghiệp ưu hạng với điểm 10 môn nữ quyền năm ấy.

Với mảnh bằng này tôi có quyền kén chọn vợ. Tiêu chuẩn tìm vợ của tôi bây giờ quá cao, nên hầu như tôi chẳng vừa ý cô gái nào. Trong thâm tâm tôi biết mình muốn lấy vợ như Khổng Tử.

Tôi cũng muốn tìm lại cô giáo. Người vỡ lòng cho tôi. Có lẽ tôi chỉ yêu cô vì cô là người đầu tiên mở hé cánh cửa cho tôi nhìn vào thế giới đàn bà. Cũng có thể tôi hy vọng, cô sẽ giúp tôi trở thành người đàn ông vĩ đại.

Tôi nghe nói cô đã bỏ dạy học, bây giờ là vũ nữ trình diễn show ở Lát Vê Gát Xờ. Những điệu vũ hương xa mang phong cách đông phương. Có khi cô múa Thái Cực Kiếm, động tác treo lơ lửng giữa không khí, những vòng tròn lưỡng nghi quay vào vô tận. Có khi cô vũ thoát y và ngâm nga thơ Đường phá luật:

Vì ghen, xì líp không cần mặc
Vì ghen, áo yếm bạch phơi thân…
(*)

Nhưng show ăn khách nhất lại là những màn múa lấy từ Kinh Lễ.

 

(*) thơ Đỗ Lê Anhđào

 

 

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch