Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết Email bài này

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 6)

 

Kỳ 6
40.

Chuyện về người đàn ông lạ:

Dòng dõi ông ta thuộc một trong những người Minh hương đầu tiên vào trấn Hà Tiên. Cũng như những người Việt lưu vong, họ tìm được chốn nương thân yên bình bên cạnh những người Miên ở vùng đất này. Tuy giai đoạn đầu có nhiều cuộc can qua với cả người Việt, người Miên, người Thái, nhưng chuyện đàn ông, đàn bà với nhau giữa các chủng tộc lại là một trong những khám phá kỳ diệu nhất của người Minh hương, đặc biệt là với người Tiều. Người Hoa có ý thức bảo tồn dòng dõi, nhưng người Hoa cũng là người có nhiều kinh nghiệm thú vị nhất về các vấn đề tình dục. Họ được truyền khẩu rằng, trai Tiều lấy vợ Miên là một kết hợp hoàn hảo, nó sẽ sản sinh ra những cô con gái lai tuyệt vời. Bản thân gái Miên cũng hấp dẫn hơn gái Việt trong chuyện làm tình. Vả lại, với những người Hoa ngụ cư ở phần đất hỗn tạp này, tìm kiếm gái Miên để lấy làm vợ cũng dễ hơn tìm một cô đồng hương hay gái Việt. Ðầu tiên ông ta có một cô vợ người Miên như tổ tiên ông đã khuyến dụ. Ðó là bà dì đã nuôi Tiểu Phụng. Trong những năm tháng khó khăn, ông ta phải sang Nam Vang kiếm ăn. Vừa xa vợ, vừa vốn thích cái hoang dã của gái Miên, cho nên khi có cơ hội, ông ta đã sống với một cô gái Miên rất trẻ vừa từ dưới quê lên thành phố. Ông ta gặp cô trong một quán cà phê chứa gái mãi dâm. Ông thích cách làm tình của cô. Bản thân cô cũng muốn có một người tình riêng biệt. Ông ta bảo cô đêm về nhà trọ ông ngủ. Ba tháng sau, cô cho biết: “Em đã có thai. Tùy anh quyết định.” Ông bảo: “Trời cho thì nuôi.” Ông đặt tên con gái là Tiểu Phụng. Một phượng hoàng nhỏ. Cuộc sống ở Nam Vang càng lúc càng khó khăn, ông trở về Việt Nam mang theo Tiểu Phụng. Cô gái ở lại Nam Vang, vẫn ở quán cà phê tiếp tục làm đĩ. Ông không muốn cho Tiểu Phụng biết về mẹ cũng như việc làm của cha, nên chỉ nói với mọi người nó là đứa con nuôi. Nhưng ông không thể giấu mụ vợ. Mụ ta lợi dụng bí mật này gây áp lực với ông, nhất là sau khi ông lại chung sống với một người đàn bà khác. Ông buộc phải cung cấp hàng cho mụ bán nuôi con, trong đó có Tiểu Phụng, và giao toàn bộ căn nhà cho mụ. Căn nhà đó mụ bán đi, dắt mấy đứa con phiêu bạt như một cách trả thù ông, kể cả việc mụ đem Tiểu Phụng bán trinh. Mụ hận ông nhưng báo oán trên cuộc đời con bé. Không muốn có bất cứ một đòn thù thâm hiểm nào nữa đến với Tiểu Phụng, ông quyết định nói sự thật với con và mang nó về.


41.

Ngay sau khi xuất viện, tôi về thẳng núi Cấm cùng với ông ấy. Trong ký ức của tôi hoàn toàn không có một người cha. Nhưng tôi không còn con đường nào khác. Tuy tôi cũng rạo rực mong gặp lại cha mình, một người mà đôi khi nhớ tới, tôi chỉ thấy đó là một người đàn ông tội nghiệp giữa những người đàn bà vô độ vây quanh, tham lam và dâm đãng. Tôi tự hỏi, cuộc đời tôi có thật là của tôi không hay tôi thuộc về những người khác?
42.

Trên suốt chặng đường từ Rạch Giá đến núi Cấm, Tiểu Phụng không vui như tôi nghĩ. Cô lầm lì lạnh băng, mặc dù cô luôn nắm chặt tay tôi.


43.

Tôi chờ đợi ông ngỏ lời đưa tôi đi bất cứ đâu, nhưng hầu như ông chỉ nghĩ đến viễn cảnh hạnh phúc của sự đoàn tụ giữa hai cha con tôi. Ông không hề biết giờ đây tôi đã là một người khác. Tôi không cần tình thương muộn màng của cha. Tôi cũng không cần biết má tôi còn sống hay đã chết. Ðã không ai sống cho tôi nhưng vẫn cứ quyết định cuộc đời tôi theo ý họ. Kể cả ông ấy, tôi muốn tìm ở ông ấy một tình yêu của người đàn ông nhưng ông lại hành xử như một thượng đế.
44.

Không phải là cô ấy mà chính tôi cảm thấy mãn nguyện khi cha con họ gặp nhau và ôm lấy nhau trong im lặng. Tôi nghĩ như thế cũng đủ. Tôi cũng phải quay về chỗ của mình. Cha cô mời tôi ở lại chơi ít ngày, nhưng tôi từ chối.


45.

Tôi không biết hết cảm giác của mình khi gặp lại cha, chỉ biết ôm ông và khóc. Không phải vì thương ông mà thương chính tôi. Giờ đây tôi đã có cha, nhưng liệu tôi có hạnh phúc hơn không? Tôi có sống được trong gia đình của cha mình? Tôi không cảm thấy ông gần gũi hơn người đàn ông xa lạ đã cứu vớt tôi.
46.

Chia tay cô, tôi bỗng nhận ra khoảng trống cô để lại trong lòng mình. Ðồng thời, tôi nhận ra cái khoảng trống triết học chứa đựng mọi bôi xóa. Ði đến cuối đường, cuộc sống không bao giờ có ngõ cụt, tôi sẽ rẽ phải, hoặc quẹo trái, thậm chí quay ngược lại. Mọi sự trong tôi trở nên thông suốt.


47.

Ðúng như tôi nghĩ, gia đình cha tôi không có nghĩa là gia đình tôi. Dì Út là một người thẳng thắn, ít ra đấy là điều tôi yên tâm nhất. Dì công khai bày tỏ thái độ bất bình về sự có mặt của tôi trong nhà. Rõ ràng tôi đã chiếm mất một không gian, một chỗ nằm, một chỗ ngồi, những chỗ đi đứng, những khoản tiền phải chi tiêu thêm, những mối bận tâm lẽ ra không có. Ðôi khi dì chửi xéo tôi. Tôi cảm thấy mình đủ lớn để không chấp dì. Và cũng bởi vì tôi nghĩ mình sẽ không ở đây lâu. Tôi không muốn cha buồn. Chưa bao giờ tôi thấy mình thay đổi nhiều đến thế. Tôi thấy mình nôn nao và giãn nở. Cha tôi tinh mắt sáng lòng, ông nói: “Ðể tao xem mạch cho mày.” Tôi nói con khỏe mà, nhưng ông bảo cứ để ông xem. Chiều ý ông, tôi ngồi vào bàn. Ông cầm tay tôi đăm chiêu. Rất thận trọng, ông nói: “Mày có bầu rồi, đừng cho ai biết.” Không để cho tôi kịp hoảng hốt, ông nói thêm: “Bỏ nó đi. Ðừng giữ cái dòng giống ấy làm gì.” Lòng tôi hoang mang. Tôi sẽ có một đứa con, khôi hài thật mà cũng khốn nạn thật. Nó có khác gì tôi?
48.

Tiểu Phụng có thật sự cần thiết với tôi không?


49.

Cha tôi bảo không có gì phải sợ hãi và ông đưa cho tôi một liều hoàn tán: “Uống đi. Một liều duy nhất thôi. Mọi chuyện sẽ ổn thỏa.” Ông cầm ly nước đưa tận tay cho tôi. Mày không nên sống làm gì, tôi nói cho chính tôi và tôi uống. Ðêm ấy, một cái gì sền sệt, bầy hầy đã rơi tuột khỏi cửa mình tôi khi tôi đi tiểu. Và tôi xối nước. Òng ọc, tiếng nước thoát trong bồn cầu làm tôi ghê rợn.
50.

Tôi trở lại núi Cấm. Tiểu Phụng không có nhà. Cha cô tiếp tôi, ông nói: “Nó lên chùa rồi.” Tôi nói ý định của tôi cho ông ta: “Tôi muốn đem Tiểu Phụng đi, mong ông thông cảm và đồng ý.” Dường như ông ta cũng không vui: “Tui biết tình cảm của ông và nó. Nhưng đó không chắc là điều tốt đẹp nhất. Tui cũng biết tui không thể cản, nếu nó muốn. Ông cứ đi hỏi nó.”


51.

Những giấc mơ của tôi màu đỏ. Những chiếc lá chết cũng màu đỏ.
(còn tiếp)

Chapter 6
40.

The story of the strange man:

He came down from one of the first Ming expatriates who settled in the town of Hà Tiên. Just like the Vietnamese exiles, they found a peaceful sanctuary beside the Cambodians in this region. Although in the earlier stages there were several skirmishes among Vietnamese, Cambodians, and Thai, but the intercourse between men and women across the races turned out to be one of the most marvelous discoveries of the new settlers, especially ones from Chaozhou. The Chinese had a sense of preserving their lineage; reputed in their intriguing forages into the domain of sexual experiences. They were taught in word-of-mouth fashion that a Chaozhou husband and a Cambodian wife make a perfect union, that it would produce wonderful half-breed daughters. The Cambodian girls themselves were more fascinating than the Vietnamese girls in lovemaking. Plus, for the Chinese who dwelled in this mixed region, it was rather easier to look for a Cambodian girl to marry than a Chinese or a Vietnamese girl. First, he got a Cambodian wife as instructed by his ancestors. That one was the aunt who raised Tiểu Phụng. In difficult times, he had to go to Phnom Penh to work. Due both to being far from his wife and his love of the Cambodian girls’ wildness, as the occasion came, he lived with a very young Cambodian girl who came to the city from the country. He met her in a cafe which harboured some prostitutes. He liked her way of making love. She wanted a lover of her own. He told her to go to his lodge for the nights. After three months, she acknowledged, “I am pregnant. It’s up to you.” He said, “Let’s raise what God gives.” He named his daughter Tiểu Phụng. A little phoenix. Life in Phnom Penh being more and more difficult, he went back to Viet Nam bringing Tiểu Phụng along. The woman stayed in Phnom Penh and continued on as a prostitute at that same cafe. He did not want Tiểu Phụng to know about her mother or about her father’s deeds, so he just told people that she was her foster child. But he could not lie to his wife. She exploited the secret to pressure him, especially after now he had lived with another woman. He was obliged to provide merchandise for her to sell in order to raise the kids, which included Tiểu Phụng, and to hand over the entire house to her. She sold the house, and wandered with the kids, as a way to revenge on him, which included selling Tiểu Phụng’s virginity. She hated him but took her revenge on the girl’s life. To thwart any more malicious vengeful strikes on Tiểu Phụng, he decided to tell his daughter the truth and to bring her back.


41.

Right after I am released from the hospital, I go straight back to Forbidden Mountain with him. In my memory, there is absolutely no father. But I have no other options. Although I am excited with the wish to reunite with my father, what I can remember seeing in him is merely a pathetic man among the women who surround him, who are excessive, greedy and lecherous. I wonder whether my life really belongs to me or I belong to someone else?
42.

On the entire journey from Rạch Giá to Forbidden Mountain, Tiểu Phụng is not enthusiastic at all as I have thought. She keeps a glum-looking icy face, although she always holds my hand.


43.

I wait for him to ask me to go with him to any place, but it seems he only thinks of the happy perspective of a reunion between my father and me. He has no idea that I have now become a different person. I do not need this tardy love from a father. Nor do I need to know if my mother is still alive or already dead. Nobody has lived for me, yet they decide on my fate according to their own wishes. Even him, I want to find in him a man’s love, but he acts like a god.
44.

Not she but I myself feel satisfied when the two of them, father and daughter, meet and embrace in silence. I think this is enough. I have to return to my own place too. Her father invites me to stay for a few days, but I decline.


45.

I don’t really know all my feelings when I see my father. I only know I need to hold him dearly and cry my heart out. Not for pity of him but of myself. Now I have a father, but will I be more happy? Will I be able to live in my father’s family? I do not feel close to him any more than the stranger who has saved me.
46.

Parting with her, I suddenly realize the empty space she has left inside my heart. At the same time, I recognize the philosophical emptiness that contains all obliterations. Going to the end of the path, life never meets a dead-end. I will have to veer right, or turn left, or even go back. Within me all things become knowable.


47.

Just as I have thought, my father’s family is not necessarily my family. Aunt Út is a straight-forward person, and at least I feel most assured about that. She publicly expresses her indignation about my presence in the house. Obviously, I have occupied a space, a place to sleep, a seat, some places where I go and stand, those additional amounts of money that need to be expended, and those concerns that would not exist. Sometimes Aunt Út insults me in a slanted way. I feel that I am grown up enough to not take heed of her. And it is because I think I would not stay for long. I do not want to disappoint my father. I have never seen myself changing as much. I feel eager and expanding. My father still sharp in his eyes and mind, he says, “Let me check your pulses.” I say I am fine, but he insists that I let him check. Giving in to him, I sit at the table. He holds my wrist, appearing anxious. Very cautiously, he said, “You are pregnant, should not let anybody know.” Not letting me have a chance to panic, he adds, “Abort it. Don’t keep that breed for any reason.” I feel perplexed. I am having a child, and it’s so comical and so miserable at the same time. Would that child differ from me in any way?
48.

Is Tiểu Phụng really necessary to me?


49.

My father says there is nothing to be afraid of and gives me an herbal dose, “Take it. Only one single dose. Things will turn out OK.” He holds a glass of water and inserts it right into my hand. You do not deserve to live, I say to myself and drink it. That night, something gluey, dirty has fallen from my opening when I go to the bathroom. I flush it down. The gushing water inside the toilet bowl horrifies me.
50.

I go back to Forbidden Moutain. Tiểu Phụng is not home. Her father greets me. He says, “She just went to the temple.” I tell him of my intention, “I want to take Tiểu Phụng with me. I wish you understand and agree.” He too is probably not light-hearted, “I know how it is between you and her. But that may not be the best. I know also that I won’t be able to stop her, if that’s what she wants. You just go and ask her.”


51.

My dreams are red. The dead leaves are also red.
(to be continued)

English translation by Song Hạnh

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)