Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Sân Khấu Được Đánh Số 030937
Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Sân Khấu Được Đánh Số 030937

 

Quả Bong Bóng Đỏ

Quả bom này làm bằng dây pháo chuột quấn quanh một con búp bê nhựa trần truồng made in china. Tôi chụp quả bom liệng trả lại…may thay nó tự dưng biến thành một quả bong bóng đỏ bay trong chiều hè. Đây là thời của những kẻ thích nghe tình ca.

Sau vụ nổ bom ở London (Nguyễn Đăng Thường )

Hãy thán phục trăng

Sáng trăng

Tình yêu tinh khiết và những tiếng láy của chim họa mi

Hãy xúc động trước bông anh thảo

Cánh bướm màu cam…

Hãy vung hạt mễ cốc cho những con bồ câu dịu hiền

Hãy mỉm cười quan sát

Lũ chó đám hoa những con tê giác những đầu máy xe lửa

(Thơ của Tadeusz Rozewicz – Diễm Châu dịch )

Anh bước qua đường rầy xe lửa có bảng cấm Do not stop on tracks tới Burger King ăn trưa với Garden Salad đựng trong một cái hộp hình hoa 8 cánh với dressing Ý chua. Cô bé người Mễ tên Gina đưa cho một cái ly có tên hay hay Mix Max để lấy soda. Nảy ra ý nghĩ tại sao không viết một bài kiểu pha trộn tối đa? Như cái hôp đựng rau này nó gồm rau, cà chua baby, dưa leo cắt khoanh spinach, croutons của Pháp. Mua thêm cái Whopper với Bold, và Beefy, Lush Green Lettuce…Ngồi ăn nghe Jazz và Country music và nhớ có lần…

Anh và em ngồi duới một cái dù giữa hai tầng hoa và hai vòng chim tầng trên em là vòm Jacaranda tầng dưới em là xác hoa tím lót chân em bỏ dép anh và em mút từng ngụm bỏng đắng phức mùi cà phê từ những cánh rừng nam Mỹ ngón tay em cầm chiếc ống hút chạy những sợi chỉ đỏ mầu sỏi son tranh mộc mầu sỏi son môi em anh hôn phai dấu tội anh và em là hai linh mục ban bánh thánh bằng những vụn nhẫn hành onion rings cho vòng chim sẻ và vòng sáo đen những con chim hạnh phúc trong lễ phát lương thực hàng ngày dùng đủ cảm ơn thượng đế anh đã qua mấy vòng địa ngục của chiến tranh và tù đầy còn em thì không vướng vòng địa ngục nào dù là vòng đầu địa ngục…

Anh & Em ngồi trên mô cỏ Fallen Monument ở đại học Fullerton có tượng David chỉ còn hai bàn chân trên bệ sau trận động đất tháng mười. Chỉ còn nắng ấm đọng trên mặt đá ấm như má em anh hôn dưới tàn lá magnolia và trong mùi sữa cỏ tháng năm. Em tựa vào cánh tay cụt của David tu nước chai Aquafina với môi son em màu dâu dại. Chai nước suối trong veo in đỉnh núi tuyết viền và mặt trời ló bình minh thoáng lợt. Em khoe em mới mua chiếc nhẫn đeo ngón chân bằng bạc sterling trong lều vải đại học với sáu mỹ kim còn lại trong ngày. Chiếc nhẫn ôm tròn ngón chân em nhúc nhích trên cỏ nắng. Em hát vụn cho anh bài hát Illegal Smile vì em biết anh yêu những điều lạ trong thế giới nhàm chán đến kinh hoàng. Cuối chiều anh và em vào hầm The Pub nghe sinh viên chơi nhạc Jazz với Bus Hurricanes rất bỏng. Dù sao thì anh và em cũng có cơn bão nhạc trong khuôn viên đại học còn chứng tích tan tành của thần tượng.

Lúc trở về thành phố, anh và em qua một nghĩa địa có cánh đồng dâu chưa mang quả, anh chợt hôn môi em môi em chin căng thay quả dâu trước mùa trĩu quả. Em làm dấu thánh một lần cho em và một lần cho anh. Cũng chợt nhớ có lần ăn sáng với em ở quán cafè Mon Ami anh gọi cho em ly smoothie có tên Parisian Paradise mầu hồng vàng và cam với cái ống hút xoắn mầu vàng còn anh gọi Wild Passion. Món steak tiêu tỏi ở đây cũng rất ngon và được bầy rất điệu…

Anh đã nói trước với em nhạc Jazz rất đen rất người và rất bỏng. Anh đang thấy đám cháy rừng dữ dội hực lửa phừng trong mắt em khát. Rừng tóc em ngẫu hứng bốc lửa như đám cháy rừng khủng khiếp ở lũng Anh Đào Cherry Valley. Tiếng sax của Scott Hamilton chờn vờn cong dướn như một con rắn động tình trườn trên da em. Tiếng trumpet vô luân của Warren Vaché xé toạc bóng đêm đang đồng lõa với Jazz. Em còn chờ gì em?

Anh thấy chỉ có em mở được mùa lạ với những chiếc khuy áo hạ em không cài anh thấy đường cong của rắn và bước chân em hoang đàng lẻn vào vườn cấm mùi da em và mùi nước hoa allure ám từng ngọn cỏ phục sinh và bóng tối nở rộ trong mắt em ánh tội. Nhớ có lần anh đưa cho em một cái càvạt mầu đỏ đề em làm một con rắn nhồi với hai cái khuy áo em làm hai con mắt rắn và một mảnh cái bra cũ mua ở Victoria’s Secret đề làm lưỡi rắn! Em nói con rắn từng được làm model chụp với em trần/ con rắn trườn giữa hai ngực em đầy chất cám dỗ/ một vật sống cấm kỵ trong vườn Eden. Điều thú vị là hai cái khuy làm bằng vỏ trai thật óng ánh chứ không phaỉ làm bằng plastic. Em biết không, thời xa xưa của nước Mỹ dọc theo dòng sông Missìssippi (dài 2350 miles) có nhiều xưởng máy làm khuy trai, nhưng khi khuy được làm bằng plastic thì có bao nhiêu phụ nữ da đen thất nghiệp phaỉ làm nghề buôn hương bán phấn độ thân!

Nghe nhạc Puccini mở tung hết những cánh cửa thiền viện. Một cơn bão ào nghiêng những đỉnh cây thành phố và giọng ca của Te Kanawa xoáy trụi lá lên những tầng trời đang sụp lửa lỏng. Tiếng hát em sà xuống từng ngọn cỏ bay lên những vòm lá vút tới những tầng sao. Tiếng hát em đưa anh vào cổng lửa đưa anh tít đỉnh băng. Tiếng hát em đưa anh qua thung lũng bóng tối đưa anh qua khung cửa hẹp thiên đàng.

Anh thấy vòm tóc em cúi xuống anh thành am cỏ tối huyễn hoặc nghe phách sóng thôi thúc từ mắt em âm vang và miệng em vực đe dọa trống rỗng cần được lấp đầy bằng những nụ hôn chứa mật lịm hoa man và môi em hai bờ ửng cô đơn cần được nối lại bằng những cơn lốc đam mê chưa tiết lộ.

Edith Piaf là con chim sẻ nhỏ hót rạo rực cho những hè phố lát đá đen mòn nhẵn dưới chân những người tình của Paris. Em có là con chim sẻ nhỏ hót rạo rực cho những hè phố lót gạch rêu in dấu guốc hài của những người tình Sàigòn Huế Hànội ? Có lần anh bắt gặp một thiếu nữ khóc khi nghe nhạc Bach. Em có còn biết khóc không em?

Em tập cello. Lưng em nhỏ những giọt mồ hôi mùa hạ trong veo. Phía sau chiếc cello thì mạnh và đẹp. Em cứa những giây trần tấu đoản khúc bi hùng đủ choán đất trận máu bao la với những xác lính trẻ hai bên im lìm. Tiếng trung hồ cầm là tiếng thì thầm của những người lính chết trận, của những người lính bại trận từ những dòng sông nhỏ chuyển ra biển trầm. Anh mất tất cả chỉ còn tiếng cello của em thì thầm và anh rất yêu những giọt mồ hôi mùa hạ trong veo
Anh để tiếng hát em ngân dọc dòng sông lửa em từng gom những đóa hoa tro cài lên mái tóc nâu xém Dòng sông của thành phố bỏ lại anh và em rất yêu Dòng sông một thời soi những đường bay đêm của bầy vạc tan tác. Dòng sông một thời soi những ánh mắt kinh hoàng của đàn bà và trẻ thơ. Dòng sông một thời mưa chuyển máu về từ khắp các trận địa. Anh để tiếng hát em ngân tiếng nấc giữa những con ngựa chiến xanh mầu han đồng nằm chết không lời trong rừng đau ký ức vương mùi tử cúc phai lẫn mùi thép rỉ của vũ khí. Anh để tiếng hát em ngân lời thánh ca buốt trong hành trình của kiếp người ngực em mang cây thánh giá anh làm riêng cho em bằng cành gai hồng nhọn như đinh đóng mình Chúa anh cắt trong vườn của mẹ đã trút hết lá từ cuối thu. Anh để tiếng hát em ngân bản ai ca biển Đông vọng tiếng kinh cầu lẫn tiếng khóc từ một thánh đường dựng bằng thân tầu nát chìm sâu dưới lòng biển. Anh để tiếng hát em ngân bản tình ca buồn anh ngồi trong quán cà phê nhìn mặt trời răng cưa màu xanh (bây giờ là qủa banh tròn) nhảy từ ô vuông này tới ô vuông khác trong trò chơi có tên Hot Spot với những con số xuất hiện trên màn ảnh chưa một lần anh trúng. Chỉ nhớ em vô cùng…

bài đã đăng của Nguyễn Tiến Đức


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)