Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Rời em về thăm buồn

 

 

 

Chân chiều gió rát ngậm
Rời em về thăm buồn
Qua mấy rặng dâm bôn

Mở sương và mở núi
Tôi đỏ từng ngón tay
Ngày trở nhìn thành phố
Những đèn vàng mắt trố

Qua mấy rặng dâm bôn
Tôi trở về thăm hồn
Cỏ và lông là một

Tôi trèo lên, núi nhột
Như vú nàng đã cương
Mây chảy dưới lòng suối
Cỏ cây cong và duỗi

Qua mấy rặng dâm bôn
Tôi trở về thăm hồn

Lá dầy đắp lụa mỏng
Và trong cành: máu xương
Nước nhúng chân dìu dịu
Hai mép suối phình trương

Qua mấy rặng dâm bôn
Tôi trở về thăm hồn

Tôi nằm bên mép suối
Rừng phố ngửa đôi vai
Nhẹ run tiếng thở dài

Nắng mọc lên lụa đỏ
Mưa dầm dã trưa hè
Trên mùa màng ẩm ướt
Tôi lội vào giữa hai

Buồn về, ngắt tiếng thở
Qua mấy rặng thiên tai
Tôi rùng mình hết cỡ

Đất bắt đầu thụ thai.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Khiêm


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)