Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 21, Dịch Thuật, Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

đi tới cuối đường, rồi … (Kỳ 5)

 

Kỳ 5

34.
Có tiền, chúng tôi trở về Hà Tiên. Ít ngày sau, dì đi Châu Đốc. Anh Hai đến nói muốn gặp tôi. Tôi không muốn đi chơi với anh Hai nữa, nên nói em mệt lắm. Nhưng anh ấy bảo có chuyện quan trọng muốn bàn với tôi. Tôi bảo: “Thì nói luôn đi”. “Không, anh không thể nói ở nhà được. Đi với anh một chút thôi”. Tôi nghĩ chiều anh ấy lần cuối, nên theo anh ra đường. Anh nói: “Có một chỗ này hay lắm, em chưa biết”.
Một tảng đá phẳng, chênh vênh sát biển sau khu vườn điều. Anh đặt tôi trên đó. Anh hỏi: “Chuyến đi vừa rồi vui không?”. Tôi bảo cũng bình thường, có gì vui đâu. “Có nhiều tiền mà không vui à?”, anh hỏi. Tôi chột dạ: “Anh nói gì vậy?”. “Chuyện ấy cô tự biết chớ”. Tôi nổi xung: “Nếu là chuyện của tôi, thì tôi có biết hay không mặc xác tôi”. “Cô tưởng là cô giấu được tôi hả? Tôi tưởng cô đàng hoàng, ai ngờ cô gìn giữ trinh tiết của cô để đem bán cho mấy thằng giàu có…”. Tôi hét lên: “Anh im đi. Ai nói với anh chuyện đó?”. “Chị cô chớ còn ai. Cô còn giấu nữa không?”. Trời ơi, chị Hai. Má chị đã toan tính chôn sống cuộc đời tôi, chị không thương, bây giờ đến lượt chị hãm hại tôi. Tôi có tranh giành gì với chị đâu.
Làm sao tôi có thể thanh minh với anh đây? Tôi hỏi: “Anh có tin em không?”. “Không có con đĩ nào tin được”, anh sỉ nhục tôi. Tôi không muốn nói gì nữa, đứng lên bỏ về. Nhưng anh chặn tôi lại, không cho đi. Anh nói: “Bây giờ đến lượt tao”. Túm lấy cổ áo tôi, anh giật, rồi tát túi bụi vào mặt, tôi không đỡ được. Càng đánh anh càng hăng, anh đấm đá tôi lung tung khắp người. Đau quá không chống cự nổi, tôi chỉ biết chửi bới.
Đến khi tôi mềm nhũn không la hét nữa, anh mới lột đồ tôi. Anh bóp vú tôi đau điếng, nhưng thật không kinh khủng bằng việc anh thọc tay vào lồn tôi. Tôi thật sự bị vỡ òa. Người tôi đã đầy máu, thêm một chút máu trinh nữa thì có ý nghĩa gì. Tay anh thọc tới thọc lui. Sự co giật của tôi có lẽ là đỉnh điểm của kích thích, anh đút cặc vào tôi. Tôi nghĩ thầm: “Thế là xong”. Cho tôi chết đi. Nhưng Trời Phật cũng không thương tôi. Anh nói: “Mày cần phải biết thế nào là đĩ”. Không biết lấy đâu ra một cái chai, anh banh chân tôi ra và thọc mạnh vào. Tôi ngất xỉu.
35.
Con Múp gọi điện thoại báo tin cho tôi xuống nhà thương Rạch Giá. “Tiểu Phụng sắp chết”. Tôi hỏi có chuyện gì vậy? Nó không nói, chỉ bảo: “Ông phải xuống. Nó cần ông”.
Chuyện tồi tệ hơn tôi tưởng. Bác sĩ cho biết có nhiều mảnh chai trong âm hộ cô ấy. Ông cũng cho biết công an đã bắt được thủ phạm. Nhưng không cho biết bằng cách nào cái chai đã vỡ trong âm hộ Phụng.
Thấy tôi, Tiểu Phụng chỉ khóc. Không nói gì. Tôi cầm tay Phụng và hôn nhẹ nhàng bàn tay cứng cỏi của cô. Tôi muốn nói với cô “ngay cả khi không còn ai, vẫn có tôi bên em”, nhưng tôi lại nói: “Em cứ nằm nghỉ, tôi sẽ ở đây với em cho đến khi em khỏe”.
36.
Lồn tôi tan nát. Đau đớn. Phải giải phẫu đến ba lần mới lấy ra hết các mảnh chai vỡ. Không đi đứng được. Nếu không có ông ấy, không biết tôi có chịu đựng nổi không. Ông gần như ở bên tôi suốt ngày, chỉ trừ những lúc dì đến. Ông tránh mặt không muốn gặp dì.
37.
Bà dì hỏi tôi là ai. Tôi bảo chỉ là một người quen và tôi muốn giúp đỡ Tiểu Phụng. Có lẽ bà ấy thấy không có gì phải phàn nàn khi mọi chi phí thuốc men và ăn uống đều do tôi thanh toán. Tôi nghĩ đó là lý do để bà ấy chấp nhận sự có mặt của tôi. Tôi không ưa nổi dáng vẻ phong trần của bà.
38.
Nằm bệnh viện nửa tháng, tôi có thể về nhà. Lại phải chia tay ông ấy, lòng tôi buồn vô hạn. Tôi hỏi: “Làm thế nào Phụng có thể được ở gần ông mãi mãi?”. Ông cười xoa đầu tôi, lúc nào ông cũng coi tôi như con nít: “Đến bên kia thế giới”. Tôi bảo: “Nếu ông cùng đi với Phụng, Phụng sẽ đến đó với ông, ngay bây giờ”. Ông lại cười: “Đùa thôi. Ai lại chọn cái chết để gần nhau. Có ích gì”. Tôi bảo: “Vậy thì hãy làm điều gì có ích đi”. Ông nói: “Điều có ích nhất bây giờ là em nên về bên núi Cấm, không ở Hà Tiên nữa. Và quên đi mọi chuyện”. Tôi hỏi: “Tại sao lại là núi Cấm? Dì đã mua nhà bên đó?”. “Không. Về với dượng, ông chồng của dì ấy. Ông ấy muốn đón em”. Tôi ngạc nhiên: “Dượng sẽ đón em?”. Ông nói như là người trong gia đình tôi: “Phải”. Ông nói tiếp: “Và tôi sẽ là người đưa em đi”. Không thể nào tin được. Tôi hỏi: “Ông lại đùa phải không?”.
39.
Một người đàn ông không có gì ấn tượng. Ông ta vào bệnh viện thăm Phụng khi cô đang ngủ. Ông ta tỏ ra bối rối và đau khổ, hỏi tôi: “Ông là người chăm sóc nó?”. Tôi bảo đại khái là vậy và việc ấy có vấn đề gì không? Ông ta xua tay rối rít. Tốt, tốt. Và nói cám ơn tôi rất nhiều. Tôi hỏi: “Ông là gì của cô ấy?”. Là dượng, ông ta nói và xin phép được nói chuyện riêng với tôi. Chúng tôi ra quán cà phê. Bằng một thứ tiếng Việt không được chuẩn lắm, ông nói: “Tui không ngờ cuộc đời con nhỏ lại khốn khổ đến vậy. Lỗi tại tui. Lỗi tại tui. Con vợ tui nó khốn nạn mới xảy ra nông nỗi này. Khi nào con nhỏ khỏe, tui muốn nó về sống với tui. Nhờ ông nói với nó vậy”. Tôi hỏi: “Tại sao cô ấy phải về với ông?”. “Vì nó là con tui”. “Ông làm tôi ngạc nhiên, tôi nói, tại sao không bao giờ ông cho Tiểu Phụng biết điều ấy?”. “Nói ra thiệt mắc cở. Vì tui không xứng đáng là cha của nó”.

(còn tiếp)

Chapter 5

34.
With some money, we move back to Hà Tiên. After a few days, aunt goes to Châu Ðốc. Mi’s brother Hai turns up saying he wants to meet me. I don’t want to go out with him any more, so I say I am tired. But he tells me that there is an important matter that he wants to discuss with me. I say, “Tell me right away.” “No, I cannot tell you here at home. Go with me just for a while.” I figure this may be the last time that I would give in to him, so I follow him out into the streets. He says, “There is this very interesting place that you don’t know yet.”
A flat, protruding stone, close to the sea in the back of the cashew nut garden. He puts me up there. He asks, “How was that last trip?” I say it’s just so so, nothing exciting. “You are not happy with such a good sum of money?” he asks. I become wary, “What are you saying?” “You should know what I am talking about.” I flare up, “If it’s my own business, then it’s entirely up to me to know or not to know.” “Do you think you could hide it from me? I thought you are a good girl; who would have thought that you only saved your virginity so you could sell it to those rich guys….” I scream, “You shut up. Who tells you that?” “Who else but your sister? Do you want to keep it secret any more?” Oh god, my big sister. Her own mother plotting to bury me alive but she doesn’t care, now it’s her turn to ruin me. And I have never done anything to stand in her way.
How can I explain to him then? I ask, “Do you trust me?” “No whore is worth trusting,” he curses me. I don’t want to talk any more, so I stand up and walk away. But he stops me, not letting me pass. He says, “Now it’s my turn.” Grabbing my collar, he pulls, then slaps my face from all directions. I can’t defend myself. He beats me more and more viciously, unleashing his blows and kicks all over my body. In pain, unable to resist, I can do nothing but shout obscenities. Only when I grow limp and cannot shout anymore, then he begins to peel my clothes away. He grabs my breasts so hard it’s excruciating, but that’s not as horrendous as when he inserts his hand into my cunt. I am torn into pieces. My body is soaking with blood, so a little spill of virgin blood doesn’t really add up. His hand goes back and forth inside me. My convulsions makes him orgasmic, he rams his cock into me. I think, “I am finished.” Let me die. But the deities don’t pity me either. He says, “You have to know what’s like to be a whore.” Grabbing a glass bottle seemingly from nowhere, he pulls my feet apart and thrusts it inside me. I pass out.
35.
Mup calls and asks me to come to Rach Gia Hospital. “Tieu Phung is dying.” I ask: what’s the matter. Silent, she only says: “You must come down here. She needs you.” Things are worse than I have thought. The doctor informs there are many pieces of broken glass inside her vargina. He also notifies that the rapist has been arrested. Though he doesn’t explain how the bottle has shattered inside Phung’s vargina.
Upon seeing me, Tieu Phung sobs. She says nothing. I take Tieu Phung’s callused hands and gently kiss them. I want to tell her “even if there is no one else, I will still be right here,” but instead, I say: “Get some rest, I will stay until you get better.”
36.
My cunt is completely shredded. It throbs. It’s not until the third operation that all the shards from the broken glass bottle are removed. I cannot stand or walk. If it were not for him, I am not sure I can stand it. He is by my side almost all day, except on those occasions when aunt visits. He avoids her on purpose.
37.
Her aunt asks who I am. I reply I am just an acquaintance and I want to help Tieu Phung. I take care of all Tieu Phung’s medical and living expenses so she has no other complaints. She tolerates my presence for that sole reason. I can not stand her vulgar, weathered appearance.
38.
Having stayed in the hospital for two months, now I can go home. I am infinitely sad having to say good-bye to him. I ask, “What would it take for Phụng to be near you forever?” He smiles and rubs my head, seeing me as a child as always, “Until we come to the other side of the world.” I say, “If you go with Phụng, Phụng will go there with you right now.” He smiles again, “Just joking. Who would choose death to be together. To what use.” I say, “So let’s do something useful.” He says, “The most useful thing now is for you to go back to Forbidden Mountain, leaving Hà Tiên. And to forget everything.” I ask, “Why go back to Forbidden Mountain? Has aunt bought a house there?” “No. Go back to your uncle, aunt’s husband. He wants to have you there.” I am surprised, “Uncle wants to have me live there?” He says like he is a member of my family, “Yes.” He continues, “And I will be the one who takes you there.” It’s unbelievable. I asks, “You are joking again?”
39.
An unassuming man. He visits Tieu Phung while she’s asleep. His face shows pain and confusion. He asks me: “Are you Tieu Phung’s care taker?” I answer: something like that and ask him if that poses a problem? He waves his hand nonstop in a gesture of denial. Good, good. And he thanks me profusely. I ask: “what’s your relationship to her?” Stepfather, and he asks for permission to speak to me in private. We go to the coffee shop. He speaks with an imperfect Vietnamese accent: “I can’t believe how cursed her life has become. All my fault. All my fault. My wife, the bitch, she has caused all this mess. When she gets better, I want her to come and live with me. Please let her know my intention. I ask: “Why does she have to live with you?” “Because she is my daughter.” “You confuse me,” I say “why haven’t you told Tieu Phung the truth?” “I am ashamed. I am not worthy of being her father.”

(to be continued)

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)