Trang chính » Các số Da Màu định kỳ, Da Màu số 11, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Đường Gertrude

 

 

 

Tôi ghé salon Nil cho Sheik Tariq làm sạch râu tóc, đi qua quán Peony của Hàn Tú Anh tìm một món quà vừa phải rồi trực chỉ Fitzroy mà đi.  Buổi sáng muộn, đường Gertrude vắng, hoa soan ra tím ngan ngát; tôi hít vào vài ngực không khí loãng, hơi chếnh choáng. Anne bảo, anh nhớ đem một chút rượu, còn ngoại giả chẳng cần gì, chỉ là ăn trưa nhẹ thôi, lâu tôi ít ra ngoài.  Tôi ước ao giá như mà còn Bruce. Sẽ không thiếu tiếng cười nói. Bruce đi đã hai năm hơn. Tôi thấy Bruce làm người chèo đò trên sông Hàn ngay hôm anh ra đi.  Nghe nói ở lễ tiễn, cả hội trường đều vỗ tay, vỗ vui, vui dữ dội  kéo-sập-tiệm để tiễn.  Bring the house down. Phải vậy chứ.  Bruce luôn luôn muốn kéo sập nhà sập tiệm với tiếng cười, tiếng hò reo sân khấu.  Những trụ đèn chỗ quẹo vào phố Brunswick u ủ sáng trong nắng mệt. Tôi hình dung Anne sẽ đứng đợi tôi ở bậc thềm sau hàng rào sắt gan sơn màu lục.  Anne đọc Beckett, diễn Beckett, Happy Days, End Game, rồi từ giã sân khấu đi thẳng vào St Vincent, ở đấy như vậy đã nhiều năm. Nghĩ tới ngày Anne ra đi may ra chỉ có tôi và vài người bà con xa tôi lại ái ngại, tới mức trong bụng tôi bây giờ đây có trách Bruce.  Sao mà không đợi đi sau chị này để mà đông khách hay không đông khách ở tiệc cuối thì vẫn có tiếng giòn giã vô tư Bồ Tát của Bruce. “Thôi trách móc mà làm chi,” tôi nghe Bruce cười giỡn, nói tiếng Việt không bỏ dấu.  Đã sắp vào con hẽm nhà Anne rồi.  Đã thấy những diễn viên Waiting for Godot ôm bồ đào trong bao giấy đứng ngậm ngợi Lão Trang.  “Lần gặp cuối Bruce hơi có gì không vụi,” tôi nói với Anne.  Anh ta chỉ ra cửa xong bỏ đi mất.  Tôi ngó ra chị ạ, chỉ thấy con đường gần nhà khúc trường nữ sinh St Avila  buổi chiều nắng hồi quang như vào Tết xứ sở tôi,  lác đác vài đứa trẻ đi với gói giấy mang quà cho những người bà con nội ngoại.  Anne hỏi, chỉ có vậy thôi à. Vậy mà Bruce bảo là sẽ bring the house down.  Tôi hôn Anne ở gò má.  Mùi hoa soan và mùi thuốc bắc cay cay quế.  Chỉ có vậy thôi. Chị nghĩ sao?  “Không nghĩ sao cả,” Anne nói nhỏ không buồn, chẳng vui. Sắp tới bệnh viện phòng Anne rồi.  Mấy lão vô xứ  đi thay áo.  Sắp tới giờ diễn.  Anne sẽ đứng phát âm ở cánh gà.  Tôi làm người  kéo màn.  Sao tôi yêu cái nghề kéo màn.

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch